Ăn Tết, chơi Tết hay thưởng ngoạn Tết?

Trong sự phát triển của xã hội Việt hiện đại, người Việt đầu thế kỉ XXI vẫn giữ lề thói Tết cổ truyền là ăn Tết, song đã nhiều phần chuyển sang chơi Tết, như một thú vui tinh thần...

Chơi Tết, tại sao không?

Nguyễn Thị Minh Thái

Có những phong tục nhiều đời gắn với đời sống của người Việt, qua bao thăng trầm lịch sử, đấy là Lễ Tết và Lễ hội. Nếu hình dung một cách tổng thể trên hai trục thời gian và không gian luôn đan dệt biện chứng với nhau trong đời sống nông nghiệp cổ truyền của người Việt, thì Lễ Tết nằm ở trục thời gian (ứng với lịch âm dương, tính theo hệ can chi, được phân bố theo chu kì sản xuất nông nghiệp khép kín, và thường "rơi" vào thời điểm nông nhàn trong năm, nhất là vào mùa xuân). Còn Lễ hội nằm ở trục không gian, ứng với địa lý vùng miền. Dân gian thường nói Ăn Tết và Chơi hội.

Trong sự phát triển của xã hội Việt hiện đại, người Việt đầu thế kỉ XXI vẫn giữ lề thói Tết cổ truyền là ăn Tết, song đã nhiều phần chuyển sang chơi Tết, như một thú vui tinh thần...

Một: Tại sao Tết xưa là Ăn Tết?

Chữ Tết là do biến âm của chữ Tiết mà ra. Theo các nhà nghiên cứu văn hóa Việt, Tết Việt là một nghi lễ cổ truyền, thường bao gồm 2 phần: Lễ, cúng tổ tiên và Ăn (những đồ đã cúng và những món ăn cổ truyền như thịt gà, lợn, dưa hành, bánh chưng…) và có lẽ trong tâm thế người nông dân Việt như muốn bù lại, muốn thưởng cho mình một năm làm ruộng vất vả, nên phải được sung sướng bằng Ăn Tết.

Thường thường, ăn Tết cũng là dịp sum họp gia đình, ai ai dù đi khắp bốn phương trời, đến ngày Tết Nguyên đán vẫn thích về nhà, về quê, quây quần ăn Tết với người ruột thịt. Cho nên, ăn Tết là quan trọng nhất với người Việt là vào dịp Tết Nguyên đán (theo nghĩa linh thiêng là ban sớm ngày đầu tiên của năm mới.

Dân gian Việt gọi là Tết ta để phân biệt với Tết Tây theo dương lịch, hoặc là Tết Cả là tết to nhất trong năm), là dịp dường như duy nhất trong năm, sum họp cả gia đình, gia tiên và gia thần. Và Tết bao giờ cũng đồng nghĩa với nghỉ ngơi, quây quần ăn uống với người thân. Tết đã chi phối sinh hoạt của cả một cộng đồng người Việt, trong thời khắc thiêng của một năm mới.

Có nhà văn đã viết về Tết như một mùa Tết. Người Việt bắt đầu mùa Tết từ ngày ông Táo lên Trời, 23 tháng Chạp. Từ ngày này, trẻ già lớn bé đã nô nức rủ nhau đi chơi chợ Tết, sắm Tết. Chợ Tết ở các vùng núi cao phía Bắc đông vui như ngày hội, sặc sỡ sắc màu, ngày nào cũng tấp nập người đi chợ, mang theo cả vợ chồng con cái, các thanh nữ, thanh niên cùng nhau hào hứng mua bán, ăn uống, vui chơi, tỏ tình nữa…

Cuộc vui kéo dài cả ngày, và kéo dài suốt mùa Tết cho đến giáp Tết. Chợ Tết diễn ra suốt một tuần lễ trước Tết quả là nét đẹp nhất về tính cộng đồng của người Việt vào dịp Tết. Và không gì vui hơn, khi chiều 30 Tết, cả nhà cùng ăn uống quây quần, chờ đến giao thừa, bày biện mâm cỗ cúng gia tiên và cùng đón năm mới, với những lời chúc tốt lành trong gia đình và lì xì cho nhau năm mới…

Hai: Tết nay là chơi Tết. Tại sao không?

Với những mục tiêu mới của xã hội Việt hiện đại: công nghiệp hóa, hiện đại hóa và đô thị hóa, về bản chất của sự phát triển, Tết Nguyên đán của người Việt hôm nay đã có nhiều biến đổi để phù hợp với sự phát triển hiện đại.

Người Việt hôm nay của thế kỉ XXI vẫn mang theo hành trang của mình phong tục Lễ Tết, nhưng cách ứng xử văn hóa với Tết đã xuất hiện một sắc thái mới. Dễ thấy rằng, trong dịp Tết cổ truyền có thể hàng ngàn, chục ngàn người nước ngoài gốc Việt đi từ các nước phương Đông, đặc biệt là các nước phương Tây đổ về Việt Nam ăn Tết. Ấy là chưa kể các vị khách quốc tế muốn du lịch Việt Nam để trải nghiệm cái đặc sắc của Tết Việt.

Ngược với dòng người đổ về Việt Nam ăn Tết lại có một dòng người Việt khác tỏa ra khắp các nước phương Đông láng giềng, Đông Nam Á chẳng hạn, hoặc các nước châu Âu, đi chơi Tết theo cách du lịch, hoặc ngay ở trong nước, người ở vùng này di chuyển đến vùng khác ăn Tết đầy thi vị và hào hứng.

Không ngẫu nhiên, ở TP HCM, có các ông chủ, bà chủ của các biệt thự lớn, muốn đi nước ngoài ăn Tết Ất Mùi, đã thuê người trông coi biệt thự, tốn vào đó hàng triệu đồng mỗi ngày, theo báo chí đưa tin.

Em trai út của tôi, một doanh nhân khá thành đạt, ngay trước ngày ông Công ông Táo đã đưa cả vợ và con trai thứ sang Australia ăn Tết với con trai cả du học ở bên đó đã vài ba năm. Có nhà văn bạn tôi cách đây dăm năm đã sang Trung Quốc ăn Tết xem có gì đặc sắc, khác Việt Nam và khẳng định rằng, du Tết là vô cùng sung sướng và mãn nhãn. Và vừa rồi, trên Báo Gia đình và Xã hội số Tết, người Việt đã sang Mỹ, vùng Cali để ăn giỗ, mà trước đó, những người thân của họ đều phải về ăn giỗ ở Việt Nam. Đi ăn giỗ tận Cali, thật là điều mới mẻ của chuyện ăn giỗ của người Việt hôm nay.

Trước Tết ta, cách đây hàng chục năm, người Hà Nội đã chơi hoa đào rừng, do họ ưa phiêu du và đổi món thưởng hoa ngày Tết vốn là đào Nhật Tân. Chúng tôi, một nhóm bạn thân, dân viết văn viết báo, hầu như Tết nào cũng lên Mộc Châu để mua đào rừng trong những bản làng xa xôi mây phủ, hoa đào rừng năm cánh mong manh nở kín ngõ dẫn vào vườn của dân bản, đang cắm cúi may áo mới đón Tết hoặc đốt lửa sưởi bên những cành đào rừng còn e ấp nụ, chào bán cho khách miền xuôi chở đầy trên nóc xe, mang về Hà Nội chơi hoa Tết.

Đúng là của một đồng, công một nén. Đào rừng 5 cánh mỏng nhạt màu đào phai, ngậm nụ suốt những ngày trước Tết, từ mồng một bắt đầu hồng lên lấm tấm và cứ thế bung nở đến tận ngày rằm. Thân đào mốc xám, cành vươn cao, hoa nở tung chi chít. Ngồi dưới bóng đào phai, cả nhà ấm cúng thưởng đào, nói lời đẹp đẽ đầu năm, lì xì cho cha mẹ, con cháu, cho bạn bè… Hạnh phúc thật ngọt ngào hương vị năm mới

Năm nay chúng tôi vẫn cứ nổi máu phiêu du, lại hẹn nhau nhau lên bản xa Mộc Châu hái hoa đào rừng chơi Tết. Trong số đó có cả người bạn đã ở quá lâu ở nước ngoài, sung sướng bởi hai cuộc phiêu du, từ trời Tây trở về với trời  Việt và được lên núi bẻ hoa rừng. Tôi bỗng nhớ tên một truyện ngắn của Nguyễn Thị Thu Huệ: “Nào ta cùng lãng du”, lãng du trong những ngày Tết Ta của thế kỉ XXI, đã trôi qua hơn một thập niên. Và lãng du - chơi Tết đã thành một phong tục đẹp, đầy cảm hứng và màu sắc "hương xa", tại sao không?

NSND - đạo diễn Doãn Hoàng Giang: Đừng bỏ Tết vì bất cứ lí do nào

Mi Sol (thực hiện)

- Thời gian chỉ còn đếm chưa hết đầu các ngón tay là đã đến Tết rồi, vậy mà ông vẫn làm việc, chưa có dấu hiệu gì nghỉ ngơi sao?

+ (Cười): Thì năm nào cũng thế, công việc nhiều, Tết cũng phải vắt chân lên cổ mà chạy cho kịp tiến độ. Với lại với tôi Tết thì cũng thế, tôi không nặng nề nhiều.

- Không nặng nề thì cũng phải sắm Tết để đón Tết chứ?

+ Tất nhiên, nhưng giờ thì mọi chuyện đơn giản rồi. Lượn siêu thị 1, 2 vòng là có thể khuân đủ thứ, không thiếu gì. Thậm chí, ngồi nhà liệt kê những thứ cần mua rồi a lô cho dịch vụ, họ sẽ mang đến tận nơi, đâu cần phải ngược xuôi đầu tắt mặt tối sắm Tết như trước nữa?

- Thích hay không thích thì tới ngày tới tháng Tết vẫn đến, xuân vẫn về và thiên hạn vẫn phải chấp nhận quy luật tự nhiên ấy. Nhưng dường như càng lúc, Tết càng khiến người ta bớt đi sự hưng phấn trông chờ, mà thay vào đó là mệt mỏi, lo toan?

+ Cũng do cuộc sống nay đã khác trước nhiều. Ngày trước cứ phải đợi đến Tết, cán bộ, công nhân viên, người lao động rồi cả học sinh mới được nghỉ dài. Giờ ngược lại, một năm vài kì nghỉ lễ, nghỉ đến độ là tai họa với gia đình có con nhỏ vì chúng cũng được nghỉ, không phải đến lớp, bố mẹ sẽ không biết xoay xở thế nào, trong khi thường ngày đã quen với cảnh con học bán trú. Hay Tết cũng là bi kịch cho nhiều gia đình thành phố, những gia đình đã quá phụ thuộc vào người giúp việc. Tết, giúp việc về quê, nhiều nhà coi như... mất Tết. 

- Vậy theo ông, xu thế chung hiện nay là người dân đang ăn Tết, chơi Tết hay thưởng thức Tết?

+ May là bây giờ đã khác với thời bao cấp đói khổ, thời mà phải đợi đến Tết mới được ăn ngon, mặc đẹp. Ngày xưa, nhất là trẻ con thích ốm lắm, vì ốm mới được ăn phở. Trẻ con và ngay cả người lớn còn mong Tết hơn vì Tết thể nào cũng được sắm quần áo mới, nhà chất ê hề đồ ăn, dù tủ lạnh không có. Phải Tết mới được ăn xương ninh măng, ăn thịt gà, Tết mới cắn hạt dưa thoải mái, ăn bánh kẹo không cần nhìn trước ngó sau.

Cuộc sống đương đại đã khác trước hoàn toàn rồi. Con người nói chung ít bận tâm hơn đến cái ăn, cái mặc. Ngày thường người ta vẫn thoái mái ăn ngon mặc đẹp chứ không cần đợi dịp Tết. Vậy nên tôi thấy người dân đã có ý thức chơi Tết, thưởng ngoạn Tết nhiều hơn. Thay vì chất nhiều đồ ăn trong tủ lạnh, người ta đã đi mua hoa, săn lùng để mua bằng được những chậu hoa đẹp, kỳ công tặng nhau những bình hoa quý, độc đáo. Tết nghỉ dài cũng là dịp để người dân đi du lịch, đi chơi xa, thậm chí đi nước ngoài, đi cả gia đình hay nhóm bạn. So sánh thời bao cấp với giờ là một khoảng cách vời vợi, cách xa nhau một trời một vực...

- Đi chơi nhiều thế, mà hình như người dân lại không đi thưởng thức nghệ thuật?

+ Có chứ, ít nhất là người ta đi xem phim, nên mới có mùa phim Tết mà nhiều nhà làm phim đã thắng lớn trong dịp này. Điện ảnh thu hút chủ yếu là giới trẻ, rạp chiếu phim cũng đã được nâng cấp đẹp hơn, tiện nghi sang trọng hơn, phù hợp tiêu chí của người trẻ. Còn sân khấu thì khác. Vì sân khấu, ít nhất là ở phía Bắc chưa có ý thức phục vụ Tết nên người dân hầu như không có thực đơn để lựa chọn. Thêm nữa, ngoài Bắc Tết thường lạnh, mà lạnh thì người dân hay ngại ra đường vào buổi tối nên có diễn kịch cũng ít người xem.

- Vậy với cá nhân ông, Tết ông cũng không đi đâu sao?

+ Không, tôi chỉ ở nhà. Tết nhà tôi thường rất đông khách. Vậy nên tôi khác mọi người, khi thuê giúp việc thường ra điều kiện, ngày thường muốn nghỉ bao nhiêu cũng được, riêng Tết là không được nghỉ. Đặc biệt, theo truyền thống từ mấy chục năm nay rồi, ngày mùng 4, các anh chị em nghệ sỹ trong giới sân khấu thường tụ tập ở nhà tôi để làm một cuộc gọi là gặp gỡ đầu xuân...

-  Mấy chục năm ông vẫn duy trì được nền nếp đẹp ấy?

+ Vẫn. Mọi người đã coi đó là một thói quen, một điều đương nhiên vào ngày mùng 4: tụ tập tại nhà Doãn Hoàng Giang. Đương nhiên lượng người mỗi năm lại một ít đi, từ chỗ khách đông đến độ phải ngồi cả ra hiên, giờ thời gian tuần tự tiến, đã người còn người mất, người ốm đau bệnh tật già lão không nhấc nổi chân. Nhưng những ai đi được, vẫn hẹn nhau vào ngày mùng 4 mà không cần tôi phải nhắc lại lời mời.

-  Tết tất nhiên linh thiêng ý nghĩa nhưng cũng nhiều phiền toái. Vậy nên vài năm trở lại đây đã có luồng ý kiến nên bỏ Tết ta, bỏ Tết Nguyên đán, mà gộp vào Tết tây, mình cũng ăn Tết Dương lịch theo số đông các nước trên thế giới?

+  Tuyệt đối không nên đặt vấn đề này ra. Những gì theo thời gian đã thành tập quán, hình thành nên bản sắc và tồn tại được lâu dài, tức là nó phải có lí. Không phải ngẫu nhiên mà cái Tết Nguyên đán đã song hành cùng dân tộc chúng ta hàng nghìn năm qua, và tôi tin là còn tồn tại mãi. Còn những phiền toái do Tết, kiểu như lãng phí, hay tệ nạn rượu bia nhậu nhẹt, cờ bạc, mê tín dị đoan núp bóng lễ hội là do chính chúng ta, chính con người gây ra, con người mượn cớ Tết để làm khó cho mình chứ có phải nguyên do bởi Tết đâu.

Tết đã thuận theo tự nhiên, hợp theo đất trời, và con người cũng đồng lòng đón nhận, thì sao phải bỏ. Rồi nữa, kể cả ngày thường chúng ta đã ăn ngon hơn, mặc đẹp hơn chơi vui hơn thì cái sự ăn ngon mặc đẹp chơi vui ngày Tết cũng mang một tâm thế khác, một trạng thái cảm xúc khác. Tại sao phải làm khó chính chúng ta, tước đoạt những cảm xúc thuần cảm tính của chúng ta bằng những lý lẽ nặng nề lý tính...

- Những quan điểm phản bác Tết còn đưa ra lí do, Tết quá tốn kém và ngày nghỉ kéo dài không phù hợp với thời hội nhập kinh tế?

+ Tôi nói rồi, tất cả phụ thuộc vào chúng ta, vào con người, chứ tốn kém lãng phí cũng đâu phải lỗi của Tết. Tất nhiên cũng có những người còn nặng tâm lí Tết mà, cả năm mới có một lần, xả láng đi. Xả láng ăn nhậu, xả láng bia rượu, xả láng phóng xe ngoài đường... Thành ra ngày Tết cũng là cao điểm của tai nạn giao thông. Mỗi người phải tự điều tiết kiềm chế chính mình thôi.

Ông bà ta đã có câu "liệu cơm gắp mắm", tự biết mình là mọi chuyện đều hài hòa thuận lợi hết. Tại sao cứ tư duy một chiều, hội nhập kinh tế, toàn cầu hóa là phải bắt mình giống tây cho dễ chơi với tây. Ngược lại hoàn toàn đấy, sao không quyến rũ tây, biến cái Tết cổ truyền của mình thành lực hấp dẫn thu hút khách tây tới tham quan, du lịch. Được như thế lại thành thúc đẩy kinh tế phát triển, và còn quảng bá được nét đẹp văn hóa truyền thống của chúng ta.

- Ông vẫn ủng hộ Tết, dù bản thân đã cho rằng Tết hay không thì cũng thế?

+ Cũng thế, tức là tôi không quá nhọc công chuẩn bị, không đi chơi xa, không quá hưng phấn nữa. Nhưng Tết mới là dịp để được gặp người bạn có khi cả năm không gặp nhau, hay đơn thuần là để nghỉ ngơi vì ngày thường công việc luôn quá bận rộn. Cái Tết âm lịch, Tết Nguyên đán đã thành một phần tất yếu trong cuộc sống của người Việt, đã ăn vào máu người Việt rồi, đừng vì lí do này lí do khác mà xét lại nữa.

- Trân trọng cảm ơn NSND đạo diễn Doãn Hoàng Giang và chúc ông một cái Tết Ất Mùi ấm áp, đầy dư vị và gặp gỡ đông đủ bạn bè đồng nghiệp...

NSƯT Minh Vượng: Mệt nhưng vẫn sướng

Khánh Lam

- Năm mới chuẩn bị đến rồi, chị vẫn tất bật với các show diễn chứ?

+ Không, Tết tôi thường ít nhận show diễn, mà chỉ ở nhà quanh quẩn dọn dẹp nấu nướng, đi thăm thú họ hàng, bạn bè rồi chuẩn bị tiếp khách. Vất vả cả năm, được vài ba ngày Tết là thanh thản, nên để mình nhàn tản giống mọi người thôi.

- Cuộc sống đang náo nhiệt quay cuồng với nhịp điệu khiến con người không thể dừng lại, đùng cái Tết sầm sập trước mặt. Thế là tất cả bỗng chùng xuống, cường độ của ngày thường bị đứt quãng. Chị không thấy hẫng hụt trống trải gì sao?

+ Đấy, vì vậy mới phải cảm ơn Tết, may mà có Tết, chứ nếu không con người sẽ thành robot hết. Tết, trong cảm giác mênh mang ấm áp khi đất trời giao hòa, con người dù giai gái, lớn bé, giàu nghèo đều lắng lòng lại, thấy mình thiện lương hơn, tử tế hơn, bớt tham sân si hơn, bớt những mưu mô toan tính thường nhật. Tôi thấy ngày thường người này người khác dẫu có không ưa nhau, ít hài lòng nhau, đến Tết tự dưng lại buông bỏ, nhìn nhau thấy thân thiện, bao dung hơn. Thế lại chả may mắn sao.

- Nhưng thông thường mọi người hay cảm thán: “Lại Tết rồi” kèm theo tiếng thở dài?

+ Đúng vậy, bởi vì Tết cũng gắn liền với nhiều lo toan, nhiều thứ việc đã thành tục lệ không thể bỏ được. Nào là sắm sửa, dọn nhà dọn cửa, quà cáp cho người này, lễ lạt người kia. Lạ một điều, có lo đến mấy, bấn loạn đến mấy thì khắc giao thừa tới, con người ta cũng quên hết. Đến giao thừa là mọi việc buộc phải xong, chỉ còn nghĩ đến thắp hương cúng đất trời, khấn nguyện cho một năm mới bình an may mắn... Nên Tết dẫu có mệt, có cực thì người ta vẫn vui, vẫn sướng... Mà vui nhất, sướng nhất tất nhiên là trẻ con.

- Chị từ ngày về hưu, thôi làm diễn viên Nhà hát Kịch Hà Nội, sang cộng tác với Nhà hát Chèo Hà Nội dàn dựng các chương trình biểu diễn phục vụ thiếu nhi nên càng có điều kiện hiểu thêm tâm lý trẻ em?

+ Trẻ em luôn là khán giả dễ thương bậc nhất của tôi, diễn cho các em dễ hưng phấn, sự hò reo cổ vũ của các em luôn kích thích tác động trở lại với nghệ sĩ. Những chương trình biểu diễn dành riêng cho thiếu nhi chúng tôi luôn lồng vào đó nhiều câu chuyện giáo dục gần gũi, bổ ích, dễ tiếp thu. Hỏi các em có thích Tết không thì thôi rồi, trẻ con mà, vô lo vô nghĩ nên người lớn có đắng lòng vì Tết thế nào chăng nữa thì trẻ con vẫn kệ, được nghỉ học, được mặc đẹp, ăn ngon, được đi chơi, được mừng tuổi là các em vui quên hết.

- Tức là với chị, Tết vẫn là điều không thể thay thế được?

+ Tại sao phải thay thế. Vì lí do này, lí do khác, người ta hay gán cho Tết đủ thứ phiền hà, xách nhiễu. Tin tôi đi, nhờ có Tết, có thể chính bạn mới cảm nhận được cái rét này đúng là rét ngọt rét bùi, mới sững sờ sao hoa thược dược, lay ơn, violet rực rỡ tươi xinh đến thế. Tôi thì đơn giản thấy thế này, cứ ăn Tết ít đi, sắm Tết ít đi..., dành thời gian mà thưởng Tết, bạn sẽ thấy sao một năm Tết lại không đến thêm lần nữa nhỉ. Đừng làm khổ mình bằng những ràng buộc xiềng xích tự trói vào người, rồi quay ra thở than, chán chường cả với những thời khắc hân hoan rạo rực nhất của đất trời, của lòng người...

- Quả có thế thật! Trân trọng cảm ơn NSƯT Minh Vượng và chúc chị một cái Tết đầy bình an, hạnh phúc. 

Nguyễn Thị Minh Thái-Mi Sol-Khánh Lam (thực hiện)

Các tin khác

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Đúng đắn nhưng cần hiệu quả

Tin vui cho những nghệ sĩ âm nhạc dân tộc Việt Nam là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã phê duyệt đề án xây dựng Dàn nhạc Dân tộc Quốc gia Việt Nam vào ngày 22/4/2026 với quyết tâm triển khai ngay trong năm nay và dự kiến tổng kết vào năm 2031. Đây là một quyết định đúng đắn (dù hơi muộn) và cho thấy rõ chủ trương đầu tư cho phát triển văn hóa trong giai đoạn hiện tại.

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Tạo sức bật cho văn nghệ sĩ sáng tạo

Thành phố Hồ Chí Minh sẽ đẩy mạnh việc quảng bá, giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật tiêu biểu thuộc các loại hình ca múa nhạc, kịch nói, cải lương, hát bội, xiếc, múa rối.

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Hiện hữu như “cái gì đó” và “không gì cả”

Nỗi sợ lớn nhất của tôi là gì? Là không gì cả. Phần lớn thời gian của tôi được dành để nỗ lực chứng minh rằng mình đáng được nhớ đến. Làm việc chăm chỉ hơn, mơ lớn hơn, nói “có” với những cơ hội - kể cả khi chúng vắt kiệt mình.

Kiến tạo văn hóa số

Kiến tạo văn hóa số

Người viết cho rằng: AI tạo sinh có thể cắt ghép, được dựng nên những hiện thực chưa từng có theo ý muốn của chúng ta. Giờ đây, thay vì nheo mặt để nhận diện tem mác, dấu hiệu hàng fake trên hàng hóa thì đến lúc đắn đo trước những tác phẩm: Liệu bài thơ này, bản nhạc kia, bức tranh nọ... có dấu hiệu can thiệp của AI hay không? Chúng ta sống với AI hay chúng ta sống bằng AI? Một câu hỏi khó trả lời.

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Sự hỗn loạn sắp chấm dứt?

Trong tháng 3/2026 vừa qua, số lượng các bản ghi âm bị từ chối phát hành qua nền tảng Tunecore của Công ty Believe đột nhiên tăng vọt. Và, tất cả những bản phát hành bị từ chối ấy đều có một điểm chung: đó là những bản nhạc được tạo ra bởi AI.

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Cơ hội mới cho hoạt động sáng tạo văn hóa

Chuyến thăm cấp nhà nước tới Trung Quốc của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và phu nhân đã thành công tốt đẹp vào ngày 17/4, song báo chí trong và ngoài nước vẫn tiếp tục có nhiều bài viết đặc sắc, khẳng định quan hệ truyền thống gắn bó mật thiết giữa hai Đảng và nhân dân hai nước Việt Nam - Trung Quốc cũng như tầm nhìn, định hướng trong việc nâng tầm kết nối chiến lược giai đoạn phát triển mới.

Mệnh lệnh của niềm tin

Mệnh lệnh của niềm tin

Hôm nay, cũng như mọi ngày, tôi dậy rất sớm, ngồi bên ly cà phê và lướt nhanh trên màn hình smartphone. Có lẽ, giờ này nhiều người cũng giống tôi tìm sự khởi đầu cho ngày mới bằng việc nhật tin tức sau một đêm - nguồn năng lượng mới từ sự trong trẻo tinh khôi của thiên nhiên và sự hào hứng của tinh thần.

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Văn hóa là động lực tăng trưởng mới

Tin vui cho giới làm phim Việt là tính đến trưa 10/4, theo thống kê của Box Office Vietnam (BOVN - trang web độc lập chuyên tổng hợp, phân tích và thống kê dữ liệu doanh thu phòng vé, số lượng vé và suất chiếu trên toàn lãnh thổ Việt Nam), phim "Hẹn em ngày nhật thực" của đạo diễn Lê Thiện Viễn đã thu về hơn 81 tỉ đồng sau khi bắt đầu công chiếu từ cuối tháng 3 và vẫn đang giữ vững vị trí đầu bảng xếp hạng doanh thu phòng vé Việt (tính theo ngày).

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Luật hóa để bảo vệ "tài năng nhí"

Chuyện ồn ào trên mạng xã hội liên quan đến nữ ca sĩ Thiện Nhân và gia đình của cô chắc chắn là một chuyện không vui chút nào, đặc biệt là khi soi chiếu bằng các giá trị văn hóa Á Đông vốn coi trọng nền tảng tình cảm gia đình, quyến thuộc hơn là tài sản.

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

“GATO” - gieo mầm xấu độc!

Gần đây trong tiếng Việt có từ mới “GATO” nhanh chóng trở nên phổ biến. Viết tắt của “ghen ăn tức ở”, dịch sang tiếng Tây, tương đương từ “đố kỵ” - một trạng thái cảm xúc tiêu cực, khó chịu, ghen ghét, cay cú trước thành công, danh tiếng người khác.

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Văn học Việt Nam trong kỷ nguyên dịch chuyển

Trong bối cảnh văn hóa đọc Việt Nam đang chứng kiến những chuyển động chưa từng có, một hiện tượng nổi bật là sự trỗi dậy mạnh mẽ của sách ngoại văn, đặc biệt là qua các hiệu sách độc lập (indie) có giám tuyển. Không chỉ phản ánh nhu cầu cập nhật tri thức toàn cầu của lớp độc giả trẻ, hiện tượng này còn đặt ra những câu hỏi mang tính chiến lược về con đường đưa văn chương Việt Nam ra thế giới.

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Tôn vinh những giá trị văn hóa đích thực

Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh ban hành văn bản chấn chỉnh hoạt động biểu diễn, trong đó nhấn mạnh yêu cầu chấm dứt tình trạng hát nhép trên sân khấu. Việc này đã nhận được sự đồng thuận cao, không chỉ từ phía những nhà quản lý văn hóa mà cả với những người trực tiếp hoạt động biểu diễn, doanh nghiệp tổ chức biểu diễn.

AI - Tìm đâu ra người thật?

AI - Tìm đâu ra người thật?

Trí tuệ nhân tạo (AI) đã và đang thay đổi cách sách đi từ tay tác giả đến bạn đọc từ khâu sáng tác và biên tập đến in ấn và marketing. Không phải ai cũng hoan nghênh sự thay đổi này, và quả thực là ngoài một số lợi ích nhất định, việc sử dụng AI tràn lan cũng đem lại nhiều vấn đề làm đau đầu các nhà xuất bản, đơn cử như việc con người để cho AI thay thế tác giả và biên dịch viên.

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Đàm Khánh Phương: “Không bao giờ thơ chịu nước bán rao”

Trong đám tang nhà thơ Đàm Khánh Phương tại nhà tang lễ Đức Giang hôm ấy, ngoài nhà thơ Nguyễn Quang Thiều - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam - có mặt và sau đó đọc điếu văn - tôi thấy không nhiều các nhà văn, nhà thơ khác đến đưa tiễn. Phương ít bạn, hay là khi khỏe mạnh, Phương đã có những điều làm bạn bè khó cảm thông?  

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Hầm trú ẩn của nhà thơ trong thời đại AI

Năm 2001, đạo diễn Steven Spielberg ra mắt bộ phim “A.I. - Artificial Intelligence”, kể về cậu bé robot David được lập trình để yêu thương vô điều kiện. Khi người mẹ nuôi bỏ rơi cậu giữa rừng, David bắt đầu hành trình 2000 năm đi tìm một ngày được sống bên bà. Khi những sinh vật tiến hóa đánh thức cậu giữa tàn tích băng giá, điều David xin không phải tri thức hay quyền năng, mà chỉ là một ngày được yêu thương.

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Bảo đảm quyền thụ hưởng văn hóa

Động viên đội ngũ văn nghệ sĩ sáng tạo luôn là một trong những chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước ta trong quá trình xây dựng nền văn hóa Việt Nam tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.

Văn hóa soi đường quy hoạch

Văn hóa soi đường quy hoạch

Gần đây, có hai sự việc nhận được khá nhiều sự quan tâm của dư luận, và vẻ bề ngoài, hai sự việc ấy không hoàn toàn liên quan tới nhau nhưng sâu trong bản chất, chúng lại có một điểm chung.

Sống để kết nối yêu thương

Sống để kết nối yêu thương

Sống là để kết nối những yêu thương, bởi cuộc sống có biết bao nhiêu điều đáng yêu mà chúng ta không thể kể tên hết được. Đó là một cảm nhận của người viết có được mỗi khi quan sát và lắng nghe từng thanh âm của cuộc đời. Dẫu biết hằng ngày vẫn xuất hiện cái ác, cái xấu nhưng còn có biết bao người tốt, bao hành động cao cả.

“Cái chết” của sách bìa mềm

“Cái chết” của sách bìa mềm

Cuộc cách mạng văn học hiện đại có sự đóng góp không hề nhỏ của sách bìa mềm. Những quyển sách bìa mềm được bày bán khắp mọi nơi với giá cả phải chăng đã đưa văn học đến với tất cả mọi thành phần trong xã hội.

Quyết liệt phát triển văn hóa

Quyết liệt phát triển văn hóa

Diễn biến mới nhất của việc triển khai Nghị quyết số 80-NQ/TW về phát triển văn hóa Việt Nam, do Tổng Bí thư Tô Lâm thay mặt Bộ Chính trị ký ban hành ngày 7/1/2026, đó là Ban Chỉ đạo Trung ương về phát triển văn hóa Việt Nam đã có cuộc họp đầu tiên, trong tuần qua, với nhiều nội dung quan trọng.