Cô gái da cam làm thơ gửi Tổng thống Mỹ Obama

Chị đã trăn trở nhiều đêm liên tục và chị quyết định làm thơ gửi Tổng thống Mỹ Barack Obama. Tứ thơ chiết xuất ra từ chính hình hài cong cong, xiêu vẹo của tác giả. Biết yêu thương và căm giận, chị đã viết lời tựa cho bài thơ của mình: "Tôi làm thơ gửi ngài, vẫn biết rằng nó quá xa xôi, không chỉ về địa lý, mà còn về tầm vóc, nhưng tôi vẫn làm điều đó, bởi tôi tin vào sức mạnh của công lý…".

Tình yêu "nảy mầm trên hoang mạc"

Ý tưởng làm thơ gửi Tổng thống Mỹ, cho thấy chị là một người khuyết tật dũng cảm thật sự. Nhưng trước tiên, tôi muốn kể về chuyện tình "da cam" của chị, đó là bằng chứng sống sinh động về những thiệt thòi và bất hạnh mà nạn nhân dioxin Việt Nam phải gánh chịu. Ngay cả trong tình yêu, họ cũng bị tước bỏ.

Câu chuyện tình yêu của chị được bung ra sau những đêm dồn nén tưởng như vỡ tung. Đó là người đàn ông có cái tên thật đẹp, Trần Hồng Anh. Anh ấy hơn chị hai tuổi, bị khuyết tật chân, không thể đi được. Hồng Anh không có cha, mẹ bỏ anh vì không thể lo nổi cho đứa con tật nguyền. Anh bơ vơ, không nơi bấu víu thì được người phụ nữ tốt bụng nhặt về nuôi, anh lớn lên trong sự khó nhọc của thân hình dị dạng. Và rồi 18 năm sau, Hồng Anh quyết định ra đi trong cơn quay quắt thống khổ vì hiểu ra thân phận thật của chính mình.

Ba năm lang bạt kéo theo cái thân xác không lành lặn, Hồng Anh cố vẫy vùng trong biển người hỗn mang. Anh lại quay về với người mẹ nuôi, cùng bà tha phương xuống dải đất miền Tây sống bằng những đồng bạc lẻ trên một quán cà phê cóc vỉa hè.

Hai mẹ con chị Hoàng Loan.
Hai mẹ con chị Hoàng Loan.

Trong ngôi nhà chung của diễn đàn 18/4 (diễn đàn dành cho người khuyết tật), nơi mà những người khuyết tật tìm được sự đồng cảm để cùng sẻ chia yêu thương, cùng hướng đến những ước mơ bình đẳng về quyền sống. Tại đây, Hoàng Loan đã gặp Hồng Anh. Lần đầu tiên chạm vào cánh cửa tâm hồn cô gái nhiễm chất độc da cam, Hồng Anh đã xao xuyến khi nhận ra một trái tim giàu sức sống, hài hước dí dỏm, và đặc biệt là một hồn thơ tuyệt vời. Cảm giác ấm áp, dịu mát len lỏi vào tâm hồn anh, tưởng bấy lâu đã trơ lỳ giữa chát đắng nghiệt ngã của số phận. Họ bắt đầu rụt rè về một tổ ấm trong mơ.

Tình yêu nảy mầm trên hoang mạc từ lúc nào chẳng biết, Hoàng Loan nhóm đốm lửa tình bằng những vần thơ thê thiết, đượm buồn. Chị trút vào đó giận dỗi, hờn tủi và tràn ngập yêu đương. Diễn đàn 18/4 là nơi duy nhất hai người có thể hò hẹn. Họ yêu nhau bằng ngôn từ, bằng tin nhắn, bằng khúc xạ vệ tinh để luôn nhớ về nhau.

Hành trình đi tìm tình yêu được Hồng Anh thổn thức trong những dòng tin nhắn gửi cho chị: "Ta đã gặp biết bao cô gái/ ấy thế mà ta lại mến riêng em…". Đến một ngày, cô gái da cam Hoàng Loan bất ngờ nhận được bài hát "điều ước giản dị" trên đài với lời tựa ngắn ngủi: "HA gửi đến HL". Điều ước giản dị chính là một mái ấm gia đình, một tình yêu gửi đúng người mình yêu. Lời bài hát chính là lời tỏ tình của chàng trai khiếm khuyết Hồng Anh. Tuy không gặp nhau, nhưng ngày nào họ cũng hâm nóng tình yêu qua điện thoại hay những dòng tin nhắn. Vì biết người yêu hay bị đau nên trước mỗi bữa cơm, Hồng Anh luôn nhắn tin động viên, an ủi. Chẳng biết có ma lực nào từ những dòng tin ấy, mà Hoàng Loan nhộn nhịp hơn, tươi trẻ mỗi ngày.

Bạn bè, người thân biết chuyện đã động viên chị mạnh dạn giữ lấy, hãy cứ về bên nhau, cứ xây dựng với anh ấy đi. Tôi hiểu, bên trong thể xác cong queo tiều tụy kia là nỗi khát khao bỏng cháy một mái ấm gia đình. Chị không thể đứng, không thể đi, chị héo rũ, quằn quại trên chiếc xe lăn nhưng nhu cầu được ôm ấp, được yêu thương, được mặn nồng từ người đàn ông chị yêu có lẽ mãnh liệt lắm.

Lỗi nhịp vì… "da cam"

Và những dòng thư tình nguệch ngoạc.
Và những dòng thư tình nguệch ngoạc.

Mối tình của Hồng Anh, Hoàng Loan được bồi đắp tưởng như sẽ trổ hoa kết trái thật đẹp, nhưng nghịch cảnh một lần nữa kéo họ về hai hướng khác nhau. Để rồi cô gái Hoàng Loan ngụp lặn, vẫy vùng trong nỗi khắc khoải hằng đêm. Đột nhiên mẹ nuôi Hồng Anh mất. Giấc mơ tạm gác nhường chỗ cho nỗi đau tan đàn xẻ nghé.

Trong cơn túng quẫn người thương yêu duy nhất ra đi, bỏ lại anh một mình trên thế gian, phải gánh trên vai trăm nỗi lo toan. Hồng Anh quyết tâm thổ lộ chân thành với người yêu rằng, anh không thể đến với Loan được. Một phần là nỗi mặc cảm, nhưng phần nhiều, đó là căn bệnh nan y anh mắc phải. Giờ đây, anh đang phải đếm từng ngày để sống, anh không muốn làm gánh nặng cho chị, không muốn chị khổ thêm nữa. Trước kia, anh biết mình không có quyền yêu ai và đã đóng kín tâm hồn bấy lâu, nhưng khi gặp Loan, anh đã không hủy diệt được cảm xúc đang ngày một lớn lên. Khi còn mẹ, anh đã buôi xuôi suy nghĩ cực đoan của mình, anh đã từng chìm đắm trong niềm hạnh phúc khi nghĩ về Loan.

Cuộc đời Hồng Anh cay nghiệt quá, đắng và đen như ly cà phê không đường. Còn Loan vẫn có gia đình, còn sức khỏe, dù hình hài khiếm khuyết. Có lẽ những nghiệt ngã đổ lên đời anh nhiều đến mức anh không còn đủ niềm tin vào việc chính mình có thể mang lại niềm vui dù nhỏ cho một ai đó. Anh chua cay với thân phận mình, để rồi hai nửa khuyết không thể tròn một giấc mơ rất đỗi con người.

Loan đã cố gắng níu kéo, cố gắng giật người yêu về bên cô, dù chỉ một ngày thôi. Nhưng Hồng Anh nhất định từ chối, cộng với lời dè bỉu từ miệng lưỡi người đời "ốc không mang nổi mình ốc…". Chị biết anh cần chị và chị cũng cần anh, cần lắm! Nhưng đành lỗi hẹn kiếp sau, một kiếp nào tròn trịa hơn, chứ đừng khuyết như bây giờ. "Vầng trăng khuyết nửa ấy" đủ tinh tế, đủ nhạy cảm  để thấy mình đang lẻ loi, trơ trọi trong tình yêu. Khi những đứa em lấy chồng, những đứa cháu sinh ra, nhìn thấy gia đình hạnh phúc, chị lại tủi hờn cho số phận mình.

Tôi lặng thinh trước nỗi đau của chị. Thấy mình thật bất lực trước sự khát khao quá lớn của một thân phận cùng là nữ nhi, nhưng lại lỡ chìm nổi giữa một kiếp buồn long đong.

Lời buộc tội cái gọi là số phận chẳng dành cho ai, chẳng có phiên tòa nào xử công bằng cả. Nếu anh mạnh dạn, liều lĩnh với tình yêu của mình thì có thể họ đã trôi về cùng một bến. Suốt một thời gian dài, Hoàng Loan buồn ủ dột, chị gầy rạc, hanh hao. Đêm nào chị cũng khóc, khóc điên dại, khóc quay cuồng, nhưng đều phải lặng lẽ một mình. Chị nhốt mình vào tĩnh mịch, một mình thổn thức, chị sợ cha mẹ biết, họ buồn, chị lại có lỗi.

Bài thơ gửi Tổng thống Mỹ Obama

Bài thơ gửi Tổng thống Mỹ được in trong tập "Xe lăn - khát vọng" của chị đã được xuất bản.
Bài thơ gửi Tổng thống Mỹ được in trong tập "Xe lăn - khát vọng" của chị đã được xuất bản.

Đinh Thị Hoàng Loan là một bằng chứng hùng hồn tố cáo tội ác chiến tranh do người Mỹ gây ra trên đất nước Việt Nam. Chị đã làm một bài thơ gửi Tổng thống Mỹ Barack Obama với những câu hỏi gai góc về chiến tranh và sự hủy diệt bằng chất độc dioxin, đồng thời khẳng định sự bất diệt của chân lý, của lẽ phải trong cuộc chiến đòi lại sự công bằng cho nạn nhân chất độc da cam ở Việt Nam.

"Hỏi ngài Obama - Tổng thống Mỹ
Hỏi những quan chức tòa nước Mỹ tự do
Hỏi những lương tri còn thức hay đang ngủ
Có hay không nỗi đau ở Việt nam…?"

Bài thơ có tựa đề "Hỏi những lương tri" đã được dịch ra tiếng Anh, Hoàng Loan mong muốn, một ngày nào đó, bài thơ sẽ đến được tay ngài Tổng thống Mỹ ở bên kia bán cầu. Ông ấy sẽ hiểu được nỗi đau và những thiệt thòi mà những nạn nhân dioxin như chị đang phải gánh chịu. 

"…Nào ai muốn mang hình hài dị dạng
Không chân tay, không mắt mũi miệng cười…"

Cha chị là ông Đinh Nhung, một cán bộ cách mạng từng hoạt động tại chiến trường miền Nam từ năm 1966 đến ngày giải phóng. Sau hòa bình, gia đình ông chuyển vào Đồng Nai sinh sống, ông Nhung chuyển công tác sang ngành Công an. Sau khi vợ bị sảy thai ba lần liên tục, đến năm 1978 thì Đinh Thị Hoàng Loan chào đời, thể trạng con phát triển chậm, chân tay cong queo, yếu ớt, ông Đinh Nhung mới biết mình bị nhiễm chất độc dioxin trong thời điểm tham gia chiến tranh. Rất may là ba người con sau này của ông bà đều khỏe mạnh bình thường.

Hoàng Loan lớn lên trong bệnh viện nhiều hơn ở nhà, 16 tuổi, chị vẫn phải nằm viện. Sự sống của chị được duy trì bằng những liều thuốc. Tuy nhiên, gia đình không ai biết, bộ não của chị phát triển bình thường và có trí nhớ hơn hẳn người khác. Năm lên 10, chị được đứa em gái dạy chữ, dạy tính toán ngay trên giường bệnh. Hoàng Loan tiếp thu nhanh, ghi nhớ ngay lập tức vào bộ não. 24 chữ cái, chị thuộc chỉ trong một đêm học. Một tháng sau thì chị đã hoàn tất việc ghép vần và bắt đầu đọc trôi chảy các tập sách truyện người lớn.

Hoàng Loan mê sách đến quên ăn quên ngủ, chị có thể thức trắng đêm để đọc sách và nghiên cứu vấn đề. Người chị cong lại, chân tay yếu ớt không thể cầm nắm vật gì, thậm chí cây bút, nó cũng trở nên nặng nhọc với chị. Chị viết chữ nguệch ngoạc, méo mó vì cơ tay quá mềm, chị không thể làm chủ được đường nét. Nhưng bù lại, chị dùng điện thoại và máy tính rất nhanh nhạy. Giờ thì Hoàng Loan sáng tác thơ, viết nhật ký bằng điện thoại và máy tính là chủ yếu.

Hai năm nay, chị đau đáu dõi theo cuộc hành trình đi đòi lại công lý của các nạn nhân da cam Việt Nam trên đất Mỹ xa xôi. Và ở đó, chị đã khóc thét lên khi nhìn thấy hình ảnh của những con người cùng cảnh ngộ với mình. Ông Len Adis, người Mỹ, ủng hộ Việt Nam đi đòi công lý cho nạn nhân chất độc da cam đã tới tận nhà chị, động viên và tỏ lòng khâm phục trước nghị lực mạnh mẽ của cô gái da cam Đinh Thị Hoàng Loan. Ông Len Adis sẽ làm hết sức mình để mang thông điệp từ bài thơ của chị gửi đến Tổng thống Mỹ

Ngọc Thiện

Các tin khác

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Trước khi nhận con nuôi, hai vợ chồng Jason và Jenn đã đăng kí tham gia một lớp hướng dẫn cách làm cha mẹ, nhưng khoá học đó không hề chuẩn bị cho Jason và Jenn cách đối phó với một đứa con trai bạo lực.
Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Mang trong mình căn bệnh da khô vảy cá hiếm gặp từ bẩm sinh khiến các lớp da trên cơ thể bong từng mảng lớn, bóng loáng như nilon nên lúc nào hai chị em Trần Thị Phương Thảo (16 tuổi) và Trần Hùng Minh (6 tuổi) cũng cảm thấy vô cùng đau đớn. Các mảng da thường xuyên bị nứt và tứa máu tươi khiến khuôn mặt của 2 đứa trẻ trở nên biến dạng.
Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

"Mỗi lần nhìn con tôi không cầm được nước mắt. Tôi tủi cho số phận của con và biết rằng chặng đường phía trước sẽ rất khó khăn", chị Lê Thị Son, ở thôn Lạt Dương, xã Hồng Thái, huyện Phú Xuyên, Hà Nội nhớ lại lần đầu nhìn thấy con.
Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Số phận không chịu buông tha cho chị, bởi chồng chị từ một người bình thường bỗng phát bệnh thần kinh, cả ngày chỉ biết đi lang thang, la hét, đập phá đồ đạc và đánh vợ. Nhiều năm qua, chị Ngẫm buộc phải "nhốt" chồng trong căn buồng vài mét vuông.
Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

15 năm mang hình hài dị dạng, danh phận con người dường như biến mất khỏi cuộc sống thường nhật của Mến. Nếu như hình dạng ấy là sự sắp đặt của tạo hóa, thì sống trên đời này còn gì vui nữa...
Người cá bên hồ thủy điện

Người cá bên hồ thủy điện

Những cư dân sống ven hồ thủy điện Bản Vẽ thuộc xã Hữu Khuông (Tương Dương – Nghệ An), người lành lặn đã gặp vô vàn khó khăn, với người khuyết tật, khó khăn càng thêm bội phần. Họ như bị giam hãm bởi bệnh tật, giữa trập trùng sông nước, núi đồi và đôi khi là cả sự định kiến và tự ti.
Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Niềm vui của các bậc cha mẹ sinh con ra những mong con khôn lớn nương tựa khi “xế chiều”. Thế nhưng, cái điều hết sức bình thường đó chỉ là ước mơ xa vời với ông bà khi phải chật vật lần lượt chăm sóc cho 4 người con vừa mắc thiểu năng trí tuệ vừa mắc bệnh ung thư. Đó là hoàn cảnh đáng thương của gia đình ông Phạm Văn Phúc (sinh năm 1940) và bà Đinh Thị Mỳ (sinh năm 1947) trú tại tổ dân phố Đọ Xá, phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.
Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Bữa nào cho con ăn, bà cũng khóc xen trong cảm giác nơm nớp lo sợ con sẽ đánh mình. Qua song sắt của chiếc cũi, nhiều lần bà bị con kéo tay đến trày da bật cả máu. Đau đớn, bà chỉ biết ngồi khóc, trách sao ông trời bắt tội con trai của bà bị tâm thần nhiều năm qua.
Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Sau quãng đường gần 200km để đến xã Cẩm Đàn, huyện Sơn Động (tỉnh Bắc Giang), nhờ sự chỉ dẫn của người dân địa phương, chúng tôi tìm đến thôn Trại Giăng, cũng là nơi ẩn chứa câu chuyện bất hạnh của hai đứa trẻ mồ côi Hồ Ký Sự (SN 2012) và Hồ Sỹ Nghiệp (SN 2015).
Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Bị liệt 2 chân, đến việc tự chăm lo bản thân còn vất vả, nhưng nhiều năm nay chị Nguyễn Thị Hợp (SN 1966) ở thôn Đầu Bến, xã Hợp Tiến, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương lại là người duy nhất chăm sóc mẹ già đã hơn 90 tuổi đang mắc bệnh ung thư. Đói nghèo và bệnh tật bủa vây, 2 người phụ nữ đang sống trong sự khốn khó đến cùng cực.
Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Vợ chồng anh Đỗ Công Trường, SN 1985 và chị Nguyễn Thị Hồng, SN 1990 “nổi tiếng” khắp thôn Phú Hạ, xã Tân Phú, huyện Quốc Oai (Hà Nội) với biệt danh “cặp vợ chồng trẻ đẻ nhiều con nhất”. Dù mới bước vào tuổi 30 nhưng chị Hồng đã trải qua 8 lần sinh nở, cuộc sống vì thế thiếu thốn trăm bề.
Cậu bé “mặt quỷ”

Cậu bé “mặt quỷ”

15 tuổi, cậu bé mang gương mặt “quỷ” vẫn lủi thủi, quanh quẩn xó nhà.Không bạn bè, không người chơi chỉ vì cậu mang căn bệnh lạ khiến người lở loét, bốc mùi... Nhà nghèo không có tiền chữa bệnh, cuộc đời cậu bé không biết sẽ đi về đâu.
Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Ngày 5-12, một cô gái 23 tuổi đã bị nhóm 5 người đàn ông tưới xăng lên người và thiêu sống khi đang tới tòa án quận Unnao, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ để dự phiên xét xử vụ án cưỡng hiếp mà cô là nạn nhân. Bị bỏng 90% cơ thể, cô gái xấu số đã qua đời tại một bệnh viện ở thủ đô New Delhi sau hai ngày điều trị.
Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Mắc chứng xương thủy tinh từ khi mới lọt lòng nên cuộc sống của chị Đinh Thị Bích Hậu (SN 1974, trú tại khu phố 2, phố Hoàng Diệu, phường Cẩm Thượng, TP Hải Dương) phải chịu quá nhiều thiệt thòi.