Sinh thời, nhà thơ Xuân Diệu từng bàn: "Để viết bài tiểu luận phê bình cho một tập thơ, trước tiên phải mở được cánh cửa tâm hồn của tác giả. Nhưng cánh cửa tâm hồn của nhà thơ qua mỗi tập thơ đâu có giống cánh cửa những ngôi nhà. Đâu là cửa chính, cửa sổ, đằng trước, đằng sau… có khi cánh cửa mở lên trời".
Đọc tập thơ "Sông Trời Hoa Khói" của Nguyễn Thanh Lâm mấy lần mà vẫn chưa tìm được "lối vào" cho bài viết, tôi bỗng nhớ lại câu nói của Xuân Diệu "có khi cánh cửa mở lên trời!". Đi sâu vào tập sách, tôi đã gặp những trạng thái thao thức ấy:
Tiếng chim đưa hồn ta lên trời
Trên ấy không có gì
Không có tiền, không tình yêu, không quyền lực
Nhưng lòng ta hạnh phúc
(Bỗng dưng).
Trong đời thực, ngay cả những thiền sư đắc đạo nhất, họ có thể rũ bỏ hết được mọi điều ràng buộc nhưng liệu có ai sống được trên trời? Huống chi tác giả những câu thơ này, nhờ giây phút thăng hoa đã ngộ ra được nỗi khổ đắm chìm ở mỗi con người mà hồn anh vỗ cánh bay lên. Nhưng lại chính ở nơi bầu trời tưởng có thể thoát được đau khổ, với lý trí nhạy bén, anh lại thấy lấp ló điều gì đó khó thoát nổi ra, dù ở trên trời hay dưới đất: "Nhưng cuộc sống tựa bầu trời/ Không có con đường" (Cuộc sống).
Và cuộc sống có hạnh phúc hay không nhiều khi lại do chính mắt ta nhìn: "Cá vàng hóa thơ trong đời mộng/ Phóng sinh cho tình yêu trở lại bến đời" (Cá vàng Hồ Tây).
Bầu trời và mặt đất trở thành hai cực nam châm luôn giành lấy thi sĩ, và lúc đốn ngộ nhất đã mở sáng lòng anh:
Chỉ khi ham muốn không còn
Sự đầy đủ mới sinh
(Ngẫm)
Nếu mỗi con người ai cũng tìm được trạng thái chỉ cần biết vui với những gì mình có, chắc con người đã thân thiện, gần gũi nhau hơn nhiều.
Đọc nhiều bài thơ, tôi vui mừng nhận thấy tác giả đã luyện được cho mình bản lĩnh sống tự tại, vững vàng. Nào Lão Tử, Trang Tử, nào trạng thái tâm thiền Ôshô, nào ngón tay chỉ trăng của Phật. Thật ra con người dù có thể bớt đi được mọi ham muốn ở đời, nhưng lòng càng trong sáng, càng hiểu biết sâu sắc, càng buồn! Ta hãy đọc những câu thơ sau: "Gió đưa vào phòng ta rộng mở/ Ta dang tay đón tiếng còi tàu/ Gục vào ngực ta/ Niềm thương nỗi nhớ/ Chi ly gặp gỡ/ Nồng mặn thương đau/ Ngực ta ướt đầm nước mắt".
Đã có lúc anh thật tỉnh táo:
Gương ơi
Sao bạn vô tư nhận vào lòng tất cả
Không lựa chọn ai soi ở lòng mình.
Trăn trở kiếm tìm một đời, Nguyễn Thanh Lâm đã có được câu thơ thật hay:
Cõi mơ và cõi thực
Nương vào nhau thành đôi.
(Đi lễ chùa Thầy)
Thấy được điều này, ta sẽ vượt qua được hết thảy những khổ đau bất trắc ở đời. Thậm chí tâm hồn ta đôi khi vẫn được ngủ trong vòng tay hạnh phúc, bởi không ai có thể tước đoạt được giấc mơ của mỗi con người. Một khi còn giấc mơ thì cuộc đời thực luôn ẩn tàng những vẻ đẹp giản dị, đẹp đến không ngờ…
Để kết thúc bài viết về "Sông Trời Hoa Khói", tôi xin dẫn thêm mấy câu trong bài “Em về đâu” cho trọn vẹn:
Hãy sống yêu hiện tại
Mỗi ngày một màu hoa.
Người viết những câu thơ này có lẽ là người sẽ luôn mang trong mình lòng yêu đời cho đến ngày tận thế