Trên thềm lục địa mênh mang gió
Nhà giàn neo giữa nước và mây
Thép cứng gan lì ngăn dông tố
Thép mềm gom nắng giữ nuôi cây
Những tấm pin nghiêng soi sóng bạc
Như đồng xanh trải giữa trùng khơi
Không gieo lúa thì gieo tia sáng
Để đêm đêm sưởi ấm tình người
Giàn cựu binh đã qua thời đứng mũi
Lui về làm hậu cứ vẫn kiên cường
Không rời biển, hóa vườn rau xanh mướt
Nơi tiếng gà gáy sớm giữa mờ sương
Khung thép cũ từng oằn lưng chắn bão
Nay âm thầm tiếp sức giữa khơi xa
Đỡ những tấm pin, gom từng hạt nắng
Nuôi lớn niềm tin vượt mọi phong ba
Người lính biển học chắt chiu từ nắng
Như quê nghèo dành dụm lúa mùa dông
Gom ánh sáng gửi vào đêm biển vắng
Để ngôi nhà bớt lạnh giữa mênh mông.