Người đàn ông mang hình hài của…Cóc

Nhìn vào Điền, từ trên đầu xuống dưới chân, là trần trụi da thịt bong tróc. Cái đầu Điền trọc lóc, phủ một lớp da thâm tím, loang lổ. Nhìn từ xa, người đàn ông 44 tuổi lom khom, lù khù như đứa trẻ lên mười, bị người đời ám ảnh bởi anh mang hình hài của một… con cóc.

"Vì đâu nên… cậu ông trời"

Nhắc đến Văn Viết Điền ở ấp 6 (xã Minh Lập, huyện Chơn Thành, tỉnh Bình Phước), người đàn ông đang khoác trên mình bộ da cóc sần sùi, đen đúa, người dân đã dặn chúng tôi thật tỉ mỉ: "Đến gặp Điền đừng có cười nó nhé, cũng đừng ngồi xa nó, tội nghiệp…".

Điền đang cặm cụi vá xe, tay chân lem luốc dầu nhớt, mắt trắng nhợt, trợn ngược nhìn chúng tôi. Giây phút đầu tiên ấy, có một sự rùng mình len lỏi khắp các dây thần kinh chúng tôi, nhưng chợt hiểu ra, cái nhìn ấy, đôi mắt ấy là di họa của 3 năm về trước. Bắt đầu đánh dấu dị biệt "cậu ông trời" thật oái ăm của người đàn ông. Điền cười với chúng tôi, cái cười cứ ngỡ là "ma cà rồng" trong các bộ phim kinh dị.

Không giấu giếm, cũng chẳng e dè, Điền kể về mình, như người hành tinh khác rớt xuống trái đất. Còn bây giờ, anh vẫn là người nhưng đang đội lốt của "cậu ông trời". Điền nói chuyện được, nhưng lập cập, ngọng nghịu, anh chỉ tay sang người vợ ngụ ý rằng, hãy nghe chị kể. Chị Ung Thị Hạnh (39 tuổi), người đã cùng Điền trải qua cuộc khủng hoảng vật chất và tinh thần, khủng hoảng cả thể xác và niềm tin.

Khúc "li biệt" một kiếp làm người bắt đầu từ giữa tháng 7/2011, chân của Điền bỗng nhiên bị sưng phù lên, đau nhất ở chỗ mắt cá. Chỉ nghĩ đó là bệnh thông thường ở chốn làng quê "chân lấm tay bùn", nên hai vợ chồng Điền đến một phòng khám bệnh tư nhân ở gần nhà để bốc thuốc. Tại đây, bác sĩ nắn bóp một hồi thì kết luận Điền bị bệnh gút và cho thuốc về nhà uống. Uống thuốc đều đặn mà chân vẫn cứ đau nhức, không thuyên giảm, trái lại còn sưng to hơn, thân nhiệt Điền sốt cao, ho sùng sục.

Lại đến bác sĩ, lần này, anh được chẩn đoán bị sốt xuất huyết và lại cho đơn thuốc điều trị 7 ngày tại nhà. Thuốc vào người, Điền có thêm triệu chứng nữa là mệt mỏi, mất sức, sốt cao liên tục.

Cảm giác không ổn, gia đình đã đưa Điền lên Bệnh viện Nhiệt đới (TP. Hồ Chí Minh) và được chẩn đoán bị dị ứng thuốc. Chỉ định phải nằm viện điều trị, sau 15 ngày thì bệnh của anh đã dần khỏi hẳn, Điền được xuất viện. Vừa về nhà được hai ngày, Điền lên cơn sốt, hột đỏ nổi khắp người, xuất hiện nhiều vết nứt nẻ thành rãnh nhỏ. Điền phải quay trở lại Bệnh viện Nhiệt đới khám lại.

Suốt cuộc đời còn lại, anh mang hình hài như một con cóc.

Suốt cuộc đời còn lại, anh mang hình hài như một con cóc.

Điền bị hạ tiểu cầu, vỡ hồng huyết cầu, bác sĩ tiến hành truyền tiểu cầu rồi chuyển Điền sang Bệnh viện Chợ Rẫy (TP. Hồ Chí Minh) xét nghiệm. Kết quả Điền bị sốt xuất huyết và phải nằm điều trị 20 ngày. Tại đây, da Điền ngày càng bong tróc, lột trắng như da rắn. Bệnh viện Da Liễu Tp. Hồ Chí Minh kết luận Điền bị dị ứng thuốc toàn thân. Chuyển qua chuyển lại, xuất lại nhập liên tục từ bệnh viện này qua bệnh viện khác, cuối cùng gia tài hai vợ chồng khánh kiệt.

Chấp nhận đưa Điền về nhà tự điều trị với nỗi tuyệt vọng… thôi thì số trời đã định. Về tới nhà, Điền đã phải chống chọi quyết liệt và vô cùng đau đớn với sự tróc, lột da liên tục. Thân thể Điền từ 70kg sau thời gian điều trị hết bệnh viện này đến bệnh viện khác  chỉ còn 35kg. Điền héo như lá lúa, không còn sức lao động. Tóc Điền rụng sạch, để lộ ra cái đầu loang lổ. Vợ con Điền đã khóc hết nước mắt vì hình hài người đàn ông họ yêu thương nhất biến dạng thành con cóc xấu xí.

Điền di chuyển bằng cách bò trườn như rắn, bởi khả năng trụ của đôi chân đã bị tê liệt. Người dân kéo nhau đến xem Điền lột da, chuẩn bị hóa rắn và chui vào hang. Nhà Điền khi nào cũng chật cứng người, dân làng bỏ công việc nương rẫy, học sinh trốn học để nhìn cho bằng được "người đầu thai thành rắn". Điền không hóa rắn mà hóa đá, hai vợ chồng anh ngồi trân trối giữa nhà, cổ họng không còn sức để gáo thét thanh minh, nước mắt cạn khô vì tủi hổ, nhục nhã, ê hề. Chị Hạnh bảo: "Người dân nhìn vào Điền như một sinh vật lạ, không hơn. Và họ kinh sợ đến mức không dám ăn rắn hay đi bắt rắn về ăn nữa. Cũng bởi ngày trước, Điền hay đi săn rắn về làm mồi uống rượu, nên giờ bị thế này nên người ta nghĩ đó là sự trả thù của rắn".

Tấm ảnh cưới hiếm hoi ngày anh Điền chưa bị bệnh.
Tấm ảnh cưới hiếm hoi ngày anh Điền chưa bị bệnh.

Đau đớn hành hạ thể xác, nhục nhã quấn lấy tinh thần, hàng đêm Điền chong điện ngồi trong bộ dạng nhoài người ra phía trước, hai tay cào cấu vào lớp da đang bong tróc. Da non mới mọc lên, anh cào nó tóe máu ra, chi chít sẹo. Người dân cách ly hoàn toàn với gia đình Điền, họ chỉ dám nhìn vào nhà anh bằng nửa con mắt, vừa dè chừng vừa sợ hãi.

Thầy bói, thầy bùa, thầy phong thủy, thầy trừ tà nghe đồn "người cóc" ở Bình Phước thì kéo nhau đến, thi nhau phán. Quá tức giận, Điền quát và đuổi thẳng cổ đám thầy kia đi.

Người đàn bà thủy chung, hi sinh vì "người... cóc"

"Tiền đã không còn một đồng để đi bệnh viện, mà cũng chính vì thầy thuốc đã  khiến anh ra nông nỗi này. Bây giờ không đi đâu nữa, ấy vậy mà khả quan, anh Điền tự ngồi dậy và đứng lên được rồi", chị Hạnh chợt lóe niềm vui khi nhắc đến chồng. Bình tâm lại, Điền bàn với vợ thôi thì chấp nhận thực tế, âu cũng là cái số rồi. Giờ anh không muốn đi bệnh viện nữa, chẳng cứu vãn được gì. Điền muốn ở nhà, tự mình điều trị. Vậy mà, Điền đã  khỏe trở lại. Tuy rằng hình hài anh vẫn mang bộ da cóc, nhưng sức khỏe và tinh thần Điền đã lấp lánh niềm tin và ước mơ.

Điền bắt đầu tập đi như đứa trẻ lên ba, đi từng bước một, ngã lại dậy, không đi được nữa thì bò, trườn. Điền dùng hai bàn chân đẩy người về phía trước, chà sát bụng xuống mặt đất đến toét máu. Ngày anh tự đứng lên bằng đôi chân của mình, chị Hạnh nhìn anh khóc òa lên, hai vợ chồng ôm nhau cùng khóc. Ở tuổi ngoài 40, Điền như một đứa trẻ và phải tập lại tất cả từ đầu, phải xoay làm sao, cựa làm sao cho xương không bị gãy.

Hằng ngày, Điền rửa chén bát, nấu ấm nước sôi cho vợ, để anh tập nghe âm thanh đời thường. Thời gian dài, thính giác của Điền bị tê liệt, hay nói cách khác là hỏng hoàn toàn, Điền sống không khác nào địa ngục. May mắn còn đôi mắt, Điền vẫn ngắm được hình hài của vợ và hai đứa con, những "con người" đang sống bên cạnh "cậu ông trời".

Nghĩ đến điều ấy lại làm Điền đau khổ tột cùng, anh đủ tinh tế để nhận ra hai đứa con ở tuổi lên 10, chúng mặc cảm với bè bạn. Và hầu như chúng chưa bao giờ dẫn bạn về nhà chơi. Tiệc tùng cưới xin, anh giao hết lại cho chị Hạnh, còn anh lủi thủi trong xó nhà. Có chân không dám đi, có miệng không dám nói. Tuy da của anh không còn tróc vảy nữa, nhưng cũng chẳng thể chuyển lại màu ban đầu của nó. Tóc anh không thể mọc, dù là một sợi tơ, mặt anh loang lổ tím vàng, nâu xám… như bức tranh nham nhở, đã giết chết tâm hồn của người đàn ông đang ở độ tuổi "hồi xuân".

Ngày chưa bị bệnh, Điền đi làm rẫy khỏe như trâu. Nhưng nay, vận vào thân lớp vỏ bọc da cóc xù xì cộng với sức khỏe như trẻ lên 10, anh chuyển sang học nghề sửa xe. Hai vợ chồng chung sức dựng một cái quán mặt đường, Điền hành nghề. Tiệm của Điền rất đông khách, hễ xe hư hỏng gì là người ta dắt tới chỗ anh. Thậm chí chẳng hư gì cũng tới. Để người ta xem "người cóc" lao động như thế nào. Có giống những anh sửa xe vạm vỡ xung quanh không. Vợ Điền kể, một ngày nọ cách đây chừng 2 tháng, có hai ông khách Tây đỗ chiếc ô tô kềnh càng ngay trước cửa tiệm. Anh Điền xua tay ra hiệu rằng, ở đây không nhận sửa xe ôtô. Hai ông Tây cứ bước vào, một người nói tiếng Việt lơ lớ: "Cho chúng tôi xem anh sửa xe. Chúng tôi sẽ trả tiền".

Nhờ tiệm sửa xe này mà người đàn ông "da cóc" đã nuôi được vợ con.
Nhờ tiệm sửa xe này mà người đàn ông "da cóc" đã nuôi được vợ con.

Vợ chồng Điền vừa bất ngờ vừa bối rối. Hai vị khách chăm chú theo dõi Điền cân vành xe, họ chụp rất nhiều hình. Các thao tác của Điền không được nhanh, nhưng tỉ mỉ và cẩn thận. Tiệm sửa xe, là toàn bộ cơ ngơi sự nghiệp của gia đình "cậu ông trời". Điền cần mẫn làm việc, để quên đi thân phận và hình hài không giống người của mình. Điền đã xây được nhà, tuy không to nhưng cũng ráo mặt với bà con chòm xóm. Giờ thì, người dân đã quen thuộc với hình hài của Văn Viết Điền. Không còn xa lánh, kỳ thị nữa mà thay vào đó là nỗi thương cảm, xót xa!

PGS.TS. Trần Thị Hồng (Trường Đại học Y Phạm Ngọc Thạch, TP. Hồ Chí Minh):  "Kết quả xét nghiệm bệnh phẩm cho thấy anh Văn Viết Điền nhiễm 4 loại ký sinh trùng là E. Histolytica - Amip, giun đũa Toxocara SP, giun lươn Strongyloides Stercoralis và sán dải heo Cysticercose. Việc phát hiện có ký sinh trùng trong máu bệnh nhân không có nghĩa bệnh đó do ký sinh trùng gây nên. Để xác định rõ nguyên nhân gây bệnh, cần đến nhiều xét nghiệm khác".

TS - BS Lê Mạnh Hùng, Phó Giám Đốc BV Nhiệt Đới TP. Hồ Chí Minh, cũng cho rằng chưa đủ cơ sở để kết luận bệnh của anh Điền là do ký sinh trùng chó, mèo gây ra. Muốn xác định chính xác bệnh này, ngoài thử máu và xét nghiệm huyết thanh chẩn đoán, còn phải thêm nhiều yếu tố lâm sàng khác.

Ngọc Thiện- Hải Yến

Các tin khác

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Trước khi nhận con nuôi, hai vợ chồng Jason và Jenn đã đăng kí tham gia một lớp hướng dẫn cách làm cha mẹ, nhưng khoá học đó không hề chuẩn bị cho Jason và Jenn cách đối phó với một đứa con trai bạo lực.
Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Mang trong mình căn bệnh da khô vảy cá hiếm gặp từ bẩm sinh khiến các lớp da trên cơ thể bong từng mảng lớn, bóng loáng như nilon nên lúc nào hai chị em Trần Thị Phương Thảo (16 tuổi) và Trần Hùng Minh (6 tuổi) cũng cảm thấy vô cùng đau đớn. Các mảng da thường xuyên bị nứt và tứa máu tươi khiến khuôn mặt của 2 đứa trẻ trở nên biến dạng.
Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

"Mỗi lần nhìn con tôi không cầm được nước mắt. Tôi tủi cho số phận của con và biết rằng chặng đường phía trước sẽ rất khó khăn", chị Lê Thị Son, ở thôn Lạt Dương, xã Hồng Thái, huyện Phú Xuyên, Hà Nội nhớ lại lần đầu nhìn thấy con.
Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Số phận không chịu buông tha cho chị, bởi chồng chị từ một người bình thường bỗng phát bệnh thần kinh, cả ngày chỉ biết đi lang thang, la hét, đập phá đồ đạc và đánh vợ. Nhiều năm qua, chị Ngẫm buộc phải "nhốt" chồng trong căn buồng vài mét vuông.
Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

15 năm mang hình hài dị dạng, danh phận con người dường như biến mất khỏi cuộc sống thường nhật của Mến. Nếu như hình dạng ấy là sự sắp đặt của tạo hóa, thì sống trên đời này còn gì vui nữa...
Người cá bên hồ thủy điện

Người cá bên hồ thủy điện

Những cư dân sống ven hồ thủy điện Bản Vẽ thuộc xã Hữu Khuông (Tương Dương – Nghệ An), người lành lặn đã gặp vô vàn khó khăn, với người khuyết tật, khó khăn càng thêm bội phần. Họ như bị giam hãm bởi bệnh tật, giữa trập trùng sông nước, núi đồi và đôi khi là cả sự định kiến và tự ti.
Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Niềm vui của các bậc cha mẹ sinh con ra những mong con khôn lớn nương tựa khi “xế chiều”. Thế nhưng, cái điều hết sức bình thường đó chỉ là ước mơ xa vời với ông bà khi phải chật vật lần lượt chăm sóc cho 4 người con vừa mắc thiểu năng trí tuệ vừa mắc bệnh ung thư. Đó là hoàn cảnh đáng thương của gia đình ông Phạm Văn Phúc (sinh năm 1940) và bà Đinh Thị Mỳ (sinh năm 1947) trú tại tổ dân phố Đọ Xá, phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.
Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Bữa nào cho con ăn, bà cũng khóc xen trong cảm giác nơm nớp lo sợ con sẽ đánh mình. Qua song sắt của chiếc cũi, nhiều lần bà bị con kéo tay đến trày da bật cả máu. Đau đớn, bà chỉ biết ngồi khóc, trách sao ông trời bắt tội con trai của bà bị tâm thần nhiều năm qua.
Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Sau quãng đường gần 200km để đến xã Cẩm Đàn, huyện Sơn Động (tỉnh Bắc Giang), nhờ sự chỉ dẫn của người dân địa phương, chúng tôi tìm đến thôn Trại Giăng, cũng là nơi ẩn chứa câu chuyện bất hạnh của hai đứa trẻ mồ côi Hồ Ký Sự (SN 2012) và Hồ Sỹ Nghiệp (SN 2015).
Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Bị liệt 2 chân, đến việc tự chăm lo bản thân còn vất vả, nhưng nhiều năm nay chị Nguyễn Thị Hợp (SN 1966) ở thôn Đầu Bến, xã Hợp Tiến, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương lại là người duy nhất chăm sóc mẹ già đã hơn 90 tuổi đang mắc bệnh ung thư. Đói nghèo và bệnh tật bủa vây, 2 người phụ nữ đang sống trong sự khốn khó đến cùng cực.
Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Vợ chồng anh Đỗ Công Trường, SN 1985 và chị Nguyễn Thị Hồng, SN 1990 “nổi tiếng” khắp thôn Phú Hạ, xã Tân Phú, huyện Quốc Oai (Hà Nội) với biệt danh “cặp vợ chồng trẻ đẻ nhiều con nhất”. Dù mới bước vào tuổi 30 nhưng chị Hồng đã trải qua 8 lần sinh nở, cuộc sống vì thế thiếu thốn trăm bề.
Cậu bé “mặt quỷ”

Cậu bé “mặt quỷ”

15 tuổi, cậu bé mang gương mặt “quỷ” vẫn lủi thủi, quanh quẩn xó nhà.Không bạn bè, không người chơi chỉ vì cậu mang căn bệnh lạ khiến người lở loét, bốc mùi... Nhà nghèo không có tiền chữa bệnh, cuộc đời cậu bé không biết sẽ đi về đâu.
Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Ngày 5-12, một cô gái 23 tuổi đã bị nhóm 5 người đàn ông tưới xăng lên người và thiêu sống khi đang tới tòa án quận Unnao, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ để dự phiên xét xử vụ án cưỡng hiếp mà cô là nạn nhân. Bị bỏng 90% cơ thể, cô gái xấu số đã qua đời tại một bệnh viện ở thủ đô New Delhi sau hai ngày điều trị.
Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Mắc chứng xương thủy tinh từ khi mới lọt lòng nên cuộc sống của chị Đinh Thị Bích Hậu (SN 1974, trú tại khu phố 2, phố Hoàng Diệu, phường Cẩm Thượng, TP Hải Dương) phải chịu quá nhiều thiệt thòi.