Những người biến sỏi đá thành vàng

Đó là những người nông dân bình dị, nhưng kì lạ thay sức vóc và ý chí mãnh liệt, bằng sức mạnh, họ đã băng qua đường hầm của bóng tối để vươn đến ánh sáng tương lai. Họ đã biến một vùng hoang sơ trở nên trù phú, làng quê giàu đẹp từ đôi bàn tay trắng, trở thành những “cột mốc sống” nơi mảnh đất phên giậu. Những con người ở Nông trường chè Thái Bình, huyện Đình Lập, tỉnh Lạng Sơn.

Từ trung tâm tỉnh Lạng Sơn, chúng tôi đi theo quốc lộ 4B qua xã Xuân Lễ, xã Bằng Khánh, xã Đồng Đục, qua thị trấn Lộc Bình và thị trấn Na Dương, chỉ còn chưa đầy 20 ngày nữa là bước vào tết Nguyên đán mà cả đoạn đường dài tuyệt nhiên chẳng có lấy một cành đào rừng hé nở mầm xuân, cây cối cũng không mướt mát xanh tươi như những năm trước, thi thoảng bắt gặp đám cây héo khô thiếu nước như đã chết rụi từ lâu.

Trung úy Nguyễn Văn Hiếu ở Đội CSĐT huyện Đình Lập dẫn đường bảo nhiều tháng nay không mưa nên cây cối của rừng đồi Lạng Sơn khô héo cả, còn đào rừng thì trước đây cũng tươi tốt lắm nhưng nhiều năm nay người ta chặt mang về dưới xuôi hàng thùng xe tải nên giờ đào rừng khan hiếm rồi.

May thay, khoảng 10km nữa là về đến Đình Lập, từ xa xa, rừng keo bạch đàn xanh trải dài trên triền núi, tiếp đến là đồi thông xanh mướt để đến với nông trường chè Thái Bình nằm ở xã Thái Bình, huyện Đình Lập. Đoạn đường từ trung tâm tỉnh Lạng Sơn đến trung tâm thị trấn Đình Lập vừa vặn 70km. Tại sao đang ở trung tâm tỉnh Lạng Sơn mà chúng tôi lại đi một con đường dài để đến nơi này?

Vợ chồng thương, bệnh binh Nguyễn Công Tiệm “biến sỏi đá thành cơm”.
Vợ chồng thương, bệnh binh Nguyễn Công Tiệm “biến sỏi đá thành cơm”.

Anh hùng Lực lượng vũ trang, Đại tá Triệu Quang Điện, Trưởng phòng Cảnh sát truy nã, Công an tỉnh Lạng Sơn giới thiệu về vợ chồng thương, bệnh binh Nguyễn Công Tiệm và vợ là cô Đào là những người nông dân chân chất, từ đôi bàn tay trắng về Đình Lập, khai sơn phá thạch đất nông trường chè Thái Bình từ thuở hoang sơ, để giờ đã có cơ ngơi trù phú, làm giàu cho thôn xóm bản làng. Trung úy Hiếu - người dẫn đường - chính là con của họ. 

Anh hùng Lực lượng vũ trang còn nói thêm, ở Đình Lập có nhiều con người rất hay, nhà báo về đấy mà “khám phá”, khiến chúng tôi không khỏi tò mò.

Chúng tôi có việc cần gặp ông Chu Xuân Lực, Chủ tịch UBND xã Thái Bình nhưng hôm đó là ngày nghỉ nên chúng tôi đến nhà ông. Căn nhà đang sửa nên ông tiếp chúng tôi ngay ngoài sân nhìn ra đồi chè xanh ngát và đây đó là những hàng thông xanh đang đón nắng gọi gió.

Nói về cây chè trên đất Đình Lập, ông bảo nông trường chè Thái Bình được Nhà nước thành lập năm 1962, đến năm 1998 Nhà nước bắt đầu cho người nông dân tự sản tự tiêu. Tên gọi nông trường chè Thái Bình vì nằm trên xã Thái Bình và người ở nông trường đại đa số là người dưới xuôi lên đây lập nghiệp.

Trầm ngâm một lát, ông nói: “Từ năm 2002, 2003 cây chè đã phát triển đến các thôn. Điển hình là thôn Khe Cháy, dân của các vùng xung quanh cũng bắt đầu trồng chè. Tư nhân có máy sao sấy riêng, chủ yếu tiêu thụ trong tỉnh và lân cận. Doanh nghiệp nhà nước xuất chè ra nước ngoài. Từ khi có cây chè thì đời sống của người dân được nâng lên. Đó là tiềm năng của xã. Và phải công nhận đất quê hương bản quán mà người bản xứ không biết phát huy bằng người ở nơi khác đến đây lập nghiệp”.

Cô Đào vui vẻ với mẹt chè thơm.
Cô Đào vui vẻ với mẹt chè thơm.

Chỉ vào Trung úy Hiếu, ông bảo: “Bố mẹ của cậu Hiếu là thương, bệnh binh, đến đây lập nghiệp từ khi mảnh đất này còn hoang sơ mà giờ đã có cơ ngơi trù phú, là tấm gương cho người bản quán học tập”.

Chúng tôi đến nhà vợ chồng người thương, bệnh binh từ giữa trưa. Ở ngoài đường cái nhìn vào khu vườn rộng lớn của vợ chồng họ là những cây trái sum sê trĩu quả, cam canh vàng, bưởi da xanh, khế chín vàng lúc lỉu, táo chi chít quả. Để vào nhà, chúng tôi đi qua hai hàng nhãn xanh mát. Từ trong nhà, người đàn ông mặc bộ quân phục đã úa màu thời gian ra đón chúng tôi. Khuôn mặt ông cởi mở nhưng vẫn có nét của một quân nhân nghiêm nghị.

Còn người phụ nữ dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt phúc hậu tươi tắn và đây đó trên gương mặt toát lên phần lam lũ của người làm nông là mẹ Hiếu. Tôi bảo nhà có vườn hoa quả mê hoặc quá, cô nói: Vườn đấy trước kia là đất đồi, cô chú vỡ đất khai hoang nên giờ cây mới đơm hoa kết trái như thế. Chúng tôi lên nhà trò chuyện giữa những bao chè đang chất chồng lên nhau và mẹt chè thơm mà cô đang đong cho khách dở dang.

Biết ý định của chúng tôi, vừa ngồi xuống bàn gỗ, rót trà mời khách cô bảo: “Úi, khổ lắm cháu ạ. Cái thời hồi xưa ấy khổ cực lắm, trăm cay ngàn đắng chẳng được như thế này đâu. Cái thời đấy đói chẳng có ăn, lúc nào cũng ao ước giá như mình được ăn một bữa cơm no...”.  Thấy vợ nói về thời kì khổ sở đã trải qua, chú kê ghế ngồi xuống cùng ôn chuyện xưa.

Chú ở Trung đoàn 1, Sư đoàn 324, Quân khu 4, binh đoàn 678. Trong miền Nam gọi là Quân đoàn 2 đến khi miền Nam giải phóng, tập kết ra Bắc một thời gian, rồi lại tham gia chiến đấu trên đất bạn Lào. Hơn 20 năm quân ngũ, năm 1989 chú về trở về thành thương, bệnh binh. Ở dưới xuôi đất chật người đông, kinh tế khó khăn thời bao cấp, lương của chú mỗi tháng được 5.000 đồng phải nuôi 2 con nhỏ.

Ở vùng quê Hưng Yên nơi vợ chồng cô chú sống, Nhà nước phát động lên nông trường chè Thái Bình làm kinh tế. Nhà nước gọi đi, nhà ai không có con giai lớn thì con gái lớn phải thay để đi chống giặc bành trướng, giữ đất.

Cô là con thứ hai trong gia đình có 8 người con. Trước cô có người chị gái cũng đã tới đất này, sau đó cô chú lên và đưa thêm 2 người em gái lên lập nghiệp ở nông trường chè.

Năm 1990 cô chú lên đây, khi đấy còn vô cùng hoang sơ, vắng hoe vắng hoét, rừng núi trập trùng âm u mù mịt, cây cối rậm rạp, chim kêu vượn hú, đi mỏi cả chân mới gặp lán có người ở. Chú đi bộ đội về 1 tuần lên cơn sốt rét 1 lần. Vợ chồng cùng 2 con nhỏ trong một lán giữa rừng không mông quạnh cứ tối đến là cửa đóng then cài chỉ sợ cướp và hãm hiếp. Lúc đó lại chẳng hề có điện, đêm đến ngọn đèn dầu tù mù hắt ra ánh sáng leo lét. Lắm đêm mưa mà mưa rừng thì to lắm, nước dội vào cây gõ xuống bong bong ở tàu lá chuối nghe não nề, buồn thảm.

Cơm thì bữa đói bữa no. Cô tần tảo sớm hôm. Cô chú lên đây đóng lò gạch đầu tiên cung cấp gạch cho cả nông trường chè Thái Bình. Ở đất đồi bên cạnh là rừng, người ở bản không ai trồng rau, người ta vẫn nhập rau từ dưới xuôi lên. Giám đốc nông trường chè Trần Thanh Nghiên nay là Chủ tịch Hội đồng quản trị của công ty chè nói: “Đất thì có nhưng dân tình chưa biết trồng rau, cô về xuôi mang hạt rau giống lên đây để trồng, cô chuyển ra gần nông trường chỗ có đến mấy chục hecta đất trống mà khai phá trồng rau. Cung cấp rau xanh cho nông trường”.

Bà Đinh Thị Tươi cùng bà Đào ngấn nước mắt ôn lại câu chuyện khai hoang mảnh đất nơi phên giậu của Tổ Quốc.
Bà Đinh Thị Tươi cùng bà Đào ngấn nước mắt ôn lại câu chuyện khai hoang mảnh đất nơi phên giậu của Tổ Quốc.

Vậy là cô về xuôi lấy giống xu hào, bắp cải, cà chua, cà rốt... mang về gieo. Đến mùa thu hoạch, 3 giờ sáng thân cò lặn lội trong đêm chở rau ra Đình Lập bán, 6 giờ sáng về cơm nước cho chồng con, 7 giờ lại tất tả đến cơ quan họp. Hai vợ chồng dần dần làm. Gần chục năm trời không có điện, tối đến chỉ thắp đèn dầu. Mãi đầu năm 1997 mới có điện nhưng phập phù.

Năm 1998 nông trường chè cho các hộ gia đình tự sản tự tiêu, người nông dân được mở ra làm tư nhân. Cô sang Tàu mua củ phát đứng, lại có cả củ phát nằm cho thợ. Cả rừng chè mênh mông rộng lớn, vào mùa cô thuê đến 20 thợ. Là nhà đầu tiên ở bản có tivi đen trắng, tối tập trung cả xóm ngồi ở sân xem. Cô bảo: “Sung sướng được hơn chục năm nay rồi. Nếu còn bao cấp thì chắc không được như thế này đâu”.

Cô nói hai chị em Hằng với Hiếu lúc mới 10 tuổi đã biết nấu nồi cơm cho 20 thợ ăn. Lúc đấy ai cũng đói cả. Mình đưa gạo cho gia đình người ta, rồi người ta lại làm công cho mình trừ nợ. Dần dà, mới có cơ ngơi như ngày hôm nay. Không chỉ khéo léo trồng trọt mà còn cả mát tay chăn nuôi. Mỗi năm cô chú cũng xuất 20 tấn lợn. Hiện tại trong chuồng có đàn 100 con lợn giống. Gà trăm con. Đàn dê 50 con.

Ngoài ra, cô chú còn đào 7 ao thả đủ các loại cá trắm, trê, chép, mè... Mỗi lần kéo được 5 đến 7 tạ cá. Nhiều ao nên năm nào cũng thả cá giống, con to để bán, con nhỏ để lại cho sang ao khác. Mỗi năm thu hoạch hàng chục tấn cá.

Nhìn những bao tải chè, tôi nào có phân biệt ngon dở, tốt xấu. Cô giới thiệu: Giống chè thường chỉ trong vòng 7 ngày là được hái. Chè thường thì uống cũng thường thôi. Ở đây đặc biệt có giống chè 42 ngày mới được 1 lứa. Đó là chè Ô Long, Ngọc Thúy, Bát Tiên mình biết chăm sóc thì không phải phun thuốc bảo vệ thực vật. Giống chè mới uống thơm và nước trong xanh hơn hẳn. 7-8 năm lại đây có giống chè mới thu hoạch khấm khá hơn hẳn.

Không chỉ gia đình cô chú mà nhiều gia đình khác cũng nhờ cây chè mà đổi đời. Cô Đào dẫn chúng tôi sang nhà bà Đinh Thị Tươi. Theo lời cô Đào thì từ hồi bà Tươi về đến đất nông trường chè cũng như nhà cô nghèo xác nghèo xơ, cơm chẳng có ăn nhưng nay gia đình đã khấm khá lắm, có xe ô tô, của ăn của để.

Ngôi nhà gạch 3 gian của bà Đinh Thị Tươi cách nhà cô Đào chừng 300m. Gian bếp ở ngay sát sân, mấy bao tải chè đóng gói, máy xay xát và máy sao chè nhưng không thấy có người. Một người đàn bà đang nằm trên giường ở gian phòng khách nghe thấy gọi tên mình nhỏm dậy. Bà ở nhà có một mình.

Nghe cô Đào nói chuyện ngày xưa ôn nghèo kể khổ, bà Tươi đỏ hoe con mắt nói: “Hồi đấy khổ lắm cháu ạ, không thể quên được. Cứ nhớ về cái bận mới lên trên này là lại chảy nước mắt. Bây giờ no đủ rồi mà mỗi lần đến dịp tết hồi tưởng chuyện xưa là lại mấy mẹ con tủi thân ôm nhau khóc”.

Cô Tươi năm 1993 lên nông trường chè Thái Bình, sau cô Đào 2 năm. Cô có 4 người con. Ngay sau khi cô hạ sinh người con thứ tư thì chồng bỏ theo người đàn bà khác. Cô làm đơn xin xã đi nông trường... Một người phụ nữ vừa mới sinh nở nheo nhóc 4 người con. Đứa lớn nhất chưa đầy 13 tuổi, đứa bé mới được 2-3 tháng. Nhà không có lao động chính, nên xã không xét cho cô đi đến vùng lao động kinh tế mới. Mãi đến khi có đợt lên nông trường chè Thái Bình ở Lạng Sơn, nơi tiếp giáp gần với Trung Quốc cô mới được ủy ban xã chấp thuận.

Người đàn bà dừng lại, lau nước mắt: “Lúc lên đây 37 tuổi, hai bàn tay trắng, gạo không có mà nấu, cơm không có để ăn. Nhà cô ở ngay sát rừng. Đến tết không có đồng nào mua gạo, thịt cho con, sáng 30 tết bà Đào thương tình mang sang cho một con ngan và 2kg gạo, cùng một đấu đỗ bảo cứ nấu ăn đi, khi nào có trả sau”. Đói khát cũng mất 4, 5 năm rồi dần dần mình cũng đỡ và 4 đứa con giờ đứa nào cũng trưởng thành hết cả, lấy chồng ở xa, chỉ còn thằng út ở nhà với mẹ. Giờ cũng có cái ô tô để chạy qua chạy lại.

Hai người đàn bà đã trải qua những tháng ngày cơ cực, ngồi an ủi nhau. Cái thời chưa có điện, đến vụ thu hoạch, cả nhà mấy mẹ con ngồi bên bếp lửa sao chè bằng chảo. Sau này khấm khá nhà có đến 4 cái máy sao chè. Cây chè cũng phụ thuộc vào thời tiết. Có nhiều năm mất mùa chè, mưa nhiều thì úng, nắng nhiều quá chè khô hạn.

Bà Tươi bảo: “Năm nay thời tiết ở vùng Lạng Sơn thiếu mưa, cây chè mọc trên đồi bị khô hạn, vì đất đồi toàn sỏi đá nhưng cây chè nhà chị Đào trồng trên rừng, đất rừng nhiều nước nên cây tươi tốt um tùm, được mùa”.

Trên gương mặt 2 người đàn bà hằn dấu vết thời gian. Họ đã từng một thời lam lũ, vắt kiệt cùng sức lực, nhưng kì lạ thay sức vóc và ý chí con người họ đã biến những điều không thể thành có thể. Biết biến sỏi đá thành vàng, những người đàn bà tôi gặp hôm nay.

Trần Mỹ Hiền

Các tin khác

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Khơi thông nguồn lực từ dữ liệu văn hóa

Việt Nam đã tạo lập ngày càng nhiều dữ liệu số về di sản, nhưng phần lớn vẫn phân tán, thiếu liên thông và chưa được khai thác như một nguồn lực. Chuyển từ những bản sao số rời rạc sang hạ tầng tri thức dùng chung vì thế là điều kiện để di sản tiếp tục tạo ra giá trị cho nghiên cứu, giáo dục, sáng tạo và cộng đồng.

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Vì sao Mỹ ra tay cứu đồng yen Nhật Bản?

Trước đà lao dốc của đồng yen, Mỹ đã ra tay hỗ trợ Nhật Bản sau gần 3 thập kỷ, đánh dấu động thái phối hợp hiếm hoi giữa lúc những tác động từ tỷ giá ngày càng lan rộng.

Các nghệ sĩ trẻ với tư duy mới mẻ mang đến sức sống mới cho làng nghề.

Tái sinh di sản làng nghề

Hà Nội sở hữu hơn 1.300 làng nghề. Thế nhưng, nhiều làng nghề đang đứng trước nguy cơ mai một vì thiếu thị trường, thiếu người kế nghiệp và thiếu không gian để kể câu chuyện của mình. Trước thềm Lễ hội Thiết kế Sáng tạo Hà Nội 2026, những người trẻ đã chọn làng nghề làm chất liệu sáng tạo, mở ra một cách tiếp cận mới, tái sinh di sản làng nghề…

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Khi cổ vật thành “mồi” của kẻ gian

Những pho tượng, sắc phong trong đình chùa đến những cấu kiện nguyên gốc của các công trình cổ, nhiều di sản đang trở thành mục tiêu của nạn trộm cắp ngày càng tinh vi, táo tợn. Mỗi cổ vật bị thất lạc không chỉ là mất đi một tài sản quý giá, mà còn là sự đứt gãy một phần ký ức lịch sử, văn hóa của dân tộc.

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Từ nâng tầm quản trị đến khát vọng chuyên nghiệp hóa

Trước đòi hỏi của kỷ nguyên phát triển mới, thể thao Việt Nam đang đứng trước bước ngoặt chiến lược: chuyển đổi mạnh mẽ từ quản lý hành chính sang quản trị hiện đại và thương mại hóa chuyên nghiệp. Nâng cao năng lực tổ chức sự kiện không chỉ là thước đo điều hành, mà còn là chìa khóa mở ra không gian kinh tế thể thao đầy tiềm năng.

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Tuân thủ nguyên tác hay dũng cảm bước qua?

Khi “The Odyssey” - bộ phim điện ảnh lấy cảm hứng từ sử thi kinh điển của Homer công bố dàn diễn viên, lựa chọn của đạo diễn Christopher Nolan tựa như “quả táo bất hòa”, tạo ra những luồng tranh luận sôi nổi, độc giả lan tỏa những bài viết phân tích, so sánh với nguyên tác sử thi. Cùng thời gian, điện ảnh Việt Nam dậy sóng khi công bố Tăng Thanh Hà vào vai Nam Phương Hoàng hậu. Tại sao đạo diễn lại thích đảo lộn những hình mẫu vốn đã quá đỗi quen thuộc và thành công từ nguyên tác? Liệu việc tuân thủ tuyệt đối tác phẩm gốc có phải “lá bùa hộ mệnh”, hay sự phóng tác dũng cảm mới giúp tác phẩm đến gần hơn với thế hệ khán giả mới?

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Cần hệ sinh thái sáng tạo cho họa sĩ trẻ

Festival Mỹ thuật trẻ lần thứ 8 năm 2026 đang diễn ra tại Hà Nội, mở ra một không gian đối thoại đa chiều của nghệ thuật đương đại, phản ánh tiếng nói của những người trẻ trước cuộc sống và những thay đổi của thời cuộc. Tuy nhiên, hơn cả một kỳ liên hoan, mỹ thuật trẻ cần có một chiến lược phát triển dài hạn trong thời gian tới.

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Mỹ thâm hụt ngân sách do hoàn thuế nhập khẩu

Sau khi Tòa án Tối cao bác bỏ cơ sở pháp lý của nhiều mức thuế quan, Chính phủ Mỹ phải hoàn hàng chục tỷ USD cho doanh nghiệp nhập khẩu, gây ra hậu quả ngân sách tháng 6/2026 thâm hụt 120 tỷ USD.

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Hình tượng người chiến sĩ - từ nguyên mẫu đến màn ảnh

Thời gian gần đây, nhiều bộ phim có chất liệu từ những chuyên án và nguyên mẫu có thật trong lực lượng CAND đã được đưa vào sản xuất. Những tác phẩm điện ảnh ấy không chỉ mang đến những câu chuyện chân thực, giàu tính nhân văn, tái hiện sinh động cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc mà còn khắc họa bản lĩnh, trí tuệ và sự hy sinh của các chiến sĩ Công an trong nhiều giai đoạn lịch sử.

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Đào tạo trẻ - nền móng bền vững của Thể thao CAND

Trong thể thao thành tích cao, mỗi tấm huy chương không chỉ được quyết định ở khoảnh khắc thi đấu, mà được vun đắp từ rất sớm: từ khâu phát hiện năng khiếu, lựa chọn môn phù hợp, xây dựng giáo án huấn luyện, tạo dựng môi trường rèn luyện cho đến bồi dưỡng bản lĩnh qua từng giải đấu. Với Thể thao Công an nhân dân (CAND), công tác đào tạo trẻ vì thế luôn mang ý nghĩa đặc biệt. Đó không chỉ là nhiệm vụ chuẩn bị lực lượng kế cận cho thể thao CAND, mà còn là sự đóng góp thiết thực vào thành tích chung của thể thao Việt Nam.

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Chuỗi cung ứng và mặt trận an ninh mới

Đầu năm 2026, khi xung đột Mỹ - Iran đẩy eo biển Hormuz vào tình trạng gián đoạn nghiêm trọng, nỗi lo của thế giới không chỉ là giá dầu, mà còn là chip bán dẫn.

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Hành trình đưa các anh trở về đất mẹ

Những tấm thân vùi sâu dưới đất, nằm yên lặng hơn nửa thế kỷ, có những tình yêu không được viết bằng đám cưới, mà được viết bằng cả một đời chờ đợi. Đó là những thước phim chân thực và sống động nhất đã và đang diễn ra trong “chiến dịch 500 ngày đêm” tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Tiệm cận thế giới để vươn xa

Trong những năm gần đây, điện ảnh Việt Nam ghi nhận bước tiến rõ rệt cả về quy mô thị trường lẫn năng lực sản xuất. Chất lượng hình ảnh, thiết kế mỹ thuật, diễn xuất hay tổ chức sản xuất ngày càng tiệm cận những chuẩn mực mới. Tuy nhiên, để một bộ phim không chỉ thành công trong nước mà còn có thể bước ra các liên hoan phim, thị trường phát hành quốc tế, điểm nghẽn lớn nhất vẫn nằm ở kịch bản. Những câu chuyện giàu bản sắc Việt Nam cần được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh đủ sức tạo đồng cảm với khán giả toàn cầu.

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

"0% lãi suất" và góc khuất ứng lương qua app

Chỉ cần vài thao tác không quá 10 phút trên điện thoại, người lao động có thể nhận trước tiền lương nhờ những lời quảng cáo "0% lãi suất", "giải ngân trong 5 phút". Nhưng phía sau sự tiện lợi ấy là các khoản phí phát sinh mà người lao động chỉ biết khi đã nhận tiền và khả năng vi phạm pháp luật, nguy cơ phụ thuộc tài chính và nếu không tỉnh táo thì rất khó để phân biệt giữa dịch vụ ứng lương với hoạt động cấp tín dụng.

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Khi nắng nóng có thể làm “bốc hơi” GDP

Những đợt nắng nóng cực đoan đang hoành hành tại châu Âu không chỉ là vấn đề thời tiết hay môi trường, mà ngày càng hiện rõ như một thách thức kinh tế, đe dọa tới tốc độ tăng trưởng GDP và gây ra khó khăn cho mọi mặt đời sống.