Ghen cả trời xanh trong mắt nhau

Tạo hóa đã trao cho loài người một món quà rất đặc biệt, đó là tình yêu. Nhưng tạo hóa cũng đồng thời gửi kèm thêm một thứ gia vị vô cùng rắc rối, đó là những cơn ghen. Dường như với liều lượng vừa đủ, ghen tuông cũng là một thứ mật ngọt của ái tình. Nhưng ghen tuông quá mức hay mù quáng thì lại trở thành kẻ thù của tình yêu, có thể giết chết tình yêu bất cứ lúc nào.

Những cung bậc của ghen tuông đã đi vào văn chương từ Đông sang Tây, cổ kim đều có chuyện. Và còn rất nhiều sự phiền toái nữa khi cái ghen không chỉ thuộc về người mà còn nằm cả trong trời đất, không chỉ nằm trong câu chuyên của những lứa đôi mà còn là vấn đề của cả xã hội, đôi khi liên quan đến cả văn hóa, lịch sử của cộng đồng...

Khi người nam ghen

Người Việt trong một lịch sử rất dài của thời phong kiến dường như quen thuộc với việc người nữ ghen hơn là người nam ghen. Điều này theo tôi có mấy lí do. Một là, xã hội xưa thường trọng nam khinh nữ, trao cho đàn ông nhiều quyền tối thượng, lại được phép lấy nhiều vợ, người vợ thì luôn phải phụ thuộc người chồng. Trong gia đình luôn là phu xướng phụ tùy. Thế nên ít có những tình huống phải đẩy người đàn ông vào trạng thái ghen. 

Hai là, với một tiền đề như trên, người đàn ông có tâm lí nhận định việc ghen tuông là chuyên vặt vãnh, chuyện của đàn bà, chỉ đàn bà thì mới ghen, mới làm các việc nhỏ. Còn đàn ông phải làm các việc lớn, xây dựng công danh sự nghiệp lưu vào sử sách, nên đừng dính vào chuyện ghen tuông. Thế nên nếu rà soát trong văn học dân gian cũng như văn học thời trung đại của người Việt, sẽ rất khó có thể tìm thấy những ngữ liệu về việc đàn ông ghen. Phải cho đến nửa đầu thế kỷ XX, khi làn sóng phương Tây thổi tới, tôi mới bắt gặp những câu thơ về đàn ông ghen. 

Thi phẩm nổi tiếng của thời kỳ Thơ Mới được Trọng Khương phổ nhạc thành ca khúc nhiều người biết tới là bài Ghen của Nguyễn Bính: "Cô nhân tình bé của tôi ơi/ Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười/ Những lúc có tôi và mắt chỉ/ Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi/ Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai/ Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi/ Đừng ôm chiếc gối đêm nay ngủ/ Đừng tắm chiều nay biển lắm người...". 

Thi sĩ bằng thủ pháp cường điệu dường muốn đẩy sự sở hữu trong ái tình của mình lên đến tận cùng: ghen với những vật vô tri như hoa - gối, ghen cả với những người không quen biết, ghen cả với giấc mơ của người yêu. Thế nhưng những cái ghen có vẻ cực kỳ "vô lí" ấy chắc chắn không làm người con gái khó chịu, mà lại toát ra một vẻ đáng yêu, dễ thương bởi rút cục nó chỉ muốn bộc lộ trái tim yêu của kẻ cuồng si. 

Một thi sĩ cùng thời với Nguyễn Bính là Đinh Hùng cũng có bài thơ "Hờn giận", chàng ghen với thiên nhiên vây quanh người mình yêu và ngờ rằng trong mắt cô gái còn bóng dáng người nào khác: "Anh hận bình minh ngờ nắng hồng/ Hờn ghen bao nhiêu hoa mùa xuân (...) Oán cả không gian thù cả mộng/ Ghen cả trời xanh trong mắt nhau/ Em đến hôm nào mưa trên vai/ Chiều thu, sương đượm nét mi dài/ Nụ cười rung cánh hoa hờn giận/ Trong mắt em còn bóng dáng ai". 

Rất lâu sau thời kỳ Thơ Mới, tôi mới lại bắt gặp cái ghen của đàn ông trong thơ Cao Xuân Sơn: "Hai bóng người lướt thướt/ Dìu nhau ngoài mưa rơi/ Trong ô cửa kính nhỏ/ Ai ngồi kia đơn côi/ Ghen với cả ba người/ Tôi run như cửa kính" (Khuya mưa, 1990). Cái ghen của Cao Xuân Sơn là cái ghen trong cô đơn im lặng, ghen không phản ứng bằng hành động, chỉ có niềm cảm xúc dâng trào tự chảy ngược vào lòng mình.

Hình mang tính minh họa - nguồn internet.
Hình mang tính minh họa - nguồn internet.

Khi người nữ ghen

Trong cảm thức người Việt, ghen tuông gắn với tâm sinh lý người phụ nữ như một chuyện đương nhiên, tất yếu. Tinh thần này đã đi vào những câu ca dao quen thuộc: "Ớt nào là ớt chẳng cay/ Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng/ Vôi nào là vôi không nồng/ Gái nào là gái có chồng chẳng ghen". 

Nhưng ghen tuông mà trở thành điển tích trong văn học người Việt thì không thể kể đến cơn ghen của Hoạn Thư trong "Truyền Kiều" của đại thi hào Nguyễn Du. Cái ghen của Hoạn Thư nổi tiếng đến mức trở thành câu tục ngữ: "Ghen như Hoạn Thư". Khi biết tin chồng là Thúc Sinh đang chung sống với Thúy Kiều, Hoạn Thư thuê bọn côn đồ Ưng Khuyển sang tận Lâm Truy bắt cóc Kiều, ra một trận đòn phủ đầu, rồi biến kiều thành kẻ hầu người hạ trong nhà, sai đánh đàn hầu rượu cho vợ chồng Hoạn - Thúc: "Bắt khoan bắt nhặt đến lời/ Bắt quỳ tận mặt bắt mời tận tay (...) Bốn dây như khóc như than/ Khiến người trên tiệc cũng tan nát lòng/ Cùng trong một tiếng tơ đồng/ Người ngoài cười nụ người trong khóc thầm". 

Cũng trong thời trung đại, nhìn sang văn học Trung Hoa có điển tích nổi tiếng "Sư tử Hà Đông". Chuyện kể rằng, Trần Tạo thời Tống mở tiệc tại nhà, ngoài bằng hữu còn có các ca kỹ, vũ nữ cùng tham dự. Vợ Trần Tạo là Liễu Thị có tính hay ghen, nghi ngờ trong đám ca kỹ có kẻ muốn chiếm đoạt chồng mình, bèn cầm gậy xông ra vụt lấy vụt để vào tường vào phản, vừa vụt vừa kêu la ầm ĩ. Các quan khách cùng mỹ nữ thảy đều tìm đường rút lui. Trần Tạo sợ vợ chỉ biết khoanh tay đứng im nhìn. 

Được tin này, Tô Đông Pha đề thơ tặng bạn: "Hốt văn Hà Đông sư tử hống/ Trụ trượng lạc thủ tâm mang nhiên" (Bỗng nghe sư tử Hà Đông gầm/ Chiếc gậy vung lên khiến cho mọi người ngơ ngác). Chữ "Hà Đông" ám chỉ Liễu Thị bởi thơ Đỗ Phủ có câu: "Hà Đông nữ nhi thân tính Liễu" (Hà Đông có người nữ họ Liễu). Cụm từ "Sư tử Hà Đông" đã đi vào tiếng Việt và trở thành một thành ngữ để miêu tả cơn ghen kinh hoàng của người nữ, vô tình trùng địa danh Hà Đông của Việt Nam (nay là quận Hà Đông thuộc Thủ đô Hà Nội).

Thi ca Việt Nam hiện đại có nhiều bài, nhiều câu đặc sắc về cái ghen của người nữ, hoặc do người nữ viết về cơn ghen. Có những cơn ghen lặng lẽ: "Hờn ghen là một chiếc lá/ Ngỡ đã tắt gió trong lòng" (Bài hát về năm chiếc lá - Dạ Thảo Phương), "Buồn vui thì cũng ướt mèm/ Em như vạt nắng hờn ghen bỏ rừng" (Hà Huyền Chi). 

Nhưng cũng đầy những cơn ghen dữ dội, quyết liệt: "Người đàn bà làm thơ/ Ghen như con hổ cái/ Gầm gừ như man dại/ Canh ánh mắt nụ cười/ Chỉ vì yêu anh thôi" (Ghen - Vũ Thị Minh Nguyệt), "Ghen như sôi và giận như điên/ Người đàn bà với trái chín trên tay vừa bị rớt xuống đất/ Ghen như sôi và yêu như điên/ Người đàn bà với ước mơ đang thành sự thật/ Anh, dễ thương như cây và hiền lành như đất/ Trong tay những kẻ chẳng yêu vườn" (Chiến tranh - Đoàn Thị Lam Luyến).

Khi trời đất ghen

Tư tưởng "tài mệnh tương đố" không còn xa lạ gì trong quan niệm thời xưa. Ý rằng, những người có tài có sắc thường chịu sự đa đoan của số phận bởi trời đất ghen tuông. 

Trương Trào đời Thanh (sinh năm 1650) từng viết trong "U mộng ảnh": "Tài tử mà lại đẹp, giai nhân mà lại biết làm văn đều là không thọ được. Chẳng bởi chỉ vì tạo vật đố kỵ mà vì những con người ấy không phải bảo vật của một thời, mà là bảo vật của cổ kim vạn đại. Cho nên, tạo hóa khôn muốn lưu lại lâu trên đời mà hóa nhàm" (bản dịch Nguyễn Hiến Lê). Nguyễn Du trong Truyện Kiều nhiều lần nhắc đến tư tưởng trời đất ghen này: "Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen", "Tài tình chi lắm cho trời đất ghen", "Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh". 

Một mức độ nhẹ hơn của trời đất ghen là thiên nhiên ghen, xuất hiện nhiều hơn trong thơ Việt thời hiện đại: "Chao ôi! Chúng tôi rú lên vì kinh động/ Vì trăng ghen trăng ngã trăng rụng xuống mình hai tôi" (Rượt trăng - Hàn Mặc Tử), "Thảo nguyên mênh mông những cây thông ghen tuông/ Nước mắt ứa ra mùi hăng hắc" (Ngựa đêm - Phan Huyền Thư), "Ô kìa trời sao mà cũng ghen/ Bắt đầu nghẹn ngào như tức thở" (Đêm tình yêu - Việt Phương).

Xin được trở lại với cái ghen trong tình yêu. Có một bài hát nhạc Nga rất phổ biến ở Việt Nam với cái tên "Chàng trai khó tính". Nguyên tác, bài hát vốn là một bản nhạc chủ đề trong bộ phim "Những sĩ quan", do Hãng phim truyện Goorky của Liên Xô sản xuất năm 1971. Điều đặc biệt là khi được đặt lời Việt, nội dung ca từ đã khác hoàn toàn so với ban đầu. 

Thế nhưng bài hát được đón nhận vô cùng nồng nhiệt, nhất là trong giới sinh viên, bởi sự đáng yêu trong những diễn đạt về cái ghen tình ái: "Ngày ra đi hẹn sẽ quay về. Người yêu ơi xin vẹn giữ câu thề. Đừng quen ai dù trai hay gái. Đừng đi với ai ngoài anh em nhé. Đừng trao thư hoặc nắm tay người. Đừng nhìn chung một ánh trăng ngời. Đừng say mê lời thơ đắm đuối. Đừng tha thiết nghe nhạc khúc u buồn (...) Bạn thân ơi hãy nhớ lấy lời. Người yêu tôi bạn đừng ngó hay cười. Đừng sang chơi nhà khi tôi vắng, đừng đưa nón che dù mưa hay nắng. Đừng khen chê màu mắt nhung huyền. Cùng người thân bạn hãy nhắc cho rằng. Đừng ai yêu người con gái ấy. Vì đó chính là người tôi yêu rồi...".

Đỗ Anh Vũ

Các tin khác

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Tin vui cho những nghệ sĩ âm nhạc dân tộc Việt Nam là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã phê duyệt đề án xây dựng Dàn nhạc Dân tộc Quốc gia Việt Nam vào ngày 22/4/2026 với quyết tâm triển khai ngay trong năm nay và dự kiến tổng kết vào năm 2031. Đây là một quyết định đúng đắn (dù hơi muộn) và cho thấy rõ chủ trương đầu tư cho phát triển văn hóa trong giai đoạn hiện tại.

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Thành phố Hồ Chí Minh sẽ đẩy mạnh việc quảng bá, giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật tiêu biểu thuộc các loại hình ca múa nhạc, kịch nói, cải lương, hát bội, xiếc, múa rối.

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Nỗi sợ lớn nhất của tôi là gì? Là không gì cả. Phần lớn thời gian của tôi được dành để nỗ lực chứng minh rằng mình đáng được nhớ đến. Làm việc chăm chỉ hơn, mơ lớn hơn, nói “có” với những cơ hội - kể cả khi chúng vắt kiệt mình.

Kiến tạo văn hóa số

Kiến tạo văn hóa số

Người viết cho rằng: AI tạo sinh có thể cắt ghép, được dựng nên những hiện thực chưa từng có theo ý muốn của chúng ta. Giờ đây, thay vì nheo mặt để nhận diện tem mác, dấu hiệu hàng fake trên hàng hóa thì đến lúc đắn đo trước những tác phẩm: Liệu bài thơ này, bản nhạc kia, bức tranh nọ... có dấu hiệu can thiệp của AI hay không? Chúng ta sống với AI hay chúng ta sống bằng AI? Một câu hỏi khó trả lời.

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Trong tháng 3/2026 vừa qua, số lượng các bản ghi âm bị từ chối phát hành qua nền tảng Tunecore của Công ty Believe đột nhiên tăng vọt. Và, tất cả những bản phát hành bị từ chối ấy đều có một điểm chung: đó là những bản nhạc được tạo ra bởi AI.

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và phu nhân đã thành công tốt đẹp vào ngày 17/4, song báo chí trong và ngoài nước vẫn tiếp tục có nhiều bài viết đặc sắc, khẳng định quan hệ truyền thống gắn bó mật thiết giữa hai Đảng và nhân dân hai nước Việt Nam - Trung Quốc cũng như tầm nhìn, định hướng trong việc nâng tầm kết nối chiến lược giai đoạn phát triển mới.

Mệnh lệnh của niềm tin

Mệnh lệnh của niềm tin

Hôm nay, cũng như mọi ngày, tôi dậy rất sớm, ngồi bên ly cà phê và lướt nhanh trên màn hình smartphone. Có lẽ, giờ này nhiều người cũng giống tôi tìm sự khởi đầu cho ngày mới bằng việc nhật tin tức sau một đêm - nguồn năng lượng mới từ sự trong trẻo tinh khôi của thiên nhiên và sự hào hứng của tinh thần.

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Tin vui cho giới làm phim Việt là tính đến trưa 10/4, theo thống kê của Box Office Vietnam (BOVN - trang web độc lập chuyên tổng hợp, phân tích và thống kê dữ liệu doanh thu phòng vé, số lượng vé và suất chiếu trên toàn lãnh thổ Việt Nam), phim "Hẹn em ngày nhật thực" của đạo diễn Lê Thiện Viễn đã thu về hơn 81 tỉ đồng sau khi bắt đầu công chiếu từ cuối tháng 3 và vẫn đang giữ vững vị trí đầu bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Việt (tính theo ngày).

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Chuyện ồn ào trên mạng xã hội liên quan đến nữ ca sĩ Thiện Nhân và gia đình của cô chắc chắn là một chuyện không vui chút nào, đặc biệt là khi soi chiếu bằng các giá trị văn hóa Á Đông vốn coi trọng nền tảng tình cảm gia đình, quyến thuộc hơn là tài sản.

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

Gần đây trong tiếng Việt có từ mới “GATO” nhanh chóng trở nên phổ biến. Viết tắt của “ghen ăn tức ở”, dịch sang tiếng Tây, tương đương từ “đố kỵ” - một trạng thái cảm xúc tiêu cực, khó chịu, ghen ghét, cay cú trước thành công, danh tiếng người khác.

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Trong bối cảnh văn hóa đọc Việt Nam đang chứng kiến những chuyển động chưa từng có, một hiện tượng nổi bật là sự trỗi dậy mạnh mẽ của sách ngoại văn, đặc biệt là qua các hiệu sách độc lập (indie) có giám tuyển. Không chỉ phản ánh nhu cầu cập nhật tri thức toàn cầu của lớp độc giả trẻ, hiện tượng này còn đặt ra những câu hỏi mang tính chiến lược về con đường đưa văn chương Việt Nam ra thế giới.

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh ban hành văn bản chấn chỉnh hoạt động biểu diễn, trong đó nhấn mạnh yêu cầu chấm dứt tình trạng hát nhép trên sân khấu. Việc này đã nhận được sự đồng thuận cao, không chỉ từ phía những nhà quản lý văn hóa mà cả với những người trực tiếp hoạt động biểu diễn, doanh nghiệp tổ chức biểu diễn.

AI - Tìm đâu ra người thật?

AI - Tìm đâu ra người thật?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đã và đang thay đổi cách sách đi từ tay tác giả đến bạn đọc từ khâu sáng tác và biên tập đến in ấn và marketing. Không phải ai cũng hoan nghênh sự thay đổi này, và quả thực là ngoài một số lợi ích nhất định, việc sử dụng AI tràn lan cũng đem lại nhiều vấn đề làm đau đầu các nhà xuất bản, đơn cử như việc con người để cho AI thay thế tác giả và biên dịch viên.

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Trong đám tang nhà thơ Đàm Khánh Phương tại nhà tang lễ Đức Giang hôm ấy, ngoài nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - có mặt và sau đó đọc điếu văn - tôi thấy không nhiều các nhà văn, nhà thơ khác đến đưa tiễn. Phương ít bạn, hay là khi khỏe mạnh, Phương đã có những điều làm bạn bè khó cảm thông?  

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Năm 2001, đạo diễn Steven Spielberg ra mắt bộ phim “A.I. - Artificial Intelligence”, kể về cậu bé robot David được lập trình để yêu thương vô điều kiện. Khi người mẹ nuôi bỏ rơi cậu giữa rừng, David bắt đầu hành trình 2000 năm đi tìm một ngày được sống bên bà. Khi những sinh vật tiến hóa đánh thức cậu giữa tàn tích băng giá, điều David xin không phải tri thức hay quyền năng, mà chỉ là một ngày được yêu thương.

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Động viên đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo luôn là một trong những chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước ta trong quá trình xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.

Văn hóa soi đường quy hoạch

Văn hóa soi đường quy hoạch

Gần đây, có hai sự việc nhận được khá nhiều sự quan tâm của dư luận, và vẻ bề ngoài, hai sự việc ấy không hoàn toàn liên quan tới nhau nhưng sâu trong bản chất, chúng lại có một điểm chung.

Sống để kết nối yêu thương

Sống để kết nối yêu thương

Sống là để kết nối những yêu thương, bởi cuộc sống có biết bao nhiêu điều đáng yêu mà chúng ta không thể kể tên hết được. Đó là một cảm nhận của người viết có được mỗi khi quan sát và lắng nghe từng thanh âm của cuộc đời. Dẫu biết hằng ngày vẫn xuất hiện cái ác, cái xấu nhưng còn có biết bao người tốt, bao hành động cao cả.

“Cái chết” của sách bìa mềm

“Cái chết” của sách bìa mềm

Cuộc cách mạng văn học hiện đại có sự đóng góp không hề nhỏ của sách bìa mềm. Những quyển sách bìa mềm được bày bán khắp mọi nơi với giá cả phải chăng đã đưa văn học đến với tất cả mọi thành phần trong xã hội.

Quyết liệt phát triển văn hóa

Quyết liệt phát triển văn hóa

Diễn biến mới nhất của việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam, do Tổng Bí thư Tô Lâm thay mặt Bộ Chính trị ký ban hành ngày 7/1/2026, đó là Ban Chỉ đạo Trung ương về phát triển văn hóa Việt Nam đã có cuộc họp đầu tiên, trong tuần qua, với nhiều nội dung quan trọng.