Nhà hai tầng

Nhà ấy một trệt, hai lầu, có sân thượng trồng đồ kiểng và 2 bình nước chói sáng. Sắc diện khá giả, có thẩm mỹ thời thượng. Do bề ngang hẹp, chiều dọc khá dài nên nhìn vô, thấy như một cái hành lang lớn của hội trường.

Nhà chia ba phần, ba thế giới khác nhau. Tầng trệt sơ sài với nhà bếp, phòng khách, chỗ để xe Honda và mớ chăn chiếu mùng mền. Trong cái không gian dài lòng thòng của "toa tàu" ấy lại cũng chia làm hai. Một chứa đựng những thứ sang trọng đắt tiền. Một dùng chứa những thứ thô sơ hoặc đồ cũ kỹ gần như loại phế thải. Cấu trúc tổng thể không hài hòa nhưng hợp lý cục bộ. Khu chứa đồ cũ là chỗ ngủ của hai người đàn ông vốn coi chuyện ngủ là thứ "nằm xuống để không biết gì". Đã không biết gì thì kể chi đến chiếu, nệm sạch hay dơ bẩn. Nói tóm lại, tầng trệt là nơi tập hợp của nơi ăn uống sang trọng với chỗ trọ rẻ tiền.

Tầng một là thế giới của trí thức, ngăn nắp và sạch sẽ. Tầng hai và sân thượng là thế giới của sự sang trọng giàu sang, nơi ở của chủ nhân nhà này.

Ở đời, có điều không hiểu người ta phải nhọc công gắng sức, thậm chí dồn hết tâm huyết để tìm hiểu cho ra nhẽ, nhưng cũng có những thứ không hiểu được cho qua một cách nhẹ nhàng. Chuyện ở gia đình 12B là một thứ như vậy. Không hiểu một cách vui vẻ.

Chuyện tưởng như đùa, như một thứ lắp ghép trang trí của hề rạp xiếc.

Vợ chồng bằng tuổi nhau, cùng sinh năm con Dê. Chồng ốm nhom ốm nhách, cũ kỹ đen đủi như một chiếc xe Môbilet của Pháp sản xuất từ năm 30 của thế kỷ trước còn sót lại. Đã vậy lại còn không chịu tu sửa, trang trí. Chưa tới tuổi 50 nhưng đã mang dáng vẻ, đường nét già nua ở tuổi ngoài 60. Nói tóm lại, đấy là dạng đàn ông không có chí tiến thủ.

Anh ta có 3 cái quần dài, 2 quần Jeans và 1 quần vải kaki đều quá khổ rộng thùng thình; 3 cái áo dài tay, 1 màu xanh nhạt có vẻ mới, 1 kẻ caro có vẻ cũ, 1 màu vàng lợt đã bị nhiều vết ố trông như da tắc kè bông. Ngoài ra còn có 2 cái áo may ô 3 lỗ màu cháo lòng thõng thẹo thùng thình chỉ che được phần bụng.

"Khi anh ta mặc áo thun 3 lỗ với chiếc quần Soọc, thượng đế cũng phải cười". Ai cũng nói vậy. Nghe nói có một nghệ sĩ tấu hài thời thượng đã tìm đến anh để ngắm nhìn tìm hiểu cái đặc trưng gây cười ấy, một sự đối lập tương phản. Cái áo thun 3 lỗ là thứ giẻ lau và chỉ có thể xem là áo khi đeo lên người. Còn như cái quần Soọc lại là thứ hàng hiệu chính tông mua từ Paris, một trung tâm thời trang của thế giới.

Minh họa: Lê Trí Dũng.
Minh họa: Lê Trí Dũng.

Khác hẳn với chồng, vợ là một phụ nữ đẫy đà, căng phồng và bóng láng sự sang trọng quí phái, sạch sẽ và thời trang. Có thể xem như một chiếc ôtô du lịch đời mới nhất vừa xuất xưởng. "Mọi thứ đều óng chuốt và mịn màng như da em bé, trừ giọng nói" - chồng nói vậy. Mọi người đều xác nhận. Chị là người phụ nữ không thể đoán nổi tuổi tác. Thời gian như nước mưa trôi qua lớp sơn Nippon "sơn đâu cũng đẹp". Trông gần cũng như nhìn xa, người ta thấy chị giống búp bê hơn là đàn bà. Bởi người ta sinh ra và trưởng thành từ những cái hoàn thiện và không hoàn thiện. Có một nhà triết học nghiệp dư trong hẻm này đang nghiên cứu mối quan hệ giữa hoàn thiện và không hoàn thiện. Ông ta khẳng định trong cái hoàn thiện và trong cái không hoàn thiện có sự hoàn thiện.

"Lấy ví dụ như chị tròn vo ở nhà 12C, cái duyên của chị ta lại ở trong cái thể trạng tròn xoay và lạnh giá, cái mà người ta thường cho là vô duyên và không đẹp".

Người trong hẻm không quan tâm lắm tới các chiều cao, sâu, rộng của triết học. Họ chấp nhận cái luận điểm "mập có cái duyên của mập, lạnh có cái duyên của lạnh" của nhà triết học ngõ hẻm này, bởi ai cũng phải công nhận người đàn bà mặt tròn, mắt tròn, mông tròn ấy có cái duyên dáng rất đậm đà, và cũng từ cái duyên ấy mới có cái quần Soọc của anh chồng ốm nhom như con bọ gậy.

Vợ chồng nhà ấy là bạn học cùng nhau từ tiểu học lên trung học. Hồi đó, nàng luôn là tâm điểm của những vòng tròn con trai. Nàng không đẹp rực rỡ như nhiều người đẹp khác. Nàng thấp lè tè, tròn vo, đi như vịt bầu, ngồi như tượng đá. Bạn học gọi nàng là "bánh bao di động", và cái bánh bao di động ấy luôn có sức hút kỳ lạ. Nàng ngồi đâu bọn con trai bu bám vòng quanh. Nàng đi, cả bọn rùng rùng chuyển động theo. Thầy, cô giáo phải thốt lên, kinh ngạc: "Không thể hiểu nổi!".

Chàng cũng là một trong số con trai trồng cây si trước nàng. Nhưng chàng tự nhận mình chưa đủ tầm vóc nên thường đứng ở xa để ngắm nhìn nàng. Rồi bỗng nhiên mơ ước tưởng như hão huyền biến thành sự thật.

Năm 1981 chàng rời quân ngũ chuyển ngành về làm cán bộ Phòng Thương nghiệp quận. Hồi đó, kinh tế khó khăn, nắm thương nghiệp là nắm tất cả. Gia cảnh nàng túng thiếu cùng cực. Chàng ra tay giúp đỡ, đưa nàng vào làm việc ở cửa hàng và ra sức làm đêm thêm giờ, tận dụng tối đa những điều kiện cho phép để chu cấp cho gia đình nàng nhiều thứ hàng. Nghĩa cử đó được xem như giá trị kinh điển "anh hùng cứu mỹ nhân". Kết quả là nàng đồng ý lấy chàng làm chồng.

Khi cái gia đình nhỏ được thiết lập, mối quan hệ giữa hai người chuyển sang một hình thái mới thì sự thay đổi từng người bộc lộ song hành ngược chiều nhau. Nàng càng tháo vát, chịu khó rèn luyện mọi thứ từ nội tâm, trí tuệ đến hình thức bên ngoài bao nhiêu thì chàng lại biếng nhác, ù lì và nhếch nhác bấy nhiêu.

Đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, khi kinh tế thị trường đã mở rộng mọi bề, hai vợ chồng rời khỏi cơ sở nhà nước ra ngoài làm ăn với hai vị thế xã hội khác xa nhau một trời một vực. Vợ là chủ một tiệm vàng có số vốn lưu động hàng chục tỷ đồng. Chồng ra ngoài đường chạy xích lô đạp, sau đó nâng cấp chút đỉnh với chiếc Honda 81 cũ kỹ gỉ sét, mỗi khi nổ máy tiếng kêu phành phạch như gà ngỗng cắn nhau, nghe rất chói tai.

Trở lại chuyện cái quần Soọc. Đầu năm 90, bỗng dưng nhà ấy thường xuyên tiếp đón Việt kiều. Trong số đó cũng còn không ít người vương vấn tình xưa và khi gặp lại họ vẫn bị cái duyên "vịt bầu" ngày nay lôi cuốn.

Người tinh tế, kẻ thô bạo ra sức tán tỉnh, mời gọi, thậm chí có gã si cuồng còn gay gắt hạ nhục anh chồng, nói là thứ "phế thải hữu cơ" - loại phế thải mất vệ sinh gây ô nhiễm nặng hơn loại vô cơ.

Gã ba que xỏ lá ấy tặng anh chồng chiếc quần Soọc, bảo: "Tôi mới mua ở tiệm thời trang nổi tiếng của Paris, định mặc trong thời gian trong nước. Thấy ông bệ rạc quá, tôi cho không. Ông mặc thứ này vào còn có vẻ giống người một chút!".

Anh chồng bày tỏ niềm vui vẻ hết cỡ. Miệng cười ngoác ra, trơ hết hàm răng ám khói thuốc lá đen vàng nham nhở. Lại còn tung tăng như trẻ em nhận được quà sinh nhật, cám ơn lia chia như súng nổ cực nhanh. Chẳng hiểu vô tình hay hữu ý, anh chồng còn toe toe cám ơn vợ, rằng: "Cám ơn bà xã, nhờ có bà xã tôi mới có được cái quần chính hiệu Pháp!".

Người vợ đập bàn quát to: "Đủ rồi, cút hết đi!". Chưa bao giờ chị giận dữ như vậy. Cái mặt tròn căng phồng như quả bóng bay căng hơi, càng căng cứng hơn, có vẻ như sắp nổ tung.

Gã Việt kiều cà chớn biến mất từ đó. Người chồng vui vẻ nổ máy đi làm. Dường như anh ta không biết giận dữ, buồn phiền là gì.

11 giờ đêm, khi xe máy ngưng phát ra tiếng nổ động cơ, tiếng hát anh ta lại vống lên liêu xiêu, nghiêng ngả như bước đi của người say xỉn: "Không phải ngày, không phải đêm. Nhìn thấy cái này, không thấy cái kia. Thấy được là vui, không thấy cũng là vui…ha ha ha!".

Đấy là lời tân nhạc cải biên. Sau đó là câu vọng cổ tấu hài: "Con cá xuôi dòng, rồi lại ngược dòng. Muốn tìm chút lửa sưởi cho ấm lòng…".

Máu văn nghệ tự phát sôi động, hào hứng và ồn ào hơn khi từ đâu đó nhảy ra gã con trai đầu, một tay viết chữ rất khó khăn nhưng sửa xe rất thông thạo. Tiếng hát của gã như giật cục và nhòe nhoẹt như xe máy hết xăng: "Bố chạy xe, con sửa xe. Bố nhậu đầu phố, con cuối phố, bố nhậu rượu đế, con uống bia… Bố đi ngược chiều bị thổi phạt, con đi thuận chiều chạy vo vo…vo vo là vo vo…".

Ông bố gào lên: "Con ngược chiều - bố đi thuận chiều. Chạy vo vo…vo vo là vo vo…". Cha con nhà ấy đùa giỡn với nhau như con nít. Nhưng máu tấu hài song diễn không thể kéo dài lâu. Từ trên cầu thang, tiếng quát vang lên như súng lệnh phát nổ: "Im đi!".

Hai cha con im bặt. Người chạy vào toilet, người nhảy lên salon. Người ta bảo nhà ấy có hai đứa con. Đứa đi nhậu, đứa đi học. Cũng không quá lời chút nào. Thằng lớn sinh năm 82 thế kỷ trước. Càng lớn lên càng giống bố. Y hệt như hai cây chuối đẹt. Vêu vao, xương xẩu xám xịt nhưng vui vẻ, hớn hở suốt ngày. Nó bỏ học từ năm lớp 6. Không giở trò ma giáo trốn lớp như những đứa trẻ ham chơi khác, nó nằm sẵn trên ghế, tay dang ra, chân duỗi thẳng, kêu to như người la bắt cướp: "Đánh đi! Không học là không học. Học dốt mắc cỡ lắm".

Người mẹ quát: "Ra vỉa hè!". Thằng bé ra vỉa hè, lê la khắp chỗ sửa xe học lóm, học ké. Rồi nó cũng sửa được xe. Có hôm nó lôi cổ chiếc xe Honda 81 của bố ra lau chùi, lắp ráp lại. Bố nó vui vẻ bảo: "Có nghề là sống được. Mày hơn tao rồi!". Nó đâu có chỉ thạo nghề sửa xe gắn máy. Nghề điện cũng thạo. Cả hẻm này ai cũng biết năng lực sửa tủ lạnh, ti vi, đầu máy video của nó. Bố nó bảo: "Mày học thêm ngành vi tính nữa đi. Có tiền xài đấy!". Nó nói: "Thế là đủ nhậu rồi! Nhiều tiền làm gì".

Không biết nó làm cho ai, ở đâu? Nó đi từ sáng, qua nhiều nơi quen biết làm mỗi nơi một chút rồi nhậu. Tối có người đưa về bằng xe Honda hoặc xích lô. Không giống như ông bố, nhậu và đi nó đều im lặng, chỉ nhăn răng ra cười. Nó chỉ hát hò với ông bố ở trong nhà là những câu hát tự biên, tự diễn theo một giai điệu quen thuộc nào đó.

"Ấy dà, ấy dà! Đàn bà tuổi băm. Ma không sợ, xe tải cũng không sợ. Chỉ sợ mập mà thôi. Đàn bà tuổi băm lắm chuyện, lắm lời… ơ hờ hơ! Cần tránh xa… cần tránh xa".

Mẹ nó đập chổi lông gà vào ghế, thét: "Mày chửi tao đấy à?". Nó chui vào gầm bàn nín khe. Mẹ nó là công tắc điện trong nhà. Thét lên là cầu dao bị cắt. Cả nhà tối thui, chẳng nhìn rõ nhau. Ngược lại với nó, đứa em trai sinh năm 1984 giống mẹ như đúc, như khối chất dẻo trắng trẻo, như một thứ máy tinh xảo mới xuất xưởng, lúc nào cũng sang trọng và bóng lộn. Thằng bé này học theo một dây chuyền lắp ráp rất chặt chẽ. Tính tự giác trong việc học của nó đến mức hoàn hảo. Trong nó luôn có một chương trình cài đặt sẵn, đến giờ là tự động thực hiện. Ngoài lớp học, nó học đủ thứ. Học thêm Anh văn, Pháp văn và cả tiếng Trung Quốc; học vi tính, học vẽ, học đàn piano, học cả y học dân tộc. Nó đi học suốt ngày. Chỉ đến 10 giờ đêm mới về. Từ năm lớp 10 đã học như thế. Vào đại học y khoa cũng học vậy, không thay đổi. Ngày chủ nhật được phép nghỉ buổi sáng. Nghe nhạc giao hưởng trên dĩa CD và chơi với con mèo tam thể. Cũng từ năm lớp 10 nó được trang bị chiếc xe gắn máy đời mới và khi đỗ vào đại học được mẹ cấp thêm cho điện thoại di động, dàn máy vi tính và ti vi. Ngoài việc học, nó thờ ơ hết thảy mọi chuyện. Sự tồn tại của người cha, anh ruột nó ở dưới nhà cũng giống như một cái tủ bếp đựng đồ chén, đĩa, xoong nồi. Những thứ đó không có trong bộ nhớ của nó. Mỗi ngày nó có 50.000 đồng tiền ăn sáng và ăn trưa, và trong túi luôn có 100.000 đồng tiền dự phòng. Tối về mẹ nó mang cơm đến tận phòng. Ăn xong nó thẩy ra ngoài cầu thang. Con mèo kêu. Mẹ nó biết, mang xuống nhà dưới. Bố nó và anh nó oẳn tù tì ra cái này, cái kia để xem ai thua sẽ đi rửa chén bát. Nhà có 4 người nhưng rất ít khi ăn cơm chung với nhau. Nếu có cũng chia làm hai đợt.

Đứa đi học ăn với mẹ. Đứa đi nhậu ăn với bố. 4 người, 4 tô cơm. Thức ăn ở trong xoong, nồi. Ăn được bao nhiêu cứ ăn. Đồ ăn chỉ có 2 loại, loại canh và loại khô (kho hoặc rang hay chiên). Mỗi loại ăn trong hai ngày.

Ngay cả khi ra khỏi nhà cũng ít khi đi cùng 4 người. Nếu có cũng lại đi hai đợt. Đi cùng với mẹ vẫn là đứa đi học. Đi với bố lại là đứa đi nhậu. Mà có đi như thế mới hợp với lẽ thường tình trên đường phố. Mẹ sang trọng quí phái, con cũng mập mạp sáng láng màu sắc trí thức. Bố lôi thôi nhếch nhác, con đi theo cũng nhếch nhác lôi thôi.

- Cho quá giang tới ngã bảy nghe ba.

- Quá giang là sao? Không có tiết mục miễn phí đâu nhé!

- Tính kỹ với con như vậy không sợ trời phạt sao?

- Chỉ có loại lợi dụng tình cảm người khác để thu vén lợi ích cho mình mới bị trời phạt thôi.

- Được rồi! Trả tiền thì trả tiền.

- Năm ngàn đây nha!

- Nào, đi thôi, cha nội!

Xe nổ phành phạch nghe chói tai. Cha, con ngả ngớn cười đùa trên xe nghe cũng không êm lỗ nhĩ. Chỉ có thể phán một câu: "Cha nào, con nấy!". Khác hẳn với cảnh mẹ con khi ra khỏi nhà. Con dắt xe cho mẹ. Lật yên, lấy giẻ lau chỗ ngồi cẩn thận. Con sửa kính cận. Mẹ sửa kiếng mát. Con chỉnh lại cái nếp áo quần. Mẹ ghé mắt nhìn vào kiếng xe kiểm tra lại lần cuối gương mặt búp bê của mình. Con ngồi lên trước nổ máy. Mẹ ngồi sau, lịch lãm như một giám đốc tiếp đón khách hàng. Chỉ có tiếng máy xe nổ rì rì. Nghe thật êm tai. Trông thật mát mắt. Chỉ có thể hạ một câu khen ngợi: "Đúng là mẹ nào, con nấy".

"Khác nhau vậy, nhưng không có hai phe đâu nhé! Cùng một đài truyền hình cả. Giống như VTV1 và VTV3 thôi" - Người cha nói ran rát với mọi người như vậy. Nào ai có nói gì đâu. Cư dân hẻm cụt từ người lớn đến trẻ con gặp cha đi Honda ôm, con đi nhậu là cười vui, không có tà tâm hắc ý. Cũng như khi gặp người mẹ lịch lãm, người con đi học, họ đều im lặng gật đầu chào hỏi một cách kính nể.

Không thắc mắc, tọc mạch. Mấy bà hàng xóm nhà 12C bảo rằng: "Trông vậy mà không phải vậy, chị ấy vẫn thường dùng thuốc ngừa thai!".

Nói là nói vậy thôi, nhưng hết thẩy mọi người đều nói rằng sự tồn tại của vợ, chồng, con cái nhà ấy trong một nhà là điều lạ, ít ai thấy

T.V.T

Các tin khác

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.

Sương bên đá núi

Sương bên đá núi

Pháo nghe tiếng "rầm", vội cầm đèn pin chạy ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, lão trưởng bản lồm cồm bò dậy, bộ áo chàm rách toạc một mảng ở vai, máu rỉ ra thẫm cả vạt vải. Mắt lão cứ trợn ngược nhìn vào vách đá tối om, mồm lầm bầm: "Nó phạt tao... Con ma dốc nó phạt tao thật rồi, Pháo ơi...".

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Trương Tiểu Dũng bị gãy chân nên phải nhập viện. Trong thời gian này, do bị bó bột nên anh không thể đi lại, may sao trong phòng bệnh có cụ Trần cũng bị thương ở chân nên có thể cùng anh trò chuyện cho đỡ buồn.

Kẻ cắp siêu cấp

Kẻ cắp siêu cấp

Hắc Tam là kẻ cắp có uy tín nhất trong giới trộm cắp, kinh nghiệm “làm việc” nhiều năm đã giúp hắn phát triển được thị lực nhạy bén và khả năng phán đoán phi thường, một khi đã bị hắn nhắm tới thì không một “con mồi” nào có thể trốn thoát.

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Đinh Tiểu Cương nhận bộ đồng phục bảo vệ, mặc vào và bắt đầu làm bảo vệ. Công việc của Đinh Tiểu Cương không mấy bận rộn, chỉ có việc đi dạo quanh khu phố. Cảm thấy bồn chồn, anh quyết định kiểm tra camera an ninh để xem ai đã lấy trộm cục pin của mình. Tuy nhiên, khi vào phòng giám sát, anh phát hiện chỉ có năm màn hình hiển thị hình ảnh; những màn hình còn lại đều bị hỏng.

Cây đào phai bên bờ rào đá

Cây đào phai bên bờ rào đá

Xóm nhỏ im ắng bỗng rộ lên khi hay tin A Châu bất ngờ trở về. Ai cũng nghĩ rằng A Châu đã không còn trên đời này nữa. Những vụ lật tàu, đắm tàu trên biển, người không rõ tung tích. Nghe đâu hồi đó A Châu cũng trên chuyến tàu ấy...

Trứng gà hàng xóm

Trứng gà hàng xóm

Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.

Thảm kịch hôn nhân

Thảm kịch hôn nhân

Rồi cô gái trẻ cười hồn nhiên, còn Della lúc đó chỉ nghĩ đó là những chuyện phù phiếm. Vì Bishop quá đẹp còn Elise quá quyến rũ, chỉ những kẻ hẹp hòi mới thêu dệt nên chuyện ngoại tình. Bà đã từng tin như thế. Nhưng giờ đây bà hối hận vì đã tiễn Jakie đi.

Để người lớn làm việc

Để người lớn làm việc

Mùa gặt lúa mì trong mắt người dân thôn Hàm Cóc chẳng khác nào một cực hình. Không khí hầm hập, bụi bặm bám đầy lỗ chân lông, người ngợm lúc nào cũng dấp dính, ngứa ngáy. Thế nhưng, giữa cái làng ấy lại có một “dị nhân” luôn mong ngóng mùa gặt như trẻ con mong mẹ đi chợ về, đó chính là ông Ngô Lùn.

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ấy luôn sáng đèn, ấm lửa những lúc chiều đông ảm đạm của miền rừng heo hút. Đó là nhà của vợ chồng thầy giáo Nam và cô Hồng, nhưng chỉ có cô dạy ở trường này, còn thầy Nam phải dạy xa hơn một chút, tận một bản sâu hơn của huyện miền núi. Cả hai thầy cô đều học cùng trường sư phạm và họ đã yêu nhau từ đó.