Chính Masa là một người vợ như vậy. Nàng lực lưỡng, cao lớn, hồng hào và mắn đẻ. Nàng dậy từ lúc gà gáy và làm quần quật suốt ngày; nào cuốc xới vườn tược, nào vắt sữa bò, nào hầu hạ chồng, nào chăm sóc năm đứa trẻ.
Thế mà nàng vẫn luôn bị chồng, một anh chàng cục mịch, làm thì qua quít mà nốc rượu thì tì tì, đánh đập liên hồi. Vợ chả có tội gì cũng bị ăn đòn. Chẳng qua để cốt chứng minh rằng anh ta là một gã mugich mạnh mẽ! Thế thôi. Còn Masa thì nhẫn nhục chịu đựng cách "âu yếm" của chồng vì cho rằng cần phải thế.
Và họ đã sống với nhau như vậy suốt mười năm trời và sẽ tiếp tục sống kiểu ấy nếu như không xảy ra một sự việc. Mà sự việc là như thế này: Có một đoàn xiếc đến biểu diễn ở vùng khỉ ho cò gáy của họ. Toàn thể bà con dân làng nô nức đi xem. Buổi biểu diễn thật là vui. Trẻ con thích thú la hét ỏm tỏi và ôm bụng mà cười vì những trò của mấy anh hề mặc những bộ quần áo sặc sỡ. Còn cánh đàn bà thì nín thở theo dõi chàng lực sĩ dám bạo gan thò đầu vào tận miệng con sư tử khổng lồ. Sau đó chàng diễn viên dạy thú điển trai đánh vật với một con gấu nâu đồ sộ. Cánh đàn ông thì đố nhau xem ai thắng ai và đặt cược một chai rượu Vodka loại xịn. Mấy cô thôn nữ xì xào bàn tán và lo sợ cho tính mạng của chàng diễn viên. Nhưng thú và người đã được tập luyện kỹ càng. Chàng lực sĩ tất nhiên là đã thắng. Anh ta đến bắt tay con gấu kếch xù và đề nghị những chàng trai làng ra thử làm một keo vật với chú gấu. Cánh nam giới không hiểu sao lại lặng im như thóc và cụp mắt xuống đất. Còn mấy ả thì chằm chằm nhìn vào gáy bọn đàn ông.
- Không có ai tự nguyện à? Vậy người nào dám "xung phong" thì sẽ nhận được số tiền thưởng là 100 rup - Chàng diễn viên xiếc nhử đám khán giả. Tất cả mọi người ồ lên vì kinh ngạc khi thấy Masa xắn tay áo, thổi lọn tóc màu nâu xõa xuống trán, rồi hăng hái tiến lại phía đối thủ bốn chân. Và thế là cuộc đọ sức bắt đầu. Có lúc con gấu nằm đè lên trên, có lúc Masa hất được nó xuống. Masa là một phụ nữ đẫy đà nhưng nhanh nhẹn. Nàng loay hoay "tay bo" với con gấu một hồi và cuối cùng dùng mẹo quật đối thủ ngã chổng kềnh. Tiếng vỗ tay nổi lên như sấm. Mọi con mắt ngưỡng mộ đều hướng về người phụ nữ nông dân bình dị. Chàng diễn viên dạy thú không còn cách nào khác là trao cho người thắng cuộc tờ giấy bạc 100 rup, một số tiền không phải là nhỏ đối với nông thôn thời bấy giờ.
Sau buổi biểu diễn, đoàn xiếc rời khỏi địa phương và hai vợ chồng lặng lẽ trở về nhà: chồng thì nhỏ thó, vợ thì to đùng. Và hôm nay anh chồng rất đỗi tự hào về cô vợ khỏe mạnh, đường bệ và xinh đẹp của mình. Ở nhà, anh ta mới ngỏ lời với vợ: "Ôi Masa yêu quý, không biết bao nhiêu lần tôi đã tẩn bu nó thế mà bu nó không lần nào đánh trả". Cô vợ cúi đầu khẽ đáp: "Em có thể giáng trả mình lắm chứ, nhưng em thương đàn con, nhỡ chúng trở thành bồ côi bồ cút thì thật là tội nghiệp".
Rất có thể ở thành phố họ bị coi là một cặp vợ chồng kỳ quặc, nhưng hai người lại sống ở nông thôn…