Gáo nước lạnh với tham vọng của nước Đức

Thất bại chưa từng có của Berlin trong cuộc đua giành ghế Ủy viên không thường trực Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc mới đây không phải một cú sẩy chân đơn thuần mà phản ánh uy tín đi xuống của Đức sau một giai đoạn theo đuổi chính sách đối ngoại cứng nhắc và cả sự phản kháng ngày càng mạnh mẽ từ phương Nam đối với trật tự thế giới do phương Tây định hình.

Một thất bại cay đắng

Ngày 3/6/2026 sẽ đi vào lịch sử ngoại giao nước Đức thống nhất với một thất bại cay đắng. Tại khán phòng Đại Hội đồng Liên hợp quốc ở New York, kết quả cuộc bỏ phiếu kín cho các vị trí Ủy viên không thường trực Hội đồng Bảo an nhiệm kỳ 2027-2028 được công bố trong sự ngỡ ngàng của phái đoàn Berlin.

that-bai-tai-lien-hop-quoc-se-phu-bong-den-len-nhiem-ky-cua-thu-tuong-friedrich-merz.jpg
Thất bại tại Liên hợp quốc sẽ phủ bóng đen lên nhiệm kỳ của Thủ tướng Friedrich Merz

Lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ duy trì quy luật bất thành văn cứ 8 năm một lần lại nắm giữ chiếc ghế tại cơ quan quyền lực nhất hành tinh, nước Đức đã bị loại ngay từ vòng bỏ phiếu đầu tiên. Với vỏn vẹn 104 phiếu thuận, cách xa cột mốc đa số cần thiết (129 phiếu), đầu tàu kinh tế của châu Âu đã phải nhường bước trước Bồ Đào Nha (134 phiếu) và Áo (131 phiếu) trong nhóm các nước Tây Âu và các nước khác (WEOG).

Phát biểu sau thất bại, Bộ trưởng Ngoại giao Đức Johann Wadephul không giấu nổi sự thất vọng khi thừa nhận đây là “một thất bại thực sự cay đắng”. Kết quả cũng khiến giới quan sát bất ngờ vì trong suốt nhiều thập kỷ, Đức đã định vị mình như một quốc gia trụ cột của hệ thống đa phương.

Kể từ khi gia nhập tổ chức này vào năm 1973, Berlin chưa từng thất bại trong bất kỳ chiến dịch tranh cử Hội đồng Bảo an nào và đã 6 lần giữ ghế không thường trực. Với nhiều người, việc nước Đức giữ ghế tại Hội đồng Bảo an cũng gần như là “nghiễm nhiên”. Nước Đức không chỉ là nền kinh tế lớn nhất Liên minh châu Âu mà còn là quốc gia đóng góp ngân sách lớn thứ tư cho Liên hợp quốc, hơn cả các quốc gia thường trực như Anh, Pháp. Đức cũng là một trong những nhà tài trợ phát triển lớn nhất thế giới trong nhiều thập niên.

ngoai-truong-duc-da-dich-than-den-new-york-van-dong-nhung-van-phai-nhan-lai-mot-that-bai-cay-dang.png
Ngoại trưởng Đức đích thân đến New York vận động nhưng nhận lại thất bại cay đắng

Trong báo cáo tháng 4/2026 vừa qua, Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OECD) công bố Đức vượt qua Mỹ để trở thành nhà tài trợ phát triển lớn nhất trong năm 2025, với con số lên tới 26,77 tỷ euro. Vậy mà những đồng euro đó vẫn không đủ để “mua” được chiếc ghế mà người Đức thực sự muốn có.

Cái giá của sự tự mãn

Để hiểu được sự “cay đắng” của thất bại này, chúng ta phải nhìn vào kế hoạch đầy tham vọng của chính quyền Đức đang được thúc đẩy gần đây. Chính quyền của Thủ tướng Friedrich Merz không giấu giếm nỗ lực định hình vị thế dẫn dắt của Đức tại lục địa già trong bối cảnh Mỹ đang bỏ rơi các đồng minh châu lục. Đồng thời, trong nhiều năm, Đức đã thúc đẩy chiến dịch cùng nhóm G4 bao gồm Nhật Bản, Ấn Độ và Brazil nhằm tìm kiếm một suất Ủy viên thường trực chính thức.

Việc bị từ chối một cách dứt khoát ngay từ vòng ngoài bởi đa số các thành viên Đại Hội đồng không chỉ làm tổn hại nghiêm trọng đến uy tín của Berlin, mà còn đặt ra một dấu hỏi lớn về tham vọng đưa Đức vào vị trí lãnh đạo trên trường quốc tế.

Lý do thất bại đầu tiên được chính người trong cuộc thừa nhận là sai lầm của Chính phủ Đức khi tiến vào cuộc đua lần này. Bộ trưởng Ngoại giao Johann Wadephul xác nhận rằng Đức đã tham gia chiến dịch vận động hành lang quá muộn so với các đối thủ cạnh tranh trực tiếp. Trong khi Áo và Bồ Đào Nha đã dành hơn một thập kỷ kiên trì xây dựng quan hệ, đưa ra các cam kết và tích lũy phiếu bầu từ các quốc gia vừa và nhỏ, thì bộ máy ngoại giao Đức lại có phần chủ quan khi dựa vào vị thế sẵn có của mình.

Người Đức nghĩ rằng họ có ưu thế tuyệt đối từ những chiến thắng trong quá khứ và “tiếng nói của đồng tiền” để có thể đảm bảo chiến thắng ngay khi tuyên bố tranh cử. Thường thì khi đưa ra bỏ phiếu trước Đại Hội đồng, những cuộc gặp gỡ tham khảo sẽ đem đến cái nhìn toàn cục và một quốc gia biết rằng mình thất bại, họ sẽ bỏ cuộc sớm.

Nhưng, nước Đức lại triển khai một chiến dịch nước rút, trực tiếp Bộ trưởng Wadephul đã gặp gỡ khoảng 80 bộ trưởng và đại sứ ngay trước thềm bỏ phiếu với quyết tâm lật ngược thế cờ. Tuy nhiên, khoảng cách vẫn là quá lớn để có thể san lấp. Điều này cho thấy, một quốc gia dù lớn đến đâu cũng không thể chiến thắng trong một cuộc bỏ phiếu dân chủ tại Đại Hội đồng nếu thiếu đi sự tôn trọng và đầu tư dài hạn cho từng lá phiếu của các thành viên nhỏ hơn. Nói cách khác, người Đức đã quá “tự mãn” về vị thế của mình.

Tuy nhiên, nguyên nhân đó chỉ là bề nổi của một tảng băng chìm. Thất bại của Đức là minh chứng rõ nét cho sự trỗi dậy của một thế giới đa cực, nơi tiếng nói của các quốc gia phương Nam không còn dễ dàng bị thao túng bởi các cường quốc phương Tây.

Giới phân tích nhận định rằng, chính các khu vực đang phát triển đã đồng loạt quay lưng với Berlin do bất mãn với lập trường đối ngoại của Đức trong các cuộc xung đột toàn cầu. Việc Đức duy trì lập trường ủng hộ tuyệt đối với Israel kể từ khi xung đột Gaza bùng nổ, bao gồm cả việc bỏ phiếu chống hoặc phiếu trắng đối với các nghị quyết công nhận tư cách thành viên đầy đủ của Palestine, đã biến nước này trở thành tâm điểm chỉ trích của thế giới Arab và châu Phi. Nhiều nhà ngoại giao khẳng định rằng hồ sơ bỏ phiếu của Đức về vấn đề Palestine đã quay trở lại ám ảnh họ, tạo ra một làn sóng phản đối ngầm nhưng vô cùng mạnh mẽ tại phòng bỏ phiếu.

su-ung-ho-tuyet-doi-cua-duc-cho-nhung-hanh-dong-quan-su-cua-israel-da-lam-ho-mat-di-su-ung-ho-quoc-te.jpg
Việc Đức ủng hộ tuyệt đối những hành động quân sự của Israel đã làm họ mất đi sự ủng hộ quốc tế

Bên cạnh mặt trận Trung Đông, cuộc xung đột tại Ukraine cũng trở thành một rào cản lớn đối với tham vọng của Đức. Do lập trường viện trợ quân sự cứng rắn của Berlin cho Kiev, Nga đã thực hiện một chiến dịch vận động hành lang tại châu Phi và châu Á để thuyết phục nhiều quốc gia thuộc thế giới thứ ba rằng Đức không còn là một trung gian đáng tin cậy cho hòa bình thế giới.

Trong bối cảnh phần lớn thế giới mệt mỏi với những cuộc xung đột khắp nơi, sự lựa chọn của Đại Hội đồng nghiêng về một nước Áo trung lập hoặc một Bồ Đào Nha có cách tiếp cận mềm mỏng hơn, là thông điệp rõ ràng với sự đối đầu mà Berlin đại diện.

Không thể không nhắc đến những rạn nứt nội bộ và sự suy giảm sức mạnh kinh tế của chính nước Đức như một tác nhân làm xói mòn sức mạnh mềm của họ. Chính phủ liên minh của Thủ tướng Friedrich Merz đang chật vật giải quyết những vấn đề đối nội từ chính sách tài khóa đến sự trỗi dậy của các thế lực cực hữu như đảng AfD.

Hình ảnh một nước Đức bất ổn về chính trị, kinh tế trì trệ, chia rẽ nội bộ đã làm giảm đi đáng kể sức hút của các cam kết quốc tế mà Berlin đưa ra. Khi một quốc gia không thể chứng minh được sự ổn định và năng lực quản trị ngay tại chính ngôi nhà của mình, việc họ đi giảng giải cho thế giới về các giá trị dân chủ, tự do và trật tự dựa trên luật lệ sẽ chỉ mang lại phản ứng ngược.

Hệ lụy lâu dài

Thất bại trong cuộc đua lần này sẽ là cú đấm vào uy tín của Chính phủ Đức. Đảng AfD đã ngay lập tức chớp lấy thời cơ để cáo buộc chính phủ làm suy yếu nghiêm trọng vị thế quốc tế của đất nước, trong khi các đối tác trong liên minh cầm quyền như đảng Dân chủ Xã hội (SPD) coi đây là một “tín hiệu cảnh báo” khẩn cấp về cách thế giới đang nhìn nhận nước Đức hiện tại. Những kế hoạch dài hạn mà Chính phủ Đức đang theo đuổi để “gánh lấy trọng trách” tại châu Âu cũng sẽ bị thử thách nhiều hơn trong thời gian tới.

Về lâu dài, thất bại lịch sử này đối với vị thế của Đức là vô cùng sâu sắc. Nó giáng một đòn mạnh vào chiến dịch cải tổ Hội đồng Bảo an mà Đức là một trong những quốc gia tiên phong. Một đất nước không thể tập hợp đủ sự ủng hộ để giành một chiếc ghế tạm quyền trong 2 năm thì hoàn toàn không có đủ tư cách và tính chính danh để đòi hỏi một đặc quyền phủ quyết vĩnh viễn. Giấc mơ G4 của Đức giờ đây trở nên xa vời hơn bao giờ hết, khi các đối tác khác như Ấn Độ hay Brazil có thể sẽ phải cân nhắc lại việc gắn kết số phận ngoại giao của họ với một đối tác châu Âu đang mất dần tầm ảnh hưởng.

duc-la-nha-tai-tro-phat-trien-lon-nhat-the-gioi-nam-2025.jpg
Đức là nhà tài trợ phát triển lớn nhất thế giới năm 2025

Nhìn từ góc độ rộng lớn hơn của bàn cờ quốc tế, sự kiện phái đoàn Đức rời New York tay trắng cho thấy cấu trúc quyền lực toàn cầu đang dịch chuyển một cách không thể đảo ngược. Diễn biến này tái khẳng định một thực tế mới: Đại Hội đồng Liên hợp quốc đang chuyển mình thành một diễn đàn nơi đa số toàn cầu thể hiện sự không hài lòng đối với các chính sách áp đặt của phương Tây.

Thời kỳ mà các cường quốc châu Âu có thể mặc định vị trí lãnh đạo nhờ vào sức mạnh kinh tế đã qua. Đối với nước Đức, nếu muốn lấy lại vị thế và thực hiện được tham vọng dẫn dắt của mình, họ cần một sự thay đổi tư duy mang tính chiến lược: bớt đi sự áp đặt thực dụng, gia tăng sự lắng nghe trong một thế giới đa cực. Quan trọng hơn, nước Đức phải nhìn lại mình để tìm lại được sức mạnh nội tại để có thể khiến thế giới ngưỡng mộ như đã từng.

Tử Uyên

Các tin khác

Khoe kết quả test ma túy: Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Tấm giấy chứng nhận hay liều thuốc trấn an dư luận?

Sau hàng loạt nghệ sĩ vướng vòng lao lý vì ma túy, hình ảnh giới giải trí Việt đang đối mặt với cuộc khủng hoảng niềm tin chưa từng có. Trong bối cảnh đó, nhiều ca sĩ, diễn viên đã chủ động công khai kết quả xét nghiệm ma túy âm tính để chứng minh bản thân “sạch”. Thế nhưng, liệu một tờ giấy xét nghiệm có đủ để bảo chứng cho sự trong sạch của một người nghệ sĩ hay không khi mà theo các chuyên gia, dấu vết ma túy trong cơ thể chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian nhất định?

Mờ mịt nền hòa bình Trung Đông

Mờ mịt nền hòa bình Trung Đông

Ngày 4/6, lực lượng Hồi giáo Hezbollah đã lên tiếng bác bỏ thỏa thuận ngừng bắn mới giữa Israel và Lebanon, làm dấy lên nghi ngờ về các cuộc đàm phán hòa bình, khiến tương lai của thỏa thuận ngừng bắn và các cuộc đàm phán hòa bình khu vực trở nên bấp bênh.

Ông Jordan Bardella: Trước ngưỡng cửa Điện Elysee

Ông Jordan Bardella: Trước ngưỡng cửa Điện Elysee

Các cuộc thăm dò mới nhất tại Pháp đang phác họa một kịch bản từng bị xem là khó tưởng tượng cách đây chưa đầy một thập niên: ông Jordan Bardella, nhà lãnh đạo trẻ của đảng Tập hợp Quốc gia (RN) cực hữu, nổi lên như ứng cử viên sáng giá nhất cuộc bầu cử tổng thống năm 2027.

Khi nghệ sĩ trẻ giương buồm ra khơi

Khi nghệ sĩ trẻ giương buồm ra khơi

Từ những tranh luận quanh hình tượng Chim Lạc trong MV “Come My Way” của Sơn Tùng M-TP đến hành trình mang dân ca, áo dài và văn hóa lúa nước Việt Nam lên sân khấu quốc tế của Phương Mỹ Chi, một xu hướng đáng chú ý đang xuất hiện trong đời sống nghệ thuật hiện nay, thay vì tìm kiếm sự khác biệt bằng cách chạy theo các trào lưu toàn cầu, nhiều nghệ sĩ trẻ đang lựa chọn trở về với cội nguồn văn hóa dân tộc. Và, chính những chất liệu tưởng chừng quen thuộc ấy lại đang trở thành "tấm hộ chiếu" giúp nghệ thuật Việt Nam tìm đường bước ra thế giới.

Nữ thượng úy tài năng, đam mê sống đẹp

Nữ thượng úy tài năng, đam mê sống đẹp

Không chỉ là một cán bộ công an có nhiều sáng kiến hữu ích trong công tác, Thượng úy Hồ Ngọc Thiên Thư còn có nhiều sáng kiến, mô hình vì cộng đồng và lan tỏa các hoạt động gieo nhân ái tại địa phương.

Thống chế Syed Asim Munir - Tư lệnh Lục quân Pakistan (bên trái) đến Tehran nhằm thúc đẩy các nỗ lực hòa giải. Ảnh: Al Jazeera.

Cuộc mặc cả căng thẳng quanh eo biển Hormuz

Trong bối cảnh lệnh ngừng bắn mong manh có thể vỡ vụn, Pakistan và Qatar gấp rút đưa các phái đoàn tới Tehran để cứu vãn một thỏa thuận mà cả thế giới đang trông đợi. Liên tiếp những chuyến ngoại giao con thoi diễn ra giữa Islamabad, Doha và Tehran nhằm cố giữ lại một cây cầu, dù rất hẹp, để đưa Mỹ và Iran quay lại bàn thương lượng.

Đông Bắc Á liệu có sa vào cuộc đua “hạt nhân hóa”?

Đông Bắc Á liệu có sa vào cuộc đua “hạt nhân hóa”?

Theo bài phân tích từ Foreign Affair, trong những năm gần đây, ngày càng nhiều chuyên gia và học giả cho rằng 2 đồng minh then chốt của Mỹ tại Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương là Nhật Bản và Hàn Quốc cuối cùng sẽ theo đuổi vũ khí hạt nhân. Năm 2023, nhà ngoại giao kỳ cựu người Mỹ Henry Kissinger từng dự báo Nhật Bản sẽ sở hữu vũ khí hạt nhân trong vòng 1 thập kỷ. Những nhận định này được đưa ra dựa trên cơ sở nào?

Quan hệ Nga - Trung ngày càng nồng ấm

Quan hệ Nga - Trung ngày càng nồng ấm

Trong 2 ngày 19 và 20/5, chỉ ít ngày sau chuyến thăm của Tổng thống Mỹ Donald Trump, Trung Quốc lại tiếp đón Tổng thống Nga Vladimir Putin trong sự chú ý đặc biệt của dư luận thế giới. Hai cuộc gặp thượng đỉnh thế giới mang những ý nghĩa nhất định, đặc biệt là cuộc gặp Nga-Trung.

Anh sẽ tái nhập EU?

Anh sẽ tái nhập EU?

Nước Anh đang dậy lên dư luận cho rằng họ nên tái gia nhập EU càng sớm càng tốt để khắc phục những khó khăn, bất cập phát sinh từ khi tách khỏi khối này cách đây 10 năm. Liệu việc này có diễn ra hay không, nếu có thì thuận lợi hay không?

Ai còn nhớ Gaza?

Ai còn nhớ Gaza?

Vụ Israel tiêu diệt thủ lĩnh Hamas Izz al-Din al-Haddad hôm 15/5 một lần nữa đưa Gaza trở lại phần tin nóng trên mặt báo quốc tế. Nhưng, đằng sau những dòng tin tức mới cập nhật là một thảm trạng cũ: gần 2 triệu người dân tại dải đất này vẫn đang vật lộn với nạn đói, dịch bệnh và vòng vây phong tỏa ngày một siết chặt.

“Cắt lớp” quan hệ Mỹ - NATO

“Cắt lớp” quan hệ Mỹ - NATO

Kể từ khi cuộc chiến Mỹ/Israel - Iran nổ ra cuối tháng 2/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần phàn nàn về việc các đồng minh không hợp tác tham gia cuộc chiến, đồng thời đe dọa xem xét lại mối quan hệ với Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương (NATO).

Anh: Thử thách của Thủ tướng Starmer

Anh: Thử thách của Thủ tướng Starmer

Thủ tướng Anh Keir Starmer đang phải vật lộn để giữ chiếc ghế của mình sau kết quả thảm hại trong cuộc bầu cử địa phương vào đầu tháng 5. Lời kêu gọi “tái cấu trúc” trong hàng ngũ Công đảng của ông vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ hàng loạt nghị sĩ Công đảng và họ đang kêu gọi ông từ chức.

Trung Quốc trải thảm đỏ đón ông Trump

Trung Quốc trải thảm đỏ đón ông Trump

Thảm đỏ, lễ duyệt binh và thiếu nhi vẫy cờ hoa, reo hò,... Sáng 14/5, Trung Quốc đã tổ chức một buổi lễ đón tiếp trọng thể Tổng thống Mỹ Donald Trump sang thăm chính thức và sẽ tham gia hội nghị thượng đỉnh Trung - Mỹ.

Vụ tập kích làm rung chuyển những bàn đàm phán

Vụ tập kích làm rung chuyển những bàn đàm phán

Đêm 7/5, Israel phóng tên lửa xuống khu vực ngoại ô Beirut, tiêu diệt Ahmed Ali Balout - chỉ huy lực lượng Radwan của Hezbollah. Đây là lần đầu thủ đô Lebanon bị tấn công kể từ lệnh ngừng bắn hơn 3 tuần trước. Đòn tập kích làm rung chuyển nền tảng mong manh của thỏa thuận và phủ bóng lên những nỗ lực ngoại giao giữa Mỹ và Iran.

Nhật Bản nới quy định xuất khẩu quốc phòng

Nhật Bản nới quy định xuất khẩu quốc phòng

Theo Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế - HSS (Vương quốc Anh), việc Nhật Bản nới lỏng đáng kể các hạn chế đối với xuất khẩu quốc phòng sẽ tạo ra những cơ hội thương mại và ngoại giao quan trọng. Nhưng, trước hết, họ cần giải quyết các vấn đề về năng lực công nghiệp quốc phòng.

NATO trước áp lực tái cấu trúc cơ chế họp cấp cao

NATO trước áp lực tái cấu trúc cơ chế họp cấp cao

Áp lực nội bộ gia tăng buộc NATO xem xét điều chỉnh cơ chế họp cấp cao, trong bối cảnh quan hệ xuyên Đại Tây Dương xuất hiện nhiều khác biệt về ưu tiên chiến lược. Việc thay đổi nhịp thượng đỉnh đặt ra yêu cầu cân bằng giữa ổn định chính trị và hiệu quả điều phối dài hạn của liên minh.

Mỹ sẽ rút 5.000 quân khỏi châu Âu

Mỹ sẽ rút 5.000 quân khỏi châu Âu

Mối rạn nứt giữa Mỹ và các đồng minh NATO ở châu Âu ngày càng lớn thêm với việc Tổng thống Donald Trump tuyên bố Mỹ sẽ rút 5.000, và có thể nhiều hơn nữa, binh sĩ đóng tại Đức, sau khi Thủ tướng Đức Friedrich Merz chỉ trích cách Mỹ xử lý xung đột Iran.

Tác động của việc UAE rút khỏi OPEC

Tác động của việc UAE rút khỏi OPEC

Từ ngày 1/5, Các tiểu vương quốc Arab Thống Nhất (UAE) thống báo rút khỏi Tổ chức các nước xuất khẩu dầu mỏ (OPEC) và cơ chế OPEC+. Việc lựa chọn rút khỏi tổ chức sau gần 60 năm là thành viên ở thời điểm này được coi là cú sốc với “cartel dầu mỏ” do Saudi Arabia dẫn đầu bấy lâu nay, và cả với hệ thống cung ứng năng lượng thế giới.

Trung Đông: Các bên nỗ lực tháo gỡ bế tắc

Trung Đông: Các bên nỗ lực tháo gỡ bế tắc

Những ngày qua, Tổng thống Mỹ liên tục đưa ra nhiều thay đổi bất ngờ trong nỗ lực tháo gỡ bế tắc ở Iran. Sau khi cho rằng Iran vẫn chưa “trả giá đủ lớn”, ngày 5/5, ông đưa ra cái gọi là Dự án Tự do, để giúp các tàu và thủy thủ đoàn bị mắc kẹt thoát khỏi Vịnh Persic, nhưng cũng nhằm làm suy yếu sự kiểm soát của Iran đối với eo biển Hormuz.