Nhìn lại văn chương hai thập niên đầu thế kỉ XXI

Lắng nghe lịch sử, tái dựng cái tôi

Giữa những biến động không thực sự sôi nổi của đời sống sáng tác văn chương trong chừng hai mươi năm qua, nếu phải tỉnh táo gạt bỏ các bóng dáng thể loại nhất thời không đủ sức giành lấy địa vị đáng kể, thì có thể nói tiểu thuyết lịch sử và du kí là hai thể loại đạt nhiều thành tựu, đảm bảo khả tín tìm đọc bậc nhất. Không chỉ vì hai thể loại này có số lượng khá phong phú, kéo theo lượng lớn tác giả miệt mài tham gia, mà còn vì, quan trọng hơn, chúng tạo nên những tiếp nhận sôi nổi và phần nào xua tan nỗi ám ảnh về sự thờ ơ mà công chúng vẫn hay đối đãi với văn chương.

Dưới bóng hình bản sắc

Vào đúng năm 2000, giữa lúc quán tính Đổi mới văn chương (từ 1986) vẫn đang chững lại, thậm chí đã thưa vắng những đột phá lớn, thì xuất hiện tiểu thuyết “Hồ Quý Ly” của Nguyễn Xuân Khánh. Sự phức tạp của “Hồ Quý Ly” không hẳn vì vị vua thất bại trong công cuộc cách tân đầu thế kỉ XIV từng nhức đầu bàn luận được kéo về lại điểm nút cuối thế kỉ XX, mà chủ yếu vì sức hấp dẫn của cái ngụ ý, cái nhuận sắc tân biên nhằm vào đương thời hôm nay ẩn chứa trong đó. 

Không khó nhận thấy tư thế và tâm thế quyết liệt điều hành việc quốc gia đại sự, cả những run rẩy trái ngược nhau giữa cảm xúc cá nhân và tư duy tỉnh táo, viễn kiến của nhân vật Hồ Quý Ly chính là một trong nhiều “nháy mắt” tinh tế với thời mình đang sống của Nguyễn Xuân Khánh. Hồ Quý Ly cần thiết cho hôm nay vì bài học canh tân dân tộc dang dở của ông vẫn chưa mất tính thời sự. Sau “Hồ Quý Ly”, Nguyễn Xuân Khánh tiếp tục sở trường khai thác sâu mạch nguồn văn hóa dân tộc để hoàn thành hai tiểu thuyết trường thiên “Mẫu thượng ngàn” (2006) và “Đội gạo lên chùa” (2011). 

Có thể coi đó là hai cách cụ thể hóa cảm hứng rọi chiếu “những vấn đề thẳm sâu của xã hội” mà ông từng trăn trở, trong đó có vấn đề tôn giáo, nói đúng hơn, để tôn giáo vượt ra khỏi môi trường tự nó và hòa nhuyễn với thiết chế văn hóa, luật tục, lịch sử,... Điểm kết nối giữa “Hồ Quý Ly” và hai tiểu thuyết sau, nhờ đồng tâm lùi dần câu chuyện về hiện tại, đã có ngay gương mặt thời đại hắt bóng vào, cho những điểm rơi cụ thể của hôm nay nhìn lại quá khứ.

“Hồ Quý Ly” xuất hiện và một nhân vật lịch sử khác, Quang Trung của “Sông Côn mùa lũ” cũng hồi hương (1998), tuy không gây nhiều phiền toái cho sự diễn giải như Quang Trung của “Phẩm tiết” (Nguyễn Huy Thiệp, 1988), nhưng cũng vẫn bị định kiến là những lời lẽ của một kiểu thân phận trí thức xa xứ Nguyễn Mộng Giác. Dẫu vậy, nó lại nhanh chóng an lạc trong vài vạn độc giả quê nhà, bởi rào cản địa-tâm lí ở thời điểm coi trọng hòa giải, hòa hợp dần được tháo dỡ cho mục tiêu tiến tới khoan hòa thay vì biền biệt đối lập. 

Hồ Quý Ly, Quang Trung, bất kể sinh từ mẫu quốc hay đến từ hải ngoại, sẽ không chỉ tồn tại trong vai lịch sử như đã biết mà còn đóng vai chủ thể hiện tại trong những sáng tạo nghệ thuật chưa hề biết và nhờ cái chưa biết được khám phá, họ góp vốn giá trị hữu ích vào “sức mạnh tổng hợp” của quốc gia hôm nay. Một sự kiện văn học thuần túy có khi mở đường những vỡ lẽ nhận thức và tâm hồn cho cả thời đại là vì thế. 

Sau “Hồ Quý Ly”, văn đàn trở nên đông đúc bóng dáng tiền nhân nhờ tiểu thuyết lịch sử, trong đó, đáng chú ý là “Giàn thiêu” (Võ Thị Hảo, 2003), “Hội thề” (Nguyễn Quang Thân, 2009), “Nguyễn Trãi” (Bùi Anh Tấn, 2010), “Minh sư” (Thái Bá Lợi, 2010), “Thông reo Ngàn Hống” (Nguyễn Thế Quang, 2014), “Huyền thoại Kim Thiếp vũ môn” (Trần Gia Ninh, 2015), “Phùng Vương” (Phùng Văn Khai, 2015), “Sương mù tháng giêng” (Uông Triều, 2015), “Trần Khánh Dư” (Lưu Minh Sơn, 2016), “Đức Thánh Trần” (2017, Trần Thanh Cảnh), “Từ Dụ Thái hậu” (Trần Thùy Mai, 2019),... Quá khứ, lịch sử và văn hóa, nhân tính và nhân hình của hàng trăm năm bỗng bừng dậy giữa công cuộc hiện đại hóa rồi dễ dàng được hợp thức nhờ lòng hiếu tri, tự tôn và tự hào dân tộc của số đông độc giả.

Nguyên cớ thúc đẩy giới văn chương tìm về lịch sử, theo tôi, không nên chỉ nhìn vào ham muốn truy tìm sự thật lịch sử chân xác của nhà văn. Không nhà văn nào, kể cả những người bám chắc sử liệu nhất, lại không thêm thắt các huyền tích, diễn giải sự kiện, gài cắm thông điệp, lại không đổ đầy nội tâm vĩ nhân hoặc thường nhân những suy tư, cảm xúc khó lường. 

Vấn đề sâu xa, phức tạp hơn có lẽ nằm ở động thái đi tìm cái bản sắc, tính truyền thống trong một phạm vi có mức độ ứng dụng mềm dẻo, linh hoạt: văn hóa sống, văn hóa ứng xử. Chính vì thôi thúc truy tìm căn cước mà diện mạo dân tộc trong tiểu thuyết lịch sử vừa hiện lên đẹp đẽ với niềm tự tín cao độ, vừa bất toàn gây lo lắng bởi những nghịch lí, phi lý, huyễn hoặc xứng đáng phải phản biện, phản tỉnh và chịu nhiều tham chiếu gay gắt. 

Trải nghiệm viết như một hành trình nhận thức, cắt nghĩa những giá trị quá khứ và đề đạt các triển vọng bù đắp cho sự khiếm khuyết ở hiện tại, bởi vậy, cho phép nhà văn biểu đạt tấc lòng ưu thời mẫn thế và sự mẫn cán đi tìm bản sắc dân tộc, theo quyền và cách hiểu của họ, tại thời điểm toàn cầu hóa. Đương nhiên, trải nghiệm ấy sẽ trượt theo đơn chiều nếu bản thân tác giả không chọn thái độ băn khoăn, truy vấn và tỉnh táo nhìn nhận vấn đề một cách sắc sảo đa chiều.

Nhìn góc độ này, xét cho cùng, văn chương viết về lịch sử cũng là một cách bộc lộ cái tôi cá nhân. Lựa chọn ai, phân trần hay khẳng định điều gì, tin tưởng và hoài nghi sự kiện nào,..., tất cả, sẽ tiết lộ một phần bản lai diện mục của người viết. Đáng tiếc, theo tôi, văn đàn lại đang thiếu những cá tính sáng tạo lớn, trong khi đang nhiều người viết thật thà, nôm na khi đối diện quá khứ.

Tái dựng cái tôi

Du kí, sau những ồn ào và có lúc trở thành thể tài chủ đạo, quãng 2012-2015, dường như đã trở về trạng thái cầm chừng, mỗi năm một đôi cuốn đáng tìm đọc, tuy không đến mức im ắng nhưng cũng đã bị chính đời sống văn chương nhiều sự kiện đẩy vào vị thế thứ yếu. Mấy năm gần đây, theo quan sát của tôi, loạt tác phẩm tạm gọi là du kí như “Xuyên Mỹ” (2016) của Phan Việt, “Chân đi không mỏi” (2017) của Đinh Hằng, “Bụi đường tuổi trẻ” (2017) của Tâm Bùi, “Từ rừng thẳm Amazon đến quê hương Bolero” (2017) của Nguyễn Tập, “Tôi và Paris. 

Câu chuyện một dòng sông” (2017) của Hoàng Long, “Nghìn ngày nước Ý, nghìn ngày yêu” (2017) của Trương Anh Ngọc, “Đi như là ở lại” (2017) của Lê Vũ Trường Giang, “Về nhà” (2017) của Phan Việt, “Trở về nơi hoang dã” (2018) của Trang Nguyễn, “Gái phượt” (2018) của Yếm Đào Lẳng Lơ,… đậm yếu tố “kí”, đồng nghĩa với suy tư và thức nhận, hơn là ham muốn phiêu lưu, chuyển tải hành trình trải nghiệm, chinh phục vùng đất. Nói cách khác, “kí” trong mỗi chuyến đi là sự biểu đạt những năng lực quan sát, tái dựng chủ thể cái tôi thay vì chỉ làm đầy hiểu biết về một xứ sở, không gian nào đó.

Điều đáng chú ý là có rất nhiều tác giả nữ viết du kí, thậm chí, chính du kí của tác giả nữ mới là sách bán chạy, mới làm độc giả cuống cuồng tìm đọc. Nguyên nhân lớn, có lẽ, là nhờ những chuyến đi mà họ kể lại, hình tượng người nữ dần trở thành một diễn ngôn mới. Cá nhân tôi cho rằng, muốn nhận ra sự thay đổi hình ảnh người nữ trong văn chương Việt đương đại thì cần mở rộng về phía các không gian văn hóa, địa lí mà họ trải nghiệm thay vì chỉ xét ở tiếng nói đề cao khao khát bản năng, tính dục từng trở thành thời thượng. 

Trong quá khứ, bởi chịu sự qui chiếu của văn hóa Nho giáo trọng nam quyền, không gian dành cho nữ giới vẫn chủ yếu xoay quanh bếp núc, chợ búa và đồng áng (cùng không gian có tính tôn giáo là chùa chiền). Người nữ, do vậy, thực chất là một sự phóng chiếu những ràng buộc có phần ngặt nghèo trong đạo đức, lễ giáo và đặc biệt, trong giới hạn kìm hãm thể hiện con người cá nhân của mình. 

Người nữ trong du kí gần đây, ngược lại, kích thích sự tò mò của công chúng rằng giữa đường xa vạn dặm thì họ sẽ phải xoay xở, ứng phó ra sao trước bất trắc, thử thách, trước các không gian xa lạ. Thực chất, thay vì muốn “đổi phận làm trai”, người nữ đã tự mình kiến tạo hình ảnh phiêu lưu, chinh phục và khám phá thế giới vốn dĩ gắn chặt với nam giới. 

Từ du kí, người nữ bắt đầu tạo lập những cái tôi đa và xuyên văn hóa. Thái độ khước từ yên ổn của họ và muốn vươn tới một tinh thần phi thường trong đời thường đã ít nhiều cho họ quyền được tuyên ngôn và khẳng định, nói lên can đảm và ý chí, bao gồm cả liều lĩnh và bất cần.

Những khẩu hiệu xuất phát từ du kí đang dần trở thành câu cửa miệng như “Xách ba lô lên và đi”, “Quá trẻ để chết”, “Chân đi không mỏi”, hay “Tôi là một con lừa”, “Một mình ở châu Âu”, theo tôi, góp phần thúc đẩy xã hội cởi mở hơn trước các giọng điệu và tự sự đầy khiêu khích của người nữ. Ở đó, câu chuyện đi/khám phá chỉ làm chất nền cho một ý thức rành rõ hơn: lựa chọn cách sống, cách hiện hữu. Với họ, đích ngắm không chỉ là trở thành mà sâu xa và viễn mộng hơn, là trở nên khác mình, một sự khác bắt nguồn từ ý thức bật rễ khỏi các khuôn thức, hình ảnh quen thuộc đến cũ mòn.

Mai Anh Tuấn

Các tin khác

Mặt Trăng đang trở thành chiến trường quyền lực mới

Mặt Trăng đang trở thành chiến trường quyền lực mới

Sau hơn nửa thế kỷ, con người sắp in dấu chân trở lại Mặt Trăng. Tuy nhiên, “lục địa thứ 8” giờ đây đang chật chội hơn trước rất nhiều. Đấy không chỉ là cuộc đối đầu song phương giữa Mỹ và Liên Xô như thời Chiến tranh lạnh, mà đã trở thành một sân chơi đa cực với sự tham gia quyết liệt của nhiều quốc gia và cả những liên minh.

Khi AI vừa là mũi giáo vừa là tấm khiên?

Khi AI vừa là mũi giáo vừa là tấm khiên?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thoát ly khỏi vai trò công cụ hỗ trợ để trở thành tác nhân cốt lõi làm thay đổi diện mạo an ninh mạng toàn cầu. Từ khả năng tìm kiếm lỗ hổng bảo mật với tốc độ ánh sáng của các mô hình ngôn ngữ lớn đến những "tác nhân AI" tự vận hành cuộc tấn công, trí tuệ nhân tạo đang mang đến những thách thức chưa từng có trong lĩnh vực này.

Kinh tế thế giới trước ngã rẽ khủng hoảng đa chiều?

Kinh tế thế giới trước ngã rẽ khủng hoảng đa chiều?

Diễn ra từ ngày 13 tới ngày 18/4, Hội nghị Mùa xuân do Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Ngân hàng Thế giới (WB) đồng tổ chức thu hút sự tham gia của hơn 190 bộ trưởng tài chính, thống đốc ngân hàng trung ương, cùng hàng nghìn đại diện các tổ chức quốc tế, học giả và doanh nghiệp. Những cuộc thảo luận của giới tài chính toàn cầu ở Washington lần này đã khép lại với những cảm giác ảm đạm, song hành với sự đồng thuận thay đổi rõ rệt trong nhận thức chung: Cộng đồng tài chính quốc tế đã và đang buộc phải chuyển sang chế độ quản lý khủng hoảng, trong khi guồng máy kinh tế thế giới đối mặt với sự rạn nứt cấu trúc sâu sắc, thay vì chỉ là một đợt suy thoái mang tính chu kỳ.

Quân đội Đức và tham vọng làm chủ “chiến trường thủy tinh”

Quân đội Đức và tham vọng làm chủ “chiến trường thủy tinh”

Quân đội Đức đang đẩy nhanh lộ trình tích hợp trí tuệ nhân tạo (AI) và hạ tầng vệ tinh quy mô lớn nhằm biến chiến trường trở nên "trong suốt như thủy tinh". Với tư duy lấy dữ liệu làm trung tâm, họ kỳ vọng sẽ rút ngắn chu kỳ ra quyết định từ nhiều ngày xuống còn vài phút, tạo ra lợi thế áp đảo trước các đối thủ tiềm tàng thông qua khả năng quan sát vượt trội và phản ứng tốc độ cao.

Chuyện “trong nguy có cơ” tại eo biển Hormuz

Chuyện “trong nguy có cơ” tại eo biển Hormuz

Eo biển Hormuz, "yết hầu năng lượng" của thế giới, là nơi chứng kiến khoảng 20 triệu thùng dầu, tương đương 15 - 20% nguồn cung toàn cầu, được trung chuyển mỗi ngày. Kể từ cuối tháng 2/2026, khi xung đột giữa Mỹ, Israel và Iran bùng phát, trật tự quen thuộc nhanh chóng bị phá vỡ. Số lượng tàu qua lại eo biển giảm mạnh, từ khoảng 135 chuyến/ngày xuống chỉ còn trung bình khoảng 6 chuyến/ngày trong tháng 3/2026, thậm chí có thể còn thấp hơn. Thị trường năng lượng chịu một cú sốc nguồn cung rõ rệt, giá dầu Brent tăng mạnh, có thời điểm vượt mốc 100 USD/thùng và kéo theo áp lực lạm phát lan rộng.

Giải mã những vũ khí lần đầu thực chiến trong xung đột tại Iran

Giải mã những vũ khí lần đầu thực chiến trong xung đột tại Iran

Từ hệ thống đánh chặn bằng tia laser Iron Beam, tên lửa PrSM, phi đội drone tự hành Lucas cho tới tên lửa siêu vượt âm Fattah-2, cuộc xung đột tại Iran đã trở thành nơi trình làng hàng loạt vũ khí thế hệ mới. Các khí tài này tham gia rất hiệu quả vào các kịch bản tác chiến cường độ cao, tạo ra những khác biệt rõ rệt trên chiến trường.

Trái đất “cựa mình”, AI sẽ lên tiếng

Trái đất “cựa mình”, AI sẽ lên tiếng

Những vết nứt nhỏ trên bậc thềm, những thân cây nghiêng bất thường hay lớp tuyết lặng lẽ tích tụ trên sườn núi - tất cả từng là dấu hiệu khó nhận biết của thảm họa. Nhưng giờ đây, khi Trái Đất chuyển động, trí tuệ nhân tạo đang giúp con người nhìn thấy những điều tưởng như vô hình, mở ra cơ hội cứu sống hàng nghìn sinh mạng mỗi năm.

Tiền lệ pháp lý định hình lại kỷ nguyên mạng xã hội

Tiền lệ pháp lý định hình lại kỷ nguyên mạng xã hội

Một phán quyết mang tính bước ngoặt tại Mỹ đã lần đầu tiên buộc hai ông lớn ngành công nghệ là Meta và Google phải chịu trách nhiệm không phải vì những gì người dùng đăng tải, mà vì chính cách các nền tảng này được thiết kế để cuốn người trẻ vào những vòng lặp vô tận của màn hình điện thoại. Được ví như "khoảnh khắc thuốc lá" của thế kỷ 21, phán quyết này mở ra làn sóng kiện tụng và siết chặt pháp lý để kiểm soát cách thức các nền tảng số được thiết kế và vận hành.

Khi cỗ máy tự quyết định, ai sẽ là người chịu trách nhiệm?

Khi cỗ máy tự quyết định, ai sẽ là người chịu trách nhiệm?

Vào năm 1942, khi thế giới còn đang chìm trong khói lửa của Chiến tranh thế giới thứ hai, nhà văn khoa học viễn tưởng Isaac Asimov đã thai nghén một ý tưởng đầy tính nhân văn: "Ba định luật Robot". Đó là bộ quy tắc được "cài đặt" trong bộ não của robot để đảm bảo chúng không làm hại con người. Hơn 80 năm sau, thế giới đã bước vào một kỷ nguyên mà những cỗ máy biết tự "suy nghĩ" và "hành động" không còn là nhân vật trong tiểu thuyết. Câu hỏi được đặt ra lúc này là liệu chúng ta có cần một bộ luật tương tự để bảo vệ chính chúng ta khỏi những cỗ máy?

Chiếc kính thiên lý

Chiếc kính thiên lý

Kính thiên lý (kính viễn vọng) được đưa vào Việt Nam sớm nhất qua các giáo sĩ phương Tây và thương nhân trong thời các chúa Nguyễn (thế kỷ XVII - XVIII). Sử sách cho biết, các chúa Nguyễn đã mua loại kính này để phục vụ quân đội và làm phần thưởng cho các tướng lĩnh.

Cuốn lịch và quyền lực của triều đình

Cuốn lịch và quyền lực của triều đình

Thời phong kiến, phạm vi quyền lực triều đình không chỉ được thể hiện qua việc sử dụng niên hiệu, tước phong, tên và cấp địa phương được ban cho, mà còn thể hiện trong việc áp dụng bộ lịch của triều đại ấy.

Đằng sau nghề thương thuyết ransomware

Đằng sau nghề thương thuyết ransomware

Mối họa từ phần mềm độc hại chuyên dùng để tống tiền (ransomware) ngày càng trở nên cấp bách. Công ty Nghiên cứu an ninh mạng Cybersecurity Ventures (Mỹ) thống kê được giá trị thiệt hại mà các doanh nghiệp, tổ chức trên toàn cầu phải chịu vì ransomware đã lên tới 57 tỷ USD trong năm 2025. Ransomware nở rộ cũng kéo ngành an ninh mạng phát triển theo, trong đó nổi bật là lĩnh vực thương thuyết. "Nghề" thương thuyết với tin tặc đang trở nên phổ biến hơn bao giờ hết, đồng thời đóng vai trò quan trọng trong mạng lưới an ninh mạng toàn cầu.

Làn sóng tội phạm mạng thứ năm: Khi AI trở thành “mạch máu” của thế giới ngầm

Làn sóng tội phạm mạng thứ năm: Khi AI trở thành “mạch máu” của thế giới ngầm

Trong vài năm gần đây, công nghệ trí tuệ nhân tạo (AI) đã thúc đẩy một bước chuyển biến chưa từng có trong lịch sử tội phạm mạng: từ công cụ hỗ trợ đến cơ sở hạ tầng cốt lõi của các chiến dịch tấn công quy mô toàn cầu. Quá trình này không chỉ khiến các hệ thống an ninh đối mặt với mức độ tinh vi mới, mà còn đặt ra những thách thức chính sách, pháp luật và thực thi mà chưa một thời đại số nào từng chứng kiến.

Bùng nổ xung đột Pakistan - Afghanistan: Ngọn lửa mâu thuẫn chưa tắt hai bên đường Durand

Bùng nổ xung đột Pakistan - Afghanistan: Ngọn lửa mâu thuẫn chưa tắt hai bên đường Durand

Những cuộc bắn phá ác liệt dọc biên giới Pakistan - Afghanistan những ngày gần đây không phải là một biến cố bất ngờ, mà là sự bùng phát mới của một mâu thuẫn kéo dài hơn một thế kỷ. Từ đường Durand lịch sử, vấn đề sắc tộc Pashtun bị chia cắt, cho tới sự trỗi dậy của các nhóm vũ trang xuyên biên giới sau khi Taliban trở lại nắm quyền năm 2021, nhiều lớp xung đột chồng chéo lên nhau, biến khu vực thành một trong những điểm nóng nguy hiểm nhất của Nam Á.

Tuyển bổ quan lại thực thi pháp luật thời xưa

Tuyển bổ quan lại thực thi pháp luật thời xưa

Ngay từ đầu triều Hậu Lê, Vua Lê Thái Tông đã nói với quần thần rằng: "Phép trị nước lấy hình pháp gọn nhẹ làm gốc. Các quan xét xử phải giữ phép công bằng, không được nhận đút lót mà làm sai, để có người bị oan uổng. Các vụ kiện lớn thì mới cho tâu thẳng lên".

Cơn sốt AI và cuộc thanh lọc cần thiết

Cơn sốt AI và cuộc thanh lọc cần thiết

Sau hơn 3 năm hưng phấn tột độ kể từ cơn địa chấn ChatGPT thu hút sự chú ý của các nhà đầu tư khắp thế giới, cơn sốt trí tuệ nhân tạo (AI) đã bắt đầu lắng xuống. Với một cái nhìn thực tế hơn, giới chuyên môn đã đặt ra một câu hỏi mới: Liệu cơn sốt AI có phải là một bong bóng sắp nổ, hay đây thực sự là nền tảng cho một kỷ nguyên tăng trưởng mới?

Phục dựng di tích điện Kính Thiên?

Phục dựng di tích điện Kính Thiên?

Cuối tháng 12/2025, Trung tâm Bảo tồn Di sản Thăng Long - Hà Nội phối hợp với Viện Khảo cổ học công bố kết quả sơ bộ khai quật khảo cổ khu vực nền điện Kính Thiên năm 2025. Kết quả này cho thấy nhiều thông tin giá trị, bổ khuyết cho nhiều kiến giải trước đây. Nhưng câu hỏi đặt ra là chúng ta đã thực sự đủ cơ sở tư liệu khoa học để góp phần nghiên cứu phục dựng di tích điện Kính Thiên? Câu chuyện này sẽ cần thời gian dài mới có thể trả lời một cách thỏa đáng.

Ngựa trong pháp luật thời xưa

Ngựa trong pháp luật thời xưa

Ngựa là loài vật gần gũi trong cuộc sống người Việt từ lâu, không chỉ dùng để kéo xe mà còn là phương tiện nghi lễ, giao thông và đánh trận, do đó, nó cũng được xuất hiện khá nhiều trong hình luật thời xưa.

Tản mạn Thần Bạch Mã

Tản mạn Thần Bạch Mã

Thần Bạch Mã là vị thần hiện được thờ cúng tại đền Bạch Mã ở phố Hàng Buồm, Hà Nội. Từ thời Lý, đó là ngôi đền trấn phía Đông, tương ứng với đền Quán Thánh trấn phía Bắc, đền Kim Liên trấn phía Nam và đền Voi Phục trấn phía Tây thành Thăng Long.