Biệt kích Israel và chiến dịch Entebbe: Sự trở mặt của “ông bạn cánh hẩu” (bài 2)

Vì sao ông bạn cánh hẩu của Israel lại trở mặt? Số là khi bị Amin lật đổ, Tổng thống Milton Obote được Nyerere, Tổng thống Tanzania cho hưởng quy chế tị nạn cùng với 20.000 người Uganda khác.

Khi Tổng thống Amin lật kèo

Sinh năm 1923, thuộc chủng tộc Kakwa theo đạo Hồi ở Koboko, tây bắc Uganda, năm 1946 Amin gia nhập quân đội Anh rồi sau đó trở thành Trung tướng Tổng tư lệnh quân đội Uganda. Ngày 1-7-1971, Amin làm đảo chính quân sự, lật đổ Tổng thống Milton Obote và tự xưng là “tổng thống Uganda suốt đời”. Trong suốt 8 năm cầm quyền, Amin cai trị Uganda bằng chính sách tàn bạo và khắc nghiệt.

Tổng thống Amin với khẩu súng chống tăng ở sân bay Entebbe.
Tổng thống Amin với khẩu súng chống tăng ở sân bay Entebbe.

Theo cáo buộc của Tổ chức  Ân xá quốc tế, Amin đã trực tiếp ra lệnh giết hại hơn 400.000 người Uganda, trong đó có khoảng 300.000 người mà ông ta cho là “thành phần đối lập”. Vì chế độ của Milton Obote có khuynh hướng thân Liên Xô nên cuộc đảo chính của Amin được nhiều nước phương Tây ủng hộ, kể cả Israel.

Các cố vấn quân sự Israel trực tiếp huấn luyện cho quân đội Uganda kỹ thuật chiến đấu, cách sử dụng pháo binh, cách vận hành xe tăng, máy bay…, đồng thời viện trợ cho Uganda nhiều thiết bị, khí tài.

Thế nên, khi các tin tức cho biết chiếc Airbus số hiệu 319 đã đáp xuống sân bay Entebbe, Uganda, “Ủy ban các tình huống khẩn cấp” Israel hy vọng qua mối quan hệ hữu hảo với Tổng thống Amin, cuộc khủng hoảng con tin sẽ được giải quyết trong êm thấm. Bên cạnh đó, Ủy ban còn triệu tập một cựu sĩ quan thuộc Lực lượng Quốc phòng Israel (IDF) là Trung tá Baruch Burka Bar-Lev, người được xem rất thân tình với Tổng thống Amin nhằm tác động Amin ủng hộ Israel bằng cách bắt giữ những tên không tặc.

Để tăng thêm hiệu quả, Chính phủ Israel cũng nhờ Chính phủ Mỹ gửi một thông điệp đến Tổng thống Ai Cập Anwar Sadat, đề nghị Sadat thuyết phục Amin trong việc giải phóng con tin.

Báo cáo của Cơ quan tình báo Mossad, Israel xác định: Wadia Hadad, kẻ vạch kế hoạch cướp chiếc máy bay số hiệu 319 đã cử người sang Uganda từ hàng tuần lễ trước khi vụ không tặc diễn ra, còn kẻ trực tiếp thực hiện là Abuds Lahmu Jabel, nằm trong nhóm 58 hành khách lên chiếc Airbus 319 khi nó quá cảnh tại Athes, Hy Lạp..

Lúc này, tại sân bay Entebbe, nhóm không tặc được sự tiếp tay của 4 thành viên PFLP đến đây từ trước theo lệnh của Wadia Hadad. Tin tình báo cho biết  quân đội Uganda đã đưa 4 tên khủng bố đến tận cửa máy bay để chúng phối hợp với bọn ở trên máy bay khống chế hành khách.

Vài giờ sau đó, lại có thêm 5 thành viên PFLP đi đường bộ từ Somali đến sân bay Entebbe mà không gặp bất kỳ sự ngăn cản nào, nâng tổng số lên 13 tên.

Chưa hết, đích thân Tổng thống Amin cũng xuất hiện tại sân bay Entebbe và thay vì thuyết phục bọn không tặc trả tự do cho các con tin hoặc bắt giữ chúng thì Amin lại ngỏ lời hân hoan chào đón bọn chúng và tuyên bố sẽ làm trung gian giữa Chính phủ Israel với PFLP! Bên cạnh đó, ông ta còn cho phép bọn không tặc sử dụng một nhà ga vốn được dùng làm nơi tạm nghỉ cho hành khách quá cảnh để giam giữ những người bị bắt.

Vì sao ông bạn cánh hẩu của Israel lại trở mặt? Số là khi bị Amin lật đổ, Tổng thống Milton Obote được Nyerere, Tổng thống Tanzania cho hưởng quy chế tị nạn cùng với 20.000 người Uganda khác.

Điên tiết trước chuyện ấy, cộng với một số quân nhân Uganda nổi loạn, chạy sang Tanzania rồi tuyên bố thành lập “Mặt trận dân tộc giải phóng Uganda” nên Amin cầu cứu Israel nhưng lo ngại trước những phản ứng của cộng đồng quốc tế, Israel từ chối. Không lâu trước khi xảy ra vụ PFLP cướp chiếc máy bay Airbus 319, Amin ra lệnh trục xuất tất cả mọi cố vấn Israel rồi quay sang làm bạn với nhà lãnh đạo Libya là Muammar Gaddafi và được Gaddafi gửi cho 25.000 quân cùng súng đạn để Amin tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Tanzania.

Thế nên, mọi hy vọng của “Ủy ban các tình huống khẩn cấp” Israel nhanh chóng biến thành nỗi thất vọng. Ngay cả khi Trung tá Baruch Burka Bar-Lev, người được xem như rất thân tình với Tổng thống Amin gọi điện thoại cho ông ta, cũng chỉ nhận được những lời hứa hẹn hờ hững.

Các tài liệu giải mật của Cơ quan tình báo Israel Mossad sau này cho thấy theo đề nghị của Tổng thống Ai Cập Anwar Sadat, ông Yasser Arafat, Chủ tịch Tổ chức giải phóng Palestin PLO đã cử trợ lý chính trị của mình là ông Hani al-Hassan đến Uganda gặp gỡ Tổng thống Amin và bọn không tặc nhưng theo chỉ đạo của PFLP, bọn không tặc từ chối tiếp xúc với Hani al-Hassan.

Con tin kẻ khóc người cười

4 giờ chiều ngày 28-6, Abuds Lahmu Jabel, kẻ cầm đầu vụ không tặc chính thức lên tiếng trên Đài Phát thanh Uganda. Ngoài số tiền chuộc 5 triệu USD, Jabel còn yêu cầu Chính phủ Israel, Chính phủ CHLB Đức phải thả 40 tù nhân là những chiến binh PFLP cùng 13 người là cảm tình viên của PFLP, đang bị hai quốc gia này giam giữ. Nếu đến hết ngày 30-6 mà những yêu cầu trên không được đáp ứng thì bắt đầu từ ngày 1-7, Jabel sẽ lần lượt hành quyết các con tin người Israel.

Sân bay Entebbe, Uganda, nơi bọn không tặc giam giữ con tin.
Sân bay Entebbe, Uganda, nơi bọn không tặc giam giữ con tin.

Trước đó, ngày 29, với sự trợ giúp của binh lính Uganda, những tên không tặc lùa tất cả con tin vào nhà ga dành cho khách quá cảnh rồi tiến hành phân loại công dân Israel. Theo con tin Michel Cojot Goldberg, có vẻ như lính Uganda ủng hộ bọn không tặc: “Chúng nói chuyện, đùa giỡn, mời nhau thuốc lá rất thân mật khiến tôi không khỏi nghĩ rằng hình như vụ cướp máy bay đã có sự bàn bạc giữa đôi bên từ trước”.

Bà Bose, một phụ nữ Israel nhưng mang quốc tịch Pháp kể: “Sau khi kiểm tra hộ chiếu, nhìn thấy những con số xăm trên cánh tay tôi, một tên khủng bố hỏi tôi hình xăm ấy có ý nghĩa gì. Tôi trả lời là do bố tôi xăm, kỷ niệm chuyện gì đó mà tôi không nhớ”, thật ra nó là mã số tù nhân mà bọn Đức Quốc xã xăm lên tay bà Bose khi bà mới chỉ 10 tuổi, ở trại tập trung Do Thái hồi Chiến tranh thế giới thứ hai. Nhờ cách giải thích này mà bà Bose được bọn không tặc xem như người Pháp trong lúc một công dân Pháp chính hiệu là Monique Epstein thì lại bị xem là người Israel chỉ vì cái chữ… “Epstein”!

Monique Epstein kể: “Chúng khẳng định tôi là người Do Thái mặc dù tôi sinh ra, lớn lên ở Côte D’azur. Chúng bảo Epstein là họ của bọn Do Thái, giống như Einstein - nhà bác học thiên tài, cha đẻ của thuyết tương đối - cũng là dân Do Thái”. Một người khác - ông Jean-Jacques Mimouni, có hai quốc tịch, vừa Pháp vừa Israel. Khi bọn không tặc xua ông sang nhóm những người không phải là Israel thì ông tình nguyện ở lại. Ông kể: “Trong giây lát, tôi nghĩ đến những trại tập trung dưới thời Hitler. Tôi biết những người bị phân loại sẽ gặp khốn khó và tôi muốn chia sẻ với họ”.

Ngày 30-6, những tên không tặc đột ngột phóng thích 47 con tin - là những người không phải công dân Israel, chủ yếu gồm người già, bệnh tật, phụ nữ và trẻ em, trong đó có 33 công dân Pháp, 2 người Mỹ, 2 người Canada và một số người Do Thái nhưng quốc tịch lại là của một quốc gia khác. Bà Julie Aouizerat, một con tin người Algeria gốc Do Thái được phóng thích kể: “Đó là thời điểm khủng khiếp khi bọn không tặc đọc tên từng người. Có thể dễ dàng nhận ra ai là Israel qua các phụ âm tiếng Hebrew. Nó nhắc nhở chúng tôi nhớ về những trại tập trung của Đức Quốc xã, nơi người Do Thái phải vào phòng hơi ngạt”.

Tổng thống Amin đến thăm các con tin.
Tổng thống Amin đến thăm các con tin.

Khi nghe đọc tên, nhiều người mặt tái mét, một số phụ nữ, trẻ em rấm rứt khóc. Marius Michel, cũng là một con tin cho biết ông vô cùng sợ hãi khi chiếc Airbus 319 hạ cánh xuống sân bay Benghazi, Libya.

Ông nói: “Từ lâu, Muammar al Gaddafi, nhà lãnh đạo Libya đã coi Israel là kẻ thù không đội trời chung nhưng nỗi sợ hãi của tôi còn tăng lên gấp nhiều lần lúc máy bay đáp xuống Uganda vì cái tên Amin đồng nghĩa với Hitler”.  Thế nhưng, thái độ của Amin khi đến thăm họ  đã khiến họ ngạc nhiên.

Bà Aquizerat kể: “Ông ấy nói rất tiếc về những gì đã xảy ra và sẽ cố gắng dàn xếp với những tên không tặc để những người bệnh, người già, phụ nữ và trẻ em được phóng thích. Khi ông ấy vừa ra về, một nhóm phụ nữ Uganda đã mang bánh mì, chuối, cà phê, trứng và chăn mền cho chúng tôi. Lát sau, lại có thêm một bác sĩ cùng một y tá đến, hỏi xem ai cần phải khám bệnh”.

Ngay khi các con tin được trả tự do về đến Paris, tình báo Mossad, Israel lập tức tiếp cận họ và vài ngày sau đó, Mossad đã có một bức tranh toàn cảnh về vụ cướp máy bay. Một hành khách người Pháp gốc Do Thái, có kiến thức sâu về quân sự và một trí nhớ phi thường đã mô tả rất chi tiết về số lượng, chủng loại vũ khí của bọn không tặc.

Bên cạnh đó, các công ty Israel từng tham gia các dự án xây dựng ở Uganda vào những năm 1960, 1970 - trong đó có Công ty Solel Boneh - đã cung cấp cho Mossad toàn bộ sơ đồ thiết kế nhà ga quá cảnh ở sân bay Entebbe - là điều kiện cần và đủ nếu buộc phải tấn công giải cứu.

Thế nhưng, những diễn biến cho thấy hành động trung gian hoà giải lập lờ của Tổng thống Amin cũng chính là sự bảo đảm an toàn cho bọn khủng bố. Một cố vấn của Thủ tướng Yitzhak Rabin nhớ lại: “Chưa bao giờ Chính phủ Israel gặp phải một áp lực nặng nề như thế.

Trên tivi và nhiều tờ báo xuất bản tại Uganda, hình ảnh Tổng thống Amin cùng các tay súng PFLP mang theo vũ khí xuất hiện tại nơi giam giữ con tin. Thân nhân của các con tin yêu cầu Thủ tướng Yitzhak Rabin phải giải quyết vụ khủng hoảng bằng biện pháp hoà bình. Nước Pháp, chủ sở hữu của chiếc máy bay 319 không thể hiện lập trường cứng rắn. Ngay cả Hiệp hội Hàng không quốc tế cũng vậy, thay vì lên án mạnh mẽ thì thái độ của họ lại tỏ ra mềm yếu và không đáng tin cậy...”.

Nửa ngày 1-7 trôi qua nhưng không con tin nào bị hành quyết. Sự thất bại trong việc đàm phán với nhóm không tặc qua trung gian của Tổng thống Ai Cập Anwar Sadat và Chủ tịch PLO Yasser Arafat được Israel giấu kín nhưng bề ngoài, để trấn an dư luận, Bộ Ngoại giao Israel vẫn lên tiếng đề nghị những nhà lãnh đạo một số cường quốc trên thế giới như Mỹ, Anh, Pháp, quốc gia trung lập Thụy Sĩ, Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Kurt Waldheim can thiệp, yêu cầu Chính phủ Uganda thuyết phục nhóm không tặc, giải quyết vấn đề con tin trên lập trường nhân đạo dù họ biết trong vấn đề này, PFLP coi những lời khuyến cáo của Mỹ, Anh, Pháp và ông Kurt Waldheim chẳng có giá trị gì!

2 giờ 15 phút chiều ngày 1-7, Thủ tướng Yitzhak Rabin triệu tập phiên họp “Ủy ban về những tình huống khẩn cấp”.

Trong cuộc họp ấy, tất cả các thành viên đều đi đến thống nhất rằng khó mà thuyết phục Tổng thống Amin ngả về phía Israel trong lúc tính mạng con tin đang bị đe dọa từng giờ. Không còn cách lựa chọn nào khác, họ đồng ý về mặt nguyên tắc là tiến hành đàm phán với bọn không tặc bằng cách thông qua Tổng thống Amin, báo cho chúng biết Israel có thể trả tự do cho 40 tay súng PFLP đang bị giam trong các nhà tù để đổi lại việc PFLP phóng thích con tin.

(Về sau, khi các con tin đã được cứu thoát, một sĩ quan cao cấp của Mossad tiết lộ rằng việc đồng ý đàm phán chỉ mang tính chiến thuật nhằm thoả mãn yêu cầu của bọn không tặc, kéo dài thời gian để chuẩn bị cho một kế hoạch can thiệp bằng quân sự, và rất ít người trong “Ủy ban tình huống khẩn cấp” biết được điều này).

Tin “Chính phủ Israel đồng ý đàm phán với bọn khủng bố” truyền đi rất nhanh, từ Tel Aviv đến Paris rồi Entebbe. Đại sứ Pháp tại Uganda không một chút chậm trễ, lên xe chạy ngay vào sân bay Entebbe rồi qua những người lính gác, ông nhờ họ báo cho các con tin: “Israel đồng ý đàm phán rồi!”. Menahem, một con tin Israel kể: “Mọi người ôm lấy nhau, khóc nức nở hoặc cười như điên dại. Tất cả đều tin rằng chỉ nội ngày mai, họ sẽ được trở về nhà”.

(Còn tiếp)

Cao Trí (theo Flight 319 and Popular Front for the Liberation of Palestine)

Các tin khác

Những sai lầm tình báo tai hại trong chiến dịch của Mỹ và Israel nhằm vào Iran

Những sai lầm tình báo tai hại trong chiến dịch của Mỹ và Israel nhằm vào Iran

Cuộc đối đầu quân sự giữa liên minh Mỹ - Israel và Iran đang là tâm điểm thu hút sự chú ý của dư luận quốc tế; song những diễn biến thực sự lại luôn bị che phủ bởi bức màn bí mật. Để làm sáng tỏ những góc khuất trong cuộc chiến tranh tình báo âm thầm tại khu vực đầy biến động này, phóng viên tờ “Argumenty Nedeli” (Luận cứ trong tuần của Nga) đã có cuộc trao đổi với chuyên gia về Trung Đông, Trung tá tình báo Nga Aleksandr Voronin.

Những thiết bị tình báo kỳ lạ nhất thế kỷ XX

Những thiết bị tình báo kỳ lạ nhất thế kỷ XX

Hoạt động tình báo luôn là động lực thúc đẩy sự đổi mới và các phát minh mang tính đột phá. Trong những năm 1960-1970, các cơ quan tình báo trên thế giới đã tạo ra một khối lượng công nghệ khổng lồ phục vụ cho Chiến tranh Lạnh. Nhiều công nghệ gián điệp được phát triển và sử dụng trong thế kỷ XX hiện vẫn được giữ bí mật. Nhưng ngay cả những gì đã biết cũng đủ khiến người ta phải ngạc nhiên.

Ông Trump và những lần bị mưu sát hụt

Ông Trump và những lần bị mưu sát hụt

Vụ nổ súng tại bữa tiệc tối dành cho các phóng viên Nhà Trắng chỉ là một trong chuỗi các sự kiện an ninh có liên quan đến Tổng thống Trump kể từ năm 2024.

Thu thập dữ liệu quân sự dưới vỏ bọc dân sự

Thu thập dữ liệu quân sự dưới vỏ bọc dân sự

Không cần tiếp cận trực diện, mạng lưới thu thập thông tin có thể khởi nguồn từ những tương tác dân sự tưởng chừng vô hại. Vụ việc tại Philippines cho thấy phương thức hoạt động ngày càng tinh vi, khó nhận diện trong môi trường an ninh phức tạp.

Song trùng bế tắc đàm phán và eo biển Hormuz

Song trùng bế tắc đàm phán và eo biển Hormuz

Mỹ và Iran đang “đấu phong tỏa” giữa lúc bế tắc trong đàm phán tiếp tục kéo dài - theo đó Mỹ ra sức phong tỏa các cảng biển Iran để buộc nước này xuống thang trong đàm phán, còn Iran cáo buộc Mỹ vi phạm thỏa thuận ngừng bắn 14 ngày và tuyên bố tiếp tục đóng eo biển Hormuz.

Chiến dịch “Susannah” và những hệ lụy trong lịch sử tình báo Israel

Chiến dịch “Susannah” và những hệ lụy trong lịch sử tình báo Israel

Chiến dịch phá hoại do cơ quan tình báo quân đội Israel (Aman) tổ chức vào tháng 7/1954 đã thất bại thảm hại. Được xây dựng trên những toan tính thực dụng và chiến thuật phi đạo đức mang tên “hành động dưới màu cờ giả”, chiến dịch này cuối cùng trở nên phản tác dụng đối với chính những kẻ chủ mưu, đồng thời để lại nhiều tranh cãi lớn trong lịch sử ngành tình báo thế giới.

Gã phù thủy truyền thông và cú lừa thế kỷ

Gã phù thủy truyền thông và cú lừa thế kỷ

Cuối thế kỷ XIX, trong suốt hơn 10 năm, nước Pháp tin rằng, Hội Tam Điểm là một tổ chức thờ quỷ với những bí mật đen tối đang bị phanh phui. Nhưng đến năm 1897, người dựng nên toàn bộ câu chuyện ấy công khai thú nhận: từ nhân chứng, tài liệu đến các nghi lễ gây rúng động, tất cả đều là giả. Cú lừa của Léo Taxil vì thế không chỉ là một scandal thế kỷ, mà còn là một minh chứng cho thấy niềm tin xã hội có thể bị dẫn dắt như thế nào.

Bão giá lương thực đẩy thế giới vào nạn đói thảm họa

Bão giá lương thực đẩy thế giới vào nạn đói thảm họa

Nguy cơ một cuộc khủng hoảng lương thực mới đang bùng nổ khi chỉ số giá lương thực toàn cầu quay đầu tăng tháng thứ hai liên tiếp. Trong bối cảnh xung đột Trung Đông bóp nghẹt nguồn cung phân bón và một “siêu El Nino” được dự báo sẽ tàn phá các vựa lúa lớn nhất hành tinh thời gian tới, liệu chúng ta có thể làm gì để ngăn lại một thảm họa?

Donald Nichols - điệp viên cừ khôi vùng Viễn Đông

Donald Nichols - điệp viên cừ khôi vùng Viễn Đông

Đầu tháng 10/2017, tại Âu Mỹ người ta đồng loạt phát hành ấn phẩm "King of Spies: The Dark Reign of America’s Spymaster in Korea" (tạm dịch: Vua gián điệp: Thời kỳ suy tàn của trùm tình báo Mỹ tại Triều Tiên) của nhà văn Blaine Harden. Sách mô tả Donald Nichols là “điệp viên giỏi nhất vùng Viễn Đông” hay chiến binh “cuộc chiến một người”.

Báo cáo tình báo Mỹ năm 2026 từ góc nhìn của một đại tá Nga

Báo cáo tình báo Mỹ năm 2026 từ góc nhìn của một đại tá Nga

Tháng 3 năm nay, tại phiên điều trần trước Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ, Giám đốc Tình báo Quốc gia Tulsi Gabbard đã trình bày báo cáo “Đánh giá mối đe dọa thường niên” của cộng đồng tình báo nước này. Sau đây, chúng tôi xin trân trọng giới thiệu một số phân tích và nhận định của Đại tá tình báo Igor Orlov, người từng phục vụ trong hàng ngũ KGB, về các nội dung trọng tâm của bản báo cáo này.

New START sụp đổ: Mỹ - Nga trước ngưỡng cửa chạy đua hạt nhân

New START sụp đổ: Mỹ - Nga trước ngưỡng cửa chạy đua hạt nhân

Đầu tháng 2/2026, Hiệp ước về cắt giảm vũ khí tấn công chiến lược giữa Mỹ và Nga (Hiệp ước New START) đã chính thức hết hạn mà không có thỏa thuận mới nào được ký kết. New START là trở ngại cuối cùng đối với một cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân tiềm tàng giữa Moscow và Washington. Tuy nhiên, theo chuyên gia về chính sách hạt nhân Nicole Grajewski, Nga hiện không đủ nguồn lực để sản xuất hàng loạt các loại vũ khí chiến lược mới.

Giải mật điệp viên nhị trùng qua hồi ký của Martha Peterson

Giải mật điệp viên nhị trùng qua hồi ký của Martha Peterson

Tạp chí trực tuyến Kho lưu trữ lịch sử tình báo (EHA) của Nga vừa cập nhật vụ án được CIA giải mật theo Đạo luật tiết lộ thông tin, có liên quan đến nữ điệp viên CIA Martha Peterson bị bắt quả tang cùng với điệp viên hai mang của KGB.

“Cyber warfare” và quy luật mới của chiến tranh hiện đại

“Cyber warfare” và quy luật mới của chiến tranh hiện đại

Khi chiến trường thực địa bị chi phối bởi hỏa lực và không kích, một dạng xung đột khác cũng đã hình thành trong không gian số. Cuộc chiến Cyber warfare (chiến tranh mạng) đã chính thức khai hỏa, đang biến những cơ sở hạ tầng trọng yếu tại Mỹ, Israel và Iran thành những mục tiêu bị tấn công không ngừng nghỉ .

An ninh mạng: Hiểm họa kinh doanh toàn cầu

An ninh mạng: Hiểm họa kinh doanh toàn cầu

Trong bối cảnh các nền kinh tế ngày càng phụ thuộc vào hạ tầng số, báo cáo rủi ro thường niên của hãng bảo hiểm Allianz công bố đầu năm 2026 một lần nữa khẳng định nguy cơ đến từ môi trường mạng. Giờ đây, các sự cố an ninh mạng không chỉ là câu chuyện kỹ thuật mà đã trở thành vấn đề sống còn của nền kinh tế toàn cầu, đặt ra áp lực chưa từng có lên các lực lượng bảo vệ không gian mạng.

Liên đoàn các quốc gia Ả Rập và cái giá của sự thống nhất

Liên đoàn các quốc gia Ả Rập và cái giá của sự thống nhất

Liên đoàn các quốc gia Ả Rập (LAS) được thành lập ngày 22/3/1945 tại Cairo. Dựa trên Nghị định thư Alexandria năm 1944, LAS tuyên bố mục tiêu cốt lõi là thắt chặt quan hệ, phối hợp chính sách, bảo vệ độc lập và chủ quyền của các nước Ả Rập. Ý tưởng về chủ nghĩa Liên Ả Rập là một phản ứng hợp lý đối với việc giải phóng thuộc địa, nhưng hiệp ước của LAS đã đưa ra một quy tắc về sau trở thành hạn chế chính của nó.

Điệp viên “Romeo”:Vũ khí bí mật của các cơ quan tình báo

Điệp viên “Romeo”:Vũ khí bí mật của các cơ quan tình báo

Để thu thập được nhiều thông tin quan trọng, các cơ quan tình báo KGB và Stasi đã thành lập mạng lưới điệp viên "Casanova" (điệp viên “Romeo”). Họ là những người có sức hút đặc biệt và được huấn luyện bài bản các thủ thuật nghiệp vụ. Ở CHDC Đức, kế hoạch đào tạo này mang mật danh “Romeo”; còn ở Liên Xô, các học viên của Trường Kỹ thuật tình báo Lenin được trang bị những phương thức quyến rũ để biến tình yêu thành vũ khí lợi hại.