Paul Alexander: Bị bại liệt vẫn giành hai bằng đại học

Là một trong số ít người sống sót sau đại dịch bại liệt ở Mỹ, bị liệt từ cổ trở xuống và phải gắn liền với “lá phổi sắt” khổng lồ tới hàng thập kỷ, ông Paul Alexander (73 tuổi, đến từ thành phố Dallas, bang Texas) không chịu khuất phục số phận và vươn lên trở thành một vị luật sư nổi tiếng.

Mặc dù không thể di chuyển từ cổ trở xuống, ông không để bị giới hạn bởi "nhà tù" kim loại của mình, tìm thấy thành công trong cả lớp học và phòng xử án. 

Tại Đại học Texas ở Austin, nơi ông lấy bằng cử nhân và luật, sinh viên chen chúc mở cửa ký túc xá và cười khúc khích. Sau đó, các khách hàng đến thăm ông đã đợi một lúc trước khi họ hỏi: Ông đang ở trong cái gì vậy? Có phải là một phòng tắm hơi? "Không", ông sẽ nói. "Đó là một lá phổi sắt. Tôi đã bị bại liệt khi còn bé".

Luật sư chuyên về phá sản đã sử dụng lá phổi sắt từ khi 6 tuổi, phổi và cơ bắp của ông bị tàn phá bởi bệnh bại liệt. Ông là một bằng chứng sống về một thời kỳ khi nỗi sợ hãi về bệnh bại liệt, bệnh truyền nhiễm kìm hãm đất nước và cha mẹ đã khiến bọn trẻ tránh xa bạn chơi, bể bơi và tiệc sinh nhật. "Bệnh bại liệt là nỗi kinh hoàng trong khoảng  thời gian đó", Alexander nói. "Nó giống như bệnh dịch hạch đen".

"Bệnh phá hủy các tế bào thần kinh trong tủy sống. Nó lan truyền âm thầm", theo Steve Cochi, cố vấn cao cấp tại Bộ phận tiêm chủng toàn cầu của Trung tâm Kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh. "Đối với mỗi người mắc bệnh bại liệt, 200 người khác có thể xuất hiện ít hoặc không có triệu chứng. Đó là một căn bệnh khủng bố một cộng đồng. Nạn nhân nổi tiếng nhất của nó là Tổng thống Franklin D. Roosevelt".

Cho đến năm 1955, khi Jonas Salk trở thành anh hùng bằng cách phát triển loại vắc-xin giúp loại bỏ phần lớn căn bệnh trên toàn cầu, bệnh bại liệt đã đạt đến mức độ đại dịch. Năm tồi tệ nhất là năm 1952, theo PolioToday.org, với gần 58.000 trường hợp được báo cáo gây ra 3.100 cái chết và khiến hơn 21.000 người trong các giai đoạn tê liệt khác nhau. Mùa hè năm đó, vào một ngày nóng và mưa, Paul Alexander, 6 tuổi, đang chơi bên ngoài ngôi nhà ở Grove Grove, đột nhiên cậu cảm thấy muốn quay trở vào nhà.

Khi Paul bước vào, mồ hôi nhỏ giọt và lấm lem bùn đất, cậu để cửa đóng sầm lại - một hành động thường thu hút sự trách mắng từ mẹ cậu, đang lau dọn ở bếp. Thay vào đó, bà thấy cậu và sững lại: "Ôi, Chúa ơi!". Bà biết điều gì đã xảy ra, nhưng Paul thì không. Cha mẹ đã mang cho cậu bút màu và sách tô màu có hình những chàng cao bồi yêu quý của cậu. Nó thật tuyệt, mặc dù cậu có cảm giác có gì đó không ổn. Và thế là cậu tô màu, hết trang này đến trang khác, như thể sẽ không có ngày mai.

Cuộc sống trong một cỗ máy

Bên trong cỗ máy màu vàng hoàng yến của mình trong ngôi nhà ở Cánh đồng Tình yêu, cơ thể cứng nhắc của Paul nằm dưới một tấm vải trắng, móng tay dài như móng vuốt và nằm trên ngực ông. Ông phải phụ thuộc vào bà Kathryn Gaines - người chăm sóc ông trong suốt 30 năm qua. 

Bà Kathryn giúp ông ăn, rửa mặt vào buổi sáng, đánh răng và cạo râu. Ông được tắm và thay chăn qua các cửa sổ ở hai bên máy thở. Xung quanh đầu ông là những thiết bị công nghệ như máy tính, điện thoại, loa… để liên kết ông với thế giới bên ngoài. Gần hơn với khuôn mặt của Paul, một chiếc ống hút chọc vào cốc nước cao; trên cằm ông đặt một đầu của một vật dụng hình chữ T bằng nhựa dài mà ông vận hành bằng miệng, để viết email hoặc trả lời và cúp điện thoại.

Nhớ lại thời điểm phát hiện mình mắc bệnh bại liệt, ông Paul cho biết, ban đầu, lưng và cổ ông cứng đờ, cảm giác đau đớn xuyên qua tứ chi. Chỉ vài ngày sau, ông bắt đầu bị ảo giác, sốt cao. Sau đó, ông yếu dần đến nỗi không thể ngồi trong nhà vệ sinh. 

Ông được đưa đến bệnh viện phẫu thuật mở khí quản và khi tỉnh dậy, ông thấy mình nằm trong một “chiếc lều”. Từ đó, cuộc đời ông gắn liền với “lá phổi sắt”. Với sự giúp đỡ của nhà trị liệu vật lý, Paul dần vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu, tự thở và học cách nuốt không khí giống như một con cá.  "Tôi đã sử dụng cơ cổ họng và lưỡi của mình để hít không khí vào và nuốt nó vào phổi", Paul nói.

Ông học cách thở 3 phút một lần. "Thật mệt mỏi," Paul nói. "Mọi người nghĩ tôi đang nhai kẹo cao su. Tôi đã phát triển nó thành một nghệ thuật." Nhưng đối với một cậu bé không muốn gì hơn là đi học, đó là một bước ngoặt. "Tôi biết rằng đó là con đường dẫn đến một tương lai," Paul nói. "Để trở thành một cái gì đó."

Nhìn về tương lai

Là một trong những học sinh đầu tiên của học khu Dallas ISD, Paul đã học cách ghi nhớ thay vì ghi chép. Năm 1967, Paul tốt nghiệp và đứng thứ hai trong lớp tại Trường Trung học W.W. Samuell. “Lý do duy nhất tôi không được đứng thứ nhất là vì tôi không thể làm thí nghiệm sinh học”, ông Paul nhớ lại.

Ông Paul Alexander vào lúc 9 tuổi.
Ông Paul Alexander vào lúc 9 tuổi.

Năm 1978, ông lấy bằng cử nhân tại Đại học Texas, rồi sau đó là bằng luật vào năm 1984. Trong suốt sự nghiệp của mình, ông đã thực hành luật gia đình và giúp mọi người nộp đơn xin phá sản để chống lại các chủ nợ. Đến nay, cơ thể nặng 125 pound (56,7kg) của ông đã cứng lại và ông không thể sử dụng xe lăn như trước đây.

Ông Paul cũng thừa nhận, ông từng có một tình yêu đẹp với một bạn nữ cùng lớp khi học tập tại Đại học Phương pháp miền Nam (SMU - nơi ông theo học trước khi chuyển qua Đại học Texas). Tuy nhiên, bản thân ông không cam kết bất cứ điều gì với người mình yêu vì ông cảm thấy, điều đó không công bằng với cô ấy. 

"Em thích nhảy," ông nói với cô. "Nhưng anh không thể nhảy với em, và điều đó khiến anh cảm thấy tội nghiệp cho em”. Cho đến hôm nay, nhớ lại câu nói của cô khiến ông xúc động: "Khi em nhảy với người khác", cô nói, "trong đầu em đang nhảy với anh".

Đó là một trong những câu chuyện mà ông muốn chia sẻ trong một cuốn sách mà ông hy vọng sẽ tự xuất bản - một cuốn tự truyện, nhưng cũng là một lời biện hộ cho người Mỹ để đảm bảo bệnh bại liệt không bao giờ trở lại.

“Tại sao Chúa để điều này xảy ra?”

Khi còn trẻ, không ít người cố ngăn cản Paul nghĩ đến những việc ông có thể làm và những việc ông đã làm, và đôi khi, ông cũng cảm thấy nao núng. "Tại sao Chúa để điều này xảy ra với tôi?", ông tự hỏi. "Tôi sẽ rất tức giận với ngài. Tôi sẽ không chấp nhận trong một khoảnh khắc rằng Paul Alexander không đủ tốt để đứng trước Chúa và hỏi, 'Tại sao? Ngài làm điều này để làm gì?".

Cuối cùng, niềm tin, sự bất chấp và hơn hết là sự động viên từ chính cha mẹ ông đã giúp ông vượt lên chính mình. “Cha mẹ rất yêu tôi. Họ nói: “Con có thể làm bất cứ điều gì” và tôi tin vào điều đó… Tôi biết rằng đó là con đường dẫn đến tương lai”, ông Paul chia sẻ.

Thu Thủy

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.