Chồng tôi tự thiêu?!

Không hiểu sao hôm nay chồng tôi về rất sớm. Mọi ngày sau cơn say với ma men, cứ phải gần chín, mười giờ tối mới thấy lử khử trở về. Khi ấy bao giờ tôi cũng phải xốc vai kéo lê vào nhà. Vậy mà vừa mới sập tối chồng tôi chợt có mặt ở cửa làm thằng con mới sáu tuổi chạy hoảng loạn. Nó rất sợ bố vì đã chứng kiến tôi bị nhiều trận đòn, bởi những cơn giận dữ không đâu của chồng tôi. Nó nép vào tôi như sợ ma vậy. Chồng tôi về, nhưng lại rất tỉnh táo, tỏ ra không hề có lấy một giọt rượu. Tôi sinh nghi chắc có chuyện gì đã xảy ra.

Anh im lặng. Tôi cũng chờ xem sao. Bất ngờ chồng tôi đi nhanh xuống bếp vớ lấy con dao bài to. Thằng con chạy vội vào buồng đóng cửa lại. Tôi muốn hỏi có chuyện gì thì lại ngại ngần, đi thẳng lên nhà. Hình như có tiếng mài dao. Tôi hồi hộp hỏi anh ăn cơm chưa. Không một tiếng trả lời. Tôi nhắc vẫn để phần cơm và canh cho anh ở dưới bếp như mọi khi. Vẫn im lặng. Tôi lại nói, chai rượu vẫn ở chỗ cũ, góc chạn.

Tiếng mài dao càng nhanh hơn. Hình như những lời tôi nói đâm thừa. Tiếng quèn quẹt mài dao vào cạnh thành bể nước càng xiết mạnh. Tôi nghĩ nếu nói thêm một câu nữa, lưỡi dao kia sẽ bay vào cổ mình là cái chắc. Vậy là tôi im lặng mở cửa buồng đi vào. Thằng con ôm chầm lấy tôi mếu máo không dám khóc to vì sợ. Cả đêm không sao tôi ngủ được. Thằng bé thỉnh thoảng lại ú ớ trong cơn mê sảng. Tiếng mài dao cứ như chà xát, đe dọa, mọi hiểm họa sẽ xảy ra bất kể lúc nào.

Đến sáng, chồng tôi ngủ gục bên bể nước, trong tay vẫn nắm con dao được mài sáng quắc. Tôi lay anh dậy để còn đưa con đi mẫu giáo và đi làm. Anh không sao tỉnh dậy nổi. Tôi lại phải xốc anh dậy như mỗi lần say rượu dìu vào nhà trong. Vừa hay vào tới giường, bất ngờ anh mở mắt nhìn tôi trừng trừng, rồi hét lên một tiếng. Anh quay người đè tôi xuống, rồi bóp cổ tôi. Tôi quá sợ vì tình huống đã xảy ra, không thể nào gỡ kịp, nên đành đạp mạnh vào người anh để chạy thoát. Thằng bé khóc thét lên gọi mẹ. Tôi lao ra bế xốc đứa bé lên chạy ù ra đường. Mấy người hàng xóm ngơ ngác nhìn theo không hiểu có chuyện gì đã xảy ra. Thế là đến tối hai mẹ con tôi không dám về nhà. Tôi nghĩ chồng mình đã bị điên.

Tôi nói hết với mẹ về hiện tượng chồng mình, và xin bà cho hai mẹ con tôi tá túc một thời gian, chờ ít hôm xem sao. Bà đồng ý và hứa sẽ sang nói chuyện với chồng tôi, để biết vì sao lại mài dao suốt đêm thế. Tôi rất lo khi mẹ sang không biết anh ta có gây sự gì không. Tôi gàn. Mẹ tôi tỏ ra hết sức bình tĩnh. Thế là đến tối bà sang gặp chồng tôi. Ai dè, vừa thấy mẹ tôi, anh ta vác ngay dao ra dọa. Bà cố hết sức bình tĩnh hỏi han, tỏ ra có sự quan tâm, nhưng anh ta lại chửi rằng, không biết dậy con gái, để nó trốn đi với trai. Mẹ tôi quát lên, ăn nói phải nghiêm chỉnh không được nói bừa, hay bị ai xúi bẩy. Đột nhiên anh ta ôm mặt khóc rức lên như một đứa trẻ. Từ đó mẹ tôi hỏi gì anh ta cũng im lặng, nên đành trở về.

Khi được mẹ tôi nói lại mọi chuyện, tôi sực nhớ lại nhiều đêm gần đây, tôi bị chồng tôi hành hạ đến khổ sở vì chuyện “ấy”. Tôi cố gắng chiều anh, nhưng mọi chuyện lại bất ổn, chắc có thể vì rượu. Trước đây, mỗi lần uống rượu về là anh lại kéo tôi vào giường, đòi cho bằng được. Nhưng mọi sự cũng chỉ được trong tích tắc. Lại có lần, chưa kịp làm gì anh đã rên rỉ và nằm ì trên bụng tôi không thể xuống được nữa.

Tôi lựa người nhẹ nhàng đỡ anh nằm xuống. Và cũng chính từ đó, tôi sợ mọi chuyện chẳng may xảy ra, nên mỗi lần anh đòi đều từ chối. Nói là từ chối để làm cớ, chứ tôi biết càng ngày anh càng yếu rệu đi vì ma men. Nhất là những chai rượu rởm của các quán nhậu. Tôi nghi chúng chỉ làm cho con người rạo rực lên chút ít, sau đó là một cuộc sát hại sức khỏe một cách triền miên. Bằng cớ, sau đó anh không hề còn ham muốn gì, tối về muộn trong cơn say và nằm vật ra là ngủ lịm đi.

Chồng tôi tự thiêu?! ảnh 1

Thế rồi có lần, anh đi về cùng với một người bạn, cả hai đều say. Tôi định dìu chồng vào, thì anh bạn lại ôm chầm lấy tôi và nhận là vợ mình. Tôi cố đẩy anh ta ra, thì chồng tôi lại kéo vào và nói, vợ chồng là phải yêu thương nhau. Thế là anh ta cứ ôm lấy tôi mà hôn lên má. Tôi phải cố lấy hết sức đẩy thật mạnh. Anh ta bị ngã lăn ra nhà. Chồng tôi túm lấy tôi mà đánh rất phũ phàng, lấy cớ vì sao lại đối xử với chồng như thế. Anh nói đánh vợ hộ bạn. Tôi buồn đến nẫu ruột. Và nghĩ mình có lúc sẽ phát điên lên mất. Thế rồi sáng hôm sau, chồng tôi tỉnh dậy, không thấy người bạn đâu. Anh nghĩ tôi đã tằng tịu với bạn qua đêm, mới để người ấy trốn thoát. Tôi chỉ biết rú lên rằng anh có điên không.

Ông bạn kia không biết đã tỉnh dậy lúc nào và đã nhanh chân cuốn xéo ra khỏi nhà từ bao giờ. Nhưng một nỗi ám ảnh đến ghê gớm, rằng chồng tôi luôn luôn nghĩ tôi đã đi với trai và ngủ với mọi bạn rượu của anh ta. Và, cũng từ đó chồng tôi lại chết chìm trong quán nhậu, người gầy nhom vì không ăn uống gì cho lại. Mới bốn mươi tuổi mà nom cứ như ông già sáu mươi. Có đêm, tôi bất chợt thấy anh định mò vào giường, nhưng lại ngủ quên ngay dưới đất mà không hay. Đến sáng nghe tiếng ngáy to tôi mới biết có người ngủ dưới chân giường. Tôi nghĩ đó là đêm ham muốn cuối cùng của anh đối với tôi.

Tôi thực sự bế tắc nhưng không biết làm thế nào để gỡ cho mọi chuyện trở về ban đầu. Lấy nhau mãi gần mười năm mới có con. Khuyên bảo mãi nhưng anh cũng không bỏ được rượu. Đã mấy lần tôi định nhờ người đưa anh đi viện hay đi trại nào đó để cai rượu, nhưng đều bị anh từ chối và còn đánh tôi một cách không thương tiếc. Sau này, chồng tôi còn lẩn thẩn nghĩ mình không làm gì được với vợ, ắt sẽ phải đi với người đàn ông khác. Rồi nghe đâu có lần một người bạn nhậu mách, gặp tôi đi chơi với người yêu cũ ở thôn Hạ. Thế là đêm đó tôi bị hành hạ đến khổ. Tra hỏi đủ điều. Đánh mọi đòn. Tôi cố đỡ và né tránh anh ta càng điên tiết và cho là tôi không chung thủy.

Tôi đã tính đến chuyện ly hôn. Nhưng suy nghĩ nhiều đêm rồi lại thôi không nói ra. Đành câm lặng sống vì đứa con thơ dại. Nhưng mọi chuyện đâu yên ổn. Tôi chỉ còn mong ước, thôi thì anh cứ uống, cứ đêm đêm mới về, rồi ngủ say bí tỉ, cho qua ngày đoạn tháng. Tôi tính chuyện cho qua mọi điều đành sống với lũ vậy chứ sao. Nhưng từ khi chồng tôi lại cứ đêm mài dao thì quá hãi. Lo cho tôi một, thì lại lo cho đứa con trăm lần. Hình ảnh lưỡi dao oan nghiệt ấy biết đâu bất ngờ làm cho đổ máu…

Đột nhiên sáng nay, có tiếng hô hoán của hàng xóm, chồng tôi đang mang can xăng đến dọa tự tử, đòi vợ con trở về. Tôi hốt hoảng nhìn ra đầu ngõ, quả đúng chồng tôi đang đảo người trong cơn say. Anh ra hạn, trong mười lăm phút nữa nếu tôi không bế con về là anh ta sẽ tự thiêu. Tôi nghĩ người say hay nói bừa bãi nên mặc kệ. Tôi đóng cửa sổ lại. Mẹ tôi ra nói với anh ta, đừng có hành động bậy bạ, nếu không mang can xăng đi, bà sẽ báo Công an xã đến bắt giam.

Anh ta cười rất to, rồi la lên mẹ tôi đã giấu con gái để đi lăng nhăng với trai, nếu còn giữ con gái, thì anh ta sẽ tự thiêu hay đốt nhà cho coi. Mẹ tôi hét lên có giỏi thì tự thiêu ngay đi. Ai dè anh giội ngay can xăng lên đầu. Mẹ tôi hốt hoảng chắp tay lạy anh. Bà nói, tôi xin anh và thương lại vợ con đừng có làm liều. Lúc này, chồng tôi lại cười khoái chí và còn giội thêm xăng vào người. Đứa con khóc thét lên vì quá hoảng sợ. Tôi cố bịt miệng nó lại không được nữa. Không ngờ nó vừa khóc vừa gọi bố. Một bản năng tự nhiên của con người chăng.

Chồng tôi nghe thấy tiếng con gọi có lẽ trĩu lòng vì tình thương trỗi dậy chăng. Anh cười, rồi quỳ xuống gọi con về với cha, và hứa sẽ không uống rượu nữa. Thằng bé định chạy ra. Tôi cố giữ lại vì sợ biết đâu nó sẽ gặp nguy hiểm. Tin làm sao được lời người say. Chồng tôi cố khóc to, một cách thảm thiết, và đòi mẹ tôi thả con gái ra. Anh ta vẫn tỏ ra mất hết sự tỉnh táo và cho là mẹ tôi đang giam chúng tôi.

Hình như có ai đã báo Công an xã. Họ gọi loa xướng tên chồng tôi và nói hãy tỉnh táo dừng tay mọi hành động dại dột. Cứ tưởng khi đã có Công an thì mọi chuyện sẽ yên ổn, nhưng tình thế bất ngờ xấu đi, khi chồng tôi giơ cái bật lửa ra như một lời đe, chớ có ai lại gần. Tôi thấy thế đã định chạy ra dỗ anh cho dù có nguy hiểm. Rất có thể câu chuyện sẽ rất tồi tệ, nếu tôi không ra lúc này, vì chồng tôi đâu còn tỉnh táo. Không ngờ mẹ tôi giữ lại. Tôi và mẹ đang giằng co nhau, thì thằng con vuột khỏi tay, chạy  ra khỏi nhà. Tôi hốt hoảng kêu lên.

Một anh Công an xã thấy thằng bé đang rụt rè đi ra sân, vội vàng chạy tới định giữ lại, nhưng không ngờ ngọn lửa đã bùng lên. Chồng tôi đã bật lửa. Một ngọn đuốc sống đang quằn quại bốc cháy. Hai người Công an xã lao tới chụp hai cái tải ướt lên người chồng tôi. Nhưng xăng quá nhiều hai cái tải cũng bốc khói. Đúng lúc đó, mấy thanh niên trong xóm, mỗi người một xô nước hắt vào, cố dập ngọn lửa. Họ đè chồng tôi xuống và chụp hẳn một tấm vải bạt, ngọn lửa mới tắt hẳn.

Chồng tôi không còn giãy giụa được nữa. Họ mang cáng đưa chồng tôi lên y tế xã, rồi sau đó phải đưa lên huyện. Tôi vô cùng hoang mang và không biết sau cái đận thê thảm này, chồng tôi liệu có thể cai được rượu? Nếu không thì chính tôi cũng hóa điên mất

Lưu Liêu

Các tin khác

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Trước khi nhận con nuôi, hai vợ chồng Jason và Jenn đã đăng kí tham gia một lớp hướng dẫn cách làm cha mẹ, nhưng khoá học đó không hề chuẩn bị cho Jason và Jenn cách đối phó với một đứa con trai bạo lực.
Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Mang trong mình căn bệnh da khô vảy cá hiếm gặp từ bẩm sinh khiến các lớp da trên cơ thể bong từng mảng lớn, bóng loáng như nilon nên lúc nào hai chị em Trần Thị Phương Thảo (16 tuổi) và Trần Hùng Minh (6 tuổi) cũng cảm thấy vô cùng đau đớn. Các mảng da thường xuyên bị nứt và tứa máu tươi khiến khuôn mặt của 2 đứa trẻ trở nên biến dạng.
Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

"Mỗi lần nhìn con tôi không cầm được nước mắt. Tôi tủi cho số phận của con và biết rằng chặng đường phía trước sẽ rất khó khăn", chị Lê Thị Son, ở thôn Lạt Dương, xã Hồng Thái, huyện Phú Xuyên, Hà Nội nhớ lại lần đầu nhìn thấy con.
Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Số phận không chịu buông tha cho chị, bởi chồng chị từ một người bình thường bỗng phát bệnh thần kinh, cả ngày chỉ biết đi lang thang, la hét, đập phá đồ đạc và đánh vợ. Nhiều năm qua, chị Ngẫm buộc phải "nhốt" chồng trong căn buồng vài mét vuông.
Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

15 năm mang hình hài dị dạng, danh phận con người dường như biến mất khỏi cuộc sống thường nhật của Mến. Nếu như hình dạng ấy là sự sắp đặt của tạo hóa, thì sống trên đời này còn gì vui nữa...
Người cá bên hồ thủy điện

Người cá bên hồ thủy điện

Những cư dân sống ven hồ thủy điện Bản Vẽ thuộc xã Hữu Khuông (Tương Dương – Nghệ An), người lành lặn đã gặp vô vàn khó khăn, với người khuyết tật, khó khăn càng thêm bội phần. Họ như bị giam hãm bởi bệnh tật, giữa trập trùng sông nước, núi đồi và đôi khi là cả sự định kiến và tự ti.
Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Niềm vui của các bậc cha mẹ sinh con ra những mong con khôn lớn nương tựa khi “xế chiều”. Thế nhưng, cái điều hết sức bình thường đó chỉ là ước mơ xa vời với ông bà khi phải chật vật lần lượt chăm sóc cho 4 người con vừa mắc thiểu năng trí tuệ vừa mắc bệnh ung thư. Đó là hoàn cảnh đáng thương của gia đình ông Phạm Văn Phúc (sinh năm 1940) và bà Đinh Thị Mỳ (sinh năm 1947) trú tại tổ dân phố Đọ Xá, phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.
Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Bữa nào cho con ăn, bà cũng khóc xen trong cảm giác nơm nớp lo sợ con sẽ đánh mình. Qua song sắt của chiếc cũi, nhiều lần bà bị con kéo tay đến trày da bật cả máu. Đau đớn, bà chỉ biết ngồi khóc, trách sao ông trời bắt tội con trai của bà bị tâm thần nhiều năm qua.
Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Sau quãng đường gần 200km để đến xã Cẩm Đàn, huyện Sơn Động (tỉnh Bắc Giang), nhờ sự chỉ dẫn của người dân địa phương, chúng tôi tìm đến thôn Trại Giăng, cũng là nơi ẩn chứa câu chuyện bất hạnh của hai đứa trẻ mồ côi Hồ Ký Sự (SN 2012) và Hồ Sỹ Nghiệp (SN 2015).
Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Bị liệt 2 chân, đến việc tự chăm lo bản thân còn vất vả, nhưng nhiều năm nay chị Nguyễn Thị Hợp (SN 1966) ở thôn Đầu Bến, xã Hợp Tiến, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương lại là người duy nhất chăm sóc mẹ già đã hơn 90 tuổi đang mắc bệnh ung thư. Đói nghèo và bệnh tật bủa vây, 2 người phụ nữ đang sống trong sự khốn khó đến cùng cực.
Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Vợ chồng anh Đỗ Công Trường, SN 1985 và chị Nguyễn Thị Hồng, SN 1990 “nổi tiếng” khắp thôn Phú Hạ, xã Tân Phú, huyện Quốc Oai (Hà Nội) với biệt danh “cặp vợ chồng trẻ đẻ nhiều con nhất”. Dù mới bước vào tuổi 30 nhưng chị Hồng đã trải qua 8 lần sinh nở, cuộc sống vì thế thiếu thốn trăm bề.
Cậu bé “mặt quỷ”

Cậu bé “mặt quỷ”

15 tuổi, cậu bé mang gương mặt “quỷ” vẫn lủi thủi, quanh quẩn xó nhà.Không bạn bè, không người chơi chỉ vì cậu mang căn bệnh lạ khiến người lở loét, bốc mùi... Nhà nghèo không có tiền chữa bệnh, cuộc đời cậu bé không biết sẽ đi về đâu.
Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Ngày 5-12, một cô gái 23 tuổi đã bị nhóm 5 người đàn ông tưới xăng lên người và thiêu sống khi đang tới tòa án quận Unnao, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ để dự phiên xét xử vụ án cưỡng hiếp mà cô là nạn nhân. Bị bỏng 90% cơ thể, cô gái xấu số đã qua đời tại một bệnh viện ở thủ đô New Delhi sau hai ngày điều trị.
Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Mắc chứng xương thủy tinh từ khi mới lọt lòng nên cuộc sống của chị Đinh Thị Bích Hậu (SN 1974, trú tại khu phố 2, phố Hoàng Diệu, phường Cẩm Thượng, TP Hải Dương) phải chịu quá nhiều thiệt thòi.