Cuộc gặp gỡ định mệnh
Sau cuộc điện thoại cho chàng trai khiếm thị Khúc Hải Vân, ngỏ ý muốn được hẹn gặp đôi vợ chồng trẻ này tôi mới hiểu vì sao mà cô nữ thạc sĩ Hoàng Thị Nguyệt Ánh lại đem lòng yêu thương Vân đến vậy. Giọng nói ngọt ngào, điềm đạm thể hiện sự hiểu biết đủ để làm ngất ngây bất kể một cô gái nào dù chỉ mới nghe qua điện thoại. Trong mỗi câu nói, Vân luôn thể hiện sự tôn trọng lớn nhất đối với người bạn đời của mình. Vân bảo tôi: "Về phía mình thì không có vấn đề gì đâu. Chỉ lo bà xã nhà mình thôi. Mình sợ bà xã sẽ phản đối vì rằng sau mỗi bài báo nhiều người lại hỏi han, có ý dò xét cuộc sống của vợ chồng mình hơn. Mình sợ bà xã sẽ thấy không thoải mái. Có lẽ bạn nên điện thoại trực tiếp cho bà xã nhà mình nhé!".
Lâu lắm rồi tôi mới lại được nghe thấy hai từ "bà xã" thân thương và trìu mến từ một người đàn ông dành cho vợ của mình. Trước những lời "cảnh báo" của Vân, tôi đâm mang tâm lý e ngại khi nhấc máy gọi cho Ánh. Quả là ban đầu Ánh đã lấy cớ bận rộn để từ chối tôi. Nhưng có lẽ sự chân thành của tôi đã khiến Ánh chấp thuận.
Chiều chủ nhật. Hà Nội thu mình trong cái rét như cắt da cắt thịt, tôi mò mẫm tìm đến tổ ấm của vợ chồng Vân, Ánh trong con hẻm sâu hút của ngõ Tô Tiền (Khâm Thiên, Hà Nội). Ngôi nhà nơi vợ chồng Vân, Ánh đang ở là của bố mẹ Vân. Tổ chim cúc cu của hai người ngự mãi tận tầng 5. Dù chỉ là gian phòng nhỏ nhưng nó toát lên sự ấm cúng từ cách bài trí những vật dụng trong phòng cho tới những cử chỉ dịu dàng mà họ dành cho nhau.
Ngồi cạnh vợ, chốc chốc Vân lại đưa tay vuốt mái tóc của Ánh. Vân bảo: "Đến bây giờ dù chúng mình đã lấy nhau được gần một năm rồi nhưng với mình đôi khi nghĩ lại vẫn có cảm giác lâng lâng như thể vừa trải qua một giấc mơ vậy".
Không mơ sao được, bởi khi bắt đầu cuộc tình này Vân đã luôn xác định cho mình một tâm thế là bất kể khi nào nó cũng có thể kết thúc. Trước, Vân cũng đã từng yêu và từng đau khổ vì tình yêu. Nhưng những lần trước đó những cô gái mà Vân yêu hầu hết cũng đều có những khiếm khuyết tương tự như Vân. Còn lần này, người con gái tự nguyện đến với Vân, yêu Vân lại là một người hết sức bình thường về thể chất. Không những thế cô ấy lại rất thông minh, trình độ học vấn cao, công ăn việc làm ổn định. Nói chung cô ấy có đủ các phẩm chất để có thể yêu và kết hôn với một người hoàn toàn bình thường.
Kể lại duyên cớ giúp hai người gặp nhau, nét mặt Vân tươi sáng, rạng ngời: "Hồi đó Ánh đến thử giọng cho dự án "Tâm hồn Việt Nam". Lần đầu tiên nghe giọng Ánh, tôi cảm thấy có điều gì đó thật đặc biệt từ con người này. Giọng Ánh nhẹ và rất dịu dàng".
Sau lần gặp gỡ tại phòng thu, Vân và Ánh thường xuyên liên lạc qua điện thoại để trao đổi công việc. Ban đầu, những cuộc điện thoại chỉ ngắn ngủi và đơn thuần là công việc. Sau dần, thời gian cho mỗi cuộc gọi cứ dài mãi ra và những thông điệp mà họ trao đổi cho nhau cũng phong phú hơn nhiều. Hết kể cho nhau nghe những vui buồn trong cuộc sống, người này lại chia sẻ cho người kia những đam mê và mơ ước của mình. Để rồi đến một ngày cả hai đều cảm thấy sẽ thật là "khó ở" nếu không được nghe giọng nói từ người kia. Khoảnh khắc nhận ra điều đó cũng chính là thời điểm Vân và Ánh chính thức hò hẹn.
Ban đầu họ chọn một điểm hẹn nào đó rồi Vân sẽ bắt xe bus đến còn Ánh sẽ đi xe máy. Nhưng sau đó thì Ánh lại là người chủ động đưa đón Vân trong các cuộc hẹn hò.
Và cuộc tình nhiều trắc trở
Dù rào trước đón sau với bố mẹ và những người thân trong gia đình mình từ trước nhưng khi Ánh chính thức đưa Vân về ra mắt, cả hai đã vấp phải sự phản đối kịch liệt của gia đình Ánh. Bố Ánh quá thất vọng nên đã mạt sát con gái rằng: "Bố không cần biết nó tài giỏi hay ho đến đâu nhưng trước hết nó là một đứa khiếm thị. Bố không đời nào gả con gái mình cho một đứa không nhìn thấy gì hết". Không chỉ gặp rào cản từ phía gia đình nhà Ánh, mà chính những người trong gia đình của Vân cũng hồ nghi tình cảm mà Ánh dành cho Vân. Họ nghĩ, biết đâu đấy Ánh đến với Vân cũng chỉ vì lợi dụng Vân là người Hà Nội lại có nhà cao cửa rộng. Trước những hồ nghi và phản đối của hai bên gia đình, đôi bạn trẻ chỉ biết động viên nhau cố gắng vượt qua. Thấy tình hình có vẻ căng thẳng, không muốn người mình yêu phải chịu nhiều đau khổ, thiệt thòi, nhiều lần Vân đã khuyên Ánh nên chấm dứt chuyện giữa hai người. Ánh vì mệt mỏi nên có lúc đã buông xuôi.
Sau một thời gian không gặp, nỗi nhớ về nhau cứ cồn cào da diết. Thật lạ là trong thời gian chia tay ấy, cả hai cùng tìm đọc một cuốn sách "Ta là ai" của tác giả Duy Tuệ. Trang cuối cùng của cuốn sách gấp lại cũng là lúc cả hai cùng xác định được: mình là ai và mình cần phải làm gì? Sau khi đọc xong cuốn sách ấy cả hai đều thấy lòng thật thanh thản. Họ dành thời gian để chia sẻ, quan tâm tới nhau nhiều hơn và quyết định cứ để chuyện tình cảm thuận theo lẽ tự nhiên.
Việc Vân và Ánh quyết định đi đến xây dựng tổ ấm cùng nhau cũng được tạo nên bởi một khoảnh khắc xuất thần. Hôm đó, Ánh hẹn gặp Vân lúc 5h30 tại khu tập thể nơi Ánh thuê trọ. Nhưng khi Ánh rảo bước ra chỗ hẹn vẫn chưa thấy Vân đến. Tiện thể trong lúc chờ người yêu, Ánh thơ thẩn đi dạo trong sân khu tập thể chắc mẩm rằng "khi nào anh ấy đến, chắc chắn sẽ gọi mình". Mải mê theo đuổi suy nghĩ "dừng lại hay đi tiếp" cùng với Vân trong những ngày tháng tiếp theo, Ánh chợt nhớ đến cuộc hẹn và nhìn vào điện thoại, tuyệt nhiên không có cuộc gọi nhỡ nào.
Trong khi ấy đồng hồ đã điểm tới 6h30, nghĩa là Vân đã chậm hẳn một tiếng so với lời hẹn ban đầu. Trong lòng dâng lên một nỗi hậm hực, đến khi quay về nơi hẹn, Ánh đã thấy Vân ở đó tự bao giờ và đang vui vẻ trò chuyện với những người xung quanh.
Ánh tiến lại gần Vân và nói lời trách móc thì Vân nhẹ nhàng bảo với Ánh rằng: "Anh trễ hẹn 5 phút và đã ngồi đây đợi em một giờ đồng hồ. Điện thoại của em không hiểu sao anh không thể liên lạc được". Đang từ hờn giận người yêu, Ánh chợt sững lại vì thấy mình có lỗi. Và hình ảnh mà Ánh vừa vô tình bắt gặp khi Vân vui vẻ trò chuyện với những người khác cho dù đang nóng lòng đợi người yêu đã ám ảnh Ánh. Tự nhiên viễn cảnh về một tương lai hạnh phúc với một người chồng điềm đạm, kiên nhẫn và yêu thương cứ ùa về. Ánh thấy mắt mình cay cay. Ngay giây phút ấy, Ánh thầm thì vào tai Vân: "Mình cưới nhau anh nhé!".
Quay sang vợ, Vân hài hước bảo: "Nói thật nhé, cảm giác của mình lúc đó cũng bình thường thôi. Không vui mừng đến mức chết đi được đâu. Chẳng phải vì mình không hạnh phúc mà chỉ đơn giản là ông trời tạo cho mình khiếm khuyết nên buộc mình luôn phải ở trong tâm thế sẵn sàng đối đầu với những việc xấu nhất. Lúc Ánh vừa nói xong câu nói đó cũng là lúc mình tưởng tượng biết đâu chỉ vài ngày, vài tuần hay vài tháng nữa thôi vì những thử thách cam go mà chúng mình lại chia tay thì sao. Thế nên mình bắt buộc phải kiềm chế cảm xúc".
Một ngày sau khi Ánh nói lời cầu hôn với Vân, Ánh đã điện thoại về thông báo chính thức với bố mẹ rằng họ sẽ cưới nhau. Người nghe điện thoại hôm đó là mẹ Ánh. Nghe thông tin đó mẹ Ánh đã rất sốc và một mực phản đối. Bà cứ ngỡ chuyện hai đứa tưởng đã bỏ nhau êm xuôi, ai dè đùng một cái con gái lại gọi điện về bảo nó sẽ vẫn cưới một chàng khiếm thị. Thế rồi không hiểu sao như sự run rủi của số phận, mẹ Ánh đã tìm hiểu về Vân, đọc những bài báo mà người ta đã viết về Vân.
May hơn nữa là trong một lần tình cờ mẹ Ánh lại gặp được một người bạn cũng là bạn của mẹ Vân. Người bạn này đã hết lời ca ngợi sự gia phong, nền nếp và yêu thương nhau của những người trong gia đình nhà Vân. Cũng từ đây mà mẹ Ánh dần thuận ý. Và bà cũng chính là người đã thuyết phục những thành viên còn lại trong gia đình tán đồng cho đám cưới của Ánh và Vân được diễn ra.
Nhưng người kiên quyết phản đối đám cưới này tới giây phút cuối cùng vẫn là bố Ánh. Ông đồng ý nhưng bảo nhất định không được đón dâu ở quê. Như vậy chẳng khác nào một sự nhạo báng đối với ông. Ông không thích hàng xóm láng giềng người ta bàn tán, dị nghị về người chồng khiếm thị của con gái ông. Mà nó có kém cỏi gì cho cam. Nó là đứa khiến ông tự hào nhất. Đỗ vào Trường Đại học Ngoại thương, đang học dở thì thi được một xuất đi du học nước ngoài và làm thạc sĩ ở đó. Cuộc đời phơi phới, có biết bao sự lựa chọn, đường quang nó không đi nay lại chui đầu vào bụi rậm nên ông cảm thấy buồn và thất vọng vô cùng.
Trước sự kiên quyết của bố, Ánh chấp nhận không làm đám cưới ở quê mà tổ chức trên Hà Nội. Với nhiều người thân khi chứng kiến Ánh phải làm lễ cưới ở nơi đất khách quê người đã xót thương và thấy tủi thân cho Ánh. Nhưng về phần mình, Ánh bảo: "Em chả thấy có gì đáng tủi thân cả. Điều quan trọng nhất là em đã lấy được người em yêu thương còn những thứ khác chỉ là hình thức mà thôi".
Có tiếp xúc với cặp vợ chồng "đặc biệt" này mới thấy, điểm chung dễ nhận thấy nhất giữa họ chính là góc nhìn về cuộc sống. Mọi niềm vui, hạnh phúc, những trạng thái thăng hoa về mặt cảm xúc đều chỉ mang tính thời điểm. Chỉ có góc nhìn ổn định mới níu giữ tình yêu ấy bền lâu. Nói như cách của Khúc Hải Vân thì: "Hãy thổi những linh hồn mới vào những ước mơ đã cũ sẽ khiến cuộc sống của chúng ta luôn thấy hạnh phúc và đáng sống".
| Khúc Hải Vân sinh năm 1983. Ngay từ khi mới sinh Vân đã bị viêm màng bồ đào bẩm sinh nên bị mù cả hai mắt. Năm 2005, Vân thi đỗ vào Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội. Nhưng vì niềm đam mê công nghệ và âm nhạc nên Vân đã bỏ dở ước mơ trở thành nhà văn. Cũng trong năm 2005, Vân cùng một người bạn nữa đã thành lập nên Trung tâm tin học tia sáng để giảng dạy miễn phí cho các học viên có cùng hoàn cảnh. Cho đến nay Trung tâm đã đào tạo cho khoảng 550 học viên. Ngoài ra, Khúc Hải Vân còn góp phần tạo ra bộ giáo trình đào tạo tin học cho người khiếm thị bằng âm thanh và hình ảnh. Năm 2005, Vân đã được tạp chí Echip tôn vinh là "Hiệp sĩ Công nghệ thông tin". Năm 2009, với những đóng góp của mình cho cộng đồng, Vân vinh dự được nhận giải thưởng Chim én - Giải thưởng vinh danh các tổ chức và cá nhân hoạt động thiện nguyện nhất trong năm. |