Xoài lắc tới Orlando

Bữa tối trước giờ hai thằng bạn chia tay nhau vừa có món crawfish nấu theo phong cách vùng Louisiana, vừa có xoài lắc được nước mắm, muối ớt tôm và trái ớt hiểm bạn tôi trồng được ở vuông sân mượt cỏ sau nhà dậy lên hương vị Việt...

Từ khi nhận được mẩu email ngắn tôi thông báo cho chuyến đi diễn ra trong đúng 15 ngày, T.C, người bạn thân nhất từ thời cuối cấp hai đang sống ở thành phố Orlando, tiểu bang Florida, cứ 2-3 hôm lại gửi tin nhắn cho tôi hỏi dồn: "Sao rồi? Plan (kế hoạch) không thay đổi gì chớ?" hoặc "lấy visa chưa?", "Ông mua vé máy bay của hãng nào?"…

Cái cách C. quan tâm khiến tôi cảm động thật sự và trong tôi dậy lên mối băn khoăn không biết phải mang cho ông bạn cũ món gì làm quà. "Mình đem nấm linh chi cho C. uống trị bệnh tiểu đường há?". "Sao cũng được mà…". "Ông muốn ăn gì?". "Ở đây đồ Việt gần như không thiếu thứ gì mà… Hey! Dạo này trên Facebook tui nghe nhiều người ở Việt Nam nhắc tới xoài lắc, là xoài gì vậy?". Tôi nghe C. hỏi vậy bụng đã khấp khởi. "C. muốn ăn món này hả? Để mình tìm đủ các thứ qua lắc cho hai vợ chồng ông ăn".

Khác với thái độ háo hức mà tôi sớm hình dung, bạn tôi lập tức bàn ra, giọng điệu nghe khá nghiêm trọng: "Thôi đừng! Hải quan Mỹ không cho đem trái cây tươi vô Mỹ đâu. Ông giấu đâu nó cũng moi ra cho bằng được. Thôi đó!".

Hải quan Mỹ có thể moi ra trái xoài keo tôi mưu toan cuộn trong mấy lớp giấy báo cũ rồi nhét ở đáy vali bằng máy soi công nghệ hiện đại, và cũng có thể chỉ bằng biển báo nhỏ dựng gần quầy kiểm tra hành lý: "Phạt đến 5.000 USD vì hành vi mang rau quả, trái cây tươi, gia cầm sống hoặc các chế phẩm từ thịt, trứng, gia cầm" cũng đủ cho mọi ý đồ "vược rào" lụi tắt.

Bên cạnh chuyện ngăn ngừa các chủng virus "du nhập" vào Mỹ qua các chế phẩm, nước Mỹ còn có chính sách cứng rắn không để lọt vào xứ họ các loại rau quả có thể làm giảm độ ưu ái của người Mỹ vốn dành cho những sản vật bản địa truyền thống.

Không phải bạn tôi thèm món ăn vặt chiều đãi khẩu vị chua-cay-mặn-ngọt của các chị em, chỉ vì bạn tôi tò mò trước sức hút của một món ăn mới xuất hiện trên hè phố quê nhà, trên xe đẩy, trên gánh hàng rong oằn mình mưu sinh; thật ra đó chỉ là phiên bản thời hiện đại của món xoài tượng xanh chấm mắm đường sền sệt giằm thêm ớt đỏ cay nồng từng xếp đầu danh sách mấy món ăn vụng trong lớp học của những cô nữ sinh Sài Gòn mấy chục năm về trước.

Còn tôi thì chỉ muốn mang cho bạn thứ quà nào đặc biệt mang đủ phong vị Việt, chứ thật ra bản thân tôi ngày ngày chạy xe qua những tấm bảng in chữ vi tính hay nguệch ngoạc viết tay mấy chữ… lắc tưng bừng trước cổng trường, vỉa hè, công viên phố thị mà cứ thản mặc, dửng dưng và chưa bao giờ có ý định nếm qua cho biết, lỡ có mang tiếng là dân Sài thành mà không biết ngoài hè phố người ta buôn bán cái gì thì cười khẩy "người ta xu thời thôi mà, có gì up lên Face là một đồn mười, mười thành trăm, rồi chẳng mấy chốc mà cơn khát thèm, những lời tung hô cũng sẽ lắng xuống như đã từng với bánh tráng nướng kiểu Đà Lạt, trà chanh chém gió, phô mai que...

Nhưng rồi cũng có ngày có người bẻ ngoặt thái độ dửng dưng của tôi - cậu phóng viên đàn em. Trưa đó nắng quái, lạt miệng, cậu ấy bâng quơ: "Phải chi có ly xoài lắc anh há!". "Anh còn không biết nó là cái gì, thôi lát nữa anh ra ngoài, về thấy thì mua ăn thử".

Không cần đi đâu xa, xe trái cây trốn nắng núp dưới tàn cây thưa ngay trước cổng cơ quan, bên mấy thứ trái cây giải nhiệt là tấm bảng báo đây có món ăn thời thượng: "Xoài lắc". Tôi mua 2 ly nhựa có nắp đậy, đưa cho cậu phóng viên, vừa quay lưng đã nghe tiếng nhai rồm rộp.

Xiên que tre vót nhọn vào miếng xoài xắt vuông, dầy như con cờ, áo một lớp nước mắm đường và lấm tấm ớt đỏ, cậu ấy tặc lưỡi "ăn đỡ ghiền thôi anh chứ đây bán dở, thua mấy xe đẩy trước trường học khu quận 8 nhà em...".

*

*     *

Thuở lên cấp 3, lớp tôi xếp cứ một bàn toàn nam sinh ngồi xen kẽ với một bàn toàn nữ. Bạn tôi hơi thấp người nên ngồi bàn thứ hai, tôi cao hơn chút, thêm vào mặc cảm là con nhà bán bánh mì nên quá bằng lòng với dãy ghế cuối cùng, ngồi như muốn lủi vào góc lớp.

Trong giờ học, đám nữ sinh ăn vụng chuyền từ bàn trên xuống bàn dưới miếng xoài xanh đã quẹt mắm đường qua vai, qua đầu mấy thằng con trai đang gồng mình giả như không đếm xỉa tới trò nhí nhố. Tụi con gái chọc thêm tức bằng câu: "Nghe mùi cho đỡ ghiền nha".

Thầy cô nghe tiếng lao xao quay xuống, "xóm nhà lá" im bặt, vừa quay lên bảng, bàn tay đứa đầu têu tức thì thò xuống hộc bàn ngoáy nhanh lát xoài vào hũ chao đựng nước mắm tuồn xuống cho "đồng minh", giọt nước mắm rơi lên lưng áo bạn tôi, anh chàng chỉ nhận ra chuyện kinh khủng khi nghe mấy đứa con gái rú lên "Chết cha!..." cùng hai ba bàn tay xé giấy quèn quẹt chùi nhanh chỗ dây nước nắm.

Bạn tôi xấu hổ, máu dồn lên mặt đỏ tới mang tai, đỏ tới khi chuông reng hết tiết. Mấy đứa lại xúm vô, đứa chùi đứa đẩy, nhưng cái dòng nước mắm pha đường kẹo sệt, rớt lên áo dính còn ác hơn kẹo cao su, lại có mùi nồng gắt. T.C lúc đầu còn cười cười nửa miệng, rồi cười như mếu, sau cuối nổi cộc: "Thôi mấy bà đừng chùi nữa, rách áo tui bây giờ!".

Tôi thuộc nhóm học trò nhà gần trường nhất nên ngày ngày đi bộ, nhà T.C lui lủi trong dãy nhà gỗ lụp xụp dựng bên bờ kênh Nhiêu Lộc, 4 anh chị em xài chung cái xe đạp; hai anh em học buổi sáng xong cuốc về giao xe cho hai anh chị học buổi chiều.

Tôi đang cắm cúi đi, nghe tiếng T.C ơi ới phía sau: "Quê quá T. ơi, nhưng ghê hơn là về ba mẹ tui đánh chết!". "Nhưng mà có phải ông ăn đâu...". "Áo hôm nay mới thay, mai kia mới được giặt". Tôi với T.C là hai thằng nghèo nhất lớp A1 ngày đó.

Mỗi thằng nghèo một kiểu; tôi thì từ năm lớp 6 đi học mặc quần luôn có hai cái tivi gắn hai bên mông (là hai lỗ thủng được khép miệng bằng cách khâu chỉ theo hình chữ nhật, lúc đầu lỗ thủng nhỏ thì tivi nhỏ, lâu ngày vải bục khiến lỗ thủng toác to ra thì đường chỉ dằn quanh cái tivi to rộng thêm).

T.C thì quanh năm suốt tháng đi học luân phiên hai cái áo màu nâu và trắng, cái bị nước mắm đường rớt trên lưng áo là cái nâu, thớ vải rạn thưa đến nỗi mặc trên người, ngày nay có thể được gọi là mô-đen "xuyên thấu".

Tôi biết T.C mong chờ ở tôi điều gì nên nói luôn: "C. về nhà mình giặt chỗ nước mắm đó đi!". Giấc trưa ở nhà tôi chỉ có mẹ tôi bị tai biến liệt nửa người đã hơn nửa năm và hai đứa em chờ ăn xong thì lên trường buổi chiều. Phăm phăm kéo C. vô sàn nước dưới bếp.

C. cởi áo, bày cho thằng con bà bán bánh mì thấy đủ thứ xương ngực, xương sườn nổi trên làn da xanh mái. C. cuộn khoanh vải áo vào ngón tay trỏ còn tôi khẩy miếng xà bông bột vào móng tay rồi miết miết lên chỗ vải bốc mùi, múc gáo nước dội từ từ. "Ông đưa tay cao lên không tui dội ướt lưng áo nè…".

Mẹ tôi không đến nỗi phải nằm liệt một chỗ, nhờ đi bó thuốc chỗ ông thầy già người Tàu phía sau chợ Bình Tây nên có thể vịn bàn ghế, vịn tường đi ra đi vào, thấy hai thằng lúi húi dưới sàn bếp, bà lần xuống dõi theo chúng tôi từ lúc nào rồi à lên: "Hai đứa bây ăn vụng như… con gái". C. lại một phen đỏ mặt tới mang tai, liến thoắng: "Dạ không có, bác. Tụi con gái ăn xoài rớt nước mắm vô người con...".

*

*     *

Ở nhà T.C 4 đêm, hai đứa chúng tôi nói đủ thứ chuyện, và mỗi khi ôn lại thời chung lớp chung trường, T.C không dưới một lần nhắc câu "hai thằng mình xưa nghèo nhất lớp A1". Dễ hiểu thôi, bạn tôi không những nghèo mà còn là con của "người thua cuộc", từ bị khinh rẻ sau lưng đến miệt thị công khai.

T.C  từng cố học thật giỏi, năng nổ hoạt động đội, đoàn và còn biết cách làm cho mình tỏa sáng trong mắt mọi người bằng ngón đàn ghi-ta và cả đánh trống trong các hội diễn văn nghệ nhưng định kiến ấu trĩ cứ luôn có cách vùi bạn tôi xuống, như quyết định cấm thi tốt nghiệp của một trường cao đẳng hướng nghiệp.

Tôi không muốn C. nhắc lại quá khứ buồn bằng cách đề ra nhiều yêu cầu thăm thú Orlando cho thằng bạn tận dụng hết 2 ngày nghỉ phép. Bầu trời thành phố của tiểu bang cực nam nước Mỹ nằm bên bờ Đại Tây Dương vời vợi một màu xanh mênh mang, khoáng đạt, nắng vàng hanh ấm áp trải miên man trên những cung đường cây lá óng ả chồi xuân.

Lúc ghé siêu thị mua crawfish, một loại tôm hùm nhỏ, cho ông bạn trổ tài bếp núc, khi đi ngang khu bán trái cây, N. vợ C. chỉ cho hai vợ chồng tôi những hộp giấy carton đựng thứ trái tròn trĩnh, vỏ xanh bóng và ở chóp đầu phơn phớt màu hồng rất đẹp.

"Mua xoài này về làm gỏi ha!". "Xoài gì đây?". "Xoài Mexico. Thứ xanh vầy làm gỏi giống gỏi xoài Việt Nam lắm". Tôi chộp ngay: "Nhà mình có nước mắm, muối ớt tôm không N.?". "Có, chợ Việt Nam có, mà ở nhà cũng sẵn nữa". "Vậy mình làm cho ông bà xoài lắc được rồi" - tôi nói cứ như đem trót lọt trái xoài keo qua hải quan Mỹ vậy.

Bữa tối trước giờ hai thằng bạn chia tay nhau vừa có món crawfish nấu theo phong cách vùng Louisiana, vừa có xoài lắc được nước mắm, muối ớt tôm và trái ớt hiểm bạn tôi trồng được ở vuông sân mượt cỏ sau nhà dậy lên hương vị Việt.

Tôi chỉ nghe nói qua cách làm, lại đã được ăn thử nên món này lắc đúng điệu, vì thế mà hai vợ chồng T.C và 2 con trai - một vừa học xong lớp 12, một đang học lớp 9 thưởng thức nồng nhiệt. Đang vừa nhai vừa hít hà, chợt nhớ lại chuyện cũ, định nhắc nhưng thôi ngay. Bạn tôi đã qua nhiều biến cố để có được cuộc sống tròn đầy như hôm nay, nhắc có vui rồi thì lại nhìn nhau cay sống mũi!

Vừa thả mình xuống băng ghế ở phòng quá cảnh sân bay Incheon, Hàn Quốc chờ nối chuyến bay về Tân Sơn Nhất, điện thoại trong túi rung lên, đó là tin nhắn T.C gửi qua Whatsapp: "Mình up lên Facebook món xoài lắc của T., mấy bạn lớp A1 mình ở Georgia, South Carolina, California..., ở Canada, Australia xôn xao và ghen tị lắm, hỏi "mấy ông làm cách nào đem được xoài lắc tới Orlando?".

Hồ Eola như viên ngọc xanh giữa trung tâm tài chính, thuơng mại Orlando.

Sỹ Tuấn

Các tin khác

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Băng đang tan nhanh hơn và Bắc Cực cũng “hiện ra” rõ hơn trong vị thế một trung tâm mới của cạnh tranh địa chính trị, nơi các cường quốc vừa ra sức tìm kiếm lợi ích kinh tế - an ninh cho riêng mình, vừa buộc phải hợp tác để bảo vệ một trong những “điểm tựa khí hậu” mong manh nhất của Trái đất.

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Sau hơn 13 năm xung đột, con số cần để tái thiết một Syria đổ nát, theo ước tính của Ngân hàng Thế giới (WB), có thể là 216 tỷ USD, hoặc lớn hơn rất nhiều. Nhưng với Syria, thách thức chính trị, kinh tế và an ninh đan xen chặt chẽ, và thành công của tiến trình chuyển tiếp sẽ phụ thuộc vào việc nước này có thể xây dựng được thể chế bao trùm, có tính chính danh, đồng thời ngăn chặn nguy cơ lún vào vòng xoáy bạo lực và chủ nghĩa chuyên chế hay không.

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Đức - nền kinh tế lớn nhất châu Âu, đang rất lúng túng trước làn sóng tội phạm tài chính gia tăng nhanh chóng. Tình trạng nghiêm trọng đến mức Hiệp hội Thẩm phán nước này mới đây phải lên tiếng cảnh báo, nếu không sớm có hành động hiệu quả, Đức sẽ trở thành “thiên đường cho tiền bẩn”.

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Greenland nhiều lần xuất hiện trong tầm ngắm chiến lược của Washington, từ những ý tưởng trao đổi lãnh thổ thời hậu Nội chiến Mỹ cho tới các toan tính địa chính trị công khai dưới thời Tổng thống Donald Trump. Ẩn sau lớp băng dày của hòn đảo là tiềm năng quân sự, nguồn tài nguyên khổng lồ và những tuyến hàng hải mới đang dần lộ diện. Nhưng cũng tại đó, tham vọng của Mỹ “va chạm” với giới hạn của tình đồng minh phương Tây, luật pháp quốc tế và của một Bắc Cực đang biến đổi nhanh hơn mọi tính toán chiến lược.

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Trong Truyện Kiều, vì ghen nên Hoạn Thư mắng Thúy Kiều:

Con này chẳng phải thiện nhân

Chẳng phường trốn chúa thì quân lộn chồng

Ta hiểu thế nào về từ lộn trong ngữ cảnh này?

Phỏng vấn một cái chén

Phỏng vấn một cái chén

PV: Sống cùng chị Chén quá nửa đời mà chưa được phỏng vấn chị lần nào. Xin chị giới thiệu bản thân với độc giả ngắn gọn nhất có thể!

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Mùa thu năm Nhâm Thìn 1832, miền Bắc bị lũ lụt, mùa màng thất thu, dân nghèo xiêu tán, nhiều người dân tỉnh Hà Nội phải xiêu dạt kiếm ăn vào Thanh Hóa hay ra Hải Dương, Yên Quảng. Triều đình Vua Minh Mạng đã tiến hành nhiều biện pháp cứu trợ.

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Sau hơn một thập kỷ kể từ khi cựu lãnh đạo Muammar Gaddafi bị lật đổ năm 2011, Libya vẫn chưa thoát khỏi tình trạng chia cắt chính trị và bất ổn kéo dài. Quốc gia Bắc Phi này hiện tồn tại song song hai chính quyền đối lập, một là Chính phủ Đoàn kết Dân tộc (GNU) được Liên hợp quốc và cộng đồng quốc tế công nhận, có trụ sở tại Tripoli, và Chính phủ Ổn định Quốc gia (GNS) ở miền Đông, gắn với Hạ viện Libya đặt tại Tobruk.

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Gần cuối tháng 12/2023 và đầu tháng 11/2025, vì một sự may mắn nào đó, sóng biển đã hai lần làm lộ diện một phần lớn tàu cổ Cẩm An tại khu vực biển Thịnh Mỹ, phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng. Nhưng sự may mắn ấy chưa được cấp thẩm quyền chớp lấy bởi đang vấp phải sự lừng khừng từ nhiều phía. Nếu không chủ động nắm bắt cơ hội do sóng biển hung dữ mang lại, một ngày không xa, tàu cổ Cẩm An mang chứa trong mình nhiều điều bí ẩn về lịch sử, văn hóa… sẽ lại bị nhấn chìm dưới đáy biển.

"Nhảy dù" giữa thời bình

"Nhảy dù" giữa thời bình

Trong các lực lượng tinh nhuệ thì lực lượng nhảy dù là đứng đầu. Tiền tuyến hậu phương sẽ mơ hồ bởi lính dù luôn xuất hiện sau lưng đối phương. Lính dù phải khỏe như hổ, nhanh như sóc, gan đầy mình, thần kinh thép, trí dũng song toàn… Tiêu chuẩn tuyển chọn rất cao.

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Sau bao năm đối diện với không ít khó khăn, thử thách, thậm chí đôi lúc suýt rơi vào nguy cơ bị "khai tử" bởi dự án xây dựng hạ tầng giao thông, đô thị, đến nay di chỉ khảo cổ học Vườn Chuối (Hà Nội) đã chính thức được định danh là di tích cấp thành phố, mở ra nhiều hướng tiếp cận mới từ góc độ nghiên cứu, bảo tồn và phát huy di sản.

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Nếu họa sĩ Nguyễn Thế Sơn kể chuyện Hà Nội bằng nhiếp ảnh phù điêu thì kiến trúc sư Trần Huy Ánh tiếp cận thành phố bằng trực giác của người “khảo cổ” đô thị. Cuộc đối thoại về những ký ức đô thị trong triển lãm “Những ngã rẽ” đang diễn ra ở ngôi biệt thự Pháp cổ ở Hà Nội gợi mở nhiều suy tư về hồn cốt của đô thị, về di sản trong cơn lốc đô thị hóa hiện nay.

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Mối quan hệ Nga - Syria đang bước vào một giai đoạn mới, khi chuyến thăm mới nhất của Tổng thống lâm thời Syria tới Moscow đi cùng những cam kết được đánh giá là "món quà địa chính trị" dành cho Điện Kremlin. Trong bối cảnh các cục diện quyền lực ở Trung Đông tiếp tục dịch chuyển, những thỏa thuận này không chỉ mang ý nghĩa song phương mà còn phản ánh chiến lược dài hơi của Moscow trong việc củng cố vị thế khu vực và đối trọng ảnh hưởng phương Tây.

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Chưa từng có cuộc chiến nào trong lịch sử hiện đại lại cướp đi mạng sống của nhiều nhà báo như ở Gaza. Chỉ trong 2 năm, hơn 200 phóng viên và nhân viên truyền thông đã ngã xuống, biến vùng đất nhỏ bé ven Địa Trung Hải thành nơi nguy hiểm nhất hành tinh cho tự do báo chí. Không chỉ là chết chóc, Gaza còn là minh chứng cho một sự thật đáng sợ khác: khi nhà báo bị giết, thế giới sẽ bị tước đoạt quyền được biết.

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Cuộc biểu tình với hơn 100.000 người tham gia tại London vừa qua đánh dấu bước ngoặt mới của phe cực hữu trong việc đưa vấn đề nhập cư thành trung tâm chú ý trên chính trường Anh. Mặc dù những người biểu tình khẳng định đất nước đang "bị xâm lược", nhưng đằng sau những khẩu hiệu mạnh mẽ ấy là gì? Liệu đó có phải là sự thật hay chỉ là chiến lược chính trị của một phong trào đang lớn mạnh?

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

"Buồn" và "shock" là những gì mà cộng đồng nhận xét về vụ nam sinh lớp 7 túm tóc, nhấn đầu cô giáo ngay trong lớp học ở trường THCS Đại Kim, Định Công, Hà Nội. Trớ trêu thay, vụ việc đó lại xảy ra ngay sau khi Thông tư 19 của Bộ Giáo dục và Đào tạo quy định về khen thưởng và xử phạt học sinh vừa được ban hành.

Bạn thân yêu

Bạn thân yêu

Ta thường nghe câu "Đời chẳng ai cho không ai cái gì bao giờ". Thế mà có những mối quan hệ người trao đi không hy vọng gì nhận lại, bởi hoàn cảnh người nhận như tận cùng của hoạn nạn.

Phỏng vấn một KOL

Phỏng vấn một KOL

PV: Xin chào anh KOL! Anh cho độc giả một hình dung ngắn gọn về công việc của mình được chứ?