Những mắt buồn, buốt - lạnh, ở sau lưng

Trưa. Nắng. Nắng rưng rưng đỉnh đầu. Chiếc xe chầm chậm lướt qua từng phố nhỏ Sài Gòn. Qua những hàng me, qua những hàng dầu, qua những vóc hình biệt thự cũ. Bóng nắng loang, rồi bóng vòm cây tràn, nối tiếp nhau chảy qua đôi mắt tôi-thẫn-thờ. Vẳng bên tai, tiếng nhạc, một bài hát cũ. Năm năm? Mười năm? Hai mươi năm? Không tỏ. Đã lâu rồi kể từ lần đầu tôi chạm bài hát ấy.

Những bước đi của nốt nhạc cứ ấm ức, giằng, xé. Một bài hát về nơi mà tôi gọi là “Mộng Địa” (Neverland), nơi là xứ sở của cổ-tích-không-rõ; của thần-tiên-lấp-ló; của huyền-sử-mơ-hồ; của nắng và những vút trôi đi về một chiều, chỉ một chiều, duy nhất, phía trước…

Cả một tuổi thơ thốt nhiên ập vào tôi. Tôi nhìn thấy thằng bé chưa đến tuổi lên mười. Tôi nhìn thấy nó ngồi bên hiên nhà bà nội. Phía ngoài kia, trước mắt nó, cũng là con đường nhỏ, cũng là trưa, nắng, nắng rưng rưng đỉnh đầu. Phía ngoài kia, trước mắt nó, cũng là những vòm cây, những vòm cây cơm nguội, tỏa những bóng mát tràn, nối tiếp bằng những bóng nắng loang, trải rộng và dài, như mộng địa…

Con phố nhỏ, Hà Nội đầu những năm 1980, vắng và không. Tĩnh. Lặng. Trong buổi trưa thiên-đường-không-người-lớn ấy, thằng bé dò dẫm bước đi, thơ thẩn bước về, liêu xiêu bước tới, vồi vội quay lui, thui thủi một thân trước con đường chỉ dành riêng cho thơ trẻ.

Và lúc ấy, thằng bé đã luôn hình dung ra nó, đơn độc, không cần ai bên cạnh mình, không cần ai vỗ về, xoa dịu những tủi thân của đứa cháu không được cưng nhất nhà. Nó đã nheo mắt lại, nhìn cuộc nắng rưng rưng ngoài kia như nhìn một đường bay dài của riêng mình, một ngây-thơ, lượn những đường cung tuyệt diệu trong không gian, giữa một thế giới khác, thế giới đang tồn tại xung quanh, một thế giới của mộng…

Mộng về những lần bay lên, bằng cách đập hai tay vào thân, rướn mình một chút và rồi lơ lửng, vẫn luôn là giấc mộng quen thuộc đời người của tôi-riêng, kỳ, lạ. Giấc mộng quen ấy vẫn chạm vào tận đáy sâu của háo hức mỗi lần trở lại bên tôi, giữa những cơn ngủ vùi. Ước mơ, khát vọng bay lên phải chăng là một khát vọng, ước mơ vượt qua tạo hóa?

Những mắt buồn, buốt - lạnh, ở sau lưng ảnh 1

Có lẽ, nó chỉ là một mòn-mỏi-mong-muốn được thoát khỏi ra khỏi chính mình, bằng cách thần tiên nhất từ những câu chuyện ấu thơ đầy những hình ảnh mê/man/ma/mị. Sự thoát khỏi tấm thân nặng nề, sự thoát khỏi mặt đất ê chề, sự thoát khỏi chính bản-thân-mình-bất-lực là sự thoát đi tuyệt kỳ nhất. Đã cả ngàn lần tôi bay trong mộng như thế, bay trong mộng như thể mình là một duy nhất, hãnh diện, khoan khoái, và không-thể-chạm-tới đối với tất cả những ánh mắt dõi theo mình dưới mặt đất kia.

Và trong những giấc mộng được bay lên như thế, tôi vẫn luôn nhìn thấy nắng, có khi cả nắng giữa đêm. Một luồng nắng thôi, chói lóa. Một luồng nắng thôi, rưng rưng đỉnh đầu. Phải chăng, trong cơn mê man cất cánh kia, không gian tôi cũng chính là mộng địa, nơi con người ta có thể cất cánh bay mà không cần đến một giấc mơ???

Đêm. Mưa qua. Mưa leo theo bờ mắt. Chiếc xe băng băng vượt qua những căn phố nhỏ Sài Gòn. Qua những hàng me, qua những hàng dầu, qua những vóc hình mái đỏ còn tươi mới. Bóng đèn đường loang loang trên mặt đường, từng lớp nhỏ, nối tiếp nhau chảy qua đôi mắt tôi-hững-hờ.

Đường về nhà tĩnh không bóng người, không một ai, giữa giờ khuya thế này, trong cơn mưa thưa hạt, lây, rây. Vẫn là tiếng hát ấy, quằn quại, dấm, dẳng. Không gian tuyệt đối tĩnh không ấy lại khiến tôi nhìn ra đường bay mộng địa ám ảnh mình bao nhiêu năm dài. Đứa trẻ trong tôi đã lớn ư? Dường như không phải. Nó còn ở đây này, trong cái nhìn hẫng không vào một điểm nào vô định trong cơn mưa.

Nó còn ở đây này, trong lồng ngực đôi khi bật lên những nhịp hồi hộp, đôi khi trượt ra những tiếng thở dài. Nó còn ở đây này, trong cơn tê rần chạy sau ót như có luồng điện chạm. Những giấc mơ hoang đường của thời ấu thơ vẫn còn nguyên đó. Nó mạnh hơn bất kể điều gì lúc này, kể cả những dấu hỏi thường trực “ngày mai sống bằng gì?”; “ngày mốt còn việc làm không?”; “tuần sau chắc sẽ nhiều biến động?”…

Giấc mơ được sống giữa một thế giới như xứ sở của Peter Pan. Lặng. Yên. Bình thản. Giấc mơ được vượt qua những chặng đường tuyết phủ dày, trên những lưng ngựa, không cần nghĩ đến một giấc ngủ say. Màu áo, màu tóc thốc lên theo từng cơn gió trắng, để hướng về những đỉnh đá núi mờ ảo phía xa như trong thế giới của những thần thoại Teuton hay những huyền sử Anglo-Saxon. Giấc mơ được đơn độc một mình. Đi qua những mặt người, không nói. Đi qua những hình hài, không gọi. Đi qua những đôi mắt bí ẩn lặng im, không hỏi. Đi miên man, chỉ với tiếng hát dẫn lối bay trong không gian, lơ lửng, nhói buốt xương da…

Mộng về những miền đất không có thật bao giờ vẫn ám ảnh tôi đến lạ. Một thế giới cổ tích và thần thoại của một thời thơ ấu chỉ biết hình dung qua những trang sách hình như sẽ sống mạnh mẽ hơn qua những gì được nhìn thấy cụ thể trong phim ảnh thì phải? Trong vóc dáng tôi-bốn-mươi bây giờ, phần mộng ấy vẫn luôn là một lấn át dữ dội.

Nó dìu tôi đi qua cuộc sống vất vả mỗi ngày. Nó dìu tôi đi qua những hối hả toan tính bằng cách của những cơn say. Người ta đều phải dựa vào điều gì đó mà sống và có lẽ, cách của tôi là dựa vào những gì thanh thản nhất còn sót lại từ ấu thơ. Có nhiều khi, ngồi lặng im nghĩ suy, tôi đã sợ. Nỗi sợ hãi về điều đã thấy biến hình ra thành đoán biết về những điều sẽ tới, khiến tôi phải tìm một chốn nương thân nào an bằng nhất. Và vì thế, tôi trôi đi. Và vì thế, tôi lao theo.

Và vì thế, tôi nhất định chỉ hướng về một chiều phía trước. Tôi chạy quanh đời cũng chỉ để tìm cho mình một mộng điạ như thế, nơi tôi không còn bất kỳ một hãi sợ nào. Rồi mỗi lần chạy đi như thế, tôi bỏ lại sau lưng bao nhiêu gần gụi nhất mình có trong cuộc sống này. Là mẹ. Là ba. Là em. Là ai nữa? Tôi không đếm được hết.

Tôi chỉ mơ hồ rằng, họ chỉ còn biết đứng đó thở dài dõi theo chuyến cút bắt cùng nỗi sợ hãi của tôi. Tôi cũng mơ hồ rằng, trong chiều kiếm tìm riêng tôi, lặng im xoáy về phía tôi là những mắt buồn, buốt-lạnh, ở sau lưng. Tất cả nhìn theo tôi, muốn níu tay tôi nhưng không thể; muốn kéo tôi vào lòng nhưng chẳng cách nào làm thế; muốn gọi tôi về với đời thực, với vòng lặp quen thuộc mỗi ngày, nhưng biết là chẳng dễ.

Tất cả phải để tôi sống nửa trong sự-thật-sợ-hãi, nửa trong thế giới mộng mị ru êm. Như thế mới là chính tôi, không xác định được chính bản thể của mình. Như thế mới là chính tôi, không thoát ra khỏi được những vết dấu, cắt, sâu của tuổi thơ còn hằn lại. Như thế mới là chính tôi, đơn độc giữa cuộc đời này, đôi khi, nhìn mắt người hình dung ra những mắt sói…

Chiều. Nắng nghỉ ngơi. Nắng lêm rêm chéo/xiên lóng mắt. Chiếc xe nhích dần qua cây cầu nhỏ về nhà. Dòng kinh lững lờ trôi lấp lánh những ánh cuối cùng của ngày và mặt trời làm một góc phố phường chuyển màu đỏ-tím. Bên ngoài cửa kính xe là cuộc sống ồn ào, là dòng người vội vã trở về với gia đình sau những áo-cơm. Vẫn là một câu hát cũ, cắt vào da, thổn thức.

Nắng chiều như mộng ngang đỉnh đầu, cơn mộng đã về phút cuối, phút tôi sẽ phải trở lại với cuộc sống thực sự bên ngoài, với những lo toan tầm thường nhất. Tự nhiên tôi nhớ, ngày xưa, nói về nắng, ai cũng cố giải thích một cách kỳ diệu nhất về hai chữ “nắng khuya” của ông Trịnh Công Sơn. Có gì đâu, với tôi, khi chữ “khuya” đôi khi cũng đồng nghĩa cùng chữ “muộn”. “Nắng khuya” cũng có khi chỉ là “nắng muộn”, như nắng lêm rêm chéo/xiên lóng mắt, liu riu kẻ/ vẽ chân mày lúc này thôi. Một-thốt-ra bình thường được diễn dịch thành một cao-sâu-hiển-nhiên nhiều khi khiến người ta khó thở vì nó, vì sự bé nhỏ của mình trước nó.

Và tôi chợt nhận ra, phải chăng trong mỗi con-người-diễn-dịch kia đều còn đó một mộng địa mơ hồ mà họ không nhận ra, không dám nghĩ tới, chưa từng dám vươn mình bay tới để bỏ lại những mắt buồn, buốt-lạnh, ở sau lưng. Để rồi ở một sátna nào đó của vẫy vùng giữa cuộc đời lầy lội này, họ bật ra mộng địa một thời của mình bằng một diễn-dịch-siêu-hình như nắng giữa khuya, nắng như tôi đã thấy trong giấc-mộng-bay-lên của mình, một luồng nắng thôi, giữa đêm, rưng rưng đỉnh đầu; một luồng nắng thôi, giữa khuya, liu riu mờ khoé mắt?

Vì mộng, nhìn mắt người có khi thấy ra đôi mắt sói, nhìn mắt người đôi khi thấy mắt thần tiên, nhìn mắt người có khi nhìn ra nắng chói. Vì mộng, điều đơn giản của người khác có khi lại là cả một thế giới mê/man của riêng mình. Vì mộng, có khi chỉ một trưa tôi qua, một đêm tôi về, một chiều qua cầu nắng cuối cũng có thể mở ra cả một thế giới cất giấu/ đánh mất của tuổi thơ ấu ngày nào.

Ta đã để tuổi thơ ở đâu? Ta đã để mộng địa của mình hoang tàn kể từ khi nào? Ta đã để tất cả những hình dung của mình nguội lạnh ra sao? Có bao giờ tự hỏi không, hỡi em? Có bao giờ tự nhận ra không, hỡi bạn? Tôi vẫn để tuổi thơ tôi ở ngăn này, chiếc hộp nhỏ diệu kỳ mà mỗi khi mở ra là cả một thế giới vô thực sẽ thoát ra, ào ra, xếp ngay ngắn, trải rộng ra, cho tôi bay hoài cánh bay vẫn không thám hiểm hết.

Tôi vẫn giữ mộng địa của tôi ở nơi đó, trong từng bước tôi đi mỗi hôm, trong từng phút lẻ loi mỗi ngày, trong từng giây thẫn thờ mỗi sớm mai-chiều tối.  Tôi vẫn thấy hình dung của ngày xưa bất biến trong hôm nay, giữa khoảnh khắc nhập nhoạng này. Để từ đó, tôi quyết lướt mình đi, theo chiều giấc mộng, căng một cánh bay, say một cánh điên, chớp một cánh hiền, bất chấp mình, bỏ lại, những mắt buồn, buốt-lạnh, ở sau thêm…

Sài Gòn, July 2013

Hà Quang Minh

Các tin khác

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Băng đang tan nhanh hơn và Bắc Cực cũng “hiện ra” rõ hơn trong vị thế một trung tâm mới của cạnh tranh địa chính trị, nơi các cường quốc vừa ra sức tìm kiếm lợi ích kinh tế - an ninh cho riêng mình, vừa buộc phải hợp tác để bảo vệ một trong những “điểm tựa khí hậu” mong manh nhất của Trái đất.

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Sau hơn 13 năm xung đột, con số cần để tái thiết một Syria đổ nát, theo ước tính của Ngân hàng Thế giới (WB), có thể là 216 tỷ USD, hoặc lớn hơn rất nhiều. Nhưng với Syria, thách thức chính trị, kinh tế và an ninh đan xen chặt chẽ, và thành công của tiến trình chuyển tiếp sẽ phụ thuộc vào việc nước này có thể xây dựng được thể chế bao trùm, có tính chính danh, đồng thời ngăn chặn nguy cơ lún vào vòng xoáy bạo lực và chủ nghĩa chuyên chế hay không.

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Đức - nền kinh tế lớn nhất châu Âu, đang rất lúng túng trước làn sóng tội phạm tài chính gia tăng nhanh chóng. Tình trạng nghiêm trọng đến mức Hiệp hội Thẩm phán nước này mới đây phải lên tiếng cảnh báo, nếu không sớm có hành động hiệu quả, Đức sẽ trở thành “thiên đường cho tiền bẩn”.

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Greenland nhiều lần xuất hiện trong tầm ngắm chiến lược của Washington, từ những ý tưởng trao đổi lãnh thổ thời hậu Nội chiến Mỹ cho tới các toan tính địa chính trị công khai dưới thời Tổng thống Donald Trump. Ẩn sau lớp băng dày của hòn đảo là tiềm năng quân sự, nguồn tài nguyên khổng lồ và những tuyến hàng hải mới đang dần lộ diện. Nhưng cũng tại đó, tham vọng của Mỹ “va chạm” với giới hạn của tình đồng minh phương Tây, luật pháp quốc tế và của một Bắc Cực đang biến đổi nhanh hơn mọi tính toán chiến lược.

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Trong Truyện Kiều, vì ghen nên Hoạn Thư mắng Thúy Kiều:

Con này chẳng phải thiện nhân

Chẳng phường trốn chúa thì quân lộn chồng

Ta hiểu thế nào về từ lộn trong ngữ cảnh này?

Phỏng vấn một cái chén

Phỏng vấn một cái chén

PV: Sống cùng chị Chén quá nửa đời mà chưa được phỏng vấn chị lần nào. Xin chị giới thiệu bản thân với độc giả ngắn gọn nhất có thể!

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Mùa thu năm Nhâm Thìn 1832, miền Bắc bị lũ lụt, mùa màng thất thu, dân nghèo xiêu tán, nhiều người dân tỉnh Hà Nội phải xiêu dạt kiếm ăn vào Thanh Hóa hay ra Hải Dương, Yên Quảng. Triều đình Vua Minh Mạng đã tiến hành nhiều biện pháp cứu trợ.

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Sau hơn một thập kỷ kể từ khi cựu lãnh đạo Muammar Gaddafi bị lật đổ năm 2011, Libya vẫn chưa thoát khỏi tình trạng chia cắt chính trị và bất ổn kéo dài. Quốc gia Bắc Phi này hiện tồn tại song song hai chính quyền đối lập, một là Chính phủ Đoàn kết Dân tộc (GNU) được Liên hợp quốc và cộng đồng quốc tế công nhận, có trụ sở tại Tripoli, và Chính phủ Ổn định Quốc gia (GNS) ở miền Đông, gắn với Hạ viện Libya đặt tại Tobruk.

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Gần cuối tháng 12/2023 và đầu tháng 11/2025, vì một sự may mắn nào đó, sóng biển đã hai lần làm lộ diện một phần lớn tàu cổ Cẩm An tại khu vực biển Thịnh Mỹ, phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng. Nhưng sự may mắn ấy chưa được cấp thẩm quyền chớp lấy bởi đang vấp phải sự lừng khừng từ nhiều phía. Nếu không chủ động nắm bắt cơ hội do sóng biển hung dữ mang lại, một ngày không xa, tàu cổ Cẩm An mang chứa trong mình nhiều điều bí ẩn về lịch sử, văn hóa… sẽ lại bị nhấn chìm dưới đáy biển.

"Nhảy dù" giữa thời bình

"Nhảy dù" giữa thời bình

Trong các lực lượng tinh nhuệ thì lực lượng nhảy dù là đứng đầu. Tiền tuyến hậu phương sẽ mơ hồ bởi lính dù luôn xuất hiện sau lưng đối phương. Lính dù phải khỏe như hổ, nhanh như sóc, gan đầy mình, thần kinh thép, trí dũng song toàn… Tiêu chuẩn tuyển chọn rất cao.

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Sau bao năm đối diện với không ít khó khăn, thử thách, thậm chí đôi lúc suýt rơi vào nguy cơ bị "khai tử" bởi dự án xây dựng hạ tầng giao thông, đô thị, đến nay di chỉ khảo cổ học Vườn Chuối (Hà Nội) đã chính thức được định danh là di tích cấp thành phố, mở ra nhiều hướng tiếp cận mới từ góc độ nghiên cứu, bảo tồn và phát huy di sản.

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Nếu họa sĩ Nguyễn Thế Sơn kể chuyện Hà Nội bằng nhiếp ảnh phù điêu thì kiến trúc sư Trần Huy Ánh tiếp cận thành phố bằng trực giác của người “khảo cổ” đô thị. Cuộc đối thoại về những ký ức đô thị trong triển lãm “Những ngã rẽ” đang diễn ra ở ngôi biệt thự Pháp cổ ở Hà Nội gợi mở nhiều suy tư về hồn cốt của đô thị, về di sản trong cơn lốc đô thị hóa hiện nay.

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Mối quan hệ Nga - Syria đang bước vào một giai đoạn mới, khi chuyến thăm mới nhất của Tổng thống lâm thời Syria tới Moscow đi cùng những cam kết được đánh giá là "món quà địa chính trị" dành cho Điện Kremlin. Trong bối cảnh các cục diện quyền lực ở Trung Đông tiếp tục dịch chuyển, những thỏa thuận này không chỉ mang ý nghĩa song phương mà còn phản ánh chiến lược dài hơi của Moscow trong việc củng cố vị thế khu vực và đối trọng ảnh hưởng phương Tây.

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Chưa từng có cuộc chiến nào trong lịch sử hiện đại lại cướp đi mạng sống của nhiều nhà báo như ở Gaza. Chỉ trong 2 năm, hơn 200 phóng viên và nhân viên truyền thông đã ngã xuống, biến vùng đất nhỏ bé ven Địa Trung Hải thành nơi nguy hiểm nhất hành tinh cho tự do báo chí. Không chỉ là chết chóc, Gaza còn là minh chứng cho một sự thật đáng sợ khác: khi nhà báo bị giết, thế giới sẽ bị tước đoạt quyền được biết.

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Cuộc biểu tình với hơn 100.000 người tham gia tại London vừa qua đánh dấu bước ngoặt mới của phe cực hữu trong việc đưa vấn đề nhập cư thành trung tâm chú ý trên chính trường Anh. Mặc dù những người biểu tình khẳng định đất nước đang "bị xâm lược", nhưng đằng sau những khẩu hiệu mạnh mẽ ấy là gì? Liệu đó có phải là sự thật hay chỉ là chiến lược chính trị của một phong trào đang lớn mạnh?

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

"Buồn" và "shock" là những gì mà cộng đồng nhận xét về vụ nam sinh lớp 7 túm tóc, nhấn đầu cô giáo ngay trong lớp học ở trường THCS Đại Kim, Định Công, Hà Nội. Trớ trêu thay, vụ việc đó lại xảy ra ngay sau khi Thông tư 19 của Bộ Giáo dục và Đào tạo quy định về khen thưởng và xử phạt học sinh vừa được ban hành.

Bạn thân yêu

Bạn thân yêu

Ta thường nghe câu "Đời chẳng ai cho không ai cái gì bao giờ". Thế mà có những mối quan hệ người trao đi không hy vọng gì nhận lại, bởi hoàn cảnh người nhận như tận cùng của hoạn nạn.

Phỏng vấn một KOL

Phỏng vấn một KOL

PV: Xin chào anh KOL! Anh cho độc giả một hình dung ngắn gọn về công việc của mình được chứ?