Hơn thế nữa, ông đã mang Thánh Allah ra thề rằng, ông sẽ ở lại trên cương vị của mình tới kỳ bầu cử Tổng thống sắp tới, dự kiến được tổ chức vào mùa thu năm nay. Tuy nhiên ngay sau đó ông đã dời nhiệm sở và bàn giao quyền lực cho Hội đồng tối cao quân đội Ai Cập.
Đã sáu lần bị mưu sát nhưng vẫn toàn mạng, ông Mubarak có quyền hy vọng rằng, ngay trong tình huống bó buộc hiện nay, ông lại thêm một lần thoát hiểm để duy trì sự ổn định và bình an cho quá trình chuyển giao quyền lực sau ba thập niên chèo lái con thuyền quốc gia trong một khu vực đầy tai ương và bạo lực như Trung Đông. Liệu thời cuộc mới có bao dung cho một chính trị gia quen với tư duy truyền thống như ông hay không?
Khúc quân hành không lặng lẽ
Ông Mubarak đã trải qua không ít những thử thách để lên được vị trí lãnh đạo tối cao của Ai Cập. Trong toàn bộ cuộc đời mình, ông luôn tỏ ra là một chính trị gia can trường, dám làm dám chịu và không bao giờ lảng tránh những cú đánh dù nặng nề đến mấy của số phận. Một bước ngoặt quyết định đã đến với ông, khi đó mới 47 tuổi, đang là Tư lệnh Không quân, vào ngày 15/4/1975.
Đúng hôm ấy, ông đã được Tổng thống Ai Cập Anwar Sadat chọn làm phó tướng. "Tôi chọn anh ấy vì sự trung thành và tin cậy"- ông Sadat giải thích với những người thân tín. Bản thân ông Mubarak đã rất ngạc nhiên khi thấy vận may bất ngờ mỉm cười với mình vì nói thực lòng, lúc đó mơ ước cao nhất của tướng Mubarak là phấn đấu để ngồi được vào ghế Tổng Tham mưu trưởng...
Vậy mà ông đã trở thành cánh tay phải của Tổng thống Sadat, gắn bó với ông ấy như hình với bóng. Ông Sadat muốn tranh thủ sự ủng hộ của giới quân nhân Ai Cập và ông Mubarak đã giúp ông cảm thấy hơi ấm đó ở sau lưng. Tuy nhiên, chạy giời không khỏi nắng, cuối cùng thì Tổng thống Sadat vẫn bị những phần tử cực đoan Hồi giáo ám sát vì chúng cho rằng ông đã phạm lầm lỗi lớn khi ký bản hòa ước với quốc gia Do Thái Israel.
10cm- đó chính là khoảng cách mà ngày 6/10/1981, Phó Tổng thống Mubarak đã ở cận kề cái chết, khi Tổng thống Sadat bị sát hại trong lúc diễn ra lễ duyệt binh. Cho tới hôm nay, ông Mubarak như vẫn còn nghe rõ tiếng đạn rít và tiếng thét của một trong những sát thủ hướng về ông: "Tránh ra! Chúng tôi không cần ông, chúng tôi muốn giết Pharaon cơ!". Trước mắt ông Mubarak cho tới hôm nay vẫn hiện rõ mồn một cảnh ông Sadat nằm bất động trên vũng máu...
Tối hôm đó, bàng hoàng nhưng không bị hề hấn gì, ông Mubarak đã chính thức đọc thông báo về cái chết của vị nguyên thủ quốc gia cho đồng bào mình hay. Một tuần sau đó, ông trở thành Tổng thống Ai Cập. Năm ấy, ông mới 53 tuổi và có lẽ là rất hài lòng với cương vị Phó Tổng thống.
Và rồi, không cầu mà được, không ước mà thấy, ông lại ngẫu nhiên được ngồi vào ghế nguyên thủ quốc gia. Tất nhiên, ở Ai Cập, vinh dự lớn này luôn đi kèm theo những bất trắc. Cả vị Tổng thống tiền nhiệm của ông Sadat là Gamal Abdel Nasser cũng đã qua đời năm 1970 trong những tình huống mà cho tới nay vẫn bị phủ kín những nghi ngờ về một vụ đầu độc...
Có công, có hưởng
Vị Tổng thống tương lai sinh ra ở một nơi hẻo lánh nằm trong châu thổ sông
Cuộc chiến tranh năm 1948 với
Tốt nghiệp xuất sắc Trường Quân sự năm 1949, Mubarak đã phục vụ ở Sinai, rồi trở thành hướng dẫn viên tại Học viện Không quân Ai Cập. Trong những năm 50 của thế kỷ trước, Mubarak từng không chỉ một lần sang Liên Xô học điều khiển những mẫu máy bay mới mà Moskva khi ấy cung cấp cho Ai Cập.
Năm 1956, Mubarak đã thực tiếp tham gia những trận chiến đấu chống trả lại cuộc xâm lược mà liên quân Anh - Pháp -
Năm 1962, khi tại Bắc
Năm 1968 đã gây ra một tấn thảm kịch to lớn đối với quân đội Ai Cập:
Được Tổng thống lúc đó là ông Naser để ý, năm 1969, ông Mubarak đã được phong quân hàm tướng không quân và giữ chức Tham mưu trưởng Không quân Ai Cập.
Năm 1972, ông trở thành Tư lệnh Không quân kiêm Thứ trưởng Quốc phòng. Cương vị này đã cho phép ông cách tân một cách căn bản lực lượng không quân Ai Cập nhằm đáp ứng những yêu cầu mới của thời cuộc, đối phó với Israel trong cuộc chiến tranh bắt đầu ngày 6/10/1973.
Nói một cách công bằng, khi đó không quân Ai Cập đã đạt được những thành tích đầy ấn tượng. Tướng Mubarak đã trở thành anh hùng dân tộc khi được vinh dự nhận từ chính tay Tổng thống Sadat Huân chương "Ngôi sao Sinai", vinh dự cao nhất của các quân nhân Ai Cập, cũng như quân hàm Thượng tướng.
Trung thực tạo uy tín
Khi ngồi vào ghế Tổng thống Ai Cập thay cho ông Sadat, ông Mubarak phải thừa kế một chế độ gần như quân chủ, bị cách ly khỏi thế giới Arab và bị chìm ngập tới cổ trong những món nợ nước ngoài. Tuy nhiên, các giới ở Ai Cập lúc đó, kể cả giới đối lập từng bị tống giam nhiều người dưới thời ông Sadat, đều tỏ ra hy vọng vào những đổi thay sẽ tới cùng vị Tổng thống mới.
Báo chí Ai Cập lý giải: "Nhà lãnh đạo mới được ủng hộ vì ông là người thích hợp nhất có thể xua tan những nỗi sợ hãi và chữa lành những vết thương tâm lý cho đất nước. Dân Ai Cập cần một người không bày ra những kế hoạch khổng lồ nhưng cũng không dồn đẩy quốc gia tới thảm họa".
Bình thản, khiêm nhường nhưng quyết đoán, với bản lĩnh can trường của một phi công quân sự từng vào sinh ra tử, Tổng thống Mubarak đã ngày càng củng cố vị trí của mình cũng như vị thế của Ai Cập trên trường quốc tế. Ông không lảng tránh những tình huống khó khăn do người tiền nhiệm đã để lại mà trong nhiều trường hợp, đã khôn khéo tìm được lối thoát ngoạn mục.
Trong đối nội, với sự hỗ trợ của các cơ quan an ninh, Tổng thống Mubarak đã biết cách tách những nhân vật Hồi giáo đối lập nhưng trung dung khỏi các lực lượng cực đoan và phân hóa hàng ngũ thù địch. Chỉ trong 12 tháng đầu tiên cầm quyền, ông đã cho ra khỏi nhà tù tới 4.000 phần tử Hồi giáo từng bị ông Sadat tống giam.
Hiểu rõ những nguy cơ từ phía các lực lượng cực đoan, Tổng thống Mubarak rất tránh những biện pháp quyết liệt trong chính sách tôn giáo. Ông không rời bỏ những vị trí đã có của mình nhưng cũng biết cách "trò chuyện" với các phong trào đối lập nhằm tìm các điểm tiếp cận hữu lý nhất của cả chính quyền lẫn những lực lượng này.
Trong nhiều năm liền, phong cách làm việc của Tổng thống Mubarak càng ngày càng thu hút được nhiều sự ủng hộ trong lòng xã hội Ai Cập. Nguyên tắc đầu tiên của ông là trung thực trong mọi công việc. Những nguyên tắc dân chủ được ông xây dựng rất từ từ nhưng chắc chắn.
Ông không hay đưa ra những lời hứa hay ho nhưng luôn cố gắng tìm mọi cách để nền kinh tế phát triển, cải thiện đời sống nhân dân. Ông vẫn duy trì những mối quan hệ truyền thống với thế giới Arab nhưng không có những cử chỉ khiến cho Israel nhìn Ai Cập như kẻ thù tiềm tàng mặc dù cho tới hôm nay, ông vẫn kiên quyết từ chối lời mời tới thăm quốc gia Do Thái...
Qua thời dễ yếu
Khi lên thay Tổng thống Sadat, ông Mubarak đã tạo được cho mình một danh tiếng liêm chính. Ông đã sống và làm việc rất khác so với người tiền nhiệm Sadat. Ông Sadat sinh thời rất thích tiệc tùng vui vẻ, xa hoa, còn ông Mubarak lại cực kỳ ghét nhậu nhẹt và những gì mà ông coi là lãng phí.
Ông Sadat thích xuất hiện trước công chúng trong những bộ quân phục lộng lẫy gắn đầy huân chương, huy chương, còn ông Mubarak từ khi ngồi vào ghế Tổng thống đã không một lần mặc quân phục ra trước công chúng. Ông Sadat vẫn bị coi là người có nhiều dính líu tới tham nhũng, còn ông Mubarak từng được coi là một chính trị gia ái quốc không gì mua chuộc được.
Ông Sadat sống trong những cung điện hoành tráng, còn Tổng thống Mubarak trong nhiều năm vẫn chỉ ở trong ngôi biệt thự nhỏ hai tầng mà ông đã bỏ tiền túi ra xây từ năm 1972, nhiều hôm còn tự nấu bữa sáng cho mình và vợ...
Thế nhưng, dần dà theo tuổi tác, dường như ông Mubarak đã để lỏng dây cương quyền lực khiến cho đất nước Ai Cập ngày một chìm sâu vào các hiện tượng tiêu cực. Bây giờ ông lại bị các thế lực đối lập kết tội dính líu và dung túng tham nhũng, như ngày nào ông từng nói về thể chế của người tiền nhiệm.
Tránh vỏ dưa, lại tích tụ vỏ dừa, chính thể do ông lãnh đạo hiện nay đang mắc những căn bệnh trầm kha của thế giới đang phát triển, tạo cớ cho những hoạt động chống đối bùng phát. Những người dân từng tôn vinh ông ngày trước giờ lại tỏ ra cực kỳ thất vọng về ông. Thế mới biết, anh hùng khi đã hết thời thì rất dễ bị suy vi