Kể thêm về vị tướng tình báo và mối tình đặc biệt

LTS: Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng – Cuối tháng số Xuân Ất Tỵ (tháng 1/2025) đăng bài viết “Chuyến hành quân ngược tháng 4/1975” của Thiếu tướng, nhà văn Khổng Minh Dụ, kể lại chuyến công tác đặc biệt của ông (khi đó là cán bộ của Đoàn Tình báo chiến lược J22 - Bộ Quốc phòng) đưa ông Ba Quốc, tức Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Đặng Trần Đức, từ miền Nam ra Hà Nội. Sau khi báo phát hành đã thu hút sự quan tâm đặc biệt của bạn đọc.

Hướng tới kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Chuyên đề ANTG Cuối tháng giới thiệu bài viết mới của Thiếu tướng, nhà văn Khổng Minh Dụ về mối tình của Thiếu tướng Đặng Trần Đức với hai người vợ.

1. Những ngày nghỉ Tết, bạn bè, đồng đội tới chơi, có người đã nêu một số câu hỏi liên quan tới nhân vật chính trong bài viết “Chuyến hành quân ngược tháng 4/1975” là Thiếu tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang Đặng Trần Đức (Ba Quốc) - vị Tướng tình báo và hai bà vợ.

Nội dung thứ nhất: “Hơn 20 năm sống trong thể chế “đệ Nhất và đệ Nhị Việt Nam Cộng hòa”, ông Ba Quốc đã chui sâu, leo cao vào cơ quan, đơn vị nào trong thể chế đó?”.

Nội dung thứ hai: “Thời đó, ta đã có đường bay Hà Nội - Phnom Penh và chế độ Sài Gòn cũng có đường bay Tân Sơn Nhất đi Phnom Penh, cấp trên sao không chọn con đường này mà phải “mua” thời gian như vậy?”. Đành rằng Đoàn trưởng J22 có nói “vì sự cố mà anh Ba Quốc không thể xuất hiện ở Sài Gòn”. Sự cố đó, hẳn là điều bí mật? Chiến tranh đã kết thúc tròn nửa thế kỷ. Nhiều điều bí mật đã được giải mã. Vậy sự cố đó là gì?”.

Kể thêm về vị tướng tình báo và mối tình đặc biệt -0
Tại Nhà lưu niệm Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Đặng Trần Đức, hai tấm di ảnh của bà Thanh, bà Xuân đặt trang trọng cạnh di ảnh người chồng. Ảnh: VTV.vn.

Nội dung thứ ba: “Ông Ba Quốc rời miền Bắc vào Nam năm 1953, khi đó ông đã có vợ và hai con. Vậy, việc ông có người vợ thứ hai vào thời gian nào? Bà ấy là người miền Bắc hay người miền Nam?”.

Chừng đó câu hỏi, thực ra, có những câu không khó khăn gì, bởi báo chí, phim ảnh đã nói công khai về vị điệp viên gạo cội này. 22 năm sống trong sào huyệt địch, điệp viên Ba Quốc đã thủ nhiều “vai diễn” mà “vai diễn” nào cũng đạt chuẩn cao. Tỷ như, ông đã nhiều lần tháp tùng đoàn cán bộ cấp cao “Đảng Cần lao nhân vị của Ngô Tổng thống” đi nhiều tỉnh miền Tây Nam Bộ.

Mấy năm sau, có dịp công cán miền Tây, quan chức địa phương đón tiếp ông theo nghi lễ như một vị Trung ương của Đảng Cần lao nhân vị về thăm địa phương. Cái mác đóng đinh trong cuộc đời hoạt động bí mật của ông trong lòng địch là viên Thiếu tá tình báo của địch; hằng ngày vẫn ra, vào nhiệm sở tại số 3 Bạch Đằng, Quận 1, Sài Gòn. Một điệp viên cộng sản trở thành nhân viên một cơ quan dân sự của chế độ Sài Gòn đã khó, huống chi leo vào một đơn vị đặc biệt là Phủ Đặc ủy Trung ương tình báo thì quả là siêu đẳng!

Về sự cố khiến trung tâm phải ra chỉ lệnh “bằng mọi giá đưa ngay Ba Quốc rời Sài Gòn về căn cứ”. Thật không ngờ, ông rời gia đình chưa đầy một giờ sau, lực lượng Cảnh sát đặc biệt đã ập tới bao vây nhà và bắt vợ con ông. Việc này tôi chỉ nghe loáng thoáng vậy, phải tới chuyến tháp tùng ông lần này mới hiểu ngọn ngành sự cố.

2. Một ngày chờ xe ở trạm Bù Đốp. Biết ông quá sốt ruột vì phải ra Hà Nội gấp để báo cáo cấp trên về một số nhân vật trong chính giới Sài Gòn. Sau khi từ lán Trạm trưởng về, tôi thông báo với ông ngay: “Ông anh yên tâm, ngày mai có chuyến xe ra, 6 giờ xuất phát. Giờ, em pha một bình trà, anh em mình liên hoan về tin vui này nghen!”.

Tôi mở ba lô, lấy ra một gói trà Bảo Lộc, một chiếc bi đông đựng nước và chiếc ca inox, bỏ một ít trà vào ca rồi vội đi xuống nhà bếp của trạm xin một ít nước sôi, đổ một ít vào ca trà, thả bi đông vào ca thay nắp. Nhắc nhẹ bi đông lên rồi rót nước ra hai chiếc bát sắt ăn cơm. Đón nhận bát nước chè nóng hổi trên tay tôi, ông nhấp nhẹ một ngụm, gật gật đầu, nhìn tôi khẽ cười: “Tuyệt vời! Tài thiệt! Không có một cọng chè nào ra bát. Quả nhiên là cái khó ló cái khôn!”.

Mấy ngày tháp tùng, tới hôm đó tôi mới bắt gặp nụ cười của ông. Thấy ông vui, tôi mạnh dạn gợi chuyện: “Hôm ở Tha La, Đoàn trưởng nói vì “sự cố” nên anh không thể xuất hiện ở Sài Gòn. Vì sao vậy anh?”.

Trầm ngâm giây lát, ông hạ thấp giọng: “Chung quy cũng từ giao thông liên lạc. Có một tài liệu quan trọng thu thập được từ tổ chức địch cần chuyển gấp về căn cứ. Tài liệu được ngụy trang rất kỹ. Nhưng không may, hôm đó, trạm kiểm soát cuối cùng tại địa bàn cửa ngõ vô căn cứ Cụm H63, địch đã thay tốp cảnh sát mới. Bọn này kiểm tra rất gắt. Tổ trinh sát trong căn cứ đi đón, phát hiện giao thông viên bị bắt, đã nhanh chóng về báo cáo lãnh đạo Cụm. Cụm trưởng điều ngay cơ sở nội tuyến gặp chỉ huy của địch ở quận, thương lượng để giải tỏa. Y đòi hối lộ nửa triệu (500.000 đồng tiền Sài Gòn) sẽ thả người “nguyên vẹn”. Số tiền tương đương 14 chiếc xe Honda Nhật. Số tiền trên ở một đơn vị cấp Cụm không thể có và nó vượt xa quy chế cấp Cụm được duyệt chi. Vì vậy, đơn vị phải điện báo cáo của cấp trên.

Khi nhận được điện chỉ đạo của trung tâm “Bằng mọi giá phải giải tỏa giao thông viên dù phải chi tới 1 triệu đồng”. Thông tin bị chậm mất mấy tiếng đồng hồ mà theo quy định của địch, cấp quận chỉ được tạm giữ 3 ngày. Vì vậy, cấp trên lại ra chỉ thị khẩn cấp “Bằng mọi giá phải đưa Ba Quốc rời Sài Gòn gấp” vì tài liệu ấy lọt vào tay địch, chúng sẽ truy ra nguồn cung cấp ngay. Tôi ra khỏi nhà chưa tới một giờ đồng hồ thì cảnh sát ập tới vây nhà và bắt vợ và các con tôi”.

Thông cảm với nỗi niềm của bậc đàn anh, tôi đứng dậy, nắm chặt tay ông, khẽ thốt lên: “Tiếc quá! Quả là sự cố không ngờ xảy ra. Giờ, mời anh đi nghỉ để mai tiếp tục hành quân. Em đã mắc võng trong lán rồi”.

3. Mừng, vì có chuyến xe ra, nhưng cũng chỉ tới trạm thứ 3 của khu 6, xe phải quay đầu để chở hàng vào. Thế là chúng tôi phải chuẩn bị tinh thần cuốc bộ. Với tôi, việc đó quá bình thường. Nhưng, với ông Ba Quốc thì đó là một thử thách quá lớn. Ngày đầu, nghe có vẻ êm. Ngày thứ hai, ông tỏ ra đuối sức rõ rệt. Tới trạm giao liên, tôi phải mắc võng cho ông nằm nghỉ ngay. Vội xuống lán nhà bếp xin một bi đông nước nóng về bóp và chườm chân cho ông. Cơm nước xong, tôi lại pha một bình trà. Rót ra hai bát. Bưng bát nước trà mời ông, tôi khẽ cười, hỏi: “Có việc này muốn hỏi ông anh, chị cả ở ngoài kia và hai cháu nhỏ, em có nghe anh em nói. Vậy, còn chị hai trong này, quê miền Bắc hay miền Nam hả anh?”.

Ông lại khẽ cười, nhìn tôi: “Người Bắc chánh hiệu chớ. Miền Nam sao được!”. Nhìn vẻ ngỡ ngàng của tôi, ông chỉ vào bát nước nhắc: “Chú uống nước đi chớ. Chuyện dài dòng văn tự lắm”.

Rồi ông hạ thấp giọng: “Thời đó, tôi được giao phụ trách mấy cơ sở bí mật nội thành. Cô Xuân là giao thông viên của đơn vị, hoạt động hợp pháp. Nhà ở mạn Yên Viên. Theo lịch, hàng tuần vào tối thứ ba, tôi sẽ gặp Xuân tại gia đình cơ sở bí mật, gọi là “hộp thư sống” gần nhà cô ấy để nhận tin tức, tài liệu của một điệp viên quan trọng. Hôm ấy, nghe Xuân báo cáo tình hình xong, khoảng 9 giờ tối, tôi trở về căn cứ. Ra tới giữa cánh đồng thì gặp sự cố, một trái moóc-chê từ bốt địch gần đó, bắn vu vơ ra cánh đồng. Trái nổ cách tôi chừng chục mét. Mặc dù đã nằm xuống bờ ruộng nhưng khi vục dậy, thấy một bên chân tê cứng mới biết mình đã bị thương với nhiều mảnh đạn, máu ra rất nhiều, đành băng tạm chỗ ra nhiều máu, cố tập tễnh đi về nhà cơ sở bí mật.

Cô Xuân nhanh chóng làm động tác sơ cứu và nói nhỏ với tôi: “Anh chuẩn bị tinh thần sớm mai sẽ vào nhà thương Phủ Doãn. Có một vết thương dính nhiều bùn đất, rất dễ bị nhiễm trùng”. Tôi cảm thấy yên tâm khi liếc nhìn bệnh án, đốc-tờ ghi: “Bị thương do ngã xe đạp”. Hàng ngày cô ấy vẫn vào thăm nuôi. Hai ngày sau, cô ấy nói với tôi là đã báo cáo đơn vị về sự cố, lãnh đạo nhắc tôi cứ yên tâm điều trị. Sắp tới ngày ra viện, tôi nói với Xuân, tình hình có dấu hiệu không bình thường. Mấy hôm nay, ngày nào cũng có lính áo đen lảng vảng trước phòng bệnh nhân. Ba ngày sau, cô ấy đón tôi ra viện vào tầm giữa buổi chiều.

Khi tôi đã yên vị trên foóc ba ga, cô ấy quay lại nói nhỏ như ra lệnh: “Ngồi sát vào em, kéo cái mũ thấp xuống, không được nhìn ngang, nhìn dọc”. Chúng tôi về tới khu vực “nhà hộp thư thì trời đã sẩm tối. Cô ấy khẽ cười, nhắc tôi: “Anh nhanh chóng rửa mặt rồi ăn cơm, lát nữa có “bề trên” về gặp anh đấy!”.

Trong thời gian chờ “bề trên” tôi mới được cô ấy tiết lộ ngọn ngành sự việc. Số là cô ấy có một ông chú “cỡ bự” làm việc ở Sở Liêm phóng. Cô ấy đã gặp ông chú trình bày về việc vào nhà thương của tôi. Ông chú hỏi về quan hệ của hai đứa. Cô ấy bảo, em nói đại là người yêu. Ông ấy quắc mắc, gằn giọng: “Chúng mày đừng có qua mắt bọn “phòng nhì”. Thằng này nó bị thương do moọc-chê chứ không phải do ngã xe! Nó là Việt minh chứ công nhân công nheo gì. Mà… chúng mày yêu đương tới cỡ nào?”.

Lặng yên giây lát, cô ấy ngập ngừng trả lời: “Dạ… Hai nhà đã làm đám hỏi, tháng sau sẽ làm đám cưới”. Trầm ngâm giây lát, ông chú hạ thấp giọng: “Việc này tao có thể can thiệp khi nào nó rời nhà thương sẽ không bị bắt. Nhưng nó phải cao chạy xa bay ngay, càng xa càng tốt. Chớ có lai vãng ở đất Hà thành này”. Tình hình căng thẳng như vậy, em không thể nói với anh trong nhà thương, nhưng đã báo cáo ngay với tổ chức, kể cả thời gian ra viện. Có lẽ vì thế mà hôm nay “bề trên” mới bố trí về thăm anh đấy.

Chừng nửa giờ sau thì “bề trên” tới. Hai người đàn ông đều bận quần áo gụ đã bạc màu. Một người dong dỏng cao, tôi nhận ra ngay đó là anh H, phụ trách lưới của tôi và Xuân. Người kia, tầm thước, da bánh mật, chắc kém tôi mấy tuổi. Cả hai ôm chầm lấy tôi, nghẹn ngào. Cô Xuân nói nhỏ với hai người: “Bà con xung quanh đây đều là người tốt. Em đã bố trí hai người cảnh giới rồi, lát nữa em ra là ba người nên hai anh cứ yên tâm”.

Anh H xua xua tay, đáp: “Vậy là tốt rồi! Cuộc gặp gỡ hôm nay, chúng tôi cần gặp cả hai người. Thời gian gấp lắm. Hai người ngồi đi, tôi sẽ truyền đạt chỉ đạo của cấp trên. Đề phòng địch truy lùng đồng chí (anh chỉ tôi) nên chúng tôi về đây cùng cô Xuân đưa đồng chí về căn cứ của đơn vị ngay trong đêm nay. Nhiệm vụ của Xuân sẽ chăm sóc sức khỏe cho đồng chí sớm bình phục. Nhớ đem theo giấy tờ tùy thân, tư trang thật gọn nhẹ. Cô về nhanh chóng chuẩn bị rồi trở lại đây ta sẽ lên đường ngay”. Anh nhìn tôi và nói tiếp: “Đồng chí cố gắng bám theo, quãng đường nào khó, chúng tôi sẽ thay nhau cõng”. Tôi khẽ cười: “Cám ơn các đồng chí! Vết thương tạm ổn. Tôi sẽ cố gắng”.

Chúng tôi băng qua mấy ngôi làng, chỉ đi ngoài đồng. Con đường quen thuộc này, tôi chỉ đi mất hơn một giờ. Vậy mà hôm ấy, thời gian phải tăng gấp đôi. Về tới căn cứ đã hơn 1 giờ sáng. Đó là một ngôi làng nhỏ bé nằm cách xa vùng kiểm soát của địch. Sau một ngày nghỉ ngơi, đại diện lãnh đạo cấp trên đã làm việc với chúng tôi. Có anh H cùng dự. Sau ít phút thăm hỏi, động viên, lãnh đạo V vào đề luôn: “Tình hình có nhiều biến động, yêu cầu nhiệm vụ của lực lượng chúng ta phải dốc sức để đáp ứng chỉ đạo của Trung ương. Lãnh đạo đơn vị đã quyết định chuyển địa bàn hoạt động của đồng chí Ba từ Hà Nội vào Sài Gòn. Đồng chí Xuân sẽ tháp tùng đồng chí. Bình phong chức nghiệp chúng tôi sẽ trao đổi kỹ với hai đồng chí trước khi lên đường.

Nhiệm vụ của đồng chí Xuân bây giờ là chăm lo sức khỏe cho đồng chí mình, cố gắng xóa bớt dấu vết bị thương và “tân trang” diện mạo để đảm nhiệm tốt vai diễn sắp tới. Chuyến đi của hai đồng chí phải đối phó với nhiều tình huống có thể xảy ra. Để đảm bảo an toàn cho hai người nhằm phục vụ tốt nhiệm vụ Cách mạng giao phó, tổ chức đã cân nhắc kỹ và đi tới quyết định: Cho phép hai đồng chí gắn kết nghĩa tình với nhau, để khỏi phải “đóng kịch”, dễ xảy ra sơ hở đáng tiếc. Đối với chị Ba ở ngoài này, chúng tôi và đồng chí Ba có trách nhiệm khai thông tư tưởng cho chị ấy”.

- Rồi hai chị có gặp nhau không anh? - Tôi hỏi ông Ba.

- Không! Cô Xuân có viết thư, nội dung thăm hỏi sức khỏe, cuối thư có chốt một câu: “Vì nhiệm vụ cách mạng, anh được cử đi công tác xa. Em xin phép được thay chị đi chăm sóc anh. Xin gửi chị một chút kỷ niệm nhỏ gọi là tấm lòng của em”. Cô ấy tháo đôi hoa tai cẩm thạch đang đeo, bỏ vào bao thư, đưa cho tôi, đôi mắt ngấn lệ, nghẹn ngào: “Anh chuyển giùm em thư này tới chị Thanh”. Chuyện về chúng tôi là vậy. Mới đó mà đã 22 năm trôi qua.

Chừng đó thôi, thiết nghĩ đã giải đáp đôi điều băn khoăn của đồng đội tôi xung quanh bài báo Tết vừa rồi về vị Tướng quân tình báo, Anh hùng lực lượng vũ trang Đặng Trần Đức và hai bà vợ. Xin trân trọng cám ơn bạn đọc của Báo An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng đã quan tâm tới bài viết của tôi, người đã có quá trình 10 năm công tác, chiến đấu ở chiến trường Nam Bộ.

Khổng Minh Dụ

Các tin khác

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Năm 2001, khán giả đã hồi hộp dõi theo những pha hành động và đấu trí trong bộ phim Oceans Eleven (11 tên cướp thế kỷ) về một vụ cướp casino được dàn dựng tinh vi đến mức hoàn hảo ở Los Angeles. Và cuối năm 2025, khi nước Đức đang yên bình tận hưởng kỳ nghỉ lễ Giáng sinh, một vụ cướp ngân hàng táo bạo, với những tình tiết ly kỳ như phim điện ảnh, đã khiến người ta không khỏi bàng hoàng.

Khi chim bỏ đường bay

Khi chim bỏ đường bay

Có thể gọi vụ hủy chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” hôm 28/12 vừa qua là “vụ bể show thế kỷ” bởi nó chưa từng có tiền lệ ở Việt Nam. Hệ lụy của nó là tranh cãi kéo dài, gay gắt giữa bên bênh vực và bên công kích các nghệ sĩ đã tham gia “đình công”.

Tăng trưởng nghịch chiều và cơ hội cho nền công nghiệp văn hóa

Tăng trưởng nghịch chiều và cơ hội cho nền công nghiệp văn hóa

Năm 2025 của điện ảnh thế giới mở ra với tâm thế bất an. Hollywood, biểu tượng của nền công nghiệp điện ảnh toàn cầu tiếp tục đối mặt chu kỳ suy giảm doanh thu, sự bế tắc của dòng phim trung cấp, chi phí sản xuất leo thang và tình trạng phụ thuộc quá mức vào các thương hiệu cũ. Thị phần phòng vé phim Hollywood đang giảm dần so với 2 thập kỷ trước, nhất là ở các thị trường châu Á, nơi khán giả trẻ chuyển sang nội dung bản địa và dịch vụ trực tuyến.

Ăn chặn tiền sinh viên: Những kẻ đánh cắp niềm tin

Ăn chặn tiền sinh viên: Những kẻ đánh cắp niềm tin

Bắt nguồn từ một câu hỏi thắc mắc trên diễn đàn mạng xã hội của một vài sinh viên, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội Phạm Văn Long cùng 2 cấp dưới bị khởi tố hành vi "Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ", với cáo buộc đã "ăn chặn" tiền hỗ trợ tham gia phục vụ sự kiện A80 của sinh viên. Số tiền được cho là bị xà xẻo ấy không lớn (chỉ hơn 200 triệu) nhưng thứ mất đi lại lớn hơn nhiều lần.

Khi các “triệu phú crypto” vào tầm ngắm của những kẻ bắt cóc

Khi các “triệu phú crypto” vào tầm ngắm của những kẻ bắt cóc

Trong bối cảnh Bitcoin và các tài sản kỹ thuật số khác liên tục tăng giá, những ví tiền số trở thành “kho vàng di động”, đây không đơn thuần là dạng tống tiền truyền thống nữa. Tội phạm kết hợp giữa công nghệ và thủ đoạn tàn ác truyền thống để chiếm đoạt những khối tài sản ảo. Chúng sử dụng kỹ thuật doxxing (thu thập và tiết lộ thông tin cá nhân trên mạng), khai thác mạng xã hội, truy vết on-chain, rồi chuyển sang hành vi bạo lực ngoài đời thực để bắt cóc, khống chế và ép nạn nhân mở ví, tiết lộ mật khẩu crypto hoặc buộc gia đình nạn nhân chuyển tiền.

Khi thị trường đen buôn bán cổ vật tiếp tay cho tội phạm toàn cầu

Khi thị trường đen buôn bán cổ vật tiếp tay cho tội phạm toàn cầu

Sáng sớm 19/10, bốn tên cướp cải trang thành công nhân xây dựng đã thực hiện một vụ cướp được lên kế hoạch tỉ mỉ tại Bảo tàng Louvre ở thủ đô Paris (Pháp). Chỉ trong vòng chưa đầy 10 phút, chúng đã cuỗm đi 8 món đồ từ bộ sưu tập Trang sức Hoàng gia Pháp - những món đồ nổi tiếng với ý nghĩa lịch sử và tổng giá trị ước tính lên tới 88 triệu euro. Mặc dù một vài nghi phạm đã bị bắt giữ, công tố viên Paris Laure Beccuau vẫn mô tả hoạt động này "rất có thể là hành động của tội phạm có tổ chức".

Người giữ vai trò quan trọng trong hệ thống Hoàng Hường

Người giữ vai trò quan trọng trong hệ thống Hoàng Hường

Sau khi Hoàng Hường - người được mệnh danh là "nữ hoàng" thực phẩm chức năng bị bắt, cơ quan điều tra tiếp tục bắt một mắt xích quan trọng trong "đế chế" Hoàng Hường, đó là Nguyễn Thị Tường An, người không livestream, không xuất hiện trên truyền thông nhưng được dư luận cho rằng, vai trò của Tường An cực kì quan trọng trong hệ thống của Hoàng Hường.

Từ Jack97 không biết sợ tới một câu hỏi lớn hơn

Từ Jack97 không biết sợ tới một câu hỏi lớn hơn

Trên sân khấu lớn, Jack97 bước ra hào hoa như một “công tử” miền Tây, để rồi cậu ca sĩ ấy “tông cửa mồm” ném một câu “dồn cửa tai” của khán giả: “Lào gì cũng tôn”. Lập tức, video ấy tràn lan trên mạng, kéo theo phản ứng giận dữ của rất nhiều người…

Thằng mõ mới ngụ cư cam quýt

Thằng mõ mới ngụ cư cam quýt

Đò dọc phải tránh đò ngang

Ngụ cư phải tránh dân làng cho xa

"Đò" là từ "độ" tiếng Hán - Việt chuyển qua tiếng Việt, theo nhà ngôn ngữ học Lê Ngọc Trụ. Khi ai đó bảo: "Thành công rồi, việc này có trời độ", ta hiểu là do trời ủng hộ giúp đỡ, chứ không hẳn hiểu theo nghĩa độ/ đò là chở qua sông.

Lật tẩy mạng lưới rửa tiền toàn cầu của Prince Holding Group

Lật tẩy mạng lưới rửa tiền toàn cầu của Prince Holding Group

Trong báo cáo dài hơn 200 trang mới được công bố, Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) và Văn phòng Kiểm soát Tài sản Nước ngoài (OFAC) thuộc Bộ Tài chính Mỹ xác định Prince Holding Group (Prince Group) - đế chế kinh doanh trải khắp thế giới của ông trùm lừa đảo Chen Zhi, là một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia. Không chỉ vận hành hàng loạt trại lừa đảo quy mô lớn ở Campuchia và Myanmar, Prince Group còn rửa hàng trăm triệu USD tiền bẩn qua hệ thống ngân hàng Hàn Quốc, fintech Singapore, bất động sản Dubai và quỹ đầu tư ở London (Anh).

Con chip niềm tin và chân dung doanh nhân poker khát nước

Con chip niềm tin và chân dung doanh nhân poker khát nước

Có những kẻ từng được ca ngợi là “người mở đường cho kỷ nguyên khởi nghiệp”, nhưng khi bức màn rơi xuống, người ta mới nhận ra đó không phải người mở đường mà là kẻ đào hố. Đào Minh Phú, trong nhiều năm, được nhắc đến như hình mẫu của một “doanh nhân 4.0”: năng động, sắc sảo, nói đâu trúng đó.

Sắp xếp, sáp nhập đại học Việt Nam theo hướng nào?

Sắp xếp, sáp nhập đại học Việt Nam theo hướng nào?

Nghị quyết số 71-NQ/TW của Bộ Chính trị về đột phá phát triển giáo dục và đào tạo đã yêu cầu sáp nhập, giải thể các cơ sở giáo dục đại học không đạt chuẩn; nghiên cứu chuyển một số trường đại học về địa phương quản lý để đáp ứng tốt hơn yêu cầu đào tạo nhân lực của địa phương...