Trả thù

Vào cái ngày mà Mary Anne không đến các buổi họp câu lạc bộ sách, chúng tôi đều biết điều gì đã xảy ra với cô bé nhưng không ai trong chúng tôi muốn nói ra. Không phải là khi những tấm áp phích bị mất bắt đầu xuất hiện khắp thị trấn, không phải là khi Cảnh sát bắt đầu đi điều tra. Thậm chí cũng không phải khi người mẹ đáng thương của cô lên bản tin địa phương để cầu xin Mary Anne trở về nhà.

Tất cả chúng tôi đều biết cô bé đã chết. Chúng tôi cũng biết ai đã làm việc đó.

Nhưng người cha xấu xa, hai mặt, say xỉn của cô bé lại là một cựu Cảnh sát. Hắn ta biết cách xóa dấu vết và dọn dẹp hiện trường vụ án. Và, mặc dù bị đuổi việc vì uống rượu trong giờ làm, hắn vẫn duy trì tình bạn tốt đẹp với tất cả các Cảnh sát khác trong thị trấn, đặc biệt là Cảnh sát Trưởng.

Ba tháng sau khi Mary Anne mất tích, Cảnh sát Trưởng lên TV và nói rằng cha cô bé là một người đàn ông đáng kính. Ông ta sẽ không bị kết tội, thậm chí còn không bị coi là nghi phạm. Đó là ngày chúng tôi bắt đầu bàn bạc với nhau và quyết định rằng nếu luật pháp không trả thù cho Mary Anne, thì chúng tôi phải tự mình làm điều ấy.

Còn lại bốn người chúng tôi trong câu lạc bộ sách. Có Rose - một đầu bếp đã nghỉ hưu, Lizzy - một bà mẹ hai con, Harriet – giáo viên dạy diễn xuất tại trường cao đẳng cộng đồng và tôi.

“Chị là giáo viên của cô bé mà Emma,” Harriet nói: “Mary Anne là một trong những học sinh giỏi nhất của chị”.

“Phải”. Năm năm trước, Mary Anne tham gia lớp dạy viết của tôi. Ngay từ khi đó, tôi đã biết cha cô bé nguy hiểm đến mức nào. Vì vậy, tôi rất vui khi thấy cô bé lớn lên và đậu vào trường đại học mơ ước của mình.

6cea52f16f36b168e8272.jpg -0
Minh họa: Phạm Minh Hải

Tôi mời Mary Anne vào câu lạc bộ sách khi cô bé về nhà nghỉ hè. Cô bé là thành viên trẻ tuổi nhất trong số chúng tôi. Nhưng, như Rose nói, cô gái nhỏ có một tâm hồn già cỗi.

“Chị hiểu con bé hơn bất kỳ ai trong số chúng ta.” Lizzy nói thêm.

Chúng tôi ngồi quanh bàn bếp của Rose. Ngôi nhà của bà ấy luôn có mùi cà phê và bánh quy mới nướng. Những bức tường treo đầy ảnh đám con cháu của bà.

Tôi thở dài. “Những gì đã xảy ra với con bé thật kinh khủng. Sự bất công như xát muối lên vết thương vậy. Nhưng mọi người không nghĩ rằng chúng ta nên "giết" hắn chứ.”

“Hắn đang thoát khỏi tội giết người đấy”, Rose nói: “Cô biết điều đó là sai trái mà”.

“Cảnh sát sẽ kéo dài cuộc "điều tra" chừng nào có thể”, Harriet nói. “Nếu họ làm theo cách đó, chẳng còn ai trong thị trấn này nhớ tên Mary Anne nữa. Tội nghiệp cô bé”.

Mọi người im lặng hồi lâu. Chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc gần đó phá tan bầu không khí yên tĩnh. Tôi liếc nhìn giữa ba người bạn tốt nhất của mình; một sự pha trộn của đau buồn và giận dữ tràn ngập khuôn mặt họ. Nhưng ẩn dưới nỗi đau ấy, tôi thoáng thấy lòng quyết tâm.

“Nghe này, nếu chúng ta định làm điều này, chúng ta phải làm thật chính xác”- Tôi nói. “Chúng ta cần vạch ra một kế hoạch”.

*

Tôi đang chấm bài thì tiếng gõ cửa ầm ĩ khiến tôi nhảy bật khỏi ghế. Tôi vội ra mở cửa.

“Chào buổi tối, thám tử Wright”- Tôi nói, nhớ lại lời khuyên của Harriet về cách giữ bình tĩnh trên sân khấu: “Tôi có thể giúp gì cho cậu đây?”.

Chàng thanh niên cởi mũ ra: “Chào buổi tối, cô Carter. Em hy vọng mình có thể vào nhà”.

“Ồ, tôi không còn là giáo viên của cậu gần hai mươi năm rồi. Cậu có thể gọi tôi là Emma”.

Tôi dẫn cậu ta vào phòng khách: “Mời cậu ngồi lên đi-văng. Tôi có thể lấy cho cậu thứ gì đó để uống không?”.

“Không, cảm ơn cô”- Cậu ta nói, cả người lún vào trong đệm đi-văng. “Em chỉ muốn hỏi cô vài câu thôi”.

Tôi chộp lấy một đĩa bánh quy đường trong bếp. Công thức bí mật của Rose, dĩ nhiên là không có thạch tín. “Cậu vẫn đang điều tra vụ mất tích của Mary Anne ư?”.

“Vâng, thưa cô. Nhưng em có vài chuyện khác muốn hỏi cô”. Cậu ta lục lọi trong túi rồi lấy ra một cây bút và cuốn sổ ghi chép: “James Holt - cha của Mary Anne, em chắc chắn là cô biết ông ấy. Ông ấy mất tích đã ba ngày nay rồi”.

Tôi nhét một cái bánh quy vào miệng để câu giờ. “Ôi, tội nghiệp người vợ!”- Tôi nói sau khi trấn tĩnh lại: “Đầu tiên là cô con gái cưng và giờ là chồng ư? Cô ấy chắc đang suy sụp lắm”.

“Bọn em hứa sẽ làm mọi thứ có thể để gia đình bà ấy được đoàn tụ” - Cậu ta trấn an.

Tôi trịnh trọng gật đầu, cố gắng kiềm chế bản thân để không thách cậu ta làm được điều đó. Suốt ba tháng trời, Cảnh sát còn gần như không thèm giả vờ quan tâm đến Mary Anne. Nhưng khi cha cô ấy biến mất ba ngày thì tất cả đều sẵn sàng ra trận.

“Chà, tôi không chắc mình có thể giúp được cậu ở mức nào đâu”.

Tôi ngồi vào chiếc ghế tựa đối diện với đi-văng. Từ chỗ này, tôi có thể nhìn thấy hiên nhà sau qua ô cửa kính trượt. Tim tôi đập loạn nhịp khi nhìn thấy đôi ủng đi mưa của mình. Đó là một món quà sinh nhật từ Lizzy. Họa tiết hình hoa xinh xắn nhuốm máu khô.

“Lần cuối cùng người ta nhìn thấy ông Holt là khi ông ấy rời quán bar vào tối thứ Năm. Lúc đó cô ở đâu?”.

Tôi dán mắt vào khuôn mặt của viên thám tử: “Câu lạc bộ sách. Tôi và bạn bè gặp gỡ vào thứ Năm hàng tuần”.

Chàng trai viết nguệch ngoạc vào cuốn sổ tay: “Mọi người gặp nhau ở đâu?”.

“Chúng tôi thay phiên nhau làm chủ trì. Thứ Năm tuần trước, buổi gặp mặt diễn ra ở đây”- Tôi chỉ vào mấy cái bánh quy: “Tôi thường nướng nhiều bánh hơn số lượng mấy bà già có thể ăn. Này, cậu lấy mấy cái đi”.

“Em sẽ cần tên và số điện thoại của tất cả những người có mặt ở đây vào đêm hôm đó”. Cậu ta liếc nhìn phần ghi chú của mình: “Dạo gần đây, cô có làm vườn không ạ?”.

Bộ não của tôi khó có thể xử lý được sức nặng của câu hỏi này. Cậu ấy đã nhìn thấy đôi ủng, đó là điều hiển nhiên. Đấy có phải là mảnh ghép cuối cùng của bức tranh không? Cậu ta đã thẩm vấn Rose, Lizzy và Harriet chưa? Hay tôi chính là mắt xích yếu nhất trong sợi xích của chúng tôi? Có phải sự bất cẩn của tôi đã khiến kế hoạch của cả đám hỏng bét và chốt hạ số phận của chúng tôi không? Tôi bật cười lo lắng: “Ồ, không hẳn. Tại sao cậu lại hỏi thế?”.

Cậu ta liếc qua căn bếp: “Em thấy một tờ quảng cáo về mảnh vườn chung của cộng đồng trên tủ lạnh nhà cô. Vợ em thích làm một mảnh như vậy cho riêng mình nên em nghĩ có thể cô sẽ giúp được cô ấy thôi ạ”.

Tôi cảm thấy nhẹ cả người. Cậu ấy không nhìn thấy đôi ủng nào cả. Và một khi tôi có thể khiến cậu ấy rời khỏi đây, cậu ấy sẽ không bao giờ nhìn thấy nó.

Tôi không biết nên thở dài, cười hay la lên nữa. Tôi quyết định mỉm cười: “Tôi rất sẵn lòng”.

*

Trong những chuyện mà tôi đã kể với viên thám tử có một vài điều là sự thật. Đúng là chúng tôi có buổi họp câu lạc bộ sách vào thứ Năm hàng tuần. Chỉ đơn giản là tôi không nhắc tới việc chúng tôi đã mời một vị khách đặc biệt tới dự.

Hắn đang ở quán bar khi tôi gọi hắn vào buổi chiều hôm ấy. Tôi bảo hắn rằng mình đang giữ vài truyện mà Mary Anne viết cho lớp học. Những tác phẩm này rất khá và tôi nghĩ chúng có thể khiến mẹ cô bé cảm thấy dễ chịu. Dường như hắn không thích đến đây lắm cho tới khi tôi nói mình có một thùng bia trong tủ lạnh. Hắn đã say khướt trước khi gõ cửa nhà tôi. Nếu hắn ngạc nhiên khi thấy tôi không ở một mình thì hắn cũng không thể hiện điều đó. Bốn người chúng tôi thay phiên nhau chuốc rượu bia hắn và đặt hàng đống câu hỏi. Tôi đã chuẩn bị cho một đêm dài để thẩm vấn. Nhưng hắn sụp đổ nhanh một cách đáng ngạc nhiên.

Rose nói hắn đang cố gắng xoa dịu lương tâm bị chó gặm của mình. Lizzy nghĩ rằng hắn mệt mỏi vì phải giữ một bí mật khủng khiếp như vậy. Harriet lại tin rằng hắn đang muốn khoe khoang về những gì mình đã làm. Bất kể lý do là gì, hắn cũng đã nói ra. Hắn kể lể, uống rượu và ăn sạch một đĩa bánh quy đường.

Chúng tôi chôn hắn trong khu vườn chung của cộng đồng. Tôi sẽ không kể kỹ về những chi tiết kinh khủng, nhưng tôi phải dùng rất nhiều xà phòng và ra sức kỳ cọ để xóa các vết bẩn khỏi đôi ủng đi mưa. Ngay cả khi chúng đã sạch bong, tôi vẫn sợ phải xỏ chúng ở nơi công cộng.

Thứ Năm tuần tiếp theo, đến lượt Harriet chủ trì cuộc họp câu lạc bộ sách. Tôi luôn thích thảo luận về các chủ đề và nhân vật trong lúc một trong những con mèo của bà ấy rúc rích trong lòng mình. Bọn mèo khiến chúng tôi cảm thấy dễ chịu khi gọi điện báo tin nặc danh cho Cảnh sát.

Tối hôm sau, tôi lại chấm bài luận. Nhưng cây bút đỏ của tôi dừng lại khi TV chiếu bản tin thời sự nóng hổi. Mẹ của Mary Anne, mặc đồ đen, xung quanh là những người ủng hộ. Cô cảm ơn người giấu tên đã giúp giải quyết vụ án. Cuối cùng, cô đã có thể đưa con gái về nhà và tổ chức cho con bé một đám tang đàng hoàng.

Người ta nhắc qua loa đến James Holt. Một bức ảnh cũ chụp từ thời hắn còn trong lực lượng Cảnh sát lướt qua màn hình. Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy một cơn giận sôi sục lan khắp toàn thân. Sau đó, tôi nhớ ra nơi hắn đang ở. Tôi không kìm được mà mỉm cười: “Luật pháp có thể không sờ đến mi nhưng bọn ta thì đã”.

Điền Yên (Dịch)

Beth Peterson (Mỹ)

Các tin khác

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.

Sương bên đá núi

Sương bên đá núi

Pháo nghe tiếng "rầm", vội cầm đèn pin chạy ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, lão trưởng bản lồm cồm bò dậy, bộ áo chàm rách toạc một mảng ở vai, máu rỉ ra thẫm cả vạt vải. Mắt lão cứ trợn ngược nhìn vào vách đá tối om, mồm lầm bầm: "Nó phạt tao... Con ma dốc nó phạt tao thật rồi, Pháo ơi...".

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Trương Tiểu Dũng bị gãy chân nên phải nhập viện. Trong thời gian này, do bị bó bột nên anh không thể đi lại, may sao trong phòng bệnh có cụ Trần cũng bị thương ở chân nên có thể cùng anh trò chuyện cho đỡ buồn.

Kẻ cắp siêu cấp

Kẻ cắp siêu cấp

Hắc Tam là kẻ cắp có uy tín nhất trong giới trộm cắp, kinh nghiệm “làm việc” nhiều năm đã giúp hắn phát triển được thị lực nhạy bén và khả năng phán đoán phi thường, một khi đã bị hắn nhắm tới thì không một “con mồi” nào có thể trốn thoát.

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Đinh Tiểu Cương nhận bộ đồng phục bảo vệ, mặc vào và bắt đầu làm bảo vệ. Công việc của Đinh Tiểu Cương không mấy bận rộn, chỉ có việc đi dạo quanh khu phố. Cảm thấy bồn chồn, anh quyết định kiểm tra camera an ninh để xem ai đã lấy trộm cục pin của mình. Tuy nhiên, khi vào phòng giám sát, anh phát hiện chỉ có năm màn hình hiển thị hình ảnh; những màn hình còn lại đều bị hỏng.

Cây đào phai bên bờ rào đá

Cây đào phai bên bờ rào đá

Xóm nhỏ im ắng bỗng rộ lên khi hay tin A Châu bất ngờ trở về. Ai cũng nghĩ rằng A Châu đã không còn trên đời này nữa. Những vụ lật tàu, đắm tàu trên biển, người không rõ tung tích. Nghe đâu hồi đó A Châu cũng trên chuyến tàu ấy...

Trứng gà hàng xóm

Trứng gà hàng xóm

Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.

Thảm kịch hôn nhân

Thảm kịch hôn nhân

Rồi cô gái trẻ cười hồn nhiên, còn Della lúc đó chỉ nghĩ đó là những chuyện phù phiếm. Vì Bishop quá đẹp còn Elise quá quyến rũ, chỉ những kẻ hẹp hòi mới thêu dệt nên chuyện ngoại tình. Bà đã từng tin như thế. Nhưng giờ đây bà hối hận vì đã tiễn Jakie đi.

Để người lớn làm việc

Để người lớn làm việc

Mùa gặt lúa mì trong mắt người dân thôn Hàm Cóc chẳng khác nào một cực hình. Không khí hầm hập, bụi bặm bám đầy lỗ chân lông, người ngợm lúc nào cũng dấp dính, ngứa ngáy. Thế nhưng, giữa cái làng ấy lại có một “dị nhân” luôn mong ngóng mùa gặt như trẻ con mong mẹ đi chợ về, đó chính là ông Ngô Lùn.

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ấy luôn sáng đèn, ấm lửa những lúc chiều đông ảm đạm của miền rừng heo hút. Đó là nhà của vợ chồng thầy giáo Nam và cô Hồng, nhưng chỉ có cô dạy ở trường này, còn thầy Nam phải dạy xa hơn một chút, tận một bản sâu hơn của huyện miền núi. Cả hai thầy cô đều học cùng trường sư phạm và họ đã yêu nhau từ đó.