Những bông hoa màu xanh

Tôi không thể quên được câu chuyện "Mẹ tôi đã sống một cuộc đời lộng lẫy" mà tôi từng đọc trên quý báo. 

Một câu chuyện mà khi đọc xong, nó đã tự nguyện nằm lại trong tâm trí tôi, khắc sâu vào ý nghĩ của tôi bởi vẻ đẹp thuần khiết và lộng lẫy của nó. Khi đọc xong câu chuyện ấy, tôi đã khóc. Khóc bởi cuộc sống này thật đẹp, thật đáng sống với bất kỳ ai, dẫu họ có những số phận kém may mắn hơn người khác. 

Nhưng trong sự khiếm khuyết không ai muốn của tạo hóa, nếu ta hồn nhiên, nếu ta mến yêu tha thiết cuộc sống này, thì tạo hóa sẽ không nỡ phụ công ta, và sẽ lại tìm cách để bù đắp cho ta những phép màu kỳ diệu khác... 

Tôi đọc mà cảm tưởng như đang bắt gặp chính mình, một phần nhỏ của đời mình đâu đó trong câu chuyện đẹp ấy. Điều đó giúp cho tôi có động lực viết ra câu chuyện của đời mình và  mong muốn được chia sẻ với độc giả những gì mà tôi nhận được từ những phép màu kỳ diệu của cuộc sống.

Câu chuyện đời tôi xin được kể cùng quý báo như sau. Năm tôi lên 10 tuổi, bố mẹ vì tôi mà từ giã ngôi nhà mặt phố để chuyển về sống tại một căn hộ chung cư trong khu đô thị mới được xây dựng trong thành phố lớn. 

Tôi sinh ra bị khiếm thị, không nhìn thấy ánh sáng. Bố mẹ tôi muốn cả gia đình sống trên một mặt bằng, cả nhà sẽ được gần gũi nhau trong không gian sinh hoạt, và tôi sẽ đỡ cô đơn hơn khi chỉ cần bước ra khỏi phòng riêng của mình là có thể cảm nhận được cả gia đình đang quây quần... 

Căn hộ chung cư bố mẹ tôi chọn ở tầng 1, chỉ cần bước ra cửa là chạm vào khu công viên của khu chung cư với vườn hoa và thảm cỏ xanh biếc trước cửa nhà. Mỗi chiều, sau khi bố mẹ tôi đi làm về thường vẫn dắt tôi ra đây đi dạo hoặc ngồi trên chiếc ghế đá ở công viên để lắng nghe những âm thanh sôi động của cuộc sống xung quanh. 

Những buổi tối mùa hè, bố tôi và mẹ tôi vẫn dắt tôi xuống công viên và để tôi ngồi chơi trên ghế đá hóng mát hoặc ngồi bệt xuống thảm cỏ xanh để bố mẹ nắm tay nhau đi dạo xung quanh công viên. Tôi ngồi chơi đùa với lũ trẻ con trong khu, cả những người già vẫn thường ra sưởi nắng dưới thảm cỏ buổi ngày và ngồi thư giãn ngắm trăng buổi đêm...

Tôi không được đến trường như những bạn nhỏ khác. Bố mẹ tôi sợ tôi tổn thương, nên bao bọc tôi trong một thế giới nhỏ bé do bố mẹ tạo ra. Gia đình tôi có điều kiện, nên bố tôi mời giáo viên dạy chữ Brai về dạy tôi học chữ, đọc và viết. Mẹ tôi thuê thầy dạy đàn piano, dạy hát cho tôi ở nhà... Một tuần bố mẹ tôi cho tôi đến câu lạc bộ khiếm thị vài lần để tôi sinh hoạt chung với các bạn nhưng không theo học thường xuyên ở trường dành cho người khiếm thị.... 

Tất cả những chăm sóc chu toàn của bố mẹ giúp cho tôi có một tuổi thơ ấm áp và hạnh phúc như bất kỳ những đứa trẻ nhỏ nào khác. Bởi tôi sinh ra bị bẩm sinh đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng, thế giới của tôi chỉ có âm thanh mà không có sắc màu... thế nên tôi chưa từng biết về một thế giới khác rực rỡ ánh sáng để mà so sánh, để mà thất vọng. 

Từ nhỏ thế giới của tôi chỉ bó hẹp xung quanh gia đình, chỉ có bố mẹ ông bà và em trai, tôi không hề biết có một môi trường sôi động bên ngoài nên tôi bằng lòng vui vẻ với số phận.

Hình như ông trời lấy đi của tôi đôi mắt thì bù lại cho tôi sự thính nhạy của đôi tai và sự khéo léo của bàn tay. Tôi chơi đàn rất giỏi, và tôi đam mê với cây đàn của mình. 

Phòng của tôi có một khung cửa sổ rất to nhìn ra công viên vui chơi của khu chung cư. Mẹ tôi kê cây đàn piano dành cho tôi ngay cạnh cửa sổ... Mỗi ngày tiếng đàn của tôi vang lên làm rung động cả một không gian nhỏ trong khu chung cư. Nhưng tôi không thể mãi là một cô bé trẻ con, bình an mãi trong bóng tối... 

Tôi lớn dần lên và mỗi ngày tôi càng nhận ra tôi hoàn toàn khác biệt với những đứa trẻ khác, thế giới của tôi cũng quá khác biệt bởi nó diễn ra trong bóng tối tẻ nhạt... 

Trong khi các bạn vui vẻ đến trường thì tôi ở nhà như cô bé trong cung cấm... xung quanh tôi thứ sống động duy nhất dẫn dụ tôi chính là những âm thanh. Nếu không có cả những âm thanh nữa thì có lẽ tôi hoàn toàn đắm chìm vào vô nghĩa... Tôi nhận ra những khiếm khuyết to lớn của bản thân mình, và tôi cũng dần dần nhận ra mình là một cô bé bất hạnh vì thiếu đi đôi mắt biết nhìn rõ thế giới bên ngoài.

Tôi bắt đầu biết cảm nhận về nỗi đau. Tiếng đàn của tôi buồn hơn, cô đơn hơn và thất vọng hơn.  Chính lúc tôi nhận thức một cách cụ thể và rõ rệt nhất hoàn cảnh của mình thì anh xuất hiện. 

Một lần, tôi đang chơi đàn, những giai điệu buồn bã của tôi vừa kết thúc những ngón tay tôi chợt chạm vào những cọng hoa mềm mại còn đẫm sương. Một giọng con trai ấm áp cất lên. "Đây là những bông hoa màu xanh tặng cho em đấy".

Tôi bàng hoàng sửng sốt. Những bông hoa màu xanh ư? Tôi chưa từng nghe ai nói với tôi về những bông hoa màu xanh. Nói chung trong gia đình tôi mọi người ít nhắc đến màu sắc. Có thể hạn chế nói đến màu sắc để không khơi trong tôi những nỗi buồn thiếu hụt... Tôi lúng túng ngơ ngác. 

Giọng nói phía ngoài cửa sổ tiếp tục cất lên. "Những bông hoa màu xanh này anh hái ngoài công viên tặng em. Có những màu sắc rất lạ, hoa thường có màu đỏ, màu vàng, màu tím nhưng anh rất ít khi thấy những bông hoa màu xanh. Anh thấy nó đặc biệt nên mang về cho em đấy. Em có thể tự lấy chiếc cốc hằng ngày em vẫn uống nước để cắm những bông hoa này nhé. Nhớ cẩn thận vì cửa khoá anh không thể vào giúp em được. Hoa yêu lắm, màu xanh sẽ mang đến cho em niềm hi vọng. Nhà anh ngay cạnh nhà em đây thôi, anh là Vũ hàng xóm của em. Em cần gì cứ ra cửa gọi lớn anh Vũ ơi, anh ở nhà, sẽ có mặt ngay giúp em nhé". 

Tôi ấp úng vâng ạ... Nhưng trong bóng tối phủ đầy đôi mắt của mình, tôi bắt đầu thấy tràn ngập một màu xanh dù tôi không hình dung được màu xanh là màu gì...

Những bông hoa màu xanh của anh đã đánh thức tôi dậy mỗi ngày... Tôi có thêm một người bạn là anh ngoài bố mẹ và em trai. Ngày nào đi học về anh cũng ghé qua cửa sổ nói chuyện với tôi một lúc. Thỉnh thoảng anh lại mang cho tôi những bông hoa màu xanh, chỉ là màu xanh thôi... Anh nói vì nó đặc biệt nên mới dành tặng cho tôi, bởi tôi cũng là một cô gái đặc biệt. 

Việc không nhìn thấy ánh sáng không phải là lỗi của tôi, và vì không nhiều người rơi vào hoàn cảnh như tôi nên tôi được xếp vào đặc biệt... Anh trò chuyện với tôi mỗi ngày ngay khi có thời gian rỗi khi anh đi học về. Thời gian ấy anh đang học đại học Kiến trúc... tôi bước vào thế giới của ánh sáng thông qua những buổi chuyện trò của anh.

Tôi bắt đầu muốn đến lớp dành cho người mù. Vũ nói chỉ đến đó tôi mới hoà nhập với mọi người và cuộc sống của tôi sẽ vui vẻ hơn. Bố mẹ tôi đã đưa tôi đến những nơi đặc thù đó. 

Tôi tham gia câu lạc bộ dành cho người mù đều đặn hơn... ở đó tôi được sinh hoạt trong cộng đồng những người có hoàn cảnh đặc biệt như tôi... và cuộc đời tôi mở ra bao nhiêu điều lạ lẫm hơn, tôi có thêm bạn bè, tôi không còn cảm thấy tách biệt và cô đơn như trước... Tất cả những biến đổi trong cuộc sống, trong tâm hồn tôi là nhờ có Vũ. 

Vũ nói chuyện với tôi rất nhiều, về cách chấp nhận bản thân, và hòa nhập bản thân với môi trường xung quanh. Cái cách Vũ trò chuyện với tôi rất bình đẳng. Vũ muốn tôi đối diện với cuộc sống, tìm cách thích nghi và chấp nhận hoàn cảnh. Không như cách bố mẹ tôi bao bọc...  

Mãi sau này khi đã làm mẹ, tôi mới hiểu thật ra, tình yêu thương của bố mẹ nếu không biết cách, sẽ dẫn lối cho những người như tôi chìm mãi trong buồn đau. Vũ không như vậy, anh giúp tôi nhận ra chính bản thân mình...

Tôi bắt đầu trông Vũ mỗi ngày, tôi chờ đợi những bông hoa màu xanh của Vũ như chờ đợi không khí để thở, như chờ đợi mặt trời để hồi sinh... Tôi chờ anh ló mặt qua cửa sổ phòng tôi và đưa cho tôi những cọng hoa màu xanh man mát mềm mại đầy sức sống anh mua trên phố hoặc hái tặng tôi ở chỗ anh đã đi làm... 

Tôi bắt đầu đòi anh đưa ra ghế đá, nơi thảm cỏ trước sân khu chung cư... Tôi đòi anh kể về màu của những cái cây trong khu vườn nhỏ này, màu của chiếc áo anh đang mặc. 

Tôi đòi mẹ mua những món váy áo sặc sỡ.... tôi chờ anh mỗi ngày xuất hiện ngoài cửa sổ phòng tôi... và mỗi lần anh chạy qua cửa sổ phòng tôi để tán gẫu, tôi đón anh bằng những bộ váy áo mới, tóc tai tết buộc cẩn thận để chỉ sung sướng chờ câu anh luôn thốt lên: "Em biết không, em là cô bé xinh đẹp nhất thế gian đấy". 

Tôi sung sướng đến nghẹt thở vì lời khen của Vũ.... và hình như tôi là cô gái mù xinh đẹp thật vì thi thoảng khi ngồi trên thảm cỏ khu công viên, có một số người già đi qua và dừng lại bên tôi, nắm lấy tay tôi và thốt lên: "Cháu thật là xinh đẹp đấy cô bé ạ".

Nhưng tôi không may mắn như cô gái trong câu chuyện "Mẹ tôi đã sống một đời lộng lẫy" khi một ngày Vũ dẫn một chị gái đến trước mặt tôi và chị ấy trao cho tôi bó hoa màu xanh.

Vũ nói: "Là chị của em đấy... Những bông hoa màu xanh hôm nay chị mua cho em đấy. Em tặng chị một bản nhạc nhé". 

Tôi rụt tay lại, lắc đầu rồi đóng sầm cửa sổ và òa khóc. Mặc cho tôi giận Vũ và buồn bã. Anh vẫn qua thăm tôi mỗi ngày dù ít phút. Vũ không xuất hiện trước cửa sổ phòng tôi một mình như ngày xưa mà anh thường đi cùng chị ấy. Chị ấy tiếp tục thay anh mang cho tôi những bông hoa màu xanh... 

Những lúc anh Vũ bận, chị thay anh Vũ đưa tôi đi chơi, không phải là ra trước vườn hoa của khu chung cư để hóng nắng mà chị đưa tôi đến những quán cà phê trên phố dành cho những người khiếm thị, hoặc chị dẫn tôi đi nghe ca nhạc cùng chị và anh Vũ... 

Tôi dần dần hiểu ra rằng, Vũ không thuộc về tôi, anh dành cho tôi tình thương yêu của một người anh trai đối với cô em gái thiệt thòi. Thế giới của tôi khác biệt với anh chị, và tôi phải tìm thấy hạnh phúc của mình ở trong chính thế giới đó chứ không thể bấu víu vào Vũ.

Cuộc sống đã lật thêm nhiều trang mới với cả anh Vũ và tôi... Ngày anh chị cưới nhau, tôi xúng xính váy phù dâu sánh vai cùng anh chị trong tiệc cưới vui nhất mà tôi được dự. 

Trong đám cưới anh chị, tôi tặng họ những bản đàn hay nhất. Tôi là cô em gái đặc biệt đối với anh chị.  Anh chị luôn dành cho tôi tình yêu thương vô điều kiện... Và ngay cả khi anh chị bận bịu trong một gia đình nhỏ thì cửa sổ phòng tôi vẫn mở và tôi vẫn thường nhận được những bông hoa màu xanh của anh chị gửi...

Giờ đây, tôi đã là cô thiếu nữ xinh đẹp, và người thay anh chị mang những bông hoa màu xanh đến trước cửa sổ phòng tôi là cậu bé con lên 3 tuổi lũn cũn của anh chị vẫn sang quấn tôi mỗi khi tôi chơi đàn. 

Cậu bé mang những cọng hoa nhỏ màu xanh trèo lên ghế và đưa vào tay tôi với câu nói ngọng líu ngọng lô mà tôi phải cố dịch mãi mới hiểu nghĩa "Con tặng cô ạ... Bố Vũ nói những bông hoa màu xanh mang đến hi vọng ạ".

Vâng, những bông hoa màu xanh vẫn không ngừng bảo tôi phải hi vọng về những gì tốt đẹp ở phía trước. Tôi kết hôn với thầy giáo dạy chữ Brai. 

Thầy không bị khiếm thị như tôi nhưng thầy tình nguyện đi học chữ Brai để giúp cho những người khiếm thị vì thầy có một cô em gái không may bị mù bẩm sinh. Thầy giúp em gái và gắn bó với việc dạy chữ nổi.... Tôi yêu thầy bởi thầy đến với tôi theo cách Vũ đã đến, và giống như Vũ thầy nhận ra bên trong cô gái mù xinh đẹp là một tâm hồn nhạy cảm và trái tim giàu trắc ẩn. 

Tôi lúc này đã là đồng nghiệp dạy chữ Brai trong trung tâm cùng với thầy. Không hiểu sao, thầy biết tôi yêu những bông hoa màu xanh. Thi thoảng thầy lại mang đến tặng tôi những bông hoa màu xanh. Thầy nói những bông hoa màu xanh có vẻ đẹp lạ không giống ai, nó đặc biệt giống như tôi và màu xanh sẽ mang lại cho tôi những hi vọng. Tôi đã rất xúc động.....

Một ngày thầy mang đến một bó hoa Phi Yến màu xanh và nói rằng tôi rất đẹp, tôi giống như loài hoa Phi Yến kiêu sa và rực rỡ, rằng thầy muốn gắn bó cuộc đời thầy với tôi mãi mãi..., rằng với thầy hai vợ chồng chỉ cần có một đôi mắt thôi là đủ để hạnh phúc. 

Từ đó thầy giúp tôi nhận biết những màu sắc, đánh thức những màu sắc từng ngủ quên trong bản thiết kế lỗi của tạo hoá đối với riêng tôi.

Đám cưới tôi, anh Vũ và chị Mai làm phù dâu phù rể cho chúng tôi. Còn con trai của anh chị mặc comple nhỏ xíu nắm tay tôi trên lễ đường. Một đám cưới nhỏ đủ ấm áp và trang hoàng bằng những bông hoa màu xanh anh Vũ và chị Mai kỳ công tìm kiếm đặt mua và tự tay trang trí. 

Đám cưới tôi, bố mẹ ôm nhau xúc động chỉ chực trào nước mắt. Bố mẹ muốn thế và đã nhờ anh Vũ dắt tôi đưa đến trao cho chú rể. 

Lần đầu tiên anh Vũ ôm tôi và đặt lên trán tôi những nụ hôn duy nhất trong đời tôi được nhận từ anh. Anh nói thật nhỏ đủ để cho tôi nghe: "Mãi là bông hoa nhỏ màu xanh em nhé". Mãi mãi tôi vẫn luôn nghĩ hạnh phúc là thứ có thật, và không điều gì là không có thể khi tâm hồn ta biết mở ra những cánh cửa chính xác để đón nhận cuộc sống tươi đẹp này.

(Kính mời độc giả gửi những câu chuyện nhiệm màu, giàu giá trị nhân văn của cuộc sống mà mình từng tham gia hoặc chứng kiến về địa chỉ nhubinh9@gmail.com. Trân trọng cảm ơn độc giả!)

Nhà văn Như Bình

Các tin khác

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Ngày 14/6, hơn 59% cử tri Thụy Sĩ đi bỏ phiếu cho cuộc trưng cầu dân ý về đề xuất giới hạn dân số ở mức 10 triệu người vào năm 2050. Gần 55% phản đối, 45% ủng hộ - khoảng cách đủ để ngăn một cuộc va chạm có thể định hình lại quan hệ giữa Bern và Brussels trong nhiều thập niên tới nhưng vẫn còn những bất đồng.

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Trong suốt thời gian vừa qua, báo chí đã trở thành một trong những tâm điểm quan tâm của xã hội. Đầu tiên là câu chuyện sắp xếp lại các cơ quan báo, đài, truyền hình ở các địa phương. Sau đó là những thông tin về việc sẽ xử lý các vi phạm sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực báo chí mà điển hình nhất là việc chia sẻ lại các sản phẩm báo chí trên mạng xã hội. Trước đó không lâu, chuyện “báo chí hóa mạng xã hội” cũng đã từng được nhắc tới không ít lần. Tất cả đều cho thấy đang có một dịch chuyển mang tính bước ngoặt đối với báo chí hiện đại Việt Nam hôm nay.

Sợi chỉ vô hình

Sợi chỉ vô hình

Khoảng 5 năm trước, khi bước vào ngôi nhà của một nhân vật cần khai thác cho bài báo dài của mình về chuyên đề biến đổi khí hậu, tôi không nghĩ rằng mình sẽ ám ảnh cho đến tận bây giờ.

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Tháng 4/1961, sau khi huấn luyện kỹ lưỡng, điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares, xâm nhập miền Bắc Việt Nam bằng đường biển, mở màn chiến dịch của CIA đưa gián điệp biệt kích phá hoại miền Bắc. Theo kế hoạch, sau khoảng 1 đến 2 năm, khi đã gây dựng được cơ sở vững và guồng máy hoạt động tốt, Phạm Chuyên có thể chọn người thay thế và trở lại miền Nam. Trong trường hợp bị lộ, Chuyên rút vào rừng trốn, chờ Trung tâm đưa tàu ra đón bằng đường biển…
Nhưng Phạm Chuyên không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong một chuyên án vô tiền khoáng hậu của lực lượng Công an miền Bắc.

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Michael L. Gray là một người viết đã 30 năm gắn bó với Việt Nam, đang hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh, hiện tham gia nhiều dự án cùng các hãng phim và nhà sản xuất tại TP Hồ Chí Minh. Với khán giả điện ảnh Việt Nam, Michael được biết tới qua bút danh Anh Mai, đồng biên kịch phim “Long Ruồi” – bộ phim hài hành động do Charlie Nguyễn đạo diễn, từng trở thành hiện tượng phòng vé năm 2011. Michael hiện đang hoàn thành một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt và đồng thời tham gia phát triển nhiều dự án điện ảnh mới.
Trong cuộc trò chuyện với CTV Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng, Michael L. Gray nói nhiều tới cấu trúc kịch bản điện ảnh và tương lai của điện ảnh Việt Nam trên bản đồ thế giới.

Khi yêu thương biến thành thù hận

Khi yêu thương biến thành thù hận

Đầu năm 2026, liên tiếp các vụ án mạng do ghen tuông, mâu thuẫn tình cảm xảy ra tại Tuyên Quang, Tây Ninh, Đồng Tháp, Nghệ An… để lại nhiều bi kịch đau lòng. Từ những xung đột tưởng chừng rất nhỏ, nhiều người đã trượt dài trong cơn cuồng ghen, biến yêu thương thành tội ác.

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Muốn xuất bản một chương trình âm nhạc nghiêm túc, ít nhất riêng phần nhạc cần thuê nhạc sĩ phối khí, dàn nhạc giao hưởng, ban nhạc nhẹ, dàn nhạc dân tộc, ca sĩ, hợp xướng, thu âm, hậu kỳ. Nhìn cấu hình, có thể áng được tiền tỷ theo nhân lực. Dàn nhạc nhẹ có thể chỉ từ 5-10 nhạc công nhưng dàn giao hưởng thì ít cũng khoảng 80 người. Nếu cứ thế thì làng nhạc làm không hết việc. Nhưng, công nghệ đã làm thay đổi tất cả...

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng ảnh hưởng sâu rộng tới mọi mặt của đời sống. Trong sáng tác âm nhạc, AI đang tạo ra những thay đổi mạnh mẽ, từ hỗ trợ nhạc sĩ viết giai điệu đến hòa âm phối khí, thể hiện tác phẩm. AI là một “cộng sự” đắc lực hay mang đến những thách thức với người làm âm nhạc và đâu là dấu ấn cá nhân trong thời đại công nghệ lên ngôi là những vấn đề nhiều người băn khoăn...

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Hơn một thế kỷ nay, kể từ khi được phát hiện năm 1909, văn hóa Sa Huỳnh nói chung và di tích quốc gia đặc biệt Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) nói riêng được các chuyên gia trong và ngoài nước đánh giá là một "trầm tích lịch sử sống". Hiện di tích khảo cổ Văn hóa Sa Huỳnh đang hướng tới là Di sản văn hóa thế giới.

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Đề xuất di dời Trường Đại học Dược Hà Nội, Khoa Hóa học (Đại học Khoa học tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội) để chuyển không gian “Đại học Tổng hợp Hà Nội” tại 19 Lê Thánh Tông thành khu Bảo tàng Đại học thời đại Hồ Chí Minh, là một phương án có trong dự thảo đồ án quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Những ngày qua, thông tin này đã trở thành tâm điểm thu hút dư luận với những luồng ý kiến trái chiều...

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Năm 2001, khán giả đã hồi hộp dõi theo những pha hành động và đấu trí trong bộ phim Oceans Eleven (11 tên cướp thế kỷ) về một vụ cướp casino được dàn dựng tinh vi đến mức hoàn hảo ở Los Angeles. Và cuối năm 2025, khi nước Đức đang yên bình tận hưởng kỳ nghỉ lễ Giáng sinh, một vụ cướp ngân hàng táo bạo, với những tình tiết ly kỳ như phim điện ảnh, đã khiến người ta không khỏi bàng hoàng.