Hình thành khái niệm "Giờ vàng phim Việt", Đài Truyền hình Tp HCM trở thành đơn vị đầu tiên mở cửa cho tư nhân sản xuất phim truyện truyền hình, mà cụ thể là Hãng Lasta với những bộ phim khởi điểm có ít nhiều tiếng vang như "Vòng xoáy tình yêu" hay "Mộng phù du". Đã có không ít lời ra tiếng vào về chuyện truyền hình bán sóng cho tư nhân. Thế nhưng, gạt qua những thị phi không chính đáng, nhìn trực diện vào những tác phẩm được mệnh danh "Giờ vàng phim Việt", tuy những bộ phim chưa có gì đảm bảo chất lượng "vàng" nhưng đã đem lại lợi nhuận cho cả hai đối tác: Đài Truyền hình và Hãng phim tư nhân. Phía Đài truyền hình không phải tốn kinh phí làm phim, chỉ ngồi sắp xếp lịch và thu phí kiểm duyệt, phí trình chiếu… Phía hãng phim tư nhân có cơ hội quảng bá thương hiệu và chạy quảng cáo riêng… Nhất cử lưỡng tiện, một chiến lược tuyệt vời, nếu chỉ xét ở yếu tố doanh thu!
Với vài khoảnh khắc hé mắt thấy mảnh đất màu mỡ trên màn ảnh nhỏ, nhiều hãng phim tư nhân lần lượt ra đời. Ngay cả những công ty vốn đã quen với những hoạt động tổ chức sự kiện cũng trang bị thêm chức năng sản xuất phim như Đất Việt, BHD hay Cát Tiên Sa. Sự hăng hái của những tư nhân tham gia làm phim truyền hình đã khiến những nhà làm phim công chức của Hãng phim Truyền hình Việt Nam - VFC và Hãng phim Truyền hình Tp HCM - TFS bớt chủ quan và nghiêm túc nhìn lại bản thân. Và chính thực tế cạnh tranh khá quyết liệt ấy đã giúp nội lực những nghệ sĩ phim ảnh của nước ta được phô diễn một cách trọn vẹn. Ưu điểm lộ ra, mà khuyết điểm cũng lộ ra. Bộ phim truyền hình sau thì nhiều tập hơn bộ phim truyền hình trước. Nếu độ dài có thể lấy làm thước đo tin cậy thì phim truyền hình Việt
Danh mục sản xuất phim truyền hình nhiều tập vẫn sôi nổi từng ngày, từng giờ. Những thước phim chọn nhằm thời điểm đông đảo khán giả xem truyền hình để trình chiếu cũng thực sự trăm hồng nghìn tía. Hai khía cạnh ấy đã đủ khẳng định phim truyền hình đang ăn nên làm ra? Đúng, nếu chúng ta cứ tiếp tục lẩn tránh những phép so sánh đơn giản nhất với bạn bè trong khu vực, tiếp tục vuốt ve nhau để vui vẻ cả làng. Đúng, nếu những nhà làm phim không màng đến giá trị nghệ thuật. Đúng, nếu những nhà quản lý xem sự dễ dãi đã là căn bệnh trầm kha của phim ảnh nước nhà. Sở dĩ khán giả chưa có phản ứng mạnh với phim truyền hình vì trên màn ảnh nhỏ, ngoài những gameshow trẻ trung nhí nhảnh, có quá ít chương trình lôi cuốn người xem. Ví dụ, cùng lúc có phim truyền hình Hàn Quốc hay phim truyền hình Trung Quốc ở kênh khác, thì ai dám cam đoan công chúng vẫn kiên quyết chọn lựa phim truyền hình Việt
Một khi tư nhân đã móc túi ra, thì phim truyền hình không thể nào phân bua thiếu tiền hay kinh phí hạn hẹp. Cứ phải lấy tinh thần cầu tiến mà thừa nhận năng lực hạn chế của những nhà làm phim hiện nay thôi! Chưa bao giờ những nhà biên kịch được săn đón và chiều chuộng như bây giờ. Ngay cả Hãng phim Truyền hình Việt
Dẫu biết phim truyền hình Việt
Vì sao "giờ vàng" lại hết vàng nhanh như vậy? E rằng câu hỏi này dễ khiến những nhà làm phim tự ái. Tuy nhiên, có một sự thật phơi bày trước mắt, ngay cả Đài Truyền hình cũng không dám quảng cáo bay bổng về những bộ phim sắp chiếu trên màn ảnh nhỏ. Ngược lại, những bộ phim Hàn Quốc thì được rao hàng bằng những mỹ từ vang dội như "một tác phẩm truyền hình đặc sắc", "nhiều cảnh quay độc đáo", "dàn diễn viên tài ba", "hấp dẫn trong từng tập phim" hoặc "lôi cuốn từ đầu đến cuối". Nghịch lý ấy phải hiểu thế nào nhỉ? Các nhà truyền hình đã thấy ngượng vì sự ngoa ngôn "giờ vàng" khi trực tiếp thưởng thức phim xứ bạn chăng? Xấu hổ bao giờ cũng là một xúc cảm lành mạnh và lương thiện. Chỉ có điều, chính nhà đài còn không dám tin vào chất lượng những bộ phim do mình liên kết sản xuất và thẩm định nội dung, thì làm sao khán giả dám tin?