Có những người dìu Chúa và cái đẹp

“Nếu tôi là Chúa, tôi sẽ nhổ toẹt vào lời cầu nguyện của Kuhn”, nhà hóa học Primo Levi viết một trong những hồi ức hay nhất về Chiến tranh thế giới thứ II, khi trông thấy một người bạn tù đang cầu nguyện với Chúa vì anh ta vẫn chưa phải chết.

Ở một đoạn khác trong cuốn sách, ông cũng viết đại ý rằng một khi đã trải qua chiến tranh, người ta bỗng nhiên khó mà tin được vào sự tồn tại của một điều gì như tấm lòng lành của Chúa. Một đức tin gầy dựng bấy nhiêu năm cũng có thể bị thổi bay chỉ sau một tuần, một đêm.

Vậy mà, trong một tấm ảnh đăng được ghi lại ở thành phố Lyiv, Ukraine hồi tuần trước, những người đàn ông đội mũ len trong tiết trời giá lạnh đang cùng nhau bê một bức tượng Chúa Jesus được điêu khắc tinh xảo từ thời Trung cổ để đưa vào một kho chứa. Đôi tay ngài, như mọi khi, giang rộng và trong hoàn cảnh kỳ lạ ấy, nó không chỉ mang ý nghĩa gợi nhắc về sự kiện ngài bị đóng đinh, nó càng không chỉ là vòng tay rộng mở đón nhận mọi kẻ lầm lạc của ngài, mà nó giống như ngài đang cố gắng bám vào những con chiên kia. Nhìn ngài giống như một người đang bệnh, thậm chí là một người lính bị thương đang lâm nguy.

Có những người dìu Chúa và cái đẹp -0
Người dân di dời tượng Chúa Jesus vài trăm năm tuổi trong nhà thờ Armenia ở thành phố Lyiv, Ukraine.

Phải, Jesus là Chúa Cứu thế, ngài giá lâm để giải cứu con người khỏi những khốn khổ và nỗi đau nhưng lần này, không phải ngài cứu con người, mà là con người đang gắng gượng giải cứu ngài khỏi bom đạn. Trước sự khủng khiếp của chiến tranh, thay vì vứt bỏ lòng tin vào Chúa, những con người vô danh không rõ cả mặt mũi kia vẫn nguyện bảo vệ vị Chúa Sáng danh của mình, bảo vệ cái đẹp hiện hữu trong bức tượng tạc ngài.

Kể từ Chiến tranh thế giới thứ II, đây mới là lần đầu tiên bức tượng Chúa này phải tìm hầm trú ẩn. Cuộc chiến tàn khốc với cả những công trình của đức tin và cái đẹp. Nhìn hình ảnh những bảo tàng trống trơn, những bức tranh - những sinh linh nhạy cảm với sự thay đổi nhiệt độ và độ ẩm nhỏ nhất - phải đem chất chồng lên nhau trong căn phòng chật chội, những bức tượng uy nghiêm tay vươn lên trời bỗng bị bọc lại bằng túi nylon như một xác chết đứng bị khâm liệm, những tượng đài được bao bọc lại bằng hàng trăm bao cát chất cao ngất như một tổ mối khổng lồ, ta cảm thấy ở đó một sự quyết lòng không để những điều chân thiện bị tàn hoại.

Người ta cũng có thể cho rằng nỗ lực ấy thật thừa thãi, thật viển vông, khi mà ngay đến chính những người dân thường Ukraine vẫn còn chưa thể sơ tán hết, vẫn còn biết bao nhân mạng đang kẹt lại giữa làn đạn và những đống đổ nát, vậy thì còn lo gì đến những bức tượng, những bức tranh và những tòa kiến trúc vô tri? Mới đây, khi tôi đọc những tự thuật của nhà soạn nhạc Hector Berlioz về thời kỳ Cách mạng Pháp, có đoạn ông đã phải thốt lên rằng cảnh tượng thật khủng khiếp làm sao, ngay đến tượng thần Tự do ngự trên đỉnh Bastille cũng bị một viên đạn xuyên qua thân mình, tất cả bị rung chuyển bởi những tiếng gầm gào chết chóc và “còn có ai nghĩ về nghệ thuật vào thời điểm điên cuồng và tàn sát như vậy?”.

Nhưng, chính vào lúc dường như không còn tâm trí và tâm trạng cho chân - thiện - mỹ thì mới là lúc, hơn bao giờ hết, con người cần đến chân - thiện - mỹ, bởi khi buộc phải rời khỏi những ngôi nhà khang trang, khi không còn những tiện nghi trong tầm với, không có cả một bữa ăn ra dáng bữa ăn hay những bộ đồ chưng diện, khi không thể đến trường, đi làm, lao động - hay nói cách khác, không còn một khía cạnh vật chất nào trong cuộc đời con người không tan vỡ và nát bấy, thì còn gì có thể chứng minh ta vẫn là con người, nếu không phải là lòng kiên trinh với đức tin vào cái đẹp.

Dân thường Ukraine cẩn thận lo cho những kho báu văn hóa của họ cũng bởi lịch sử đã cho ta quá nhiều bài học. Chiến tranh thế giới thứ II không chỉ lấy đi 50 triệu sinh mạng mà còn thiêu rụi khoảng 10 ngàn họa phẩm. Cuộc chiến ấy đã tước khỏi ta cơ hội được nhìn thấy tận mắt một trong những bức tranh tột cùng cô độc của Vincent Van Gogh khi ông tự họa lại chính mình đang xách họa cụ trên con đường thôn quê Provence để tìm một phong cảnh vẽ tranh, nó khiến ta mãi mãi mất đi căn phòng Amber được làm bằng hổ phách, vàng ròng và đá quý của Peter Đại đế, nó khiến ta chỉ được xem phiên bản đen - trắng của 3 trong những bức vẽ tham vọng nhất của một danh họa vĩ đại vì khả năng dùng những màu sắc chói lọi như Gustav Klimt. Cái đẹp, dù chẳng phạm tội gì nhưng luôn trở thành nạn nhân bất đắc dĩ của nạn binh đao.

Tổn thất về cái đẹp luôn được ghi nhận sau những tổn thất về con người, cấp độ rùng rợn trong hình ảnh một xác chết hay một người tàn phế vì bom đạn chắc chắn là ám ảnh hơn hình ảnh một bức tượng bị đốt cháy thành tro than. Nhưng, cái chết hay sự tàn phế của một tác phẩm nghệ thuật lại để dư chấn trong ta theo cách khác. Nếu như cái chết của con người chỉ một lần nữa cho thấy sự mong manh mà ta đã mang máng biết về kiếp người thì cái chết của nghệ thuật khiến ta tự hỏi: làm sao mà một tác phẩm đã sống qua chừng ấy những thời đại, đã bấy lâu thách thức lưỡi lê sắc lẻm của thời gian, đã so găng cùng những đội quân mối mọt hùng hậu để đến rất gần trạng thái bất tử, vậy mà chỉ một cuộc chiến tranh nổ ra là đủ để hóa tất cả về hư không. Điều đó rùng rợn bởi nó khiến ta nhận ra con người có đủ sức mạnh và sự vô cảm để phá hoại cả những thứ tưởng chừng là mãi mãi.

Tất nhiên, con người phá hoại khủng khiếp nhưng con người cũng sáng tạo không gì bằng. Chiến tranh và sự đổ nát thường xuyên cũng không ngăn được con người sáng tạo. Như một số nghệ sĩ Ukraine lúc này, thay vì ra trận, họ chọn tiếp tục làm nghệ thuật. Một lần nữa, những người nghệ sĩ bị nhiều người, đôi khi là chính bản thân mình, chất vấn về vai trò của họ. Nghệ thuật ư? Nghệ thuật chỉ dành cho những thời điểm mà mọi thứ khác đều thừa mứa.Thiết thực lên đi, nghệ thuật nói cho cùng chỉ là món đồ trang sức cho hòa bình chứ chẳng thể đem lại hòa bình.

Có những người dìu Chúa và cái đẹp -0
Tấm ảnh của nhiếp ảnh gia Artem Humilevskiy, anh khỏa thân hoàn toàn đứng giữa cánh đồng hoa vàng và bầu trời xanh ngắt, hai màu sắc tượng trưng cho lá cờ quê hương, tay vươn cao lên trời đầy phóng khoáng và tràn ngập niềm hạnh phúc, như thể không có một cuộc chiến tranh nào đang diễn ra. Số tiền thu từ việc bán bức ảnh được anh góp cho những bệnh viện và những người khó khăn.

Một nghệ sĩ Ba Lan mang đàn tới biên giới Ukraine để chơi bản Imagine, hình ảnh thật xúc động nao lòng nhưng tự thân nó đâu khiến chiến tranh kết thúc. Kể cả John Lennon có sống dậy để viết thêm mười bài hát khác cầu mong cho không còn thiên đường hay địa ngục mà chỉ có trời xanh trên đầu, cầu mong cho con người cùng nhau sẻ chia thế giới, không còn lý do để giết hay để chết thì sau rốt đó cũng chỉ là “imagine”, chỉ là “tưởng tượng” thôi. Hay, hình ảnh trên một trang tin về nghệ thuật của một nhóm nghệ sĩ trẻ tuổi ở thành phố Kharkiv tiếp tục thực hành nghệ thuật trong hầm trú ẩn, trong khi cố gắng tận hưởng cuộc đời chừng nào có thể bằng cách khui một ly vang mà họ còn thừa từ ngày sinh nhật của một thành viên, làm thế thì họ có thực sự trở về với cuộc sống trước đây?

Có lẽ là không. Nhưng, nghệ thuật khác với súng đạn ở chỗ, nghệ thuật không (hay không hoàn toàn) chiến đấu với những thực thể bên ngoài, nghệ thuật ra đời phần nhiều từ cuộc chiến đấu với những thực thể bên trong. Nghệ thuật không ngăn được bom rơi đạn lạc nhưng nghệ thuật ngăn được sự tự sụp đổ hay tự băng hoại của chính người làm ra nó và người thưởng thức nó. Bởi, trong sự thiếu thốn về vật chất, một con người có thể biến thành một con người khác và có lẽ, chỉ có những khoảnh khắc lóe sáng của cái đẹp, của nghệ thuật, của đức tin là sẽ nhắc ta nhớ ta đang chống chọi vì điều gì, ta đang gắng gượng vì điều gì, ta sống cuộc đời với những phút giây tăm tối này để làm gì, ta sẽ được tưởng thưởng bởi điều gì vì đã kiên cường sống tiếp.

Cuốn sách của Primo Levi được nhắc đến ở mục đầu bài thật ra có tên là “Có được là người”. Khi ta được tận hưởng nền hòa bình, được sống yên ổn, ngày ngày được ăn ngon, được gặp bạn bè, được ở trong ngồi nhà ấm áp, ta đâu bao giờ phải tự hỏi mình liệu có đang sống cuộc đời của một con người thực thụ hay không. Chỉ khi chiến tranh ập đến và tất cả những thứ ta vẫn coi là nghiễm nhiên ấy biến mất trong tích tắc, khi một bóng đèn điện thắp sáng có khi cũng là xa xỉ, một chiếc giường để ngả lưng cũng là mộng ước cao vời, thì ta mới băn khoăn liệu mình có được là người.

Và, có được là người hay không, trong hoàn cảnh ấy, phụ thuộc vào việc ta có còn biết phải dìu lấy Chúa dù chẳng biết Chúa có cứu chuộc được ta, hay ta có còn biết dành tình thương cho một điều gì mơ hồ như cái đẹp.

Hiền Trang

Các tin khác

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Năm 2001, khán giả đã hồi hộp dõi theo những pha hành động và đấu trí trong bộ phim Oceans Eleven (11 tên cướp thế kỷ) về một vụ cướp casino được dàn dựng tinh vi đến mức hoàn hảo ở Los Angeles. Và cuối năm 2025, khi nước Đức đang yên bình tận hưởng kỳ nghỉ lễ Giáng sinh, một vụ cướp ngân hàng táo bạo, với những tình tiết ly kỳ như phim điện ảnh, đã khiến người ta không khỏi bàng hoàng.

Khi chim bỏ đường bay

Khi chim bỏ đường bay

Có thể gọi vụ hủy chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” hôm 28/12 vừa qua là “vụ bể show thế kỷ” bởi nó chưa từng có tiền lệ ở Việt Nam. Hệ lụy của nó là tranh cãi kéo dài, gay gắt giữa bên bênh vực và bên công kích các nghệ sĩ đã tham gia “đình công”.

Tăng trưởng nghịch chiều và cơ hội cho nền công nghiệp văn hóa

Tăng trưởng nghịch chiều và cơ hội cho nền công nghiệp văn hóa

Năm 2025 của điện ảnh thế giới mở ra với tâm thế bất an. Hollywood, biểu tượng của nền công nghiệp điện ảnh toàn cầu tiếp tục đối mặt chu kỳ suy giảm doanh thu, sự bế tắc của dòng phim trung cấp, chi phí sản xuất leo thang và tình trạng phụ thuộc quá mức vào các thương hiệu cũ. Thị phần phòng vé phim Hollywood đang giảm dần so với 2 thập kỷ trước, nhất là ở các thị trường châu Á, nơi khán giả trẻ chuyển sang nội dung bản địa và dịch vụ trực tuyến.

Ăn chặn tiền sinh viên: Những kẻ đánh cắp niềm tin

Ăn chặn tiền sinh viên: Những kẻ đánh cắp niềm tin

Bắt nguồn từ một câu hỏi thắc mắc trên diễn đàn mạng xã hội của một vài sinh viên, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội Phạm Văn Long cùng 2 cấp dưới bị khởi tố hành vi "Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ", với cáo buộc đã "ăn chặn" tiền hỗ trợ tham gia phục vụ sự kiện A80 của sinh viên. Số tiền được cho là bị xà xẻo ấy không lớn (chỉ hơn 200 triệu) nhưng thứ mất đi lại lớn hơn nhiều lần.

Khi các “triệu phú crypto” vào tầm ngắm của những kẻ bắt cóc

Khi các “triệu phú crypto” vào tầm ngắm của những kẻ bắt cóc

Trong bối cảnh Bitcoin và các tài sản kỹ thuật số khác liên tục tăng giá, những ví tiền số trở thành “kho vàng di động”, đây không đơn thuần là dạng tống tiền truyền thống nữa. Tội phạm kết hợp giữa công nghệ và thủ đoạn tàn ác truyền thống để chiếm đoạt những khối tài sản ảo. Chúng sử dụng kỹ thuật doxxing (thu thập và tiết lộ thông tin cá nhân trên mạng), khai thác mạng xã hội, truy vết on-chain, rồi chuyển sang hành vi bạo lực ngoài đời thực để bắt cóc, khống chế và ép nạn nhân mở ví, tiết lộ mật khẩu crypto hoặc buộc gia đình nạn nhân chuyển tiền.

Khi thị trường đen buôn bán cổ vật tiếp tay cho tội phạm toàn cầu

Khi thị trường đen buôn bán cổ vật tiếp tay cho tội phạm toàn cầu

Sáng sớm 19/10, bốn tên cướp cải trang thành công nhân xây dựng đã thực hiện một vụ cướp được lên kế hoạch tỉ mỉ tại Bảo tàng Louvre ở thủ đô Paris (Pháp). Chỉ trong vòng chưa đầy 10 phút, chúng đã cuỗm đi 8 món đồ từ bộ sưu tập Trang sức Hoàng gia Pháp - những món đồ nổi tiếng với ý nghĩa lịch sử và tổng giá trị ước tính lên tới 88 triệu euro. Mặc dù một vài nghi phạm đã bị bắt giữ, công tố viên Paris Laure Beccuau vẫn mô tả hoạt động này "rất có thể là hành động của tội phạm có tổ chức".

Người giữ vai trò quan trọng trong hệ thống Hoàng Hường

Người giữ vai trò quan trọng trong hệ thống Hoàng Hường

Sau khi Hoàng Hường - người được mệnh danh là "nữ hoàng" thực phẩm chức năng bị bắt, cơ quan điều tra tiếp tục bắt một mắt xích quan trọng trong "đế chế" Hoàng Hường, đó là Nguyễn Thị Tường An, người không livestream, không xuất hiện trên truyền thông nhưng được dư luận cho rằng, vai trò của Tường An cực kì quan trọng trong hệ thống của Hoàng Hường.

Từ Jack97 không biết sợ tới một câu hỏi lớn hơn

Từ Jack97 không biết sợ tới một câu hỏi lớn hơn

Trên sân khấu lớn, Jack97 bước ra hào hoa như một “công tử” miền Tây, để rồi cậu ca sĩ ấy “tông cửa mồm” ném một câu “dồn cửa tai” của khán giả: “Lào gì cũng tôn”. Lập tức, video ấy tràn lan trên mạng, kéo theo phản ứng giận dữ của rất nhiều người…

Thằng mõ mới ngụ cư cam quýt

Thằng mõ mới ngụ cư cam quýt

Đò dọc phải tránh đò ngang

Ngụ cư phải tránh dân làng cho xa

"Đò" là từ "độ" tiếng Hán - Việt chuyển qua tiếng Việt, theo nhà ngôn ngữ học Lê Ngọc Trụ. Khi ai đó bảo: "Thành công rồi, việc này có trời độ", ta hiểu là do trời ủng hộ giúp đỡ, chứ không hẳn hiểu theo nghĩa độ/ đò là chở qua sông.

Lật tẩy mạng lưới rửa tiền toàn cầu của Prince Holding Group

Lật tẩy mạng lưới rửa tiền toàn cầu của Prince Holding Group

Trong báo cáo dài hơn 200 trang mới được công bố, Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) và Văn phòng Kiểm soát Tài sản Nước ngoài (OFAC) thuộc Bộ Tài chính Mỹ xác định Prince Holding Group (Prince Group) - đế chế kinh doanh trải khắp thế giới của ông trùm lừa đảo Chen Zhi, là một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia. Không chỉ vận hành hàng loạt trại lừa đảo quy mô lớn ở Campuchia và Myanmar, Prince Group còn rửa hàng trăm triệu USD tiền bẩn qua hệ thống ngân hàng Hàn Quốc, fintech Singapore, bất động sản Dubai và quỹ đầu tư ở London (Anh).

Con chip niềm tin và chân dung doanh nhân poker khát nước

Con chip niềm tin và chân dung doanh nhân poker khát nước

Có những kẻ từng được ca ngợi là “người mở đường cho kỷ nguyên khởi nghiệp”, nhưng khi bức màn rơi xuống, người ta mới nhận ra đó không phải người mở đường mà là kẻ đào hố. Đào Minh Phú, trong nhiều năm, được nhắc đến như hình mẫu của một “doanh nhân 4.0”: năng động, sắc sảo, nói đâu trúng đó.

Sắp xếp, sáp nhập đại học Việt Nam theo hướng nào?

Sắp xếp, sáp nhập đại học Việt Nam theo hướng nào?

Nghị quyết số 71-NQ/TW của Bộ Chính trị về đột phá phát triển giáo dục và đào tạo đã yêu cầu sáp nhập, giải thể các cơ sở giáo dục đại học không đạt chuẩn; nghiên cứu chuyển một số trường đại học về địa phương quản lý để đáp ứng tốt hơn yêu cầu đào tạo nhân lực của địa phương...