Báo Công an nhân dân và sự khởi đầu của một nhà thơ

Có không ít người và một số tờ báo, tạp chí hỏi tôi về nơi các tác phẩm văn chương của tôi lần đầu tiên xuất hiện. Câu trả lời của tôi làm họ vô cùng ngạc nhiên. Đó là nơi nào? Là Báo CAND.

Trong những lần đi nước ngoài, khi nói chuyện về đời sống văn học trong nước, tôi nói với các bạn đọc nước ngoài về một hiện thực ở Việt Nam mà hầu như tôi chưa thấy nơi nào trên thế giới. Đó là ở Việt Nam, báo nào cũng in thơ văn như Báo CAND, báo Quân đội nhân dân rồi đến các báo, tạp chí của các cơ quan như Tòa án, Viện Kiểm sát, Thủy sản, Thể thao, Du lịch... đều dành một phần trang trọng để giới thiệu các tác phẩm văn học nghệ thuật, đặc biệt là thơ. Các nhà văn và bạn đọc nước ngoài nghe vậy thì vô cùng sửng sốt.

Trung tướng, nhà văn Hữu Ước và tác giả (bìa phải) cùng những cộng sự ngày đầu của Văn nghệ Công an và An ninh thế giới (ảnh chụp tháng 11-2011). Ảnh: Duy Hiển.
Trung tướng, nhà văn Hữu Ước và tác giả (bìa phải) cùng những cộng sự ngày đầu của Văn nghệ Công an và An ninh thế giới (ảnh chụp tháng 11-2011). Ảnh: Duy Hiển.

Vì lẽ đó mà tác phẩm đầu tiên tôi in trong đời sáng tác của mình là trên Báo CAND và đó một bài thơ viết về chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 có tên là “Tháng Giêng và em”. Tôi muốn giới thiệu bài thơ ấy tới bạn đọc của Báo CAND thời nay (xem bìa phải).

Hồi đó Báo CAND chỉ phát hành nội bộ và tôi đang công tác ở một đơn vị nghiệp vụ của Bộ Công an. Một hôm đọc báo của cơ quan, tôi lặng người khi thấy bài thơ của mình được in. Bài thơ thứ hai viết về liệt sỹ Lê Đình Chinh trong cuộc chiến đấu chống quân xâm lược… 

Trong suốt thời gian làm việc ở ngành Công an, tôi chỉ in đúng hai bài thơ trên Báo CAND và cả hai bài thơ ấy không cho thấy dấu hiệu gì khả quan để nghĩ rằng tôi sẽ theo nghiệp thơ phú đến hết đời. Sau này, tôi chủ yếu viết truyện vụ án cho Báo CAND.

Tôi còn nhớ truyện vụ án đầu tiên in trên Báo CAND có tên “Mùa chim làm tổ”. Chỉ đọc cái tít của vụ án này là thấy đúng là ngôn ngữ của một nhà thơ cho dù viết vụ án. Có một thời gian, hầu như tháng nào tôi cũng viết một truyện vụ án cho báo. Nhà báo Trần Tuấn Anh khi đó làm ở bộ phận thư ký tòa soạn và trị sự của Báo CAND trong một lần nói chuyện với Hội nghị cộng tác viên nhận xét: “Nguyễn Quang Thiều đã mở ra một cách viết vụ án mới”. 

Quả là nhận xét “khủng” đối với một người viết vụ án còn rất trẻ như tôi. Cái mới mà nhà báo Trần Tuấn Anh nói đến là chất văn trong truyện vụ án. Cách viết ấy thời đó quả là không mấy ai viết trên tờ báo của ngành Công an. 

Những vụ án tôi viết luôn khai thác rất sâu vào tâm lý con người và với một lối hành văn rất tiểu thuyết chứ không phải cách tường thuật vụ án như bạn đọc thường thấy trên báo. Hồi đó những người tích cực cộng tác với báo thì được cấp một cái thẻ gọi là thẻ “Thông tin viên”. Thẻ màu đỏ có hình cây bút. 

Lúc nào tôi cũng để tấm thẻ ấy trong túi áo. Thú thực, tôi không dùng tấm thẻ ấy làm việc gì mà chỉ để khoe với bạn bè và… mua vé ôtô. Thời ấy, xe khách vô cùng hiếm hoi. Để mua được một chiếc vé xe khách không dễ dàng chút nào. Người ta phải xếp hàng, chen lấn và mua vé chui. 

Có một lần, sợ lỡ chuyến xe thì hỏng việc, tôi cứ liều đưa cái thẻ ấy ra thế là người ta bán ngay vé cho tôi. Hồi ấy, tôi yêu một cô gái người ở Bút Sơn (Hoằng Hóa, Thanh Hóa). Mỗi dịp vào thăm người yêu, tôi đi tàu chợ từ Hà Nội vào Thanh Hóa và mua vé đi Hoằng Hóa. Mỗi ngày chỉ có một chuyến xe sớm và một chuyến cuối chiều từ thị xã Thanh Hóa đi Hoằng Hóa; đương nhiên, tấm thẻ Thông tin viên của Báo CAND rất đắc dụng lúc này.

Tôi nhớ hồi ấy những người viết báo của ngành Công an chơi với nhau rất gắn bó. Họ hay gặp nhau ở tòa soạn, uống trà và trò chuyện về bài vở chứ chẳng có quán bia hay cà phê nhiều như bây giờ. 

Tôi chơi rất thân với các phóng viên trẻ của Báo CAND như Phạm Văn Miên, Nguyễn Phúc Bồng, Thùy Linh... Lúc đó tôi chưa vợ, làm việc xong là ở luôn cơ quan Bộ tại Hà Nội (số 15 phố Trần Bình Trọng) mà mọi người gọi là phố Hàng Bàn vì cán bộ độc thân hoặc xa nhà cứ làm việc xong thì dọn dẹp bàn làm việc, trải chiếu và ngủ. 

Có nhiều buổi chiều rảnh rỗi, tôi đến tập thể của một số phóng viên độc thân ở ngõ Chiến Thắng, phố Khâm Thiên. Mọi người nấu cơm cho tôi ăn. Có lần đưa người yêu đi chơi, tôi ghé vào thăm nhà báo Phạm Văn Miên và “bí mật” vay ông tiền để đưa người yêu ra Bờ Hồ uống nước sen dừa. 

Cô gái nào thời đó mà được người yêu mời nước sen dừa thì hạnh phúc và hãnh diện vô cùng. Và cho đến bây giờ, tôi không nhớ tôi đã trả Phạm Văn Miên món tiền vay ấy chưa. Nếu ông đòi thì cũng chẳng có bằng chứng gì về việc tôi vay tiền ông cả. Hiện nay, nhà báo Phạm Văn Miên là Tổng biên tập của Báo CAND.

Lớp đàn anh ở Báo CAND thì tôi chơi thân với nhà văn Hữu Ước, nhà báo Nguyễn Gia Bào và nhà báo Trần Kính. Sau này nhà văn Hữu Ước làm Tổng biên tập Báo ANTG rồi Tổng biên tập Báo CAND và Chuyên đề ANTG. Tôi từng giúp ông tổ chức và điều hành công việc cho tờ ANTG cuối tháng và nghĩ ra tờ Cảnh sát toàn cầu sau này. 

Tôi nhớ khi làm format cho tờ ANTG Cuối tháng, tôi đã nghĩ ra chuyên mục Trò chuyện cuối tháng. Lúc đầu, một số người phản đối chuyên mục này và cả tờ báo nói chung trước khi nó ra mắt số đầu tiên vì các bài quá dài. Thế nhưng ấn phẩm ANTG Cuối tháng đã rất nhanh chóng gây ấn tượng và chuyên mục Trò chuyện cuối tháng trở thành một trong những chuyên mục ăn khách nhất của tờ phụ trương này. 

Để thực hiện các cuộc trò chuyện ấy, chúng tôi có một nhóm làm việc gồm nhà báo Hồng Thanh Quang (người hỏi chính), nhà báo Việt Đông (ghi âm, gỡ băng và chụp ảnh) và tôi (người hỏi phụ). Tôi ngồi quan sát nhân vật trò chuyện để thi thoảng “cắm” vào một câu hỏi.

Thời tôi mới cộng tác với Báo CAND, anh Nguyễn Ngọc Khiêm đang làm công tác tổ chức của báo đã gặp và động viên tôi về làm phóng viên Báo CAND. Tôi vô cùng hào hứng và khao khát được trở thành một nhà báo, đặc biệt là Báo CAND. Nhưng tổ chức của cơ quan tôi đã không cho tôi đi. Khi nhà văn Hữu Ước làm Tổng biên tập Báo ANTG, ông đã nhiều lần cả động viên cả ép tôi về làm Phó tổng biên tập nhưng lúc đó tôi lại từ chối. 

Tâm lý con người mỗi thời có những thay đổi khác nhau, lúc muốn về làm nhân viên thì không được, khi được mời về làm lãnh đạo thì lại không muốn. Một số bạn bè hỏi vì sao tôi lại không về làm Phó tổng biên tập Báo ANTG rồi sau này sáp nhập sẽ làm Phó Tổng biên tập Báo CAND, một vị trí quá “oách” và tôi sẽ còn nhiều cơ hội phát triển trong tương lai. 

Tôi nói với bạn bè lý do duy nhất, tôi đã là một nhà thơ và tôi thấy tôi không phù hợp với một nơi như Báo CAND nữa. Chẳng lẽ về đó tôi phải cạo ria mép và chải tóc rẽ ngôi hay sao? Về đó rồi làm sao tôi có thể tự do đi lang thang trên thế giới như tôi đã từng lang thang có khi đến cả nửa năm… Nên cuối cùng, tôi đã chọn lựa con đường mà tôi muốn.

Tháng giêng và em

Sao em không về Asinh ơi...
Để nỗi đau lòng anh chưa ai cởi được
Anh đi ngược những miền rừng biên giới
Tháng Giêng này tìm em

Nhưng con đường mưa xuân bay nghiêng
Hoa ban nở dắt tay về lối cũ
Tiếng chim xanh suốt đôi bờ lau cỏ
Hoa vông vang sau lèn đá nở vàng

Nhạc ngựa rung reng, lồ cam chín ngọt
Tiếng khèn lượn theo dáng uốn con đường
Cô gái Mèo xòe ô xuống chợ
Anh tìm em tháng Giêng này, Asinh ơi

Tháng Giêng như kỷ niệm cầm tay
Đưa anh về với em, cô gái Mèo thương nhớ
Nơi anh yêu em là nơi chốt lửa
Nơi quân thù như rắn độc tràn sang

Bản mường yêu thương giặc phá tan hoang
Em lên chốt cùng đồng đội anh đánh giặc
Chiếc váy Mèo quấn bắp chân tròn lẳn
Chuyển từng ống cơm rừng, viên đạn,
                                              cây chông

Rồi chiều ấy em đi và không về chốt nữa
Đồng đội bồn chồn đạn giặc xé rừng sâu
Anh đi tìm em gió lạnh lùa ngực áo
Câu thơ viết đêm đêm có đôi mắt rơi vào

Dẫu chưa hẹn lời nhưng mắt nói thay nhau
Chiếc khăn em thêu nửa chừng đẫm máu
Ngôn ngữ người Mèo anh chưa thuộc hết
Điệu mưa xuân em hát lúc qua lèn

Tháng Giêng này Asinh ơi, anh tìm em
Tháng Giêng này anh không xuống chợ
Anh đi ngược những miền rừng biên giới
Nơi quân thù lấp ló nhòm sang

Anh gặp em rồi, Asinh ơi, tháng Giêng
Trong hội bản Mèo váy xòe như hoa nở
Quả còn ai tung cho lòng anh thêm nhớ
Điệu hát lúc qua lèn, lời hẹn giấu trong khăn

Anh gặp em rồi tháng Giêng, Asinh ơi
Em vẫn sống trong mùa xuân của bản
Đồng đội anh mùa này lên chốt
Thơ anh viết bây giờ là tháng Giêng và Em

                                                         (1980)

Ảnh: nhatrang34mdc
Ảnh: nhatrang34mdc
Nguyễn Quang Thiều

Các tin khác

Hà Nội: Ra mắt mô hình Kiosk Trạm Cảnh sát thông minh

Hà Nội: Ra mắt mô hình Kiosk Trạm Cảnh sát thông minh

Trạm Cảnh sát thông minh không dừng ở việc tạo thêm một kênh để người dân gửi thông tin, mà hướng tới hình thành quy trình xuyên suốt từ tiếp nhận – ghi nhận – chuyển xử lý – hỗ trợ người dân – cập nhật kết quả, góp phần nâng cao tính minh bạch và hiệu quả trong xử lý trình báo, phản ánh.

Lan tỏa tinh thần Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng vào thực tiễn

Lan tỏa tinh thần Nghị quyết Đại hội XIV của Đảng vào thực tiễn

Hội thi tìm hiểu Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng trong Đảng bộ Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động là đợt sinh hoạt chính trị có ý nghĩa sâu sắc nhằm tuyên truyền, lan tỏa, đưa Nghị quyết vào thực tiễn công tác, chiến đấu trong toàn lực lượng.

Dấu chân truy nã xuyên biên giới

Dấu chân truy nã xuyên biên giới

Nhiều đối tượng sau khi gây án đã tìm mọi cách bỏ trốn ra nước ngoài với suy nghĩ chỉ cần vượt qua biên giới là có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật. Nhưng phía sau mỗi quyết định truy nã là hành trình bền bỉ của lực lượng Công an trong xác minh, truy tìm, vận động đầu thú và phối hợp quốc tế để đưa những kẻ trốn chạy trở về chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Chung tay phòng, chống khai thác IUU

Chung tay phòng, chống khai thác IUU

Hoạt động nhằm huy động sức mạnh của cán bộ, người lao động, ngư dân và doanh nghiệp trong giữ gìn ANTT, đồng thời nâng cao trách nhiệm chấp hành pháp luật trong hoạt động khai thác thủy sản.

“Xóa” những điểm mù giao thông và trật tự đô thị

“Xóa” những điểm mù giao thông và trật tự đô thị

Không chỉ ghi nhận thực tế tình trạng giao thông của Thủ đô từ trên cao, các UAV giúp lực lượng Công an mở rộng “tầm mắt” trong quản lý giao thông, trật tự đô thị và an ninh trật tự. Những khu vực khuất tầm quan sát, những bất thường trên tuyến đường hay điểm có nguy cơ phát sinh vi phạm được phát hiện sớm để kịp thời tiếp cận, xử lý.

Công an xã Hàm Thuận Bắc chung tay đóng góp Quỹ “Vì người nghèo”

Công an xã Hàm Thuận Bắc chung tay đóng góp Quỹ “Vì người nghèo”

Sáng ngày 14/8, xã Hàm Thuận Bắc tổ chức lễ phát động đóng góp Quỹ “Vì người nghèo”, nhằm chung tay chăm lo, hỗ trợ các hộ nghèo, hộ có hoàn cảnh khó khăn. Hoạt động thu hút đông đảo cán bộ, công chức, viên chức, cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang và Nhân dân trên địa bàn tham gia.

3 cán bộ Công an hiến máu kịp thời giúp phạm nhân qua cơn nguy kịch

3 cán bộ Công an hiến máu kịp thời giúp phạm nhân qua cơn nguy kịch

Với tinh thần trách nhiệm và nghĩa tình của người chiến sĩ Công an nhân dân, 3 cán bộ Phân trại tạm giam Nông Cống thuộc Trại tạm giam Công an tỉnh Thanh Hóa đã tình nguyện hiến máu, kịp thời hỗ trợ điều trị cho một phạm nhân bị suy giảm tiểu cầu nghiêm trọng, giúp người này vượt qua tình trạng nguy kịch.

Phát huy sức dân, giữ bình yên từ cơ sở

Phát huy sức dân, giữ bình yên từ cơ sở

Những mô hình tự phòng, tự quản, những tin báo có giá trị của người dân, chủ động hòa giải mâu thuẫn, vận động giao nộp vũ khí, vật liệu nổ... thể hiện phong trào Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc tại nhiều địa phương trên địa bàn tỉnh Thanh Hóa đang ngày càng đi vào chiều sâu.

Thượng úy Nguyễn Mạnh Kiên sử dụng xe ô tô cá nhân đưa cháu Lồ Phà Quý đến Trung tâm Y tế khu vực Mường Khương cấp cứu.

Công an xã nhanh chóng đưa cháu bé bị gãy chân đi cấp cứu

Trong quá trình tuần tra, nắm tình hình địa bàn, Công an xã Mường Khương (Lào Cai) nhận được tin báo một cháu bé bị tai nạn, gãy đùi chân trái cần chuyển gấp đến cơ sở y tế. Nhận thấy việc di chuyển bằng xe mô tô chuyên dụng không bảo đảm an toàn, cán bộ Công an đã nhanh chóng sử dụng ô tô cá nhân đưa cháu bé đến Trung tâm Y tế khu vực Mường Khương cấp cứu.

“Cây dân cư số 4.0”: Điểm nhấn đột phá trong cải cách hành chính tại cơ sở

“Cây dân cư số 4.0”: Điểm nhấn đột phá trong cải cách hành chính tại cơ sở

“Cây dân cư số 4.0” - Giải pháp mã QR và Trợ lý số hỗ trợ người dân thực hiện thủ tục cư trú - là sáng kiến số hóa mang tính đột phá của Công an xã Hàm Kiệm, Lâm Đồng nhằm đơn giản hóa thủ tục hành chính, giải quyết dứt điểm các vướng mắc tồn tại và nâng cao chất lượng phục vụ người dân tại địa phương.