Nỗi buồn thổ cẩm

Đến Tả Phìn (Sa Pa) trong một ngày đông rét đến mức có cảm giác ngay cả chính mình cũng đang biến dần thành đá, tôi vẫn cố gắng rẽ vào tu viện đá cổ nằm trên đường vào bản. Không có gì để xem ngoài tòa nhà 3 tầng của một tu viện nhỏ được xây toàn bằng đá trắng, đang lúc dở dang thì bị phá… 

Tu viện bắt đầu được xây năm 1942, với mục đích làm nơi tu hành, trú ngụ của đoàn nữ tu 12 người, theo dòng tu khổ hạnh của Hội thánh Ki tô. Đoàn nữ tu này đã bị trục xuất khỏi Nhật Bản. Với lòng mộ đạo, họ tiếp tục công việc truyền giáo và đã lưu lạc đến xứ đạo Lào Cai heo hút và hoang vắng. Chắc hẳn, những nữ tu đó quyết tâm chọn Lào Cai là nơi dừng chân cuối cùng, nên họ chăm chút cho mảnh đất này nhiều lắm.

Bên cạnh việc tu hành, truyền giáo, họ còn tích cực nghiên cứu các giống cây ôn đới, dạy dân bản địa cách cấy trồng và chăn nuôi. Bây giờ, Tả Phìn dẫu chỉ cách thị trấn Sa Pa chừng gần 20km, vẫn là một nơi tương đối heo hút, thì chắc hẳn thời gian những thập niên đầu tiên của thế kỷ XX, nơi đây vô cùng hoang vắng và khắc nghiệt. Đoàn nữ tu không "an cư lạc nghiệp" ở đất Tả Phìn lâu được bởi có sự bất ổn về chính trị.

Năm 1945, khi tu viện đá còn chưa xây xong, họ đã phải trở về Hà Nội. Thời gian vô tình trôi mãi. Bên cạnh sự bào mòn của nắng mưa, chắc chắn tu viện dang dở ấy còn bị tàn phá bởi con người. Cho nên nó nham nhở, tiều tụy đến xót xa. Những tường đá trắng bị phá dở dang trơ những viên đá đủ hình thù. Hành lang tu viện chỉ còn dấu vết là đường chân móng lở lói. Rêu phong phủ đầy những bức tường còn lại. Chưa ở đâu tôi nhìn thấy màu rêu phong lạ như ở những bức tường tu viện này. Rêu phong không có màu xanh xám, mà là một màu vàng úa. Cái màu ấy cứ gắt lên trong tiết trời ảm đạm giữa đông như thể kêu gọi, nhắc nhở một điều gì.

Thiếu nữ Mông bây giờ phần lớn đã bỏ nghề dệt thổ cẩm.

Thiếu nữ Mông bây giờ phần lớn đã bỏ nghề dệt thổ cẩm.

Đón tôi ngay đầu bản Tả Phìn vẫn là những chị, những mẹ đeo gùi. Trong gùi ấy là cả "gia tài" của họ. Toàn đồ thổ cẩm. Tả Phìn là bản của người Dao đỏ, có nghề dệt thổ cẩm truyền thống. Con gái Dao đỏ chăm chỉ và khéo léo, may, thêu hay dệt đều giỏi, nhưng giỏi nhất vẫn là thêu. Có lần, lên đến tận xã Sì Lở Lầu (huyện Phong Thổ, Lai Châu), giáp với đất Trung Quốc, tôi vẫn gặp những cô gái Dao đỏ ngồi trước cửa nhà cần mẫn đưa từng mũi kim trên mảnh vải chàm. Những hoa văn hình xương lá, hình cây thông, hình quả trám… từ đôi bàn tay các cô gái Dao đỏ mà thành hình, mà sặc sỡ và sinh động.

Ở Tả Phìn cũng vậy, con gái Dao đỏ gắn với cây kim và khung dệt. Ngày xưa, nghề dệt vất vả hơn bây giờ nhiều. Các cô gái phải bắt đầu từ khâu trồng bông, trồng lanh để lấy sợi. Rồi qua bao nhiêu công đoạn mới se thành sợi, mới dệt nên vải. Rồi nhuộm, rồi hồ, qua nhiều công đoạn nữa tấm vải mới sử dụng được. Sau đó là thêu… Cho nên, tự may được cho mình một bộ quần áo truyền thống, các cô gái Dao phải mất hàng năm trời với bao nhiêu công sức, sự tỉ mỉ, khéo léo…

Bây giờ, để có tấm vải tự tay dệt ra nhanh hơn nhiều, bởi lẽ chỉ cần mua sợi, mua chỉ có sẵn của Trung Quốc về dệt thôi. Chỉ có việc thêu là mất nhiều công sức nhất, đòi hỏi các cô gái Dao không thể vội vàng hay nôn nóng. Từng cánh hoa, từng xương lá mỏng mảnh hiện dần sau mỗi mũi kim nhỏ và đều tăm tắp…

Ngày xưa, phụ nữ Dao chỉ may thêu quần áo cho mình và cho người thân trong gia đình. Từ khi du lịch phát triển, thì thổ cẩm trở thành sản phẩm du lịch. Các mặt hàng làm từ thổ cẩm cũng phong phú hơn: khăn, áo, ba lô, ví, túi xách, mũ, giầy…

Các cô gái Dao ở Tả Phìn chuyên tâm làm thổ cẩm bán cho khách du lịch. Họ tập trung ở một ngôi nhà rộng, ngay đường cái, lối rẽ vào bản. Hễ có khách du lịch là ùa ra giới thiệu và tình nguyện làm hướng dẫn viên cho khách đi thăm bản, rồi bán hàng cho khách. Thực ra đồ thổ cẩm, ít khách tâm niệm mua về dùng, mà chỉ mua làm kỷ niệm, mua tặng bạn bè. Thứ nhiều nhất đươc bán là khăn và ví.

Khăn thì chắc chẳng phải do người Dao Tả Phìn dệt. Vì không phải khăn dệt tay. Là khăn Trung Quốc, mua ở thủ đô Hà Nội cũng có, ở đâu có hàng Trung Quốc là có những cái khăn len như thế. Hoa văn vằn vèo cho giông giống hoa văn thổ cẩm thôi. Tôi từng mua hàng ôm khăn như thế trong Đà Lạt, ra ngoài Bắc, gặp những hàng bán khăn len Trung Quốc mới thấy thất vọng thê thảm. Giờ lại gặp những cái khăn ấy trên đất Tả Phìn.

Những cái ví cũng được làm từ thổ cẩm, nhưng tôi không dám chắc có phải do các cô gái Dao tự dệt, tự thêu hay không. Vì nó cũng giống hệt những chiếc ví Trung Quốc bán ở tất cả các nơi khác. Đành tự nhủ rằng đã mua ở đất Tả Phìn thì phải tin là của người Tả Phìn làm ra nó… 

Tôi vào nhà chị Lý Lở Mẩy ngay đầu bản. Chị bán cả gùi thổ cẩm to. Hỏi thì bảo: chị tự làm ra nó đấy! Chị tự dệt đấy! Thế nhưng, trong căn nhà gỗ mái ngói xi măng, vách hở hoang hoác ấy chả có cái khung dệt nào cả. Hỏi khung dệt đâu, chị chỉ cười. Hỏi chỉ thêu đâu, kim thêu đâu, cũng lại cười. Lý Lở Mẩy mới ngoài 30 tuổi một chút đã có ba đứa con, toàn gái. Đứa đầu 12 tuổi, đứa thứ hai lên ba và đứa út hơn 1 tuổi đang ngủ ngon trong địu sau lưng mẹ.

Phiên chợ thổ cẩm của người Mông.
Phiên chợ thổ cẩm của người Mông.

Câu chuyện bên bếp lửa cứ lan man, lan man mãi, vắt từ chuyện dệt thổ cẩm, qua chuyện trồng cây atiso trên vùng đất lạnh này thế nào, đến chuyện năm nào trâu bò cũng chết rét vào mùa đông khắc nghiệt. Lý Lở Mẩy bảo sao người Kinh lại thích lên Sa Pa ngắm tuyết? Người Sa Pa sợ tuyết lắm. Sáng ra mà thấy cây cỏ trước nhà trắng như rắc muối, là thấy lòng lo sợ vô cùng. Trâu bò, lợn gà lăn ra chết hết vì rét quá. Cây trồng cũng chết. Đến ngọn rau cũng không có mà ăn… Tôi hỏi sao bây giờ phụ nữ Dao không tự trồng lanh, se sợi, dệt vải, làm thổ cẩm xịn như ngày xưa mà cứ đi mua hàng Trung Quốc?

Lý Lở Mẩy buồn buồn bảo nhưng khách du lịch sẽ chê đắt không mua đâu. Làm hàng năm mới được bộ váy áo, làm sao mà bán rẻ cho được. Bán đắt thì không có khách mua… Mua sợi Trung Quốc, mua vải Trung Quốc rẻ hơn nhiều chứ. Mình chỉ thêu, chỉ may thôi thì nhanh… Nhìn vẻ ưu tư của chị, tôi biết chị nói thật lòng.

Nói về tu viện đá cổ trên đường vào Tả Phìn, Lý Lở Mẩy kể vanh vách lai lịch của nó. Từ khi Tả Phìn làm du lịch, các chị hay được đón khách phương xa nên cũng đã nằm lòng những câu cần giới thiệu về vùng đất của mình. Khi tôi hỏi đùa rằng: các nữ tu ngày xưa lên với Tả Phìn, dạy dân Tả Phìn trồng trọt, chăn nuôi, họ có được người Dao ở Tả Phìn dạy cách dệt vải, thêu thổ cẩm không. Chị thành thật lắc đầu bảo không biết. Nhưng rồi lại lưỡng lự bảo chắc là không. Vì nữ tu có quần áo của nữ tu, họ có mặc quần áo của người Dao đâu.

Quần áo người Dao chỉ người Dao mặc thôi chứ! Đúng là như thế, cho nên những quầy bán thổ cẩm tập trung ở chợ Tả Phìn đầy ắp hàng, nhưng khách du lịch chỉ ngó qua, xem một tí rồi đi. Thảng hoặc mới có người mua một thứ gì nho nhỏ, rẻ tiền làm kỷ niệm. Tôi hỏi Lý Lở Mẩy và những cô bạn xung quanh, rằng bán được nhiều không. Họ đều lắc đầu buồn buồn.

Ra về, tôi mua của Lý Lở Mẩy một cái khăn, biết rằng không bao giờ dùng đến. Mua của các bạn của Lý Lở Mẩy, mỗi người một cái ví. Tổng cộng tôi có đến 15 cái ví thổ cẩm mang về, chật cả một góc ba lô.

Chiều tối, quanh khu vực nhà thờ đá Sa Pa và dọc theo con phố Cầu Mây gần đấy la liệt những hàng bán đồ thổ cẩm. Đó là chưa kể những đứa trẻ, những bà mẹ xách tòn teng một ít sản phẩm thổ cẩm đi bán rong khắp nơi. Nhưng chẳng mấy người sà xuống hỏi mua. Những hàng bán thổ cẩm có mặt ở đó như chỉ để làm nên nét đặc sắc cho Sa Pa chứ không phải để những con người đang âm thầm ngồi dưới sương lạnh mưu sinh. Đáp lại lời mời chào: "mua đồ thổ cẩm đi cô, đi chú", là rất nhiều bình luận giống nhau: "Toàn đồ Trung Quốc cả, nhìn là biết liền!".

Câu nói buồn buồn của Lý Lở Mẩy lại văng vẳng: "Thổ cẩm mình làm thì không bán rẻ được đâu. Đắt tiền thì khách lại không mua". Tự dưng nhìn những chiếc khăn thổ cẩm sặc sỡ mà thấy lòng buồn đến thế. Cái nỗi buồn cộng lại của cả sự hoang vắng tiêu điều nơi tu viện hoang tàn đổ nát; cả sự xót xa của Lý Lở Mẩy khi nói về tuyết rơi, trâu chết và nỗi âu lo nhiều con gái, mai sau chúng nó lấy chồng không có của hồi môn để cho…

Và tôi còn nhớ, Lý Lở Mẩy bán cả gùi thổ cẩm đầy ắp những áo, những khăn, những ví, mà đứa con gái ba tuổi của chị phong phanh áo rách. Dẫu có ngồi bên bếp lửa đi chăng nữa, thì gió lùa qua khe những phiến gỗ hở hoác ở vách nhà vẫn làm cho nó lạnh run…

1/1/2015

Nguyễn Thị Việt Nga

Các tin khác

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Tin vui cho những nghệ sĩ âm nhạc dân tộc Việt Nam là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã phê duyệt đề án xây dựng Dàn nhạc Dân tộc Quốc gia Việt Nam vào ngày 22/4/2026 với quyết tâm triển khai ngay trong năm nay và dự kiến tổng kết vào năm 2031. Đây là một quyết định đúng đắn (dù hơi muộn) và cho thấy rõ chủ trương đầu tư cho phát triển văn hóa trong giai đoạn hiện tại.

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Thành phố Hồ Chí Minh sẽ đẩy mạnh việc quảng bá, giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật tiêu biểu thuộc các loại hình ca múa nhạc, kịch nói, cải lương, hát bội, xiếc, múa rối.

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Nỗi sợ lớn nhất của tôi là gì? Là không gì cả. Phần lớn thời gian của tôi được dành để nỗ lực chứng minh rằng mình đáng được nhớ đến. Làm việc chăm chỉ hơn, mơ lớn hơn, nói “có” với những cơ hội - kể cả khi chúng vắt kiệt mình.

Kiến tạo văn hóa số

Kiến tạo văn hóa số

Người viết cho rằng: AI tạo sinh có thể cắt ghép, được dựng nên những hiện thực chưa từng có theo ý muốn của chúng ta. Giờ đây, thay vì nheo mặt để nhận diện tem mác, dấu hiệu hàng fake trên hàng hóa thì đến lúc đắn đo trước những tác phẩm: Liệu bài thơ này, bản nhạc kia, bức tranh nọ... có dấu hiệu can thiệp của AI hay không? Chúng ta sống với AI hay chúng ta sống bằng AI? Một câu hỏi khó trả lời.

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Trong tháng 3/2026 vừa qua, số lượng các bản ghi âm bị từ chối phát hành qua nền tảng Tunecore của Công ty Believe đột nhiên tăng vọt. Và, tất cả những bản phát hành bị từ chối ấy đều có một điểm chung: đó là những bản nhạc được tạo ra bởi AI.

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và phu nhân đã thành công tốt đẹp vào ngày 17/4, song báo chí trong và ngoài nước vẫn tiếp tục có nhiều bài viết đặc sắc, khẳng định quan hệ truyền thống gắn bó mật thiết giữa hai Đảng và nhân dân hai nước Việt Nam - Trung Quốc cũng như tầm nhìn, định hướng trong việc nâng tầm kết nối chiến lược giai đoạn phát triển mới.

Mệnh lệnh của niềm tin

Mệnh lệnh của niềm tin

Hôm nay, cũng như mọi ngày, tôi dậy rất sớm, ngồi bên ly cà phê và lướt nhanh trên màn hình smartphone. Có lẽ, giờ này nhiều người cũng giống tôi tìm sự khởi đầu cho ngày mới bằng việc nhật tin tức sau một đêm - nguồn năng lượng mới từ sự trong trẻo tinh khôi của thiên nhiên và sự hào hứng của tinh thần.

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Tin vui cho giới làm phim Việt là tính đến trưa 10/4, theo thống kê của Box Office Vietnam (BOVN - trang web độc lập chuyên tổng hợp, phân tích và thống kê dữ liệu doanh thu phòng vé, số lượng vé và suất chiếu trên toàn lãnh thổ Việt Nam), phim "Hẹn em ngày nhật thực" của đạo diễn Lê Thiện Viễn đã thu về hơn 81 tỉ đồng sau khi bắt đầu công chiếu từ cuối tháng 3 và vẫn đang giữ vững vị trí đầu bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Việt (tính theo ngày).

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Chuyện ồn ào trên mạng xã hội liên quan đến nữ ca sĩ Thiện Nhân và gia đình của cô chắc chắn là một chuyện không vui chút nào, đặc biệt là khi soi chiếu bằng các giá trị văn hóa Á Đông vốn coi trọng nền tảng tình cảm gia đình, quyến thuộc hơn là tài sản.

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

Gần đây trong tiếng Việt có từ mới “GATO” nhanh chóng trở nên phổ biến. Viết tắt của “ghen ăn tức ở”, dịch sang tiếng Tây, tương đương từ “đố kỵ” - một trạng thái cảm xúc tiêu cực, khó chịu, ghen ghét, cay cú trước thành công, danh tiếng người khác.

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Trong bối cảnh văn hóa đọc Việt Nam đang chứng kiến những chuyển động chưa từng có, một hiện tượng nổi bật là sự trỗi dậy mạnh mẽ của sách ngoại văn, đặc biệt là qua các hiệu sách độc lập (indie) có giám tuyển. Không chỉ phản ánh nhu cầu cập nhật tri thức toàn cầu của lớp độc giả trẻ, hiện tượng này còn đặt ra những câu hỏi mang tính chiến lược về con đường đưa văn chương Việt Nam ra thế giới.

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh ban hành văn bản chấn chỉnh hoạt động biểu diễn, trong đó nhấn mạnh yêu cầu chấm dứt tình trạng hát nhép trên sân khấu. Việc này đã nhận được sự đồng thuận cao, không chỉ từ phía những nhà quản lý văn hóa mà cả với những người trực tiếp hoạt động biểu diễn, doanh nghiệp tổ chức biểu diễn.

AI - Tìm đâu ra người thật?

AI - Tìm đâu ra người thật?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đã và đang thay đổi cách sách đi từ tay tác giả đến bạn đọc từ khâu sáng tác và biên tập đến in ấn và marketing. Không phải ai cũng hoan nghênh sự thay đổi này, và quả thực là ngoài một số lợi ích nhất định, việc sử dụng AI tràn lan cũng đem lại nhiều vấn đề làm đau đầu các nhà xuất bản, đơn cử như việc con người để cho AI thay thế tác giả và biên dịch viên.

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Trong đám tang nhà thơ Đàm Khánh Phương tại nhà tang lễ Đức Giang hôm ấy, ngoài nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - có mặt và sau đó đọc điếu văn - tôi thấy không nhiều các nhà văn, nhà thơ khác đến đưa tiễn. Phương ít bạn, hay là khi khỏe mạnh, Phương đã có những điều làm bạn bè khó cảm thông?  

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Năm 2001, đạo diễn Steven Spielberg ra mắt bộ phim “A.I. - Artificial Intelligence”, kể về cậu bé robot David được lập trình để yêu thương vô điều kiện. Khi người mẹ nuôi bỏ rơi cậu giữa rừng, David bắt đầu hành trình 2000 năm đi tìm một ngày được sống bên bà. Khi những sinh vật tiến hóa đánh thức cậu giữa tàn tích băng giá, điều David xin không phải tri thức hay quyền năng, mà chỉ là một ngày được yêu thương.

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Động viên đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo luôn là một trong những chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước ta trong quá trình xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.

Văn hóa soi đường quy hoạch

Văn hóa soi đường quy hoạch

Gần đây, có hai sự việc nhận được khá nhiều sự quan tâm của dư luận, và vẻ bề ngoài, hai sự việc ấy không hoàn toàn liên quan tới nhau nhưng sâu trong bản chất, chúng lại có một điểm chung.

Sống để kết nối yêu thương

Sống để kết nối yêu thương

Sống là để kết nối những yêu thương, bởi cuộc sống có biết bao nhiêu điều đáng yêu mà chúng ta không thể kể tên hết được. Đó là một cảm nhận của người viết có được mỗi khi quan sát và lắng nghe từng thanh âm của cuộc đời. Dẫu biết hằng ngày vẫn xuất hiện cái ác, cái xấu nhưng còn có biết bao người tốt, bao hành động cao cả.

“Cái chết” của sách bìa mềm

“Cái chết” của sách bìa mềm

Cuộc cách mạng văn học hiện đại có sự đóng góp không hề nhỏ của sách bìa mềm. Những quyển sách bìa mềm được bày bán khắp mọi nơi với giá cả phải chăng đã đưa văn học đến với tất cả mọi thành phần trong xã hội.

Quyết liệt phát triển văn hóa

Quyết liệt phát triển văn hóa

Diễn biến mới nhất của việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam, do Tổng Bí thư Tô Lâm thay mặt Bộ Chính trị ký ban hành ngày 7/1/2026, đó là Ban Chỉ đạo Trung ương về phát triển văn hóa Việt Nam đã có cuộc họp đầu tiên, trong tuần qua, với nhiều nội dung quan trọng.