Còn chừng độ một trăm mét nữa là đến nhà. Người Phi đã ướt sũng từ đầu xuống chân. Đằng nào cũng ướt, Phi cho xe chạy chậm lại. Chiếc xe chậm lại, rồi không đi nữa. Phi nhảy xuống xe. Bộ xích đã xoắn vào với nhau. Phi lại cười, lần này cười to hơn lần trước. Một tay giữ xe, còn tay kia Phi nhấc yên lên để chiếc xe có thể lăn được. Một trăm mét đi xe thì chỉ loáng một chốc, đi bộ cũng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng nếu vừa dắt xe vừa đi dưới trời mưa thì cũng là quãng đường đáng kể.
Chắc chắn là không có vấn đề gì xảy ra nữa, Phi tự nhủ, đen thế đã là hết cấp rồi. Mười, năm, ba, Phi dừng xe lại, gạt chân chống, ngồi trước hiên nhà. Có một điều may mắn bù lại là trước kia, Phi đã làm mái che cho căn hộ tập thể tầng một của mình. Bây giờ cái mái che ấy đã phát huy tác dụng. Phi thở hồng hộc. Người anh nóng từ trong ra. Thò vào túi quần sau, Phi lấy ra chiếc ví. Anh thò tay vào túi áo ngực. Mấy chiếc carte de visite đã dúm dó lại. Chợt Phi gõ tay vào trán. Anh nhớ ra rằng, mình để chìa khóa ở bàn làm việc. Hôm nay thằng bé thực tập khóa cửa nên anh mất thói quen thường ngày.
Lần này Phi vẫn cười. Sằng sặc. Anh rút điện thoại ra gọi cho Thủy, cô bạn gái và tới đây sẽ là vợ anh.
- Anh đây - Phi cười - Đúng là số đen em ạ. Lão thầy bói đó xem cấm sai câu nào. À, mà em có ở gần cơ quan anh không, đến lấy hộ anh bộ chìa khóa. Thôi chết, vẫn mưa. Em cứ làm đi, anh ngồi ngoài cửa cho mát. Em đừng lo, anh khỏe lắm.
Phi đút điện thoại vào trong túi. Rồi nghĩ thế nào lại rút ra, gọi cho Tuấn - bạn nối khố với anh. Cả hai học cùng từ mẫu giáo, phổ thông, đại học, cùng đi tu nghiệp một ngày, và cùng được cơ quan hiện tại rải thảm đỏ bước vào.
- Ông đang làm gì đấy. Rảnh thì qua đón tôi đi chơi. Mà thôi, không sao. Công nhận lão thầy bói xem hay quá. Số tôi đúng là ăn mày. Cả tuần nằm nhà thì không sao, đi làm thì dính ngay mưa, xe thì xích xoắn quẩy thừng, đã thế lại quên chìa khóa.
- Ngồi im đấy. Tôi đến đón. Sẽ có quần áo để ông thay - Tuấn trả lời ở đầu dây bên kia.
Cách đây ít lâu, Phi đi xem bói. Tự nhiên nổi hứng. Lão thầy bói già, tóc để dài như những ca sĩ nhạc Rock thời năm một ngàn chín trăm nói vanh vách những gì Phi đã làm, hoàn cảnh xuất thân, gia đình tổ tông vv và vv... Lão bảo, trước kia số Phi rất tốt. Nhưng Phi và Thủy không hợp nhau, nên số sẽ đen đủi đủ đường. Lúc đó, Phi không tin.
Phi và Thủy yêu nhau đẹp như truyện cổ tích, hai người lại lo lắng cho nhau từng ly từng tí, làm sao có chuyện xấu được. Thế nhưng, giờ đây, Phi bắt đầu hoang mang. Từ khi gia đình Phi sang dạm ngõ, định được ngày rồi thì ba mẹ lại phải đi chăm người ốm, đã là điềm không may. Mang một cơi trầu và ít đồ lễ sang thì cau hỏng đường cau, rượu vang quá hạn sử dụng chừng nửa năm. Cũng may, gia đình Thủy không khó tính. Rồi từ hôm đó đến giờ, đủ các thứ chuyện linh tinh xảy ra. Là con gái, Thủy sợ. Cô bảo Phi, hay là đi cúng giải hạn. Phi nói, nếu là số thì không tránh được, còn thầy bảo cúng giải hạn mà lại qua thì rõ ràng là nói dối, là lập lờ kiếm ít tiền. Bởi Phi đọc ở đâu đó, rằng khi cúng giải hạn cho người khác thì bản thân ông thầy phải hy sinh ít năm tuổi thọ. Không bà con họ hàng, làm gì có ông nào chịu hy sinh như thế để kiếm vài triệu bạc.
Tuấn phóng xe đến. Trời đã hết mưa. Phi lại cười. Bởi đây lại là minh chứng cho cái sự đen đủi của anh. Tuấn không hề mặc áo mưa, mà từ người đến xe không có một dấu hiệu nào chứng tỏ anh gặp mưa. Tuấn đưa cho Phi một bộ quần áo. Phi nhìn trước sau, rồi thay đồ. Làm đàn ông chỉ lợi những việc này. Phi dắt xe đến gửi hàng nước cạnh nhà rồi nhảy lên xe. Hai người bạn nối khố đi đến quán bia, uống tưng bừng, chém gió tưng bừng rồi chở nhau về. Đợt này họ đều có đề án, nên không có nhiều thời gian.
Đến đầu ngõ, ông già bán nước đưa cho Phi chùm chìa khóa. Phi gật đầu cảm ơn. Về đến nhà, anh xông vào nhà tắm, xả nước nóng cho ấm người. Và Phi thấy người nóng lên, nóng lên mãi. Anh xoay sang bên vòi lạnh. Lúc này Phi mới thực sự khoan khoái. Anh thay đồ rồi lên giường, trùm chăn kín mít. Giấc ngủ chẳng cần chào mời, từ đâu lao đến đóng hai mắt Phi lại với nhau. Phi chỉ kịp nhận ra rằng đồng hồ chỉ mười giờ đêm.
Giấc ngủ của Phi thường là tổ hợp của các loại cơn mơ, từ ác mộng đến mộng lành. Đôi lúc, một vài trang của đề án nghiên cứu lần lượt trôi qua. Nhưng từ ngày xem bói về, thường xuyên có một đạo sĩ râu tóc bạc phơ hiện ra cười, rồi phẩy phất trần, tan biến trong màn sương. Phi đã định khi nào rảnh, anh nhờ vẽ chân dung vị đạo sĩ nọ rồi lập bàn thờ. Anh không tin lắm vào những chuyện thần tiên ma quỷ, nhưng như các cụ nói, có thờ có thiêng.
Phi tỉnh dậy. Cổ khát khô. Đắng ngắt. Anh nhìn đồng hồ. Trời tối, và kim đồng hồ chỉ mười rưỡi. Lẽ nào mới có nửa tiếng trôi qua. Phi vớ lấy điện thoại. Đúng là mười rưỡi tối, nhưng số ngày thì phải cộng thêm một. Trong mục cuộc gọi nhỡ phải đến ba chục cuộc, và hàng loạt tin nhắn. Sờ lên trán, Phi cười. Cuối cùng thì số đen vẫn là số đen. Anh sốt li bì đã một ngày ròng rã.
Nằm vật xuống. Đói. Khát. Phi lại đứng lên, mở tủ lạnh, lấy chai nước ra, tu ừng ực, tu đến đâu biết đến đó. Rồi anh gọi cho Thủy. Mới biết là chỉ còn vài ngày nữa là gia đình anh sang lo ăn hỏi.
Phi gọi một chiếc taxi, đi về nhà bố mẹ. Sau một tràng liên thanh mắng nhiếc, răn đe, bố mẹ Phi cũng đi vào chuyện chính. Ông bà nói chuyện cưới xin này không lành. Phi hỏi tại sao. Bố mẹ Phi nói thầy bảo thế. Hai đứa chúng mày lục sát, không chuyện nọ thì chuyện kia. Phi nổi khùng lên, bảo là đã thế khỏi cưới. Bố mẹ Phi lại xoa dịu, nói rằng không cưới không được, con bé ngoan ngoãn, gia đình lại cơ bản. Hóa ra, đó là hai lý do quan trọng nhất quan trọng hơn cả việc Phi và Thủy yêu nhau. Phi nghĩ thầm, cha mẹ nào chẳng vậy.
Phi hẹn gặp Thủy. Lúc đầu, cô có vẻ phụng phịu lắm. Nhưng chỉ sau vài động tác, vài câu nói gây cười, Thủy lại hồn nhiên vui tươi nhí nhảnh như vốn dĩ là thế. Phi bắt đầu câu chuyện về tương lai bằng một tiếng thở dài cố ý nhiều hơn là từ trong lòng thở ra. Rằng số hai đứa mình không hợp, rồi thì là mà hàng tỉ thứ như chúng mình phải thương nhau, phải giúp nhau qua giai đoạn này, rồi sẽ ứng quẻ là tiền hung hậu kiết (cát). Anh sẽ làm mọi điều để em vui lòng, kể cả mặc quần chíp chạy vòng quanh phố - lúc yêu, con người ta hay có xu hướng thậm xưng. Phi còn chưa đến độ thề là sẽ múc toàn bộ nước biển Thái Bình Dương về cho Thủy nuôi cá. Bởi anh sợ chẳng may Thủy gật đầu, thì lấy đâu ra gầu mà múc.
Câu chuyện của hai người trôi qua êm đềm. Bởi Phi đề phòng đến cao độ. Thỉnh thoảng anh còn đưa tay lên đầu như sợ những tảng thạch cao ốp trên trần rơi xuống. Ơn trời, buổi nói chuyện coi như thành công. Chỉ đến khi đưa Thủy về đến cửa nhà, Phi mới nhận ra rằng chân mình đang đi đôi dép tổ ong. Mà trước khi ra khỏi nhà, Phi đã cúi xuống buộc dây giày cẩn thận. Hóa ra, Phi không để ý, giao giày cho thằng đánh giày có khuôn mặt có thể liệt vào dạng bất hảo và mới xuất hiện ở quán càphê đó lần đầu. Cuối cùng thì vẫn không tránh được số đen.
Đã thế Phi càng cẩn thận hơn. Anh nằm nhà, không ra đường. Sợ nhất là chẳng may què chân gẫy tay, đi đến nhà gái chẳng khác gì bang chủ Khất Cái. Phi điều khiển lễ ăn hỏi qua điện thoại. Anh ghi tất cả những yêu cầu ra giấy rồi đọc chậm cho các chủ dịch vụ nghe. Tất nhiên là họ vâng dạ liên hồi. Thời buổi thóc cao gạo kém, dại gì mà làm trái ý khách. Phi còn cẩn thận đến độ dặn mấy lái xe là nhớ kiểm tra lốp xe, mang lốp dự phòng, giấy tờ cẩn thận.
Ngày ăn hỏi. Phi thắp một nén hương, khấn vái rất thành tâm. Xe đến đón tận nhà. Phi bước chân rón rén ra ngoài. Chiếc xe chuyển bánh, đưa Phi đến nhà bố mẹ. Họ hàng cô bác đã tập trung đầy đủ, nói cười tươi vui. Họ mừng cho thằng cháu đích tôn của dòng tộc, đỗ tiến sĩ từ khi rất trẻ nhưng lấy vợ vào tuổi sắp già. Có người còn nói giá như ngược lại thì đúng là tuyệt vời. Họ đâu hiểu rằng, có vợ rồi ai đi học làm gì. Ở nhà cãi nhau với vợ còn sướng hơn.
Bốn chiếc xe nối đuôi nhau đi. Chậm chạp nhưng chắc chắn. Trời đẹp. Nắng hanh vàng. Cây lá rì rào trong nắng. Phi còn nghe đâu đó tiếng chim hót. Nghe ở đây là nghe kiểu cảm nhận, chứ đường thì đông, người thì nhiều, xe lại đóng cửa kín, nghe thấy tiếng chim chẳng hóa ra tai Phi còn thính hơn tai dơi à.
Bỗng dòng người đông dần. Bốn chiếc xe đi với vận tốc của người đi bộ. Rồi với vận tốc của người đi bộ vác bao gạo trên lưng. Rồi với vận tốc của người đứng im. Vì không đi được nữa. Tắc đường. Một ông chú họ bước ra khỏi xe, điều khiển giao thông theo kiểu làng ông, tức là cứ xe to phải nhường xe bé. Kiểu như có tai nạn thì xe to đương nhiên là sai. Những chiếc xe đạp, xe máy luồn lách rồi đi mất. Còn lại hai bên là những chiếc ôtô đủ màu sắc, đủ quốc tịch. Phi nhìn đồng hồ. Đã quá giờ đẹp. Số đen. Anh đẩy ghế sau, rồi chợp mắt. Cả đêm hôm trước, hồi hộp quá, anh mất ngủ. Giấc nồng vừa kịp đến thì điện thoại reo vang. Đầu dây bên kia, Thủy đã mếu máo. Phi bảo, em cứ từ từ, anh không chạy làng đâu, từng ấy tuổi mới lấy được em, chạy hóa ra anh điên à. Đường tắc. Đầu giờ chiều đã tắc.
Rồi đoàn xe cũng đi được. Người lái xe trèo vào ghế lái, mặt có hai sắc thái, vừa bực bội vừa buồn cười. Hóa ra lý do tắc đường rất lạ. Có hai thanh niên học nhiếp ảnh đứng ở trên cầu nhìn xuống, chắc là tìm ánh nắng, hay tìm một góc máy lạ. Họ đứng đó cả tiếng đồng hồ. Thấy lạ, dân tình cũng đứng xem. Họ nghĩ hai cậu này chờ người tự tử nổi lên. Và quay sang nói cái suy nghĩ ấy với nhau. Một người đứng nhìn, hai người, rồi một biển người. Thế là đường tắc. Và khi hai cậu kia quay ra, vô tình nói với nhau là ánh sáng kém quá, không chụp được ảnh. Dân đi đường nghe được, bực mình vì rình mãi chẳng thấy người nổi lên, xúm vào đánh cho hai thanh niên đi săn bắt con nghệ thuật ấy một trận. Lại tắc thêm nữa. Thêm người xem đám đánh nhau.
Nghe xong, Phi chẳng biết nên cười hay mếu. Chỉ đổ tại số đen. Đoàn xe đến nhà Thủy. Mọi người cùng nhau hít hà, rồi nén cơn bực dọc lại để nói cười, chúc cho hạnh phúc hai cháu. Này bà Lý Toét ơi, con tôi nó lấy con bà, hai đứa nó cùng yêu nhau, sắm cho nó một cái giường - đại khái, câu chuyện có thể tóm tắt như thế. Hai họ vui vẻ hồ hởi cho đến khi một ông bác họ xa từ thời đồ đá cũ tỏ ra băn khoăn, nói là không đúng giờ đẹp liệu có sao không, sau này con cái đẻ ra có sứt môi lồi rốn không? May mắn là hai bên gia đình lúc đó vừa được cậu MC đám cưới cho một trận cười ngả nghiêng bằng những câu thơ đại loại như "Quả bóng từ từ lăn ra/ Sau đây hai họ nhà ta cùng cười" hay "Giờ giấc thì đã đến rồi xin mời quý vị hãy ngồi vào đi", chứ nếu không, dám có chuyện to chứ chẳng chơi.
Phi cũng kịp rỉ tai Thủy là khổ thân em, từ ngày quyết định cưới nhau, em cũng bị lây cái đen đủi của anh. Thủy cười và bảo quan trọng nhất là tình yêu. Nghe xong câu đó, Phi chợt nghĩ, kể cả đen cách mấy anh cũng không sợ nữa. Thuận vợ thuận chồng, chấp hết các loại đen đủi.
Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp. Phi lại càng tin vào quẻ tiền hung hậu kiết. Anh ngủ một mạch đến sáng. Trong giấc mơ, ông đạo sĩ già lại hiện ra, lấy phất trần chỉ vào Phi ba lần. Phi chạy ra ngoài đường, lật tung cách hàng sách cũ lên, cuối cùng cũng kiếm được một cuốn sách giải điềm đoán mộng. Nào là mơ thấy nhà cháy, nước nổi, nhưng không có điềm đạo sĩ già. Phi ngồi uống chén nước, vui miệng kể giấc mơ cho bà chủ quán. Bà già bán nước có hàm răng dưới mái Tây hiên, ngủ cũng cười ấy xui Phi đánh con đề để giải hạn. Phi lẩm nhẩm, chỉ tay vào ba lần, vậy thì có con ba, đạo sĩ già chẳng hiểu bao nhiêu tuổi, mặc áo màu gì để luận. Thôi đánh con ba sáu cho nó đẹp. Chiều tối, kết quả báo mười chín. Phi bảo bà già rằng điềm sai. Bà già cãi lại, bảo có cậu dốt thì có, thánh cho ăn mà không biết. Phi bảo lấy cớ gì bà bảo cháu sai. Bà lão mới nói, này nhé, ba nhân sáu bằng mười chín là gì? Phi bảo bà tính kiểu gì thế? Bà lão nói, cho các cô các cậu ăn học tốn cơm, ba nhân sáu mười tám, tám cộng một chả là mười chín à. Tính đề phải tính kiểu đó, chứ lại tính như học sinh phổ thông "Nào các bạn cùng ra đây ta đếm cho thật đều" thì có mà ăn cám. Thôi, số cậu đen rồi, đừng đánh đề nữa.
Một tuần trôi qua rất nhanh. Phi không dám gặp Thủy. Đến lấy máy điện thoại gọi cho Thủy mà máy cũng rơi. Mà từ nhà tắm ra đến ngoài chứ đâu xa. Càng lúc anh càng sợ số đen. Càng thấy lão thầy bói ấy giỏi. Anh mua hoa quả về thắp hương, rồi khấn đủ các loại thần mà anh biết, từ Thái Thượng Lão Quân đến Hàn Phi, từ Tôn Ngộ Không đến Thành Hoàng.
Đám cưới diễn ra suôn sẻ. Phi bắt đầu tin vào câu có thờ có thiêng. Hai họ ăn uống vui vẻ, linh đình, cười nói hân hoan. Đám cưới không thừa mâm nào. Bạn bè gia đình đến hết. Mẹ Phi nhẩm, ít nhất cũng lời được mấy chục triệu.
Rồi cũng đến lúc còn lại hai người. Trong căn phòng trang hoàng lộng lẫy, Phi bảo Thủy, cưới nhau xong là hết đen em ạ, đức năng thắng số. Thủy bảo tắt đèn đi, em đợi giây phút này lâu lắm rồi. Phi nghĩ, cũng thật buồn cười, còn lạ gì nhau nữa đâu, mà sao phút giây này nó hay thế. Phi đi vào nhà tắm, định vệ sinh sạch sẽ bằng cách đánh răng rồi súc miệng nước thơm, vì anh phải uống nhiều. Đánh răng xong, Phi chạy như bay ra phòng ngủ. Rồi lại chạy vào. Hóa ra, cái bụng anh phản chủ. Cả ngày không ăn gì, chỉ uống, từ vang đến rượu gạo, từ cognac đến bia, giờ cái bụng yêu cầu phải để cho nó làm việc riêng.
Nửa tiếng trôi qua trong sự chờ đợi. Hóa ra nó chỉ báo hiệu như thế rồi nó dỗi, nó không chịu xả. Nó quằn quại để trả thù Phi. Thủy phụng phịu gõ cửa. Phi nhăn nhó bảo cho anh xin lỗi. Mất nửa tiếng nữa Phi mới quay lại giường. Lại nửa tiếng dỗ dành, Thủy mới nở nụ cười. Và khi bàn tay Phi đang chuẩn bị đi thám hiểm cơ thể Thủy thì cái bụng lại réo lên. Nó bắt Phi phải vào toilet. Phi lại ngồi trong đó nửa tiếng. Nhưng lần này, khi Phi quay lại giường, Thủy đã ngủ say, mắt ra chiều đã sưng sưng.
Phi ngồi như trời trồng trong căn phòng. Anh căm tức cái số mình. Và chợt căm tức lão thầy bói. Đành rằng số anh đen, nhưng chẳng thà không biết, anh lại đỡ phải lo lắng suốt thời gian qua. Được, sẽ cho lão biết tay. Thằng Phi này, trước khi làm người tử tế, thì cũng đã từng là người rạch giời rơi xuống chứ có phải tay vừa đâu.
Trời sáng. Phi đi đến nhà lão thầy bói. Lấy chân gõ cửa, Phi lấy tay chỉ vào mặt lão rồi bảo: "Tôi nói cho ông biết, ông cứ bói linh tinh thế này, có ngày tôi phá tan tành cái điện của ông ra. Nào, giờ tôi dí dao vào cổ, ông thử bói xem tôi có dám đâm ông hay không? Tôi là thằng lưu manh chứ chẳng phải nghiên cứu nghiên kiếc gì đâu nhé". Một người con gái lồm cồm bò từ trong phòng ra, Phi nhìn thấy rồi bảo, à, hóa ra ông bói kiểu đàn bà không mặc quần áo à. Lão thầy bói ú ớ, và bảo cho tôi nói mấy câu. Phi cất dao vào vỏ, ngồi xổm cho giống dân xã hội. Lão thầy bói nói, có người bạn cậu tên Tuấn cho tiền tôi, bảo tôi bói như thế cho cậu sợ, không dám lấy cô Thủy, chứ số cậu thì đen cái gì, đến tôi tôi cũng chẳng tin đếch gì vào số mệnh cả, chẳng qua ngày xưa tôi học Hán Nôm, đi làm nghèo quá thì xoay sang nghề này cho dễ kiếm ăn.
Nghe xong, Phi bật cười rồi đi về. Trên đường đi, anh nghĩ lại mọi chuyện. Từ khi xem bói đến lúc gặp mưa. Anh lờ mờ nhớ ra rằng, lúc đó, mấy anh em đã bảo anh về kẻo mưa, rồi thằng bé thực tập khóa cửa hộ anh. Thì ra là do anh không cẩn thận chứ đen cái nỗi gì. Rồi ngấm mưa lâu quá, lại đi uống bia về gặp gió, thế thì sắt cũng lăn ra ốm chứ nói gì người. Rồi đường tắc thì do nó tắc chứ do gì số anh. Nếu số anh vậy thì hàng nghìn người hôm đó cũng cùng số phận như anh hay sao.
Phi hăm hở phóng xe đến cơ quan. Bên đường, anh thấy Tuấn đang đứng ngơ ngác. Người ướt như chuột lột, nhưng ngoài nước ra còn có sợi rau, hạt cơm, váng đậu. Làm nền cho cảnh đó là một chiếc xe Cup đổ kềnh, bánh vẫn quay, và nước rỉ ra từ hai chiếc thùng.
Giờ thì Phi lại tin vào số. Nhưng anh tin theo cách, ai làm ác cho người khác thì tự nhận lấy hậu quả. Anh chạy ra, đưa Tuấn vào trong cơ quan. Mắt Tuấn không mở to được, mà ti hí như trẻ con nhìn trộm. Cả hai băng qua đường. Phi chăm chú nhìn người qua lại. Chợt Tuấn ngã lăn ra. Từ chiếc giày dựng đứng, Phi thấy một cái vỏ chuối được tước làm ba, nhìn từ xa như một bông hoa vàng rực.
13/2/2011