NSND Lê Khanh: Năm tháng đã qua, một thời kí ức

Nói đến người Hà Nội mặc áo dài đẹp, cốt cách thanh tao, phong thái nhẹ nhàng, khí chất thanh lịch rất riêng được hun đúc từ nhiều đời đặc trưng cho phụ nữ thủ đô, người ta sẽ nghĩ ngay tới NSND Lê Khanh.

Nói đến những vai diễn để đời, không thể thay thế trên sân khấu Nhà hát kịch Tuổi Trẻ, một trong những cái tên được nhắc đến ngay cũng chính là NSND Lê Khanh. Nói đến người phụ nữ lưu dấu ấn đậm nét trong việc giữ gìn những văn hóa truyền thống mỗi dịp Tết đến, xuân về, người ta sẽ nói đến không ai khác chính là NSND Lê Khanh…

Khi những nhành cỏ non cùng đua nhau mơn mởn vươn mầm xanh, chồi biếc, trên một bãi đất trống ven đường; những bông hoa cúc vàng, cúc trắng chen nhau tỏa ngát hương thơm, cùng với đám thược dược, hoa li, hoa lay ơn sắc màu rực rỡ chất trên xe đạp của những chị hàng hoa đứng ở góc phố. Và, đâu đó, trên những con đường ầm ào xe cộ của Hà thành, cuộc sống bộn bề hối hả lại như được lắng xuống bởi ta bắt gặp những cành đào Nhật Tân nhỏ thôi của một người bán rong.

Đó là tháng chạp, khi đất trời vào xuân, dịp giáp Tết, Lê Khanh mê mải say sưa với thời gian mà thiên nhiên ưu đãi thời khắc giao mùa, chị cùng chồng - nhà quay phim Phạm Việt Thanh lại tung tẩy du xuân. Du xuân từ phố phường Hà thành để thấy cái náo nức, nhộn nhịp của đất nước thời mở cửa, hội nhập. Du xuân đến những vùng đất cao nguyên bạt ngàn nắng gió để tìm hiểu về một nét văn hóa khác lạ của người dân tộc vùng cao như Mộc Châu, Sơn La, Hà Giang, Tuyên Quang…

Khanh bảo: Còn gì thú hơn du xuân để ngắm trên những cánh rừng bạt ngàn ở vùng Tây Bắc với những bông hoa đào tinh khiết ấy, mình như được đắm mình trong bao la của đất trời, cây cối, vạn vật say sưa ngây ngất cùng thiên nhiên.

Cứ mỗi năm Khanh lại lên đường, để hòa mình cùng thiên nhiên cây cỏ đất trời, để hít hà hương thơm của từng loài hoa mỗi khi tết đến, xuân về. Để đắm mình trong những vùng đất trải qua bao biến cố thăng trầm của các cuộc chiến tranh cứu nước mà giờ đây cây cối vạn vật lại xanh màu tươi tốt. Chị bảo: Du xuân chỉ ở Việt Nam chứ không bao giờ ra nước ngoài, vì thời khắc này không đâu bằng được quê hương, đất nước. 

Đất nước thời văn hóa, hội nhập, giao lưu cái gì cũng có nhiều. Người thực dụng chỉ bỏ 2 tiếng ra siêu thị là đầy đủ cả một cái tết, lên chợ hoa phố Hàng Lược mua một cành đào Nhật Tân về cắm cũng xong, bánh mứt kẹo thì lên phố Hàng Đường. Thời no đủ, hình như người ta không thấy háo hức, chờ đợi cái tết ta, nhiều người thực dụng bảo: “Ngày nào có tiền thì ngày đó là tết”. 

Cũng may, còn có những người yêu tết cổ truyền như chị, kí ức về tết được nuôi dưỡng, được kế thừa từ nguồn cội, ông bà, bố mẹ, để đến giờ mỗi lần đến tết, chị phải hì hụi chuẩn bị bằng được nồi bánh chưng. Luộc nồi bánh chưng để thấy không khí của tết đang chộn rộn, gõ cửa, để được nắm, được sờ, được ngửi, hòa mình trong cái tết cổ truyền và ý nghĩa. Khanh nhớ về những năm đất nước ta thời bao cấp khốn khó, về tuổi thơ thiếu thốn nhưng đời sống tinh thần mênh mang, tất cả những kí ức ấy vẫn vẹn nguyên như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

NSND Trần Tiến là người gốc Hà Thành, một nghệ sĩ đích thực, tính cách lãng đãng, gió mây và nữ NSƯT Lê Mai - người phụ nữ tảo tần, giỏi giang quán xuyến. Khanh nhớ những năm Tết cả nhà chỉ có một mình mẹ xoay sở, bánh chưng, nồi măng, con gà cúng giao thừa, hoa đào, bánh mứt kẹo, đầy đủ cả chả thiếu thứ gì. Mẹ không muốn mấy chị em bị thiếu thốn, nên mẹ đã chuẩn bị trước khi Tết đến cả tháng trời. 

Mẹ cùng đoàn Nhà hát kịch Hà Nội đi biểu diễn, đến nơi nào có gạo ngon, rẻ, mẹ lại tranh thủ mua lấy mấy cân gạo nếp, ít đậu xanh mang về để dành gói bánh chưng. Có những hôm đoàn kịch đi biểu diễn vào ngày sát Tết, mẹ lại hì hụi chọn mua cả lá dong đẹp mang về Hà Nội để gói bánh chưng. Dịp Tết, Vân được trường múa cho nghỉ để về nhà. Vậy là ba chị em gái Vân, Khanh, Vi lại quấn túm lấy nhau, người đãi đỗ, người rửa lá, í a í ới, tíu tít chuyện trò, cùng ngồi xem bố mẹ gói những cái bánh vuông vức cột bằng sợi lạt giang, rồi đến tối cả nhà cùng nhau quây quần trong ánh lửa bập bùng bên nồi bánh chưng xanh. Có một cái tết mà Khanh nhớ mãi, cái tết của tuổi thơ, của kỉ niệm, của Hà Nội một thời quá vãng khó khăn đấy mà ấm áp, ân tình.

Mọi năm cứ đến tết của thời bao cấp khốn khó là nữ nghệ sĩ Lê Mai lo toan hết cho gia đình. Khanh bảo không hiểu sao mà mẹ giỏi thế, đồng lương nghệ sĩ ít ỏi, bố lúc nào cũng bầu rượu túi thơ, tâm hồn trên mây trên gió, “mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây”, tất cả gánh nặng kinh tế đổ hết lên đôi vai gầy của mẹ. Vậy mà mẹ lo tươm tất chu đáo, cái gì cũng đầy đủ cả. Nhưng năm ấy xảy ra “chiến tranh”, mẹ giận nhau với bố. Mẹ bảo: “Thôi, năm nay đừng trông chờ gì vào tôi, tôi kiệt sức rồi, tôi mặc kệ. Chẳng có tết nhất gì hết cả”. 

Bố, NSND Trần Tiến lại là một người yêu tết cổ truyền. Ông cũng như bao đứa trẻ thơ, chỉ mong ngóng đến tết. Đã qua ngày ông Công ông Táo về chầu trời rồi mà trong nhà vẫn không có động tĩnh gì, bố bảo với các con Vân, Khanh, Vi: “Thôi thế là năm nay mẹ giận thật rồi”. 

Mẹ thì cố thủ, mặc kệ, không sắm sanh gì cả. 26 Tết nhà nào, nhà nấy cũng đã hòm hòm cả, mà nhà mình thì vẫn chả có không khí gì. Bố bảo với mẹ: “Thế này mình nhé, năm nay mình sắm gạo ngon, đậu xanh, thịt lợn, lá dong, còn tôi sẽ đi kiếm củi về để cho mình và các con luộc bánh chưng. Tôi cũng sẽ sắm cho gia đình một cành đào nữa”. Từ khi lấy nhau đến giờ, đấy là lần đầu tiên, nghệ sĩ Trần Tiến sắm Tết cho gia đình, nghệ sĩ Lê Mai nghĩ: “Được thôi, phải để như thế để ông ấy có trách nhiệm chứ”.

Buổi sáng ngày 28 Tết, sau khi chuẩn bị xong xuôi tất cả, mấy mẹ con hì hụi, kì cạch gói bánh chưng. Từng đôi bánh chưng vuông vức xanh ngắt màu lá xếp chồng lên nhau, chỉ đợi củi của bố mang về nữa là sẽ bắc bếp lên đun. Mấy mẹ con gói bánh xong là giữa trưa. Sáng sớm hôm ấy, 7 giờ bố đã dắt xe đạp ra cửa bảo: “Mấy mẹ con gói bánh chưng đi nhé, bố đi một lát kiếm củi rồi mang về cho mấy mẹ con luộc bánh chưng”.

Vậy mà, bánh đã gói xong, mấy chị em ngóng mãi mà rồi đợi 1 tiếng, 2 tiếng, 3 tiếng, 4 tiếng… vẫn không thấy bố chở củi về. Mẹ sốt ruột lắm rồi, đứng ngồi không yên bảo: “Hay là bố lại sà vào chỗ nào, chén chú chén anh rồi”. Đến khi mặt trời đã tắt hẳn, các nhà xung quanh trong khu tập thể đều có nồi bánh chưng, mọi người hò nhau khơi lửa, trông bánh. Nhìn nồi bánh chưng của các gia đình hàng xóm bập bùng ánh lửa, còn chồng bánh nhà mình vẫn chỏng chơ, mấy chị em hết đi ra ngoài đường rồi lại chạy vào trong nhà không biết bao lần. A, bố đã về, tiếng bố ở cửa không lẫn đi đâu được, nhưng mấy chị em chạy ra, cả mẹ cũng sốt ruột nhìn ra và cả nhà cùng chết sững. Bố dựng cái xe đạp ở trước cửa, đằng sau là mấy thanh gỗ chỏng chơ buộc ở sau yên xe đạp. 

Mấy thanh gỗ này thì làm sao mà đun được cả một nồi bánh chưng đây? Phải gấp 10 lần như thế mới luộc được cả nồi bánh chưng kia mà. Tối hôm ấy, cả nhà truy hỏi mãi bắt bố phải khai là đã lấy mấy thanh gỗ lạ lùng kia ở đâu. Bố mới nói thật là cả ngày đi kiếm củi mà kiếm không ra, cuống lên rồi, thế nên mới làm liều. Đợi trời tối đến nhà hát, lúc ấy bảo vệ nhân viên về hết cả, lẻn vào kho lấy mấy khúc gỗ trang trí cho vở kịch mà không biết khung gỗ đấy còn dùng nữa hay không?! Mang về làm củi luộc bánh chưng. Mấy mẹ con nghe xong lăn ra cười, rồi lại hò nhau đi tìm củi về đun.

Cũng năm ấy, bố mẹ giận nhau, mẹ bảo trách nhiệm sắm cành đào tết này thuộc về bố. Thời đó khó khăn thiếu thốn, nhiều gia đình cứ đợi đến chiều 30 Tết mới ra chợ hoa mong mua được đào rẻ. Cả nhà ngóng mãi cành đào của bố, nhưng đợi mãi mà vẫn chưa thấy gì? Mẹ lại bảo: “Chắc là bố các con đợi để đến chiều 30 Tết mua cho rẻ đây mà”. 

Chiều 30 Tết đến, các nhà hàng xóm đào cắm trang hoàng, hoa đào màu hồng khoe sắc xuân tưng bừng, mấy chị em Vân, Khanh, Vi lại đứng ở cổng ngóng bố hứa mang đào về, háo hức lắm. Không biết cành đào bố sắm lần đầu tiên trông sẽ như thế nào? Có đẹp không, to không? 6 giờ chiều, bố về, trên tay không phải là một cành đào mà là một “cành củi” khô, khum khum, không có lấy một nụ mầm nào cả. Cả “cành củi” khô đấy chỉ duy nhất có một bông hoa đào hồng tươi. Mấy chị em nhìn “cành củi” trên tay bố mang về, nước mắt tự nhiên cứ chảy ra. Tủi thân, Vi òa khóc, Khanh nước mắt lã chã tuôn rơi, Vân dỗ em nhưng mặt buồn rười rượi. 

Quang cảnh buồn như ai điếu. Đến khi mẹ cắm cành đào bố mang về vào lọ thì bông hoa đào duy nhất trên “cành củi” rơi ra. Thì ra bông hoa đào duy nhất ấy được buộc vào cành củi bằng một sợi chỉ hồng. Khanh kể, lúc đấy, cuộc sống bi kịch quá lại trở thành hài. Mẹ bật cười. Mấy chị em thấy thế đang khóc lấy tay quệt nước mắt cũng cười. Tết năm đó, lúc qua rằm tháng giêng, “cành củi” cũng trổ hoa đào nở tưng bừng…

Và giờ đây vào những ngày tết đang gõ cửa đến gần, xen lẫn nhịp sống hối hả hiện đại, Khanh lại thấy lòng mình xao xuyến, bồi hồi, chộn rộn, náo nức đến kì lạ. Năm nào cũng vậy, đó là cảm giác của người nghệ sĩ với một đời sống tâm hồn phong phú dạt dào cảm xúc được nuôi dưỡng và bước ra từ những kí ức tuổi thơ thi vị trập trùng…

Trần Mỹ Hiền

Các tin khác

Kết nối điện ảnh, gắn kết người làm phim tại DANAFF IV

Kết nối điện ảnh, gắn kết người làm phim tại DANAFF IV

Nằm trong khuôn khổ Liên hoan phim (LHP) châu Á Đà Nẵng (DANAFF) lần IV, ngày 1/7, chương trình Kết nối điện ảnh đã diễn ra tại cụm rạp Galaxy CineX AEON Mall Thanh Khê, Đà Nẵng với sự tham dự của đông đảo những người hoạt động trong ngành điện ảnh trong nước và quốc tế.

Phim về lực lượng An ninh nhân dân nơi đại ngàn Tây Nguyên lên sóng VTV1

Phim về lực lượng An ninh nhân dân nơi đại ngàn Tây Nguyên lên sóng VTV1

Được sản xuất, phát sóng nhân dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân, “Trời cao nguyên xanh” được kỳ vọng không chỉ là một bộ phim truyền hình hấp dẫn mà còn là tác phẩm lan tỏa những giá trị sâu sắc về trách nhiệm, lòng tận tụy và sự hy sinh thầm lặng của những người đang ngày đêm giữ gìn bình yên cho đất nước.

Cầu nối giữa nghệ sĩ, truyền thông và khán giả tại DANAFF IV

Cầu nối giữa nghệ sĩ, truyền thông và khán giả tại DANAFF IV

Trong khuôn khổ Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần thứ IV (DANAFF IV), ngày 1/7, các đạo diễn, nhà sản xuất, diễn viên và ê-kíp sáng tạo của nhiều tác phẩm điện ảnh tiêu biểu đến từ Việt Nam và châu Á đã gặp gỡ báo chí, trao đổi về xu hướng điện ảnh đương đại, những vấn đề xã hội được phản ánh qua điện ảnh, hành trình sáng tạo của các nhà làm phim.

World Cup 2026: Lời chia tay tiếc nuối của Nhật Bản

World Cup 2026: Lời chia tay tiếc nuối của Nhật Bản

World Cup luôn là nơi cảm xúc được đẩy lên tận cùng. Ở đó, có những chiến thắng làm nên huyền thoại, có những thất bại tạo ra cú sốc, và cũng có những cuộc chia tay khiến người ta day dứt rất lâu. Nhật Bản tại World Cup 2026 thuộc về vế sau cùng ấy.

Lập kỷ lục, Mbappé bắt kịp Messi

Lập kỷ lục, Mbappé bắt kịp Messi

Cú đúp của Kylian Mbappé giúp Pháp thắng Thụy Điển 3-0 ở vòng 1/16 World Cup 2026, đồng thời đưa tiền đạo này lập kỷ lục ghi bàn knock-out và cân bằng thành tích với Lionel Messi.

Bảo vệ tài sản trí tuệ có ý nghĩa sống còn với điện ảnh Việt thời AI

Bảo vệ tài sản trí tuệ có ý nghĩa sống còn với điện ảnh Việt thời AI

Khi tác phẩm có thể bị sao chép, cắt ghép, phát tán trái phép chỉ trong vài phút; khi AI có thể tạo ra nội dung dựa trên dữ liệu thu thập từ hàng triệu tác phẩm; khi ranh giới giữa sáng tạo của con người và sản phẩm do máy móc hỗ trợ ngày càng trở nên phức tạp, thì bảo vệ tài sản trí tuệ trở thành vấn đề có ý nghĩa sống còn đối với ngành điện ảnh.

Ji Chang Wook: Việt Nam luôn mang lại rất nhiều năng lượng

Ji Chang Wook: Việt Nam luôn mang lại rất nhiều năng lượng

Tại buổi giao lưu với báo chí trong khuôn khổ Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần IV (DANAFF IV) vào ngày 30/6, Ji Chang Wook cho hay, anh rất vui và hạnh phúc khi được trực tiếp gặp gỡ các fan Việt Nam. Tài tử xứ Hàn cũng khẳng định, Việt Nam luôn là nơi mang lại cho anh rất nhiều năng lượng mỗi khi ghé thăm.

Ma Rốc quật ngã Hà Lan sau loạt luân lưu cân não

Ma Rốc quật ngã Hà Lan sau loạt luân lưu cân não

Sáng 30/6 theo giờ Việt Nam, trận đấu giữa Hà Lan và Ma Rốc ở vòng knock-out World Cup 2026 đã mang đến cho người hâm mộ một màn so tài đúng nghĩa nghẹt thở, nơi cảm xúc được đẩy lên cao qua từng khoảnh khắc. Sau 120 phút giằng co với tỷ số hòa 1-1, hai đội buộc phải phân định thắng thua trên chấm luân lưu, và ở đó, Ma Rốc đã chứng tỏ bản lĩnh thép để giành quyền đi tiếp sau loạt đấu súng đầy cân não.

Dancesport Việt Nam giành 2 huy chương tại Giải vô địch thế giới

Dancesport Việt Nam giành 2 huy chương tại Giải vô địch thế giới

Ngày 28/6 tại thành phố Bremen, Cộng hòa Liên bang Đức, các vận động viên Dancesport Việt Nam đã thi đấu xuất sắc tại Giải Vô địch Khiêu vũ Latin đơn nữ thế giới 2026 (WDSF World Championship Solo Latin Female Adult ), giành 1 Huy chương Bạc và 1 Huy chương Đồng, đồng thời để lại nhiều dấu ấn ở các nội dung thi đấu quốc tế khác.

Minh tinh Hollywood Jane Seymour chia sẻ hậu trường phim tại DANAFF IV

Minh tinh Hollywood Jane Seymour chia sẻ hậu trường phim tại DANAFF IV

Trong khuôn khổ Liên hoan phim (LHP) châu Á Đà Nẵng (DANAFF) IV, ngày 29/6, tại rạp chiếu phim Lê Độ - Đà Nẵng, đã diễn ra chương trình mở màn Tiêu điểm điện ảnh Hoa Kỳ với buổi chiếu tác phẩm Somewhere in Time (Ngược dòng thời gian). Minh tinh Hollywood Jane Seymour - nữ chính của phim đã chia sẻ với khán giả nhiều câu chuyện từ hậu trường của tác phẩm này.

Mỹ nhân Myanmar đăng quang Miss Multicultural World 2026

Mỹ nhân Myanmar đăng quang Miss Multicultural World 2026

Sau một tuần diễn ra với nhiều hoạt động giao lưu văn hóa, quảng bá du lịch và trải nghiệm di sản tại Việt Nam, cuộc thi Miss Multicultural World 2026 (Hoa hậu Văn hóa thế giới 2026) đã khép lại với lễ đăng quang của người đẹp Myanmar Soe Myintzu Lwin vào tối 28/6 tại Nhà hát Hồ Gươm, Hà Nội.

Nhạc sĩ Trần Tiến đối thoại với nghệ sĩ trẻ

Nhạc sĩ Trần Tiến đối thoại với nghệ sĩ trẻ

Lần đầu tiên, nhạc sĩ Trần Tiến xuất hiện trong một concert đặc biệt, đối thoại - kết nối với 3 thế hệ nghệ sĩ trẻ. Đó cũng là tinh thần xuyên suốt của chuỗi live concert mà nhạc sĩ Dương Cầm khởi xướng, “Phòng khách ba thế hệ”- âm nhạc của ký ức, yêu thương và sự thấu hiểu.