Cha về

Cha bỏ nhà đi vào một chiều cuối đông xám xịt, khi tôi vừa tròn mười hai tuổi và em gái tôi sáu tuổi. Tôi còn nhớ như in cái giây phút chia ly ấy. Cha im lặng nhìn từng người như nhìn lần cuối cùng. Đôi mắt mẹ ầng ậc nước, mãi lâu sau mới thốt ra được câu run rẩy:“Hay anh đừng đi nữa, ở lại với mẹ con em?”. 

Hôm trước mẹ còn cứng rắn đến thế, mà giờ bỗng chốc yếu mềm. Phải chăng tình vợ chồng như một canh bạc? Cha cố tình như không nghe thấy! Khối cơ bên khóe mắt cha giần giật, đôi mắt nửa như vô hồn? “Thôi mẹ! Để cha đi!”. Tôi bỗng bất cần, dù trước đó tôi quỳ lạy xin cha ở lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt cha, nói trong lòng câu băng giá: “Sao ông không đi ngay cho rồi?!”. Tôi thương mẹ hơn bao giờ hết!

Chiếc taxi tới, “xịch” đỗ. Tài xế vội mở cửa sau đưa chiếc va-li vào, rồi đóng cái “rầm”, sau giây phút tức thì lao vút như kẻ chạy trốn. Trời chiều cuối đông tái tê cùng những đám mây buồn đổ xuống. Cái thị trấn vốn sầm uất bị bóng tối bao trùm nhanh vạn vật. Mẹ ngã gục. Còn tôi như kẻ mơ hoang, thấy bóng ma bao quanh mình. Em gái tôi nào biết gì, nó đòi mẹ bánh Meringue, loại bánh mà cha thường mua cho nó. Xét cho cùng, cha đi đâu, ở đâu là quyền của cha, khi cha và mẹ đã ly hôn.

Thời gian tưởng như quật ngã ba mẹ con tôi, nhưng không. Mẹ tôi là giáo viên tiểu học. Mẹ xinh đẹp. Chẳng phải do tôi nói thế. Do thiên hạ. Còn cha tôi làm ở một công ty xuất nhập khẩu trên thành phố. Bao năm trời phấn đấu, ông lên được cái chức Phó. Tuy chỉ là Phó, nhưng nhân viên nể sợ ông lắm. Ông là người hào phóng, nhưng đôi khi lại lễ nghi, chính tắc của tư tưởng phong kiến.

Minh họa: Ngô Xuân Khôi.
Minh họa: Ngô Xuân Khôi.

Cha bỏ mẹ với lý do“không hợp nhau”. Không hợp ở chỗ nào, thì cha không nói. Không giải thích. Tôi chỉ biết lâu lắm rồi giữa cha mẹ thường hay cự nự nhau, chẳng chuyện gì ra chuyện gì. Cha bảo mẹ thiếu nữ tính, còn mẹ bảo cha bảo thủ. Đêm ấy tôi nghe thấy mẹ nói lớn: “Lá đổ muôn chiều là của Đoàn Chuẩn sao anh cứ cãi là của Cung Tiến nhỉ?”. Lần đầu tiên tôi nghe thấy âm thanh giận dữ của mẹ. Sau đó thì hai người xảy ra “chiến tranh lạnh”! Tôi thì nghĩ, cha cố tình nói sai để “gây” với mẹ thôi. Chứ cha cũng rành rọt dòng nhạc tiền chiến lắm.

Có kẻ tếu táo bảo cha tôi bỏ vợ để mong tìm một sự “hoành tráng” của giống đực? Có người lại bảo, ông muốn đi kiếm thằng “nối dõi tông đường”? Nói sao chứ, cha tôi chả bao giờ ta thán mình không có con trai. Tuy nhiên, lần mẹ sinh em Hoa, cha không được hân hoan lắm, nhưng cũng không đến nỗi phải “thả gà”. 

Cha bỗng biến thành một “phương trình vô số ẩn” để thiên hạ tha hồ mà giải, tha hồ mà đàm tiếu. Tôi không muốn mẹ rơi vào “số phận” như nhiều người phụ nữ khác lấy phải người chồng có cái đầu rỗng như vỏ ốc, chì chiết vợ “không biết đẻ thằng cu”. Chả lẽ ở thời đại này mà cha tôi vẫn còn tư tưởng xưa như trái đất? Có lần mẹ hỏi cha: “Tại sao đàn ông các anh cứ phải có con trai?”.

Cha không mở miệng. Tôi bỗng trách mình, sao không là giống đực, mà lại là giống cái? Sau này có lấy chồng, tôi sẽ bắt anh ta ký vào “biên bản” của lời hứa, dù vợ có đẻ con trai hay con gái thì vẫn phải “yêu thương!”. Tôi phá lên cười khanh khách. Đúng là đồ dở hơi! Xót xa thay cho mẹ!

 *

Ông hiệu trưởng thường hay lui tới nhà tôi, bàn chuyện chuyên môn gì đó với mẹ. Tôi nghĩ láo lếu trong bụng “có mà tán gái ấy, chuyên môn cái con khỉ”, rồi tôi lại buồn cười như xem hài. Vợ ông hiệu trưởng mất đã ba năm do một căn bệnh nan y, để lại cho ông nuôi hai “tướng cướp” đang tuổi tới trường. Thực ra, ông hiệu trưởng là một người tốt. Chưa bao giờ có một dư luận xấu về ông. Ông khuyên bảo chị em tôi những điều rất bổ ích; chân thành với mẹ tôi như tia sáng. Có đồng nghiệp của mẹ đã ghé tai tôi hỏi: “Con có đồng ý cho bác ấy lấy mẹ không?”. Tôi chỉ cười. Tôi nhớ cha, thương cha, tiếc thay cho cha vì một góc của cái đầu nông cạn mà cha đã dấn thân theo “vết xe đổ” của những kẻ ích kỷ hẹp hòi!

Nghe đâu cha đi theo người phụ nữ trên thành phố kém mẹ những mười tuổi. Những tưởng kiếm được “thằng nối dõi tông đường”, đâu ngờ cha gặp “quả bom điếc”! Điên tiết! Ông quyết định “đường ai nấy đi”. Người kể chuyện cứ vanh vách như thể họ sống với cha tôi, không hiểu thật hư thế nào? Với con người như cha kiếm đâu chả được người tình, vì cha có tiền, có quyền, quan hệ rộng, lại được cái tướng dễ coi.

Từng ấy cái, cũng thừa lực hút đám đàn bà con gái thiếu mùi đàn ông. Rồi lại nghe đâu cha lấy một nàng thôn nữ để rồi sau bao năm “chinh chiến trường tình”, cộng với áp lực công việc, sức khỏe cha có phần giảm sút, ông đã phải tìm tới Lộc Cường Thần, một dược liệu dành cho nam giới mong cải thiện gân cốt, mong xứng đấng nam nhi! Chẳng biết có phải tại thần dược không mà chỉ trong hơn tuần lễ, thôn nữ của cha đã kêu nặng bụng? Rồi chín tháng mười ngày sau, hoa  đến thì hoa nở ra hai “con vịt”! Sinh đôi! Cha méo mặt! Bỏ thì thương, vương thì tội. Thiên hạ được một phen ồn ào rằng, ông già sắp xuống lỗ mà vẫn còn phải rửa đít, ẵm em! Những chuyện thiên hạ kể về cha tôi nghe “hot” hơn cả tin nóng về cuộc chiến chống nhóm Hồi giáo cực đoan IS! Cười, mà nước mắt tôi cứ ứa ra!

Lâu lắm rồi ông hiệu trưởng không đến nhà tôi. Bỗng tôi thấy nhớ ông, tuy không phải máu mủ ruột rà nhưng ông rất thương ba mẹ con tôi! Đã có lần ông đặt vấn đề muốn chung sống hợp pháp với mẹ, nhưng mẹ lắc đầu. Trong suy tư của mẹ, đàn ông là một thế giới siêu hình, rối rắm, thâm nho và độc ác! Một lần, tôi nghe mẹ nói với một đồng nghiệp như thế. Hiểu ý mẹ nên ông hiệu trưởng rút lui, không thù oán, không gây khó dễ cho người dưới quyền. Thế mới đúng là người khôn!

Có lúc tôi đã xếp ông vào hạng “người đàn ông số 1”. Không bù có cái tay hàng xóm nhà tôi có hiệu cầm đồ, giàu ú ụ thường hay ve vãn mẹ bằng những mỹ từ cắt tỉa trong tiểu thuyết. Mẹ chỉ nói: “Cảm ơn”, nghĩa là từ chối khéo. Thế là hắn lườm nguýt, nói xấu, dựng chuyện cho mẹ đủ đường, theo cái kiểu “không ăn được thì đạp đổ”. Đồ tồi! Đồ nhem nhuốc!

*

Tết cổ truyền lại đến. Tuy vắng người đàn ông trụ cột nhưng mẹ vẫn rất chu toàn cho việc sắm tết. Mẹ thích hoa lay ơn. Năm nào mẹ cũng mua hoa lay ơn trưng trên bàn thờ, nơi bàn tiếp khách và cả trong phòng ngủ. Mẹ vẫn thường bảo “hoa lay ơn mang ý nghĩa hẹn hò trong tình yêu” . Mẹ lãng mạn như công nương quý tộc, chả thế mà một thời hút hồn cha. 

Mâm ngũ quả trên bàn thờ tổ tiên đã được mẹ chuẩn bị khá chu đáo. Tôi mang đến cho mẹ chiếc ghế gỗ cao để mẹ đứng cắm hoa lay ơn chuẩn bị cúng giao thừa. Mẹ bảo, cúng giao thừa để đón những điều tốt đẹp của năm mới và bỏ hết đi những điều xấu của năm cũ. Mẹ coi trọng việc cúng tế đêm giao thừa lắm! Tôi mở bản Happy new year, những âm thanh quen thuộc vang lên nghe rạo rực. Tôi yêu ngôi nhà có mẹ và em gái. Em gái tôi cứ lăng xăng hết chỗ này tới chỗ khác. Nó lớn nhanh và lém lỉnh nhất nhà. Nó như cái đuôi của mẹ, mặc dù đã vào lớp năm. Bỗng có tiếng xe hơi ngoài cổng, ánh đèn pha vụt tắt thay bằng ánh đèn gầm. Con xe chầm chậm bò vào trong sân. Một con Camry đen bóng. “Ai đây”? - Tôi thầm hỏi. Cửa xe xịch mở.

- Hồng hả con!

Ôi, cha tôi! Cha về. Về một mình. Tôi hét to:

- Mẹ ơi, cha về!

Cha trông gầy hơn xưa, vận đồ vest đen, tóc pha vài sợi bạc, trông diện mạo như một chính khách. Cha khác xưa, trên khuôn mặt có thêm cặp kính trắng và làn da xạm đen hơn, nhưng vẫn nhanh nhẹn lắm. Tôi thích mẫu người đàn ông đúng như cha tôi lúc này. Những cánh hoa lay ơn mẹ đang đưa lên bàn thờ bỗng như có ai giật phăng rơi xuống dập vỡ trên nền nhà. Mẹ như “Từ Hải chết đứng”. Một khoảnh khắc đến linh thiêng và sợ hãi. Cha bảo tôi phụ giúp mang từ xe vào nhà  rất nhiều quà bánh, có cả hoa lay ơn.

- Mẹ ơi, đỡ cho con một tay nè! - Tôi gọi mẹ.

Cha tự nhiên như chưa hề có gì đã xảy ra, như một ông chủ nhà mới đi công tác xa trở về. Mẹ nhìn cha ngượng ngùng.

- Mấy mẹ con khỏe không em? - Cha hỏi mẹ. Mẹ im lặng!

- Cha hỏi mẹ kìa? - Tôi nhắc nhưng mẹ vẫn im lặng nhìn trân trân chiếc xe hơi như nhìn vật thể lạ!

- Dạ, cám ơn anh, mấy mẹ con em vẫn rất khỏe! Khỏe lắm, chắc anh cũng vậy?!

Câu trả lời của mẹ làm tôi giật mình! Tôi ngỡ mẹ không thể nói được nên lời. Không gian bỗng trở nên nặng nề như có một lực vô hình đè nén, bởi thái độ “dửng dưng” của mẹ! Có thể cha nghĩ rằng, khi trở về mẹ sẽ khóc lên trong niềm xúc động? Có phải đó là thâm ý của cha, muốn thay cho lời nói: “Hãy bỏ qua cho anh, mình về sống bên nhau em nhé?”.

Đến lúc này thì tôi mới hiểu ra rằng, sự mạnh mẽ của đàn ông không phải vững bền đến thiên niên vạn đại! Mẹ pha nước trà mời cha. Đôi mắt mẹ nặng trĩu như đang cố kéo những giọt muối vào trong! Lời nói và nét mặt của mẹ không “tương thích” với nhau. Cha ngó nghiêng trong nhà như để chụp lại một thời xa xưa vào màng lưới mắt, rồi hỏi han đủ thứ chuyện. Uống xong ly trà nóng, cha lì xì cho ba mẹ con tôi mỗi người một chiếc phong bì trên có cành hoa mai vàng rực rỡ, rồi cha nói giọng đùng đục:

- Chúc ba mẹ con đón một mùa xuân vui vẻ!

- Lì xì cho các con thôi, mẹ khỏi! - Mẹ nói nhanh.

- Mẹ thì... Để con cầm cho mẹ! - Tôi nói và đón hai phong bì từ tay cha. Sao cha lại lì xì vào giờ này? Cha sẽ lại đi? Tôi sợ chiếc xe hơi quay đầu! Tôi nói giọng cầu khẩn:

- Cha ơi đừng đi, ở lại ăn Tết với nhà mình!

Cha trầm ngâm... Con Hoa, em gái tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì. Mẹ tôi như người hết năng lượng. Mẹ không có quyền giữ cha ở lại. Mẹ hiểu cái luật ở đời. Mẹ im lặng, nhìn vô định ...

Lại có ánh đèn xe ôtô ngoài cổng. Một chiếc taxi. Ông hiệu trưởng, cao ráo, mặc bộ comple màu bordeaux, cổ thắt caravat, tóc hất ngược về phía sau, chân đi giày da đen bóng cũng y chang một chính khách, da mặt hồng hào như người say. Ông nói nhỏ với tài xế câu gì đó. Chiếc xe hơi lùi ra tận ngoài cổng, rồi tắt máy, chờ. Ông hiệu trưởng bước vào nhà tôi, tự tin, nụ cười trên khuôn mặt ông bỗng vụt tắt khi nhận ra cha tôi. Cha tôi đứng lên như chủ nhà đón khách. Tôi thấy cha mình thật phong độ với dáng dấp một nghệ sĩ “khinh đời”. Ông cười thật tươi, chẳng biết bụng dạ ông nghĩ gì. Ông hiệu trưởng thì cố diễn tự nhiên, “giải thích” mình tranh thủ đi chúc tết thầy cô, vân vân. Nhưng rất có thể, ông không chú ý tới lời giải thích đó mà trong lòng ông đang hỏi cha tôi: “Tưởng ông bỏ ngôi nhà này vĩnh viễn không trở lại?”. Tôi tin sự nhạy cảm của cha khó ai có thể diễn qua mặt! Chẳng ai có lỗi trong chuyện này, mà lại như cùng có lỗi?!

- Mời thầy ngồi - Mẹ vừa nói vừa đưa tay chỉ cho ông hiệu trưởng ngồi vào chiếc ghế sofa ở vị trí gần như đối diện với cha tôi qua chiếc bàn kính cường lực. Bộ sofa màu xanh navy nhạt này do cha mẹ tôi chọn mua để vừa phù hợp với tuổi tử vi lại vừa hợp phong thủy của ngôi nhà. Mẹ nói vậy. Mẹ rót nước mời mọi người. Mẹ vẫn nhanh nhẹn trẻ trung duyên dáng, dẫu khuôn mặt đã đậu vài vết chân chim. Ông hiệu trưởng và cha tôi hỏi thăm nhau mấy câu xã giao. Có lúc không gian im ắng như vô nghĩa. Hớp chưa hết ngụm trà, ông hiệu trưởng đứng dậy, đưa mắt nhìn mọi người rồi nói một câu trịnh trọng:

- Bước sang năm mới, tôi đến chúc cho gia đình ta mọi sự an lành!

Tôi rất nhớ Tết năm ngoái ông đã chúc: “Bước sang năm mới, tôi đến chúc cho ba mẹ con mọi sự an lành!”. Người khôn khéo đến thế là cùng. Rồi ông quay sang cha tôi:

- Chúc riêng anh năm nay gặt hái được nhiều thành công!

- Cảm ơn thầy! Tôi chúc thầy cũng vậy! - Cha cười rạng rỡ như gặp người tri kỷ. Mẹ tôi thì như thiếu ô-xi. Ông hiệu trưởng đi rồi, tôi thấy nhẹ mình hơn, giống như thở phào sau khi nín thở để kiểm tra sức chứa của lá phổi. À, mà sao ông hiệu trưởng năm nay lại không lì xì cho mẹ con tôi? Hay ông quên? Mẹ vẫn ngồi im lặng, nghĩ gì nhiều lắm, hiện trên nét mặt. Nét mặt buồn mà quyến rũ! Thỉnh thoảng mẹ rót nước bảo cha tôi uống đi cho nóng. Mắt mẹ chớp hoài. Gió cuối đông vẫn rít dài ngoài cửa. Tôi lấy hai tay bóp lên đôi vai cha, nếu không có chiếc áo vest, chắc tôi sẽ cảm thấy rặt những xương bả vai? 

- Cha ở nhà đừng đi đâu nữa nhé! – Tôi nài nỉ.

Cha nhìn lên bàn thờ, bảo tôi đem lại cho cha bó hoa lay ơn và những đồ sắm tết cha mua về. Mẹ gọi tôi ra nói nhỏ: “Giữ cái ghế cho cha đứng kẻo ngã!”. Cha đứng trên chiếc ghế cao, sắp đặt lại bàn thờ, cắm hoa lay ơn vào bình hoa mà mẹ đã chuẩn bị từ trước, giống như nhiều năm xưa cha vẫn thường làm.

*

Phía bên kia, mẹ giục em Hoa bằng một âm vực rất nhỏ: “Ra với cha kìa!”. Nói xong mẹ ra ngoài, loáng thoáng nét rầu rĩ. Cha dang hai tay đón em Hoa chạy lại. Hoa hỏi cha như quát:

- Sao cha đi đâu lâu thế?.

Không ngờ nó bạo phổi, tự nhiên đến thế! Tôi cười khìn khịt. Cha hôn lên má con gái yêu út ít:

- Ở nhà Hoa có ngoan không?

- Dạ, có!

- Có học giỏi không?

- Dạ, có!

-  Có hay quấy rầy mẹ không?

- Mẹ chỉ thích khóc thôi, đêm nào cũng khóc! Mẹ hư lắm, cha không biết đâu!

Cha bật cười mà thành mếu, rân rấn nước mắt! Từ ngoài hè tiếng mẹ nấc lên. Tôi chạy ra dìu mẹ vào nhà...  Giờ giao thừa đã đến. 

Truyện ngắn của Đào Sỹ Quang

Các tin khác

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.

Sương bên đá núi

Sương bên đá núi

Pháo nghe tiếng "rầm", vội cầm đèn pin chạy ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, lão trưởng bản lồm cồm bò dậy, bộ áo chàm rách toạc một mảng ở vai, máu rỉ ra thẫm cả vạt vải. Mắt lão cứ trợn ngược nhìn vào vách đá tối om, mồm lầm bầm: "Nó phạt tao... Con ma dốc nó phạt tao thật rồi, Pháo ơi...".

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Trương Tiểu Dũng bị gãy chân nên phải nhập viện. Trong thời gian này, do bị bó bột nên anh không thể đi lại, may sao trong phòng bệnh có cụ Trần cũng bị thương ở chân nên có thể cùng anh trò chuyện cho đỡ buồn.

Kẻ cắp siêu cấp

Kẻ cắp siêu cấp

Hắc Tam là kẻ cắp có uy tín nhất trong giới trộm cắp, kinh nghiệm “làm việc” nhiều năm đã giúp hắn phát triển được thị lực nhạy bén và khả năng phán đoán phi thường, một khi đã bị hắn nhắm tới thì không một “con mồi” nào có thể trốn thoát.

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Đinh Tiểu Cương nhận bộ đồng phục bảo vệ, mặc vào và bắt đầu làm bảo vệ. Công việc của Đinh Tiểu Cương không mấy bận rộn, chỉ có việc đi dạo quanh khu phố. Cảm thấy bồn chồn, anh quyết định kiểm tra camera an ninh để xem ai đã lấy trộm cục pin của mình. Tuy nhiên, khi vào phòng giám sát, anh phát hiện chỉ có năm màn hình hiển thị hình ảnh; những màn hình còn lại đều bị hỏng.

Cây đào phai bên bờ rào đá

Cây đào phai bên bờ rào đá

Xóm nhỏ im ắng bỗng rộ lên khi hay tin A Châu bất ngờ trở về. Ai cũng nghĩ rằng A Châu đã không còn trên đời này nữa. Những vụ lật tàu, đắm tàu trên biển, người không rõ tung tích. Nghe đâu hồi đó A Châu cũng trên chuyến tàu ấy...

Trứng gà hàng xóm

Trứng gà hàng xóm

Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.

Thảm kịch hôn nhân

Thảm kịch hôn nhân

Rồi cô gái trẻ cười hồn nhiên, còn Della lúc đó chỉ nghĩ đó là những chuyện phù phiếm. Vì Bishop quá đẹp còn Elise quá quyến rũ, chỉ những kẻ hẹp hòi mới thêu dệt nên chuyện ngoại tình. Bà đã từng tin như thế. Nhưng giờ đây bà hối hận vì đã tiễn Jakie đi.

Để người lớn làm việc

Để người lớn làm việc

Mùa gặt lúa mì trong mắt người dân thôn Hàm Cóc chẳng khác nào một cực hình. Không khí hầm hập, bụi bặm bám đầy lỗ chân lông, người ngợm lúc nào cũng dấp dính, ngứa ngáy. Thế nhưng, giữa cái làng ấy lại có một “dị nhân” luôn mong ngóng mùa gặt như trẻ con mong mẹ đi chợ về, đó chính là ông Ngô Lùn.

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ấy luôn sáng đèn, ấm lửa những lúc chiều đông ảm đạm của miền rừng heo hút. Đó là nhà của vợ chồng thầy giáo Nam và cô Hồng, nhưng chỉ có cô dạy ở trường này, còn thầy Nam phải dạy xa hơn một chút, tận một bản sâu hơn của huyện miền núi. Cả hai thầy cô đều học cùng trường sư phạm và họ đã yêu nhau từ đó.