Chúng ta đã đi hết thập niên đầu tiên của thế kỷ XXI rồi, phải chăng đã đến lúc phải có danh hiệu đủ sức thuyết phục cho ca sĩ ngôi sao?
Danh hiệu cao quý và nghiêm trang dành cho ca sĩ là Nghệ sĩ Nhân dân (NSND) và Nghệ sĩ Ưu tú (NSƯT). Chúng ta đã từng có những tài năng thanh nhạc được vinh danh như Lê Dung, Quý Dương, Trần Hiếu, Thanh Hoa, Quang Thọ, Tường Vy, Thu Hiền… Tuy nhiên, thế hệ nghệ sĩ này gắn bó với một đơn vị nhà hát cụ thể, có lịch tập, lịch diễn một cách bài bản. Vì vậy danh hiệu NSND hay NSƯT với hầu hết những ca sĩ đang hành nghề tự do hiện nay rất có thể sẽ là giấc mơ xa vời.
Trước đây, chỉ cần hai chữ "ngôi sao" đã đủ tạo nên hào quang cho bất kỳ ca sĩ nào. Khốn khổ thay, không những các bầu show láu lỉnh mà chính giới truyền thông cũng hào phóng quá mức cần thiết khi khen tặng, nên khái niệm ca sĩ ngôi sao mờ mịt dần. Còn những cuộc thi lớn nhỏ khác nhau như "Sao Mai", "Ngôi sao Tiếng hát Truyền hình" hay "Thần tượng âm nhạc - Việt Nam Idol" cũng hoàn toàn không có gì bảo đảm cho một giọng ca vượt trội dễ dàng chinh phục công chúng. Do đó, ngoài chuyện hét giá cátsê như một cách kiêu hãnh đẳng cấp, ca sĩ không thể lấy danh hiệu nào làm bằng chứng một vị trí cá nhân.
Có người sẽ nói, chính tiếng hát chứng minh vị trí ca sĩ, cần thiết gì cái danh hiệu này danh hiệu nọ rườm rà rách việc. Đã có không ít ca sĩ khuất bóng rồi mà giọng hát của họ còn xao xuyến trái tim công chúng, nhưng sức bật của một nền ca nhạc không thể mong chờ vào may rủi một số phận. Đã qua rồi sự mặc cảm "xướng ca vô loài", ca sĩ đang được coi là một nghề có khả năng phản ánh sự thịnh vượng của xã hội, cho nên rất cần được xã hội vun đắp thỏa đáng.
Nội lực giọng hát sẽ khẳng định ca sĩ, nhưng công nghệ biểu diễn thời WTO không chỉ trông chờ vào cách nhả chữ, cách luyến láy hoặc tinh tế hơn là hồn vía nghệ sĩ mà vươn lên thành danh. Kỹ năng sân khấu và hiệu quả phòng thu đã và đang mang lại nhiều cảm giác thăng hoa mới. Hơn nữa, hệ thống fanclub cũng góp phần chi phối những bảng xếp hạng, và tạo nên nhiều cơn sốt ảo. Nếu muốn có được một sân khấu ca nhạc chuyên nghiệp thực sự thì chúng ta không được phép dùng vai trò đám đông thay thế thẩm định nghề nghiệp. Chính vì lẽ ấy, mà nhiều năm qua, chúng ta đã có những công ty tổ chức biểu diễn đủ tài lực và không ít ca sĩ đủ tư chất, nhưng vẫn chưa có một tên tuổi nào vượt ra khỏi biên giới. Vì sao? Rất đơn giản, vì chúng ta chưa hình dung được và chưa kiến tạo được vẻ đẹp của một ngôi sao, mà cụ thể nhất là tưởng thưởng bằng một danh hiệu xứng đáng cho ca sĩ đang độ chín muồi tài năng.
Những ca sĩ ăn khách hôm nay, nhìn một cách thấu đáo, đang chơi vơi giữa hai sự tôn vinh: Danh hiệu của thị trường và danh hiệu của nhà nước. Nghĩ ngược lại dùm một thế hệ ca sĩ Việt
Năm 2007, ca sĩ Thanh Lam được trao tặng danh hiệu NSƯT có lẽ là một dấu son đáng nhớ. Phía sau Thanh Lam còn bao nhiêu gương mặt nữa, liệu mấy ai dám tiên liệu Hồng Nhung, Mỹ Linh, Đàm Vĩnh Hưng, Mỹ Tâm, Lam Trường, Quang Dũng, Phương Thanh… cũng sẽ được vinh danh như vậy? Ông bà mình rút tỉa được một kinh nghiệm rất hay là "thầy đàn già, con hát trẻ". Ca sĩ rực rỡ nhất ở độ tuổi 20 đến 30 nhưng giai đoạn này họ lại phải đứng ngoài những thước đo thành tựu theo phương pháp hành chính.
Không có gì đáng buồn bằng trong nghề hát, danh hiệu được trao khi ca sĩ không còn đủ thanh sắc đứng trên sân khấu nữa. Ở đây nhất định phải có sự tư duy lại một cách hợp lý hơn. Để không loạn ngôi sao, để không loạn thẩm mỹ, để ca nhạc có đỉnh cao thì cái danh hiệu phải được trao khi ca sĩ đang tỏa sáng và đầy những hứa hẹn cống hiến tương lai. Không tiếc nuối ư, không ái ngại ư, không ưu tư ư, khi những ca sĩ có tài, có sáng tạo và lao động nghiêm túc vẫn cứ loanh quanh chạy show rồi "về hưu"?
Trong bối cảnh giao lưu văn hóa, nếu phải giới thiệu một ca sĩ đại diện cho Việt
Sẽ còn mãi nỗi băn khoăn khi đời sống ca nhạc của một quốc gia đang được thế giới chú ý như nước ta, mà chỉ có ngôi sao của nhóm nhỏ lẻ, ngôi sao của fanclub và ngôi sao của nhà tài trợ!