Có những người dìu Chúa và cái đẹp

“Nếu tôi là Chúa, tôi sẽ nhổ toẹt vào lời cầu nguyện của Kuhn”, nhà hóa học Primo Levi viết một trong những hồi ức hay nhất về Chiến tranh thế giới thứ II, khi trông thấy một người bạn tù đang cầu nguyện với Chúa vì anh ta vẫn chưa phải chết.

Ở một đoạn khác trong cuốn sách, ông cũng viết đại ý rằng một khi đã trải qua chiến tranh, người ta bỗng nhiên khó mà tin được vào sự tồn tại của một điều gì như tấm lòng lành của Chúa. Một đức tin gầy dựng bấy nhiêu năm cũng có thể bị thổi bay chỉ sau một tuần, một đêm.

Vậy mà, trong một tấm ảnh đăng được ghi lại ở thành phố Lyiv, Ukraine hồi tuần trước, những người đàn ông đội mũ len trong tiết trời giá lạnh đang cùng nhau bê một bức tượng Chúa Jesus được điêu khắc tinh xảo từ thời Trung cổ để đưa vào một kho chứa. Đôi tay ngài, như mọi khi, giang rộng và trong hoàn cảnh kỳ lạ ấy, nó không chỉ mang ý nghĩa gợi nhắc về sự kiện ngài bị đóng đinh, nó càng không chỉ là vòng tay rộng mở đón nhận mọi kẻ lầm lạc của ngài, mà nó giống như ngài đang cố gắng bám vào những con chiên kia. Nhìn ngài giống như một người đang bệnh, thậm chí là một người lính bị thương đang lâm nguy.

Có những người dìu Chúa và cái đẹp -0
Người dân di dời tượng Chúa Jesus vài trăm năm tuổi trong nhà thờ Armenia ở thành phố Lyiv, Ukraine.

Phải, Jesus là Chúa Cứu thế, ngài giá lâm để giải cứu con người khỏi những khốn khổ và nỗi đau nhưng lần này, không phải ngài cứu con người, mà là con người đang gắng gượng giải cứu ngài khỏi bom đạn. Trước sự khủng khiếp của chiến tranh, thay vì vứt bỏ lòng tin vào Chúa, những con người vô danh không rõ cả mặt mũi kia vẫn nguyện bảo vệ vị Chúa Sáng danh của mình, bảo vệ cái đẹp hiện hữu trong bức tượng tạc ngài.

Kể từ Chiến tranh thế giới thứ II, đây mới là lần đầu tiên bức tượng Chúa này phải tìm hầm trú ẩn. Cuộc chiến tàn khốc với cả những công trình của đức tin và cái đẹp. Nhìn hình ảnh những bảo tàng trống trơn, những bức tranh - những sinh linh nhạy cảm với sự thay đổi nhiệt độ và độ ẩm nhỏ nhất - phải đem chất chồng lên nhau trong căn phòng chật chội, những bức tượng uy nghiêm tay vươn lên trời bỗng bị bọc lại bằng túi nylon như một xác chết đứng bị khâm liệm, những tượng đài được bao bọc lại bằng hàng trăm bao cát chất cao ngất như một tổ mối khổng lồ, ta cảm thấy ở đó một sự quyết lòng không để những điều chân thiện bị tàn hoại.

Người ta cũng có thể cho rằng nỗ lực ấy thật thừa thãi, thật viển vông, khi mà ngay đến chính những người dân thường Ukraine vẫn còn chưa thể sơ tán hết, vẫn còn biết bao nhân mạng đang kẹt lại giữa làn đạn và những đống đổ nát, vậy thì còn lo gì đến những bức tượng, những bức tranh và những tòa kiến trúc vô tri? Mới đây, khi tôi đọc những tự thuật của nhà soạn nhạc Hector Berlioz về thời kỳ Cách mạng Pháp, có đoạn ông đã phải thốt lên rằng cảnh tượng thật khủng khiếp làm sao, ngay đến tượng thần Tự do ngự trên đỉnh Bastille cũng bị một viên đạn xuyên qua thân mình, tất cả bị rung chuyển bởi những tiếng gầm gào chết chóc và “còn có ai nghĩ về nghệ thuật vào thời điểm điên cuồng và tàn sát như vậy?”.

Nhưng, chính vào lúc dường như không còn tâm trí và tâm trạng cho chân - thiện - mỹ thì mới là lúc, hơn bao giờ hết, con người cần đến chân - thiện - mỹ, bởi khi buộc phải rời khỏi những ngôi nhà khang trang, khi không còn những tiện nghi trong tầm với, không có cả một bữa ăn ra dáng bữa ăn hay những bộ đồ chưng diện, khi không thể đến trường, đi làm, lao động - hay nói cách khác, không còn một khía cạnh vật chất nào trong cuộc đời con người không tan vỡ và nát bấy, thì còn gì có thể chứng minh ta vẫn là con người, nếu không phải là lòng kiên trinh với đức tin vào cái đẹp.

Dân thường Ukraine cẩn thận lo cho những kho báu văn hóa của họ cũng bởi lịch sử đã cho ta quá nhiều bài học. Chiến tranh thế giới thứ II không chỉ lấy đi 50 triệu sinh mạng mà còn thiêu rụi khoảng 10 ngàn họa phẩm. Cuộc chiến ấy đã tước khỏi ta cơ hội được nhìn thấy tận mắt một trong những bức tranh tột cùng cô độc của Vincent Van Gogh khi ông tự họa lại chính mình đang xách họa cụ trên con đường thôn quê Provence để tìm một phong cảnh vẽ tranh, nó khiến ta mãi mãi mất đi căn phòng Amber được làm bằng hổ phách, vàng ròng và đá quý của Peter Đại đế, nó khiến ta chỉ được xem phiên bản đen - trắng của 3 trong những bức vẽ tham vọng nhất của một danh họa vĩ đại vì khả năng dùng những màu sắc chói lọi như Gustav Klimt. Cái đẹp, dù chẳng phạm tội gì nhưng luôn trở thành nạn nhân bất đắc dĩ của nạn binh đao.

Tổn thất về cái đẹp luôn được ghi nhận sau những tổn thất về con người, cấp độ rùng rợn trong hình ảnh một xác chết hay một người tàn phế vì bom đạn chắc chắn là ám ảnh hơn hình ảnh một bức tượng bị đốt cháy thành tro than. Nhưng, cái chết hay sự tàn phế của một tác phẩm nghệ thuật lại để dư chấn trong ta theo cách khác. Nếu như cái chết của con người chỉ một lần nữa cho thấy sự mong manh mà ta đã mang máng biết về kiếp người thì cái chết của nghệ thuật khiến ta tự hỏi: làm sao mà một tác phẩm đã sống qua chừng ấy những thời đại, đã bấy lâu thách thức lưỡi lê sắc lẻm của thời gian, đã so găng cùng những đội quân mối mọt hùng hậu để đến rất gần trạng thái bất tử, vậy mà chỉ một cuộc chiến tranh nổ ra là đủ để hóa tất cả về hư không. Điều đó rùng rợn bởi nó khiến ta nhận ra con người có đủ sức mạnh và sự vô cảm để phá hoại cả những thứ tưởng chừng là mãi mãi.

Tất nhiên, con người phá hoại khủng khiếp nhưng con người cũng sáng tạo không gì bằng. Chiến tranh và sự đổ nát thường xuyên cũng không ngăn được con người sáng tạo. Như một số nghệ sĩ Ukraine lúc này, thay vì ra trận, họ chọn tiếp tục làm nghệ thuật. Một lần nữa, những người nghệ sĩ bị nhiều người, đôi khi là chính bản thân mình, chất vấn về vai trò của họ. Nghệ thuật ư? Nghệ thuật chỉ dành cho những thời điểm mà mọi thứ khác đều thừa mứa.Thiết thực lên đi, nghệ thuật nói cho cùng chỉ là món đồ trang sức cho hòa bình chứ chẳng thể đem lại hòa bình.

Có những người dìu Chúa và cái đẹp -0
Tấm ảnh của nhiếp ảnh gia Artem Humilevskiy, anh khỏa thân hoàn toàn đứng giữa cánh đồng hoa vàng và bầu trời xanh ngắt, hai màu sắc tượng trưng cho lá cờ quê hương, tay vươn cao lên trời đầy phóng khoáng và tràn ngập niềm hạnh phúc, như thể không có một cuộc chiến tranh nào đang diễn ra. Số tiền thu từ việc bán bức ảnh được anh góp cho những bệnh viện và những người khó khăn.

Một nghệ sĩ Ba Lan mang đàn tới biên giới Ukraine để chơi bản Imagine, hình ảnh thật xúc động nao lòng nhưng tự thân nó đâu khiến chiến tranh kết thúc. Kể cả John Lennon có sống dậy để viết thêm mười bài hát khác cầu mong cho không còn thiên đường hay địa ngục mà chỉ có trời xanh trên đầu, cầu mong cho con người cùng nhau sẻ chia thế giới, không còn lý do để giết hay để chết thì sau rốt đó cũng chỉ là “imagine”, chỉ là “tưởng tượng” thôi. Hay, hình ảnh trên một trang tin về nghệ thuật của một nhóm nghệ sĩ trẻ tuổi ở thành phố Kharkiv tiếp tục thực hành nghệ thuật trong hầm trú ẩn, trong khi cố gắng tận hưởng cuộc đời chừng nào có thể bằng cách khui một ly vang mà họ còn thừa từ ngày sinh nhật của một thành viên, làm thế thì họ có thực sự trở về với cuộc sống trước đây?

Có lẽ là không. Nhưng, nghệ thuật khác với súng đạn ở chỗ, nghệ thuật không (hay không hoàn toàn) chiến đấu với những thực thể bên ngoài, nghệ thuật ra đời phần nhiều từ cuộc chiến đấu với những thực thể bên trong. Nghệ thuật không ngăn được bom rơi đạn lạc nhưng nghệ thuật ngăn được sự tự sụp đổ hay tự băng hoại của chính người làm ra nó và người thưởng thức nó. Bởi, trong sự thiếu thốn về vật chất, một con người có thể biến thành một con người khác và có lẽ, chỉ có những khoảnh khắc lóe sáng của cái đẹp, của nghệ thuật, của đức tin là sẽ nhắc ta nhớ ta đang chống chọi vì điều gì, ta đang gắng gượng vì điều gì, ta sống cuộc đời với những phút giây tăm tối này để làm gì, ta sẽ được tưởng thưởng bởi điều gì vì đã kiên cường sống tiếp.

Cuốn sách của Primo Levi được nhắc đến ở mục đầu bài thật ra có tên là “Có được là người”. Khi ta được tận hưởng nền hòa bình, được sống yên ổn, ngày ngày được ăn ngon, được gặp bạn bè, được ở trong ngồi nhà ấm áp, ta đâu bao giờ phải tự hỏi mình liệu có đang sống cuộc đời của một con người thực thụ hay không. Chỉ khi chiến tranh ập đến và tất cả những thứ ta vẫn coi là nghiễm nhiên ấy biến mất trong tích tắc, khi một bóng đèn điện thắp sáng có khi cũng là xa xỉ, một chiếc giường để ngả lưng cũng là mộng ước cao vời, thì ta mới băn khoăn liệu mình có được là người.

Và, có được là người hay không, trong hoàn cảnh ấy, phụ thuộc vào việc ta có còn biết phải dìu lấy Chúa dù chẳng biết Chúa có cứu chuộc được ta, hay ta có còn biết dành tình thương cho một điều gì mơ hồ như cái đẹp.

Hiền Trang

Các tin khác

Hào quang thuê bao

Hào quang thuê bao

Khi một bức ảnh chụp tại Park Hyatt, khoang thương gia Emirates hay bàn tiệc omakase có thể được mua với giá 15.000 đồng, điều đáng ngạc nhiên không còn là việc người ta nói dối. Con người từ lâu đã nói dối về tuổi tác, gia thế, tài năng và tình yêu. Điều đáng ngạc nhiên là lần đầu tiên trong lịch sử, những lời nói dối ấy được chuẩn hóa thành sản phẩm, niêm yết giá công khai và phân phối với quy mô công nghiệp. Thị trường chỉ đơn giản đáp ứng một nhu cầu có thật: nhu cầu được nhìn thấy như một người khác.

Bảo vệ sở hữu trí tuệ - thay đổi ngành công nghiệp sáng tạo

Bảo vệ sở hữu trí tuệ - thay đổi ngành công nghiệp sáng tạo

Trong bối cảnh vi phạm bản quyền trực tuyến diễn ra với tốc độ báo động và ngày càng tinh vi, Công điện số 38/CĐ-TTg của Thủ tướng Chính phủ như một tín hiệu mạnh mẽ khẳng định tinh thần thượng tôn pháp luật và cam kết của Việt Nam trong việc siết chặt thực thi quyền sở hữu trí tuệ, với quyết tâm lập lại trật tự trên không gian số và bảo vệ môi trường sáng tạo.

World Cup phá vỡ nỗi sợ hãi ở "thủ phủ Mexico" tại Los Angeles

World Cup phá vỡ nỗi sợ hãi ở "thủ phủ Mexico" tại Los Angeles

Từ nhiều tháng nay, cộng đồng người Mexico ở Huntington Park, Los Angeles liên tục trở thành mục tiêu của các cuộc càn quét do Cơ quan Thực thi di trú và Hải quan Mỹ (ICE) thực hiện. Áp lực nặng nề này, cộng thêm tình trạng lạm phát leo thang, đã đẩy phần lớn cư dân nơi đây vào trạng thái hoảng sợ, buộc họ phải tự giam mình trong nhà và tuyệt đối né tránh các không gian công cộng. Tuy nhiên, ngày hội World Cup 2026 đã làm thay đổi hoàn toàn diện mạo và tâm lý trên các con phố chỉ trong một đêm.

Khi điện ảnh tấn công vào nỗi sợ tập thể

Khi điện ảnh tấn công vào nỗi sợ tập thể

Có lẽ, đã đến lúc chúng ta phải nói với nhau một cách thật cẩn trọng và đầy quan sát về phim kinh dị Việt Nam. Một nền điện ảnh trưởng thành phải có cả những vùng tối để bước vào. Nhưng nếu vùng tối ấy chỉ được dựng lên để khán giả giật mình, còn người làm phim thì mãn nguyện vì rạp đông, tôi bắt đầu thấy bất an. Không phải là cho một bộ phim. Mà cho cái thói quen dễ dãi đang len vào thị hiếu.

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Kỳ 3: Toán Castor và chuyên án PY27

Hơn một tháng sau khi điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares xâm nhập miền Bắc bằng đường biển, CIA và Liên đoàn 77 quyết định cho toán gián điệp biệt kích mang biệt danh Castor nhảy dù xuống tỉnh Sơn La. Nhiệm vụ của toán là thu thập tin tức tình báo về hoạt động chuyển quân của Quân đội miền Bắc trên Quốc lộ 6 - con đường chính xuyên qua các tỉnh Tây Bắc đến Tây Nam tỉnh Sầm Nưa (Lào). Tuy nhiên, chỉ 3 ngày sau, cả 4 thành viên đều bị bắt, mở ra chuyên án PY27 của Công an miền Bắc.

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Thụy Sỹ tạm tránh được “khoảnh khắc Brexit” của riêng mình

Ngày 14/6, hơn 59% cử tri Thụy Sĩ đi bỏ phiếu cho cuộc trưng cầu dân ý về đề xuất giới hạn dân số ở mức 10 triệu người vào năm 2050. Gần 55% phản đối, 45% ủng hộ - khoảng cách đủ để ngăn một cuộc va chạm có thể định hình lại quan hệ giữa Bern và Brussels trong nhiều thập niên tới nhưng vẫn còn những bất đồng.

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Cuộc chia tay với vị trí trung tâm

Một buổi chiều cuối tháng 5/2026, trên mạng xã hội xuất hiện hàng loạt dòng trạng thái của các nhà báo kỳ cựu. Có người chia sẻ lại hình ảnh những tòa soạn từng gắn bó nhiều năm, có người nhắc tên những tờ báo đã trở thành một phần ký ức của đô thị Sài Gòn, cũng có người chỉ lặng lẽ đăng một dấu chấm lửng. Những chia sẻ ngắn ngủi ấy phản ánh tâm trạng của những người đang chứng kiến một bước chuyển quan trọng của báo chí thành phố trong tiến trình sắp xếp, tinh gọn hệ thống cơ quan báo chí.

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Vài nghịch lý trong báo chí hiện đại

Trong suốt thời gian vừa qua, báo chí đã trở thành một trong những tâm điểm quan tâm của xã hội. Đầu tiên là câu chuyện sắp xếp lại các cơ quan báo, đài, truyền hình ở các địa phương. Sau đó là những thông tin về việc sẽ xử lý các vi phạm sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực báo chí mà điển hình nhất là việc chia sẻ lại các sản phẩm báo chí trên mạng xã hội. Trước đó không lâu, chuyện “báo chí hóa mạng xã hội” cũng đã từng được nhắc tới không ít lần. Tất cả đều cho thấy đang có một dịch chuyển mang tính bước ngoặt đối với báo chí hiện đại Việt Nam hôm nay.

Sợi chỉ vô hình

Sợi chỉ vô hình

Khoảng 5 năm trước, khi bước vào ngôi nhà của một nhân vật cần khai thác cho bài báo dài của mình về chuyên đề biến đổi khí hậu, tôi không nghĩ rằng mình sẽ ám ảnh cho đến tận bây giờ.

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Kỳ 2: Điệp viên Ares và Chuyên án BK63

Tháng 4/1961, sau khi huấn luyện kỹ lưỡng, điệp viên đơn tuyến Phạm Chuyên, bí danh Ares, xâm nhập miền Bắc Việt Nam bằng đường biển, mở màn chiến dịch của CIA đưa gián điệp biệt kích phá hoại miền Bắc. Theo kế hoạch, sau khoảng 1 đến 2 năm, khi đã gây dựng được cơ sở vững và guồng máy hoạt động tốt, Phạm Chuyên có thể chọn người thay thế và trở lại miền Nam. Trong trường hợp bị lộ, Chuyên rút vào rừng trốn, chờ Trung tâm đưa tàu ra đón bằng đường biển…
Nhưng Phạm Chuyên không ngờ mình lại trở thành nhân vật chính trong một chuyên án vô tiền khoáng hậu của lực lượng Công an miền Bắc.

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Tôi tin Việt Nam sẽ xây dựng được một ngành công nghiệp điện ảnh thành công

Michael L. Gray là một người viết đã 30 năm gắn bó với Việt Nam, đang hoạt động trong lĩnh vực điện ảnh, hiện tham gia nhiều dự án cùng các hãng phim và nhà sản xuất tại TP Hồ Chí Minh. Với khán giả điện ảnh Việt Nam, Michael được biết tới qua bút danh Anh Mai, đồng biên kịch phim “Long Ruồi” – bộ phim hài hành động do Charlie Nguyễn đạo diễn, từng trở thành hiện tượng phòng vé năm 2011. Michael hiện đang hoàn thành một tập truyện ngắn bằng tiếng Việt và đồng thời tham gia phát triển nhiều dự án điện ảnh mới.
Trong cuộc trò chuyện với CTV Chuyên đề An ninh thế giới Giữa tháng - Cuối tháng, Michael L. Gray nói nhiều tới cấu trúc kịch bản điện ảnh và tương lai của điện ảnh Việt Nam trên bản đồ thế giới.

Khi yêu thương biến thành thù hận

Khi yêu thương biến thành thù hận

Đầu năm 2026, liên tiếp các vụ án mạng do ghen tuông, mâu thuẫn tình cảm xảy ra tại Tuyên Quang, Tây Ninh, Đồng Tháp, Nghệ An… để lại nhiều bi kịch đau lòng. Từ những xung đột tưởng chừng rất nhỏ, nhiều người đã trượt dài trong cơn cuồng ghen, biến yêu thương thành tội ác.

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Làm sao có thể “Ta là một, là riêng, là thứ nhất”?

Muốn xuất bản một chương trình âm nhạc nghiêm túc, ít nhất riêng phần nhạc cần thuê nhạc sĩ phối khí, dàn nhạc giao hưởng, ban nhạc nhẹ, dàn nhạc dân tộc, ca sĩ, hợp xướng, thu âm, hậu kỳ. Nhìn cấu hình, có thể áng được tiền tỷ theo nhân lực. Dàn nhạc nhẹ có thể chỉ từ 5-10 nhạc công nhưng dàn giao hưởng thì ít cũng khoảng 80 người. Nếu cứ thế thì làng nhạc làm không hết việc. Nhưng, công nghệ đã làm thay đổi tất cả...

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

Nhạc sĩ trước “đôi thủ” AI

AI (trí tuệ nhân tạo) ngày càng ảnh hưởng sâu rộng tới mọi mặt của đời sống. Trong sáng tác âm nhạc, AI đang tạo ra những thay đổi mạnh mẽ, từ hỗ trợ nhạc sĩ viết giai điệu đến hòa âm phối khí, thể hiện tác phẩm. AI là một “cộng sự” đắc lực hay mang đến những thách thức với người làm âm nhạc và đâu là dấu ấn cá nhân trong thời đại công nghệ lên ngôi là những vấn đề nhiều người băn khoăn...

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Những băn khoăn trước nguy cơ di tích văn hóa Sa Huỳnh bị biến dạng

Hơn một thế kỷ nay, kể từ khi được phát hiện năm 1909, văn hóa Sa Huỳnh nói chung và di tích quốc gia đặc biệt Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi) nói riêng được các chuyên gia trong và ngoài nước đánh giá là một "trầm tích lịch sử sống". Hiện di tích khảo cổ Văn hóa Sa Huỳnh đang hướng tới là Di sản văn hóa thế giới.

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Các chuyên gia nói gì về “khu đất vàng” 19 Lê Thánh Tông?

Đề xuất di dời Trường Đại học Dược Hà Nội, Khoa Hóa học (Đại học Khoa học tự nhiên - Đại học Quốc gia Hà Nội) để chuyển không gian “Đại học Tổng hợp Hà Nội” tại 19 Lê Thánh Tông thành khu Bảo tàng Đại học thời đại Hồ Chí Minh, là một phương án có trong dự thảo đồ án quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm. Những ngày qua, thông tin này đã trở thành tâm điểm thu hút dư luận với những luồng ý kiến trái chiều...

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.