Thái Nguyên thương nhớ

Thủ phủ Việt Bắc - thành phố trung du nhưng nơi ấy chưa bao giờ “trung du”, nửa vời trong nỗi nhớ tôi. Thái Nguyên chất chứa bao kỷ niệm quý báu của gia đình tôi nhiều hơn quê gốc, hơn Thủ đô gắn bó.

Lên Thái Nguyên mùa xuân 2016, nhận diện đồng hiện Thái Nguyên trên dưới 35 năm trước, lấy mốc mùa đông 1981, khi ông nội tôi từ trần tại Hà Nội. “Thành phố trung du tựa lưng vào núi, choãi chân từ đất bãi sông Hồng. Người Thái Nguyên đi một bước tới Thủ đô. Đi lên nửa bước là tới núi. Bước hai bước đã chạm vào biên ải. Bước ba bước sẽ lẫn vào mây trời...”. (*)

Họa sĩ Vi Kiến Minh, ông nội tôi, vẫn còn dang dở tranh vẽ Thái Nguyên, nơi các con ông lớn lên. Bức tranh cuộc đời đường nét đến tôi, tình ắp đầy không thể chồng nén trong một áng luyến lưu thương nhớ. 

Những địa danh, địa điểm mật thiết ký ức gia đình: ông bà nội, bố, cô, các chú trong cuộc tìm lại, chứng nghiệm kết nối với hồi tưởng làm sao thỏa khi so sánh của hiện thực và quá khứ: nhiều mất mát. Mất người. Mất cảnh. Không như khách du lịch tả cảnh, tôi tìm Thái Nguyên của chúng tôi qua lời kể, qua tranh của ông nội, qua ảnh của ông cậu ruột Chu Thi (1937-2010), người đã chụp loạt ảnh quý về Bác Hồ khi Bác làm việc ở Việt Bắc.

Thơ Võ Sa Hà ôm ấp thành phố bên sông Cầu giữ sự nên thơ, an ủi tôi. Đời anh cạnh sông Cầu như định mệnh: Quê gốc Yên Phong, Bắc Ninh, ven sông Cầu, sinh ra ở Quảng Uyên, Cao Bằng, Võ Sa Hà sống ở Thái Nguyên 40 năm nay. Ngay người Thái Nguyên lâu đời cũng chưa ai làm thơ về đất này tha thiết thế. Võ thi sĩ - một người Kinh thấm đẫm văn hóa Tày, đã sống như người trai miền Đông Cao Bằng - linh hồn, cảm hứng lớn, gốc sáng tạo. 

Hiểu sâu về Thái Nguyên không chỉ bằng chuỗi địa danh trong những bài thơ tha thiết viết bao năm, mà hồn đất, hồn của núi đồi, sông suối Thái Nguyên đã được lãng mạn và bất tử bằng thi ca, có tác phẩm Võ Sa Hà trong đó.

Chảy từ Bắc Kạn về Bắc Ninh, vào quan họ, sông Cầu xanh nhất, phô diễn đường cong đẹp nhất khi đi qua xứ chè. “Chia Thái Nguyên thành những gò đồi/ Sông Cầu thở gió mát vào thành phố/ Thành phố nhỏ xinh như thị xã/ Khói Gang Thép vẫn đội mưa lên/ Thành phố nằm bờ Tây con sông/ Trông về đằng Đông trập trùng biên ải/ Ngược lên phía Bắc đá dựng lô nhô/ Xuôi về phương Nam bắt tay Kinh Bắc/ Cùng nhau tìm đến kinh kỳ”.

Sông lượn bên mà Thái Nguyên chỉ một cây cầu bắc qua: cầu Gia Bảy, nhà ông bà tôi xưa gần cây cầu này. 50 năm trước ông bà đã làm việc ở đây, bên đồi thông phía thành phố. Bên kia cầu là Đồng Bẩm, trụ sở đầu tiên của Trường Nghệ thuật Việt Bắc (nay là Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật Việt Bắc) mà ông tôi là giảng viên sáng lập Khoa Mỹ thuật, Phó Bí thư Đảng ủy của trường.

Học trò của ông khắp Việt Bắc, Hà Nội, đến giờ vẫn nhắc về người thầy tận tụy, thanh bạch. Tranh của ông vẫn còn ở những nhà dân miền núi mà ông đã dắt học sinh đi thực tập, để lại tranh tặng đồng bào khi họ cho thầy trò ở nhờ. 40 năm sau, họa sĩ Nguyễn Thị Lan Hương, cựu học sinh của trường, tuy không được học trực tiếp nhưng kính trọng ông mà vẽ tranh mới tặng đồng bào để “chuộc” tranh của ông về, đưa chú út tôi.

Từ đồi thông, Sở Văn hóa chuyển lên “đồi ông Tấn”, nguyên là biệt thự của Thượng tướng Chu Văn Tấn (1909-1984), Bí thư Khu ủy. Đó là quả đồi cao, có hầm trú ẩn chứa được mấy trăm người, đường ôtô lát đá từ đường liên xã lên tận đỉnh đồi, ngự tòa biệt thự hai tầng rộng rãi. Toàn bộ khu biệt thự này là trụ sở của Sở. Giờ đây mất đồi thông, đồi ông Tấn chỉ còn một góc nhỏ dựng cột ăng-ten của Đài Truyền hình Thái Nguyên và một, hai căn nhà. Sắc thái trung du là diện mạo, vẻ đẹp đặc trưng của Thái Nguyên đã không được giữ và tôn trọng. Tầm nhìn của những quy hoạch bền vững bị bịt bởi thực dụng và lòng tham. Những quả đồi bị xẻ thịt, cào đất, san phẳng để chia lô dễ bán. Lẽ ra, Thái Nguyên đẹp hơn nhiều nếu có sự uyển chuyển của kiến trúc theo sóng đồi cao thấp. Bằng phẳng thì là đô thị, đồng bằng rồi. San đồi, chặt cây và chỗ nào cũng bê tông san sát.

Tôi lên Thái Nguyên lần đầu khi gần 1 tuổi, mẹ tôi dù muốn cho con bú lâu hơn, ngặt chỉ được nghỉ 4 tháng, bố đi làm phim ở xa, nên gửi tôi lên Thái Nguyên cai sữa, bà nội trông. Bà nội tôi là cán bộ in, phóng ảnh tay nghề cao của Sở Văn hóa Bắc Thái. Khu tập thể của cán bộ Sở cũng trên đồi ông Tấn. Bà bị bệnh hen, lại toàn phải làm ảnh thủ công, buồng tối độc hại nhưng luôn là một kỹ thuật viên xuất sắc.

Những tấm ảnh đen trắng của trí nhớ hiện lên từ ngón tay gầy bà tôi qua cây cọ ông tôi, chuyển sang nét vẽ chú Vi Kiến Thành của tôi, sang bộ phim và lời kể bố tôi, làm hiện lên sau lớp sương núi và giọt giọt lệ trong: một Thái Nguyên đẹp nhất, Thái Nguyên thời Khu tự trị Việt Bắc. Nhà thơ Võ Sa Hà với dòng dòng thơ đẫm tình về Thái Nguyên chở tôi trên ôtô Ford bán tải màu đen, vừa kể chuyện, giải thích, đọc thơ như thể một nhà “Thái Nguyên học”. Sau gần 6 năm, tôi mới trở lại quán cafe cửa sổ nhìn xuống sông Cầu, nhìn chếch bên trái là cầu Gia Bảy, trên đường Bắc Kạn. Những anh hùng khởi nghĩa người Kinh, Tày, Nùng được tôn vinh sáng danh trên đất này. Đường Đội Cấn gần chợ hoa, còn đền thờ Đội Cấn lại nằm trên đường Phủ Liễn, nơi có chùa cùng tên và đài tưởng niệm.

Cách 500m từ cầu Gia Bảy là bến Tượng, từ thế kỷ 13, Trần Hưng Đạo đã cho đàn voi chiến tắm ở đây. Sông Cầu là dòng thơ, dòng chảy lịch sử kiêu hùng với đường ngầm vận tải trong chiến tranh thế kỷ 20, đường chìm trong làn nước, nước che đường bao năm vẫn còn. Thái là cách gọi tắt của người Việt Bắc gọi Thái Nguyên. Lên Thái, về Thái, xuống Thái, chè Thái... là Thái Nguyên đấy. Trên đường ra bến Tượng, chợ Thái là nơi Nguyễn Bính viết 4 câu lục bát tài tình: “Anh đi dưới ấy xuôi đò/ Thương nhau qua cửa tò vò gặp nhau/ Anh đi đó, anh về đâu/ Cánh buồm nâu cánh buồm nâu cánh buồm”.

Cửa tò vò vẫn còn. Dấu ấn kiến trúc Pháp vẫn còn. Thái Nguyên, thành phố của trí thức, nghệ sĩ, nơi đóng gần chục trường đại học, cao đẳng, chưa kể các trung tâm, viện nghiên cứu, văn phòng đại diện một số báo lớn. Thái Nguyên tụ cư dân các tỉnh, miền gái đẹp chẳng riêng Tuyên Quang. Hoa hậu các dân tộc Triệu Thị Hà, xuống Thái Nguyên học rồi đăng quang. NSND Nông Xuân Ái người Cao Bằng quê tôi là Giám đốc Nhà hát Ca múa dân gian Việt Bắc đã hát Then, hát Lượn và tình ca Nàng ới khắp vùng đất nước, sang châu Âu với giọng Tày thiết tha, đắm đuối.

Chị Lý Uyên người Nùng Trùng Khánh, xuống Thái bán bánh cuốn trứng Cao Bằng 5 năm nay nổi tiếng tại số 9 đường Dương Tự Minh. Bánh cuốn Cao Bằng ngon nhất Việt Nam bởi nước chấm ngọt lịm ninh bằng xương lợn, rắc rau mùi, nấm hương, rưới thịt băm, bột mịn ôm trứng gà thơm phức.

Lương Ngọc Quyến, trường cấp 3 lớn và lâu năm nhất Việt Bắc, đào tạo nhiều tài năng, nơi hai chú và cô tôi đã học. Dãy nhà A1, A2 và thư viện mái tôn vẫn còn. Trường thênh thang, đi một đoạn là ra phố Hoàng Hoa Thám. Trên đường Hoàng Văn Thụ, là trục trung tâm Thái Nguyên, nơi có Bảo tàng Văn hóa các dân tộc, bày tranh ông nội và là nơi đã diễn ra triển lãm cá nhân đầu tiên và cuối cùng của cậu tôi.

Trung tâm thành phố là Trung tâm Văn hóa Thông tin tỉnh và quảng trường Võ Nguyên Giáp, cạnh công viên là rạp chiếu phim 5D vắng khách và Trung tâm Dịch vụ thi đấu thể thao. Công viên sông Cầu vẫn tổ chức Ngày Thơ, có phố ẩm thực Nguyễn Du, nhà sàn…

Chúng tôi đi chậm sát bờ sông Cầu. Tôi chưa được lên Bắc Kạn mà chỉ đi đường Bắc Kạn trên đất Thái Nguyên, qua cầu Gia Bảy 37km là Võ Nhai, quê của “hùm xám Việt Bắc” Chu Văn Tấn. Võ Nhai nhiều đào núi, có khu di tích Tràng Xá, khởi thủy của Cứu quốc quân. Đầu cầu Gia Bảy là bãi đá Ngườm Thần Sa, một di chỉ quan trọng bậc nhất - cấp quốc gia của khu di chỉ khảo cổ học Thần Sa.

Đất chè (trà) trải rộng từ Bắc vào Nam, song chỉ chè Thái Nguyên vang danh ra thế giới. Đã 3 Festival Trà Thái Nguyên được tổ chức hằng năm, từ 2013 đã đạt tầm quốc tế. Bà nội và chú Cương tôi thẩm hương tinh sành; từ xa, đã biết trà loại nào, sao kỹ hay chưa, trà lá hay trà búp. Chú từng mang trà từ Thái Nguyên về cho bà bán ở Hà Nội khi nghỉ hưu, phụ thêm thu nhập. Mỗi lạng chè được tuyển lựa từ chú đến bà tôi, đưa hương chè Thái tỏa chốn Hà thành.

Khoáng sản than, sắt, đá, vôi, cát, sỏi, nhà máy xi măng, Khu gang thép Thái Nguyên - cái nôi của ngành thép Việt Nam được xây dựng hơn nửa thế kỷ trước. “Đêm sông Cầu lò thép thở cùng sao/ Vòng cung Bắc Sơn, Ngân Sơn mở cửa đón gió vào/ Đất sỏi cơm thật giàu có gió mùa Đông Bắc/ Gió tạc nên những dáng người lo âu tất bật/ Đi suốt ngày không gặp bóng nhàn du”.

Chuyến tàu thương nhớ đang chạy trong tôi, giục tôi ra ga Đồng Quang. Bà nội tôi gầy gò dắt díu đàn con, đem cân chè, cân lạc xuống Hà Nội cho chồng cũng bị nhân viên hạch sách, tịch thu. Tàu lên Thái Nguyên và ngược lại là phương tiện ưu việt nhất cách đây trên dưới 40 năm, dù nhiều sinh viên hồi ấy phải nhảy tàu. Ga Đồng Quang là căn nhà một tầng mái tôn quét vôi vàng quá bé bỏng và lọt thỏm giữa nhấp nhô công trình, một thời nổi danh vì tàu hỏa là phương tiện chính, đường tàu duy nhất lên Lạng Sơn qua ga này.

“Người Thái Nguyên mang tâm hồn đồi, tâm hồn gió, tâm hồn Sông Cầu. Tấm lưng trần sạm tím sỏi cơm giữa nắng chè cháy đỏ. Tâm hồn Thái Nguyên gần gũi và bí ẩn như hương chè, hương đất trung du. Thân thương, cởi mở biết bao nhưng hiểu sâu không dễ. Sâu thẳm như trà đạo vậy, không có tầng bậc cuối cùng”.

Đông người dân tộc, người Kinh sinh trưởng ở Thái Nguyên cũng lắm, đất ưu ái nhân tài. “Thành phố mơ buồn hoàng hôn lam chướng/ Người cọ người lóe sáng tài hoa”. Như Nguyễn Bình Phương, thi sĩ tài năng đầu bảng thế hệ 6X sinh trưởng, khởi nghiệp từ đây. Thái Nguyên - nguồn cảm hứng của nhiều sáng tạo nghệ thuật. Người ở đâu về Thái Nguyên đều thích văn nghệ, chẳng thế mà nữ thi sĩ Nguyễn Thúy Quỳnh, Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ Thái Nguyên kiêm Tổng Biên tập tự hào tuần báo Văn nghệ Thái Nguyên đạt 5.000 bản/số, có website, một hiện thực mà nhiều tạp chí văn nghệ các tỉnh phải phấn đấu. Hội đang tổ chức cuộc thi thơ quy mô toàn quốc, mở rộng đề tài, không chỉ viết về Thái Nguyên, hạn đến 20/5 và trao giải đến 21/6/2016.

Hồ Núi Cốc cách thành phố 25km, huyền thoại đã vào văn thơ và sáng tên cùng ca khúc của Phó Đức Phương, từ chuyện tình của chàng trai mang tên/ hóa thành núi Cốc và cô gái - sông Công đang là dự án lớn của tỉnh: xây thành khu du lịch hiện đại kết nối với Tam Đảo. Mới khởi công, công trình hút 1 vạn lao động, đến 2019 xong giai đoạn 1, được đầu tư 15 nghìn tỷ, xây dựng 30 năm, có đường hầm lên Tam Đảo, kết nối với ATK (An toàn khu Cách mạng, di tích quốc gia đặc biệt ở Định Hóa).

Thái Nguyên tương đối sạch, về đêm yên tĩnh, rực rỡ, thanh bình. Nhiều điểm tham quan du lịch trong và xung quanh thành phố khiến cho tên Thái Nguyên thành một vùng quyến rũ, hấp dẫn không chỉ với ai đã thuộc tên của 19 phường, 8 xã. Chợ Đồng Quang nay là Trung tâm thương mại Đồng Quang, gần bến xe cạnh Trường Đại học Y. Ga Đồng Quang, nay là ga Thái Nguyên, đường nối từ chợ đến ga gọi là “đường ga”.

Cái ga bé tí khiến tôi không tưởng tượng nổi một thời nó là cái tên oanh liệt, nay hiu hắt với biển: “Công ty Vận tải đường sắt Hà Nội - Xí nghiệp Vận tải đường sắt Hà Thái. Giờ làm việc: 8h30-10h, 14h30-17h”. Đối diện Trường Y là Trường THPT Lương Ngọc Quyến 70 năm tuổi.

Nhà ga Đồng Quang không nhỏ thêm và biến mất, dù chỉ còn người lãng mạn cuối cùng nhớ những chuyến tàu. Kìa bà nội tôi xuống tàu với 4 đứa con mắt sáng, nhanh nhẹn, khôi ngô và ông nội tôi đang chờ ở sân ga tranh thủ ký họa vào cuốn sổ tay. Thái Nguyên không chỉ được giữ vẻ đẹp trong tranh ảnh, văn chương mà còn trong ký ức truyền đời, truyền thế hệ.

Cả Thái Nguyên là một sân ga vô biên không ngưng nghỉ chuyến chuyến tàu thương nhớ... 

(*) Toàn bộ thơ trong bài là của nhà thơ Võ Sa Hà.

Vi Thùy Linh

Các tin khác

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Băng đang tan nhanh hơn và Bắc Cực cũng “hiện ra” rõ hơn trong vị thế một trung tâm mới của cạnh tranh địa chính trị, nơi các cường quốc vừa ra sức tìm kiếm lợi ích kinh tế - an ninh cho riêng mình, vừa buộc phải hợp tác để bảo vệ một trong những “điểm tựa khí hậu” mong manh nhất của Trái đất.

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Sau hơn 13 năm xung đột, con số cần để tái thiết một Syria đổ nát, theo ước tính của Ngân hàng Thế giới (WB), có thể là 216 tỷ USD, hoặc lớn hơn rất nhiều. Nhưng với Syria, thách thức chính trị, kinh tế và an ninh đan xen chặt chẽ, và thành công của tiến trình chuyển tiếp sẽ phụ thuộc vào việc nước này có thể xây dựng được thể chế bao trùm, có tính chính danh, đồng thời ngăn chặn nguy cơ lún vào vòng xoáy bạo lực và chủ nghĩa chuyên chế hay không.

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Đức - nền kinh tế lớn nhất châu Âu, đang rất lúng túng trước làn sóng tội phạm tài chính gia tăng nhanh chóng. Tình trạng nghiêm trọng đến mức Hiệp hội Thẩm phán nước này mới đây phải lên tiếng cảnh báo, nếu không sớm có hành động hiệu quả, Đức sẽ trở thành “thiên đường cho tiền bẩn”.

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Greenland nhiều lần xuất hiện trong tầm ngắm chiến lược của Washington, từ những ý tưởng trao đổi lãnh thổ thời hậu Nội chiến Mỹ cho tới các toan tính địa chính trị công khai dưới thời Tổng thống Donald Trump. Ẩn sau lớp băng dày của hòn đảo là tiềm năng quân sự, nguồn tài nguyên khổng lồ và những tuyến hàng hải mới đang dần lộ diện. Nhưng cũng tại đó, tham vọng của Mỹ “va chạm” với giới hạn của tình đồng minh phương Tây, luật pháp quốc tế và của một Bắc Cực đang biến đổi nhanh hơn mọi tính toán chiến lược.

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Trong Truyện Kiều, vì ghen nên Hoạn Thư mắng Thúy Kiều:

Con này chẳng phải thiện nhân

Chẳng phường trốn chúa thì quân lộn chồng

Ta hiểu thế nào về từ lộn trong ngữ cảnh này?

Phỏng vấn một cái chén

Phỏng vấn một cái chén

PV: Sống cùng chị Chén quá nửa đời mà chưa được phỏng vấn chị lần nào. Xin chị giới thiệu bản thân với độc giả ngắn gọn nhất có thể!

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Mùa thu năm Nhâm Thìn 1832, miền Bắc bị lũ lụt, mùa màng thất thu, dân nghèo xiêu tán, nhiều người dân tỉnh Hà Nội phải xiêu dạt kiếm ăn vào Thanh Hóa hay ra Hải Dương, Yên Quảng. Triều đình Vua Minh Mạng đã tiến hành nhiều biện pháp cứu trợ.

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Libya: khi hòa giải dân tộc kẹt giữa hai bờ quyền lực

Sau hơn một thập kỷ kể từ khi cựu lãnh đạo Muammar Gaddafi bị lật đổ năm 2011, Libya vẫn chưa thoát khỏi tình trạng chia cắt chính trị và bất ổn kéo dài. Quốc gia Bắc Phi này hiện tồn tại song song hai chính quyền đối lập, một là Chính phủ Đoàn kết Dân tộc (GNU) được Liên hợp quốc và cộng đồng quốc tế công nhận, có trụ sở tại Tripoli, và Chính phủ Ổn định Quốc gia (GNS) ở miền Đông, gắn với Hạ viện Libya đặt tại Tobruk.

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Đừng để tàu cổ Cẩm An lại bị nhấn chìm dưới đáy biển

Gần cuối tháng 12/2023 và đầu tháng 11/2025, vì một sự may mắn nào đó, sóng biển đã hai lần làm lộ diện một phần lớn tàu cổ Cẩm An tại khu vực biển Thịnh Mỹ, phường Hội An Tây, TP Đà Nẵng. Nhưng sự may mắn ấy chưa được cấp thẩm quyền chớp lấy bởi đang vấp phải sự lừng khừng từ nhiều phía. Nếu không chủ động nắm bắt cơ hội do sóng biển hung dữ mang lại, một ngày không xa, tàu cổ Cẩm An mang chứa trong mình nhiều điều bí ẩn về lịch sử, văn hóa… sẽ lại bị nhấn chìm dưới đáy biển.

"Nhảy dù" giữa thời bình

"Nhảy dù" giữa thời bình

Trong các lực lượng tinh nhuệ thì lực lượng nhảy dù là đứng đầu. Tiền tuyến hậu phương sẽ mơ hồ bởi lính dù luôn xuất hiện sau lưng đối phương. Lính dù phải khỏe như hổ, nhanh như sóc, gan đầy mình, thần kinh thép, trí dũng song toàn… Tiêu chuẩn tuyển chọn rất cao.

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Xung quanh một di vật đá đầy bí hiểm ở di chỉ Vườn Chuối

Sau bao năm đối diện với không ít khó khăn, thử thách, thậm chí đôi lúc suýt rơi vào nguy cơ bị "khai tử" bởi dự án xây dựng hạ tầng giao thông, đô thị, đến nay di chỉ khảo cổ học Vườn Chuối (Hà Nội) đã chính thức được định danh là di tích cấp thành phố, mở ra nhiều hướng tiếp cận mới từ góc độ nghiên cứu, bảo tồn và phát huy di sản.

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Cuộc đối thoại về ký ức đô thị

Nếu họa sĩ Nguyễn Thế Sơn kể chuyện Hà Nội bằng nhiếp ảnh phù điêu thì kiến trúc sư Trần Huy Ánh tiếp cận thành phố bằng trực giác của người “khảo cổ” đô thị. Cuộc đối thoại về những ký ức đô thị trong triển lãm “Những ngã rẽ” đang diễn ra ở ngôi biệt thự Pháp cổ ở Hà Nội gợi mở nhiều suy tư về hồn cốt của đô thị, về di sản trong cơn lốc đô thị hóa hiện nay.

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Nga nhận "món quà lớn" từ cựu thù

Mối quan hệ Nga - Syria đang bước vào một giai đoạn mới, khi chuyến thăm mới nhất của Tổng thống lâm thời Syria tới Moscow đi cùng những cam kết được đánh giá là "món quà địa chính trị" dành cho Điện Kremlin. Trong bối cảnh các cục diện quyền lực ở Trung Đông tiếp tục dịch chuyển, những thỏa thuận này không chỉ mang ý nghĩa song phương mà còn phản ánh chiến lược dài hơi của Moscow trong việc củng cố vị thế khu vực và đối trọng ảnh hưởng phương Tây.

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Gaza, nơi sự thật bị chôn vùi dưới bom đạn

Chưa từng có cuộc chiến nào trong lịch sử hiện đại lại cướp đi mạng sống của nhiều nhà báo như ở Gaza. Chỉ trong 2 năm, hơn 200 phóng viên và nhân viên truyền thông đã ngã xuống, biến vùng đất nhỏ bé ven Địa Trung Hải thành nơi nguy hiểm nhất hành tinh cho tự do báo chí. Không chỉ là chết chóc, Gaza còn là minh chứng cho một sự thật đáng sợ khác: khi nhà báo bị giết, thế giới sẽ bị tước đoạt quyền được biết.

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Nước Anh có thực sự bị “xâm lược”?

Cuộc biểu tình với hơn 100.000 người tham gia tại London vừa qua đánh dấu bước ngoặt mới của phe cực hữu trong việc đưa vấn đề nhập cư thành trung tâm chú ý trên chính trường Anh. Mặc dù những người biểu tình khẳng định đất nước đang "bị xâm lược", nhưng đằng sau những khẩu hiệu mạnh mẽ ấy là gì? Liệu đó có phải là sự thật hay chỉ là chiến lược chính trị của một phong trào đang lớn mạnh?

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

Hai câu hỏi từ vụ học sinh hành hung giáo viên

"Buồn" và "shock" là những gì mà cộng đồng nhận xét về vụ nam sinh lớp 7 túm tóc, nhấn đầu cô giáo ngay trong lớp học ở trường THCS Đại Kim, Định Công, Hà Nội. Trớ trêu thay, vụ việc đó lại xảy ra ngay sau khi Thông tư 19 của Bộ Giáo dục và Đào tạo quy định về khen thưởng và xử phạt học sinh vừa được ban hành.

Bạn thân yêu

Bạn thân yêu

Ta thường nghe câu "Đời chẳng ai cho không ai cái gì bao giờ". Thế mà có những mối quan hệ người trao đi không hy vọng gì nhận lại, bởi hoàn cảnh người nhận như tận cùng của hoạn nạn.

Phỏng vấn một KOL

Phỏng vấn một KOL

PV: Xin chào anh KOL! Anh cho độc giả một hình dung ngắn gọn về công việc của mình được chứ?