Bạo lực vô nghĩa đến từ đâu?

Khoảng ba tuần lễ trước ngày 21 tháng 3 năm 2005, một nhóm học sinh cấp 3 tụ tập ở nhà nhau và rồi một cậu bé trong số chúng mang tới một chiếc đĩa phim kể về một vụ xả súng trong trường học. Cậu tua đến đúng cảnh hai học trò cầm súng giết bạn bè và các thầy giáo của mình không gớm tay.

Mọi người cùng bàn về bộ phim, không cảm thấy điều gì khác lạ, cho đến khi chính người bạn ấy dùng khẩu súng lục 22 ly giết ông nội mình ở nhà rồi đến trường trung học Red Lake, bang Minnesota, Mỹ và cướp đi tính mạng của năm học sinh, một thầy giáo và một người bảo vệ. Những nhân chứng nói cậu ta đã vừa bóp cò vừa mỉm cười.

we need to talk about kevin.jpg -0
Poster bộ phim “We need to talk about Kevin”

Bộ phim mà cậu đã cho bạn bè xem trước đó chính là “Elephant” (Voi) của đạo diễn Gus Van Sant, một bộ phim từng đoạt giải Cành Cọ Vàng tại Cannes năm 2003, lấy cảm hứng từ vụ xả súng trường Columbine, vụ xả súng kinh hoàng bậc nhất trong lịch sử Mỹ. Nếu không đọc trước tóm tắt phim mà chỉ tình cờ mở cuốn phim lên xem, có lẽ ta sẽ sớm bỏ cuộc trong khoảng vài chục phút đầu vì gần như không có điều gì đặc biệt diễn ra cả, chỉ là một ngày như bao ngày của các học sinh và thầy cô giáo. Những mâu thuẫn vặt vãnh của những cô nàng xinh đẹp. Những trò bắt nạt học đường. Những đứa nổi bật và những đứa cô đơn. Những đôi bạn trẻ đang nếm trải mối tình đầu. Thầy giáo đang giảng về hành trạng của các hạt electron. Học trò đi muộn bị thầy hiệu trưởng quở trách. Có cả một thước phim dài liền tù tì 6 phút chỉ có một cậu học sinh đi quanh trường trong tiếng nhạc nền là bản Sonate Ánh trăng của Beethoven. Tất cả chỉ có thế cho tới khi hai kẻ sát nhân thiếu niên lừng lững bước vào trường nhắm bắn từng người mình thấy.

Cố nhà văn Joan Didion từng viết trong hồi ký nổi tiếng của bà, rằng “khi thảm họa xảy đến bất ngờ, con người ta thường không hiểu nổi tại sao những điều không tưởng lại có thể xảy ra trong tình huống bình thường đến vậy”. Bộ phim này chính là như thế, ngay cả những kẻ giết người dường như cũng có gương mặt rất bình thường, nếu không cầm súng có lẽ chúng cũng lẫn vào đám bạn học của mình. Và nếu vậy thì thứ bạo lực vô nghĩa ấy đến từ đâu, giữa tất cả những điều tưởng như rất bình thường, giữa một ngày đẹp trời bình thường tới vậy?

Gus Van Sant không cố gắng giải thích điều đó. Ông chỉ cài cắm một vài chi tiết lướt qua về cách mà hai kẻ sát nhân đã từng chơi những trò điện tử bạo lực, cách chúng xem những thước phim tài liệu cũ về Adolf Hitler, cách chúng khao khát tình dục ở tuổi mới lớn, cách chúng mua sắm vũ khí trên mạng đơn giản như ta mua một cái bát hay một bộ đồ. Có lẽ là chúng tâm thần, có lẽ thế.

Rất nhiều nhà làm phim đương đại lớn đã cố gắng đi tìm lời giải thích tại sao. Bởi ngay cả những nhân vật của Dostoevsky khi lên cơn điên cũng không điên một cách bài bản và tính toán kỹ càng như những kẻ xả súng giết người vô tội trong đời thật, và cũng không máu lạnh vô thần đến thế. Ngay cả khủng bố còn có thể vin vào những niềm tin tôn giáo cực đoan, nhưng những học sinh giết người này thì thế nào? Chúng tin vào điều gì? Chúng vin vào cớ nào? Tại sao những điều vô lý ấy lại diễn ra và có cách nào ngăn chặn được không?

Theo Lynn Ramsay, có lẽ chẳng có cách nào. Có những thứ biến thái đã nằm trong mã gene, đã do trời định. Trong bộ phim “We need to talk about Kevin” (Chúng ta cần nói về Kevin) của bà, một người mẹ hồi tưởng lại ký ức về đứa con sát nhân của mình từ khi nó được sinh ra cho đến khi nó dần lớn lên và giết chóc. Ngay từ khi còn nằm nôi, đứa bé dường như đã có một âm mưu của nó, nó căm ghét mẹ, âu yếm cha. Nó từ chối không gọi mẹ là mẹ, từ chối những hành động yêu thương của cô, lần duy nhất nó ôm cô là khi nó còn chưa biết đọc, cô đọc cho nó nghe câu chuyện về Robin Hood thi tài bắn cung của hoàng tử John. Nó ôm cô vì dường như nó đã lờ mờ nhận ra nó sẽ lấy mạng kẻ khác bằng cách nào. Sau này, trước khi bước sang tuổi 18, nó cầm theo cây cung mà bố mua tặng, giương cung bắn chết ông, bắn chết cả đứa em gái, những người luôn yêu thương dịu dàng với nó, rồi đến trường, lùa bạn học vào sân bóng rổ, bắn chết chúng như đang đi săn hươu nai vậy.

bowling for columbine.jpg -0
Poster bộ phim tài liệu “Bowling for Columbine” - phim giành giải Oscar cho Phim tài liệu xuất sắc nhất năm 2022

Và nếu sát nhân đã là điều nằm trong máu thì ta có thể làm gì? Chẳng làm gì cả. Người mẹ trong “We need to talk about Kevin” không vô can, có thể cô không đủ kiên nhẫn, không đủ thấu cảm, nhưng sau cùng, cô làm gì được. Khi gặp lại đứa con trai nay đã mãi mãi bị bắt giam, cô hỏi nó rốt cuộc là tại sao nó làm thế. Nó chỉ nói vỏn vẹn rằng: “Con đã từng nghĩ con biết tại sao, nhưng giờ con không chắc nữa”. Cái ác vô nghĩa và mãi mãi vô nghĩa, cứ coi nó căm ghét thế giới đi, nhưng hẳn cũng không có một sự căm ghét nào đủ tàn bạo để cầm cung giết người, nó phải đến từ một điều gì vô đáy hơn, mông lung hơn, hỗn độn hơn.

Với Denis Villeneuve, đạo diễn của “Polytechnique”, ông kể lại sự kiện thảm sát sinh viên nữ có thật ở một trường đại học bách khoa, và ngay từ khi vừa vào phim, ông đã khắc họa nhân vật chính là kẻ chống nữ quyền, ghê tởm phụ nữ đến cùng cực. Hắn độc thoại thế này: “Tại sao tôi phải sống tạm chỉ để làm hài lòng chính phủ? Trời sinh đã là một người bảo thủ, trừ trong khoa học, tôi đã luôn bị những kẻ theo chủ nghĩa nữ quyền chọc giận. Chúng luôn muốn mưu lợi cho phái nữ, đòi đóng bảo hiểm thấp, rồi nghỉ thai sản trước và sau sinh. Trong khi chúng luôn vồ lấy những lợi ích của đàn ông.” Vậy là hắn bước vào một lớp học, kêu tất cả nam giới đi ra rồi làm một tràng súng kết liễu những sinh viên nữ mà không để họ nói bất cứ điều gì thành câu hoàn chỉnh. Hắn giết phụ nữ không hẳn chỉ vì hắn căm ghét họ mà còn vì hắn sợ hãi họ, sợ rằng họ sẽ lấy lại thế giới nam trị của hắn. Nỗi sợ hãi, và hơn hết, nỗi sợ hãi ảo tưởng, theo Villeneuve, là nguyên nhân thẳm sâu sau bạo lực vô tri. Đây là một kiến giải vô cùng quan trọng.

Tính trung bình, không tuần lễ nào ở Mỹ là không có những vụ xả súng giết người hàng loạt. Có lẽ không một quốc gia phát triển nào mà đôi khi, chỉ bước ra đường đi siêu thị, đi học, đi lên giảng đường hay giúp đỡ một người cũng là mạo hiểm tính mạng bản thân. Chúng ta quá quen với những lý giải liên hệ tâm thức bạo lực ấy với phim ảnh đánh đấm, với nhạc metal, với việc sở hữu súng đạn quá dễ dàng, với Tu Chính Án thứ hai, với cả lịch sử gây chiến đẫm máu của nước Mỹ.

Những lý giải ấy tưởng chừng rất hiển nhiên và không thể khác được, nhưng Michael Moore nghi ngờ rằng chúng chỉ là những lời đổ tội thiếu căn cứ. Hành trình khám phá động cơ của hai kẻ sát nhân 18 tuổi trong vụ thảm sát Columbine và những vụ xả súng kinh hoàng khác được ông ghi lại trong “Bowling for Columbine”, một trong những bộ phim tài liệu hay nhất, khai sáng nhất mọi thời đại.

Là thứ âm nhạc hư vô như đến từ thần chết của Marilyn Manson đã khiến chúng muốn giết người ư? Ông đặt câu hỏi. Nhưng người Đức còn nghe Manson ác liệt hơn người Mỹ. Là do phim ảnh và game bạo lực ư? Nhưng có phải chỉ mình người Mỹ xem phim và chơi game? Nhật Bản còn có những bộ phim và video game bạo lực đến dị hợm hơn nhiều. Là lịch sử vốn nhuốm máu của nước Mỹ? Nhưng nước Đức cũng có Hitler đấy thôi, và Ý thì có Mussolini. Vì sở hữu súng đạn quá dễ dàng? Nhưng người dân Canada cũng sở hữu rất nhiều súng đạn, Michael Moore thậm chí còn mua được đạn trong một siêu thị Kmart bình thường trong một tỉnh của Canada ở lân cận biên giới Mỹ. Nhưng số người chết trong những vụ xả súng ở các quốc gia này chỉ bằng vài phần trăm, thậm chí không phẩy mấy phần trăm ở nước Mỹ. Nếu là vậy, hẳn có một nguyên do sâu xa hơn.

Ngày xảy ra vụ thảm sát Columbine cũng là ngày mà Tổng thống Clinton ra lệnh đánh bom Kosovo nhiều nhất trong toàn bộ cuộc chiến tranh Nam Tư. Nơi mà hai kẻ sát nhân sinh sống, thành phố Littleton ở bang Colorado cũng là nơi đặt một nhà máy lớn sản xuất vũ khí và tên lửa. Khi xuất xưởng, chúng cũng được đưa tới Kosovo. Đúng là người Đức cũng có lịch sử gây chiến, nhưng nếu như nỗi sợ hãi Do Thái của người Đức chỉ là nhất thời thì nỗi sợ của người Mỹ dường như là cố hữu. Họ sợ điều gì?

Michael Moore dành vài phút kể lại lịch sử hình thành nước Mỹ qua một đoạn phim hoạt hình ngắn, từ thời khai quốc, khi những người da trắng giong buồm qua Đại Tây Dương, đặt chân lên châu Mỹ và sợ hãi những người bản địa đến mức thảm sát họ, tới khi xây dựng đế chế họ lại ép người châu Phi trở thành nô lệ và luôn nơm nớp họ vùng dậy trả thù.

Những nỗi sợ hãi chồng chất lên nhau và người Mỹ luôn có đủ lý do để sợ, sợ những kẻ khủng bố, sợ những kẻ nhập cư. Những bản tin thời sự ở Mỹ tràn đầy những điều đáng sợ, cả ở bên ngoài biên giới, cả ở bên trong lãnh thổ, ngay cả quảng cáo ở Mỹ cũng đầy thông điệp gây sợ hãi, như một hãng thuốc đánh răng đe dọa “nếu bạn có hơi thở không thơm tho, người ta sẽ không nói chuyện với bạn”. Theo Moore, vì sợ hãi nên họ luôn muốn gây chiến trước, hoặc sẵn sàng bắn trước rồi hỏi sau, họ cần súng vì cần cảm giác được bảo vệ, điều khác biệt với những người hàng xóm ở Canada, những người sở hữu súng để đi săn chứ không hẳn để tự vệ, họ còn thường xuyên ra khỏi nhà mà không khóa cửa nữa kìa.

Khi mở rộng kết luận của Moore ra ngoài bối cảnh Mỹ thì điều ấy có vẻ như cũng đúng. Câu thành ngữ “tấn công là cách phòng thủ tốt nhất” luôn xuất hiện ở mọi nơi, trong thể thao, trong quân sự, trong cả những mâu thuẫn vặt vãnh tầm thường. Vì sợ hãi bị tấn công mà người ta chọn cách tấn công trước.

Nhưng Moore cũng để ngỏ một khả năng khác về nguồn gốc bạo lực vô nghĩa: bowling. Trước khi cầm súng thảm sát trường học Columbine, hai kẻ sát nhân đi chơi bowling, môn học mà bình thường chúng chẳng mấy khi hứng thú. Ai biết đuợc, có thể là tại Manson, có thể là tại Clinton, có thể là tại nỗi sợ, mà có khi, có thể là vì những trái bowling ấy.

Sau rốt, với những kẻ vô tri, sự sống cũng chỉ vô nghĩa như những con ki gỗ bị trái bowling xô đổ, để rồi tất cả cùng biến mất hút vào vùng đen vô tận - cả những con ki, cả trái bowling.

Hiền Trang

Các tin khác

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

Hành trình hồi hương của những phận người lầm lỡ

“Việc nhẹ, lương cao”, “thế giới tự do”, “không cần lao động vẫn có cuộc sống sung túc, được bảo lãnh đi định cư tại các nước thứ ba như Mỹ, Canada, Australia”... Đó là những lời dụ dỗ khiến một bộ phận đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên tin theo và di cư bất hợp pháp sang Thái Lan mong được “đổi đời”.

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Muôn vẻ sáng tác ca khúc theo “đơn đặt hàng”

Trong đời sống âm nhạc, nhiều tác phẩm ra đời theo “đơn đặt hàng” hay yêu cầu, mong muốn nào đó không phải là điều xa lạ. Nhưng vượt ra khỏi mục tiêu ban đầu, nhiều tác phẩm đã ghi dấu ấn bền vững trong lòng công chúng. Đơn đặt hàng - tưởng chừng là khuôn khổ - lại giống như chiếc khung để nhạc sĩ vẽ lên những bức tranh âm nhạc sống động và nhiều điều thú vị.

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Họa sỹ Trần Đại Thắng: Bước cùng sách từ bờ sông Đà năm ấy

Trần Đại Thắng chưa bao giờ thực sự rời sông Đà. Dòng sông ấy vẫn lững lờ trong từng trang sách anh làm, trong mùi giấy in thoang thoảng, trong cả những đêm khuya anh ngồi viết lại chính đời mình. Từ cậu bé 6 tuổi mê mẩn ngắm những cuốn sách Nga trong một hiệu sách bên kia dòng sông Đà đến người dựng nên Đông A Books, Thắng chỉ làm một việc, giữ cho sách không trở thành một thứ thoáng qua. Cuốn "Tôi kể" dày 500 trang không phải lời kết. Chỉ là một lần nữa, anh lật giở ký ức, để xem tất cả những chi tiết nhỏ bé anh đã dành cả đời chăm chút, liệu có đủ nặng để níu lại một chút gì đó giữa dòng đời đang trôi quá vội.

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Hệ sinh thái web lậu và cá độ phía sau Xôi Lạc TV

Sau gần một thập kỷ hoạt động trên không gian mạng, hệ thống phát sóng bóng đá lậu Xôi Lạc TV vừa bị Cơ quan công an triệt phá, khởi tố hàng chục đối tượng liên quan. Đằng sau những đường link xem bóng đá miễn phí tưởng chừng vô hại là cả một "hệ sinh thái" web lậu vận hành theo kiểu "đầu rắn nhiều thân", gắn chặt với quảng cáo cá cược và dòng tiền ngầm có quy mô lớn.

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Hà Lan mới chỉ dăm ngày

Tôi quyết định làm chuyến “du lịch bụi” đến Hà Lan vào những ngày cuối năm 2025. Với tôi, đây thật sự là chuyến đi đáng nhớ, bởi Hà Lan không chỉ có kênh đào thơ mộng, cối xay gió, cánh đồng hoa Tulip rực rỡ, văn hóa xe đạp độc đáo mà còn là mảnh đất có nhiều điều để khám phá.

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Công nghiệp văn hóa Việt Nam sau những cú hích năm 2025

Năm 2025, lịch sử và âm nhạc cùng lúc tìm được đường trở lại đời sống đương đại. Những bộ phim chiến tranh như "Mưa đỏ" đã lập kỷ lục doanh thu phòng vé với doanh thu trên 700 tỷ đồng; các chương trình Đại nhạc hội quy mô lớn thắp sáng không gian công cộng bằng cảm xúc tập thể, concert "Tổ quốc trong tim" thu hút 50.000 khán giả, Concert "Rạng rỡ Việt Nam" sau vài giờ mở bán đã cháy vé, cho thấy dư địa để phát triển công nghiệp văn hóa rất lớn. Vấn đề là làm thế nào để biến những khoảnh khắc bùng nổ ấy thành một chiến lược phát triển bền vững cho ngành công nghiệp văn hoá Việt Nam.

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Cuộc đua xe tự lái: Cạnh tranh trong hợp tác ở London

Trong bối cảnh căng thẳng địa chính trị không ngừng leo thang, một mô hình hợp tác độc đáo đang hình thành ngay tại trung tâm châu Âu. Thủ đô London của nước Anh sắp trở thành thành phố đầu tiên trên thế giới chứng kiến xe tự lái của hai gã khổng lồ công nghệ đến từ Mỹ và Trung Quốc cùng vận hành. Sự hiện diện song hành này không đơn thuần là một cuộc đua công nghệ, mà còn mở ra một lối đi mới, nơi những đối thủ toàn cầu cùng phát triển dưới một khung pháp lý chung, mang đến hy vọng về khả năng phối hợp trong một lĩnh vực then chốt của tương lai.

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Khi “an toàn” chỉ là một khái niệm

Năm 2001, khán giả đã hồi hộp dõi theo những pha hành động và đấu trí trong bộ phim Oceans Eleven (11 tên cướp thế kỷ) về một vụ cướp casino được dàn dựng tinh vi đến mức hoàn hảo ở Los Angeles. Và cuối năm 2025, khi nước Đức đang yên bình tận hưởng kỳ nghỉ lễ Giáng sinh, một vụ cướp ngân hàng táo bạo, với những tình tiết ly kỳ như phim điện ảnh, đã khiến người ta không khỏi bàng hoàng.

Khi chim bỏ đường bay

Khi chim bỏ đường bay

Có thể gọi vụ hủy chương trình “Về đây bốn cánh chim trời” hôm 28/12 vừa qua là “vụ bể show thế kỷ” bởi nó chưa từng có tiền lệ ở Việt Nam. Hệ lụy của nó là tranh cãi kéo dài, gay gắt giữa bên bênh vực và bên công kích các nghệ sĩ đã tham gia “đình công”.

Tăng trưởng nghịch chiều và cơ hội cho nền công nghiệp văn hóa

Tăng trưởng nghịch chiều và cơ hội cho nền công nghiệp văn hóa

Năm 2025 của điện ảnh thế giới mở ra với tâm thế bất an. Hollywood, biểu tượng của nền công nghiệp điện ảnh toàn cầu tiếp tục đối mặt chu kỳ suy giảm doanh thu, sự bế tắc của dòng phim trung cấp, chi phí sản xuất leo thang và tình trạng phụ thuộc quá mức vào các thương hiệu cũ. Thị phần phòng vé phim Hollywood đang giảm dần so với 2 thập kỷ trước, nhất là ở các thị trường châu Á, nơi khán giả trẻ chuyển sang nội dung bản địa và dịch vụ trực tuyến.

Ăn chặn tiền sinh viên: Những kẻ đánh cắp niềm tin

Ăn chặn tiền sinh viên: Những kẻ đánh cắp niềm tin

Bắt nguồn từ một câu hỏi thắc mắc trên diễn đàn mạng xã hội của một vài sinh viên, Hiệu trưởng Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội Phạm Văn Long cùng 2 cấp dưới bị khởi tố hành vi "Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ", với cáo buộc đã "ăn chặn" tiền hỗ trợ tham gia phục vụ sự kiện A80 của sinh viên. Số tiền được cho là bị xà xẻo ấy không lớn (chỉ hơn 200 triệu) nhưng thứ mất đi lại lớn hơn nhiều lần.

Khi các “triệu phú crypto” vào tầm ngắm của những kẻ bắt cóc

Khi các “triệu phú crypto” vào tầm ngắm của những kẻ bắt cóc

Trong bối cảnh Bitcoin và các tài sản kỹ thuật số khác liên tục tăng giá, những ví tiền số trở thành “kho vàng di động”, đây không đơn thuần là dạng tống tiền truyền thống nữa. Tội phạm kết hợp giữa công nghệ và thủ đoạn tàn ác truyền thống để chiếm đoạt những khối tài sản ảo. Chúng sử dụng kỹ thuật doxxing (thu thập và tiết lộ thông tin cá nhân trên mạng), khai thác mạng xã hội, truy vết on-chain, rồi chuyển sang hành vi bạo lực ngoài đời thực để bắt cóc, khống chế và ép nạn nhân mở ví, tiết lộ mật khẩu crypto hoặc buộc gia đình nạn nhân chuyển tiền.

Khi thị trường đen buôn bán cổ vật tiếp tay cho tội phạm toàn cầu

Khi thị trường đen buôn bán cổ vật tiếp tay cho tội phạm toàn cầu

Sáng sớm 19/10, bốn tên cướp cải trang thành công nhân xây dựng đã thực hiện một vụ cướp được lên kế hoạch tỉ mỉ tại Bảo tàng Louvre ở thủ đô Paris (Pháp). Chỉ trong vòng chưa đầy 10 phút, chúng đã cuỗm đi 8 món đồ từ bộ sưu tập Trang sức Hoàng gia Pháp - những món đồ nổi tiếng với ý nghĩa lịch sử và tổng giá trị ước tính lên tới 88 triệu euro. Mặc dù một vài nghi phạm đã bị bắt giữ, công tố viên Paris Laure Beccuau vẫn mô tả hoạt động này "rất có thể là hành động của tội phạm có tổ chức".

Người giữ vai trò quan trọng trong hệ thống Hoàng Hường

Người giữ vai trò quan trọng trong hệ thống Hoàng Hường

Sau khi Hoàng Hường - người được mệnh danh là "nữ hoàng" thực phẩm chức năng bị bắt, cơ quan điều tra tiếp tục bắt một mắt xích quan trọng trong "đế chế" Hoàng Hường, đó là Nguyễn Thị Tường An, người không livestream, không xuất hiện trên truyền thông nhưng được dư luận cho rằng, vai trò của Tường An cực kì quan trọng trong hệ thống của Hoàng Hường.

Từ Jack97 không biết sợ tới một câu hỏi lớn hơn

Từ Jack97 không biết sợ tới một câu hỏi lớn hơn

Trên sân khấu lớn, Jack97 bước ra hào hoa như một “công tử” miền Tây, để rồi cậu ca sĩ ấy “tông cửa mồm” ném một câu “dồn cửa tai” của khán giả: “Lào gì cũng tôn”. Lập tức, video ấy tràn lan trên mạng, kéo theo phản ứng giận dữ của rất nhiều người…

Thằng mõ mới ngụ cư cam quýt

Thằng mõ mới ngụ cư cam quýt

Đò dọc phải tránh đò ngang

Ngụ cư phải tránh dân làng cho xa

"Đò" là từ "độ" tiếng Hán - Việt chuyển qua tiếng Việt, theo nhà ngôn ngữ học Lê Ngọc Trụ. Khi ai đó bảo: "Thành công rồi, việc này có trời độ", ta hiểu là do trời ủng hộ giúp đỡ, chứ không hẳn hiểu theo nghĩa độ/ đò là chở qua sông.

Lật tẩy mạng lưới rửa tiền toàn cầu của Prince Holding Group

Lật tẩy mạng lưới rửa tiền toàn cầu của Prince Holding Group

Trong báo cáo dài hơn 200 trang mới được công bố, Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ) và Văn phòng Kiểm soát Tài sản Nước ngoài (OFAC) thuộc Bộ Tài chính Mỹ xác định Prince Holding Group (Prince Group) - đế chế kinh doanh trải khắp thế giới của ông trùm lừa đảo Chen Zhi, là một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia. Không chỉ vận hành hàng loạt trại lừa đảo quy mô lớn ở Campuchia và Myanmar, Prince Group còn rửa hàng trăm triệu USD tiền bẩn qua hệ thống ngân hàng Hàn Quốc, fintech Singapore, bất động sản Dubai và quỹ đầu tư ở London (Anh).

Con chip niềm tin và chân dung doanh nhân poker khát nước

Con chip niềm tin và chân dung doanh nhân poker khát nước

Có những kẻ từng được ca ngợi là “người mở đường cho kỷ nguyên khởi nghiệp”, nhưng khi bức màn rơi xuống, người ta mới nhận ra đó không phải người mở đường mà là kẻ đào hố. Đào Minh Phú, trong nhiều năm, được nhắc đến như hình mẫu của một “doanh nhân 4.0”: năng động, sắc sảo, nói đâu trúng đó.

Sắp xếp, sáp nhập đại học Việt Nam theo hướng nào?

Sắp xếp, sáp nhập đại học Việt Nam theo hướng nào?

Nghị quyết số 71-NQ/TW của Bộ Chính trị về đột phá phát triển giáo dục và đào tạo đã yêu cầu sáp nhập, giải thể các cơ sở giáo dục đại học không đạt chuẩn; nghiên cứu chuyển một số trường đại học về địa phương quản lý để đáp ứng tốt hơn yêu cầu đào tạo nhân lực của địa phương...