Báo CAND có bài viết phản ánh về mô hình “đường không xương”, làm từ trấu tại xã Tích Thiện, Lục Sĩ Thành (Trà Ôn, Vĩnh Long). Con đường làm từ trấu dài 1,2km, rộng 2m, có độ dày 7cm, dành cho xe 2 bánh qua ấp Kinh Ngay (Lục Sĩ Thành) khi khánh thành, đưa vào sử dụng đã nhận được sự ủng hộ của đông đảo người dân. Con đường này, được chính quyền xã Lục Sĩ Thành nghiên cứu học hỏi và áp dụng có cải tiến theo mô hình đường làm từ trấu tại xã Tích Thiện gần 2 năm trước.
Tuy nhiên, “đường không xương” cũng có nhược điểm. Theo Thạc sĩ Nguyễn Đức Trọng, giảng viên Trường Đại học GTVT (cơ sở 2) “Đường không xương” được làm theo công thức xi măng, cát và trấu, khi đưa vào sử dụng không thua gì đường làm từ bê-tông, cốt thép và tiết kiệm được khoảng 2/3 kinh phí, đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân ở vùng nông thôn. Tuy nhiên, hiện nay “đường không xương” chưa có quy trình kỹ thuật hiện hành về giám sát kỹ thuật, nghiệm thu thi công vật liệu hỗn hợp này nên không xác định được chất lượng công trình, tuổi thọ công trình, các thông số kỹ thuật so với kết cấu bê tông cốt thép còn chênh lệch khá xa.
Vì vậy, việc nhiều địa phương nhân rộng mô hình để đạt tiêu chí về xây dựng giao thông nông thôn trong nông thôn mới tại thời điểm này là chưa thích hợp. Đối với “vật liệu mới” này, khi đường hư rất khó giặm vá. Mặt đường thảm lớp vữa làm giảm độ ma sát, có thể ảnh hưởng đến an toàn giao thông. Do đó, chỉ nên áp dụng đối với hộ gia đình như làm sân nhà, đường đấu nối hộ gia đình, nhưng cũng cần chú ý khi làm phải dùng lớp nilon trải nền để chống thấm, tạo rãnh thoát nước tốt và cần tạo độ ma sát an toàn trên lớp vữa