Vì sắm cho mình, chưa bao giờ nàng mang nó ra trưng bày cùng với những bộ đồ để bán hoặc cho thuê. Với lại, chất liệu ấy, màu sắc và kiểu dáng ấy chỉ hợp và đẹp đối với nàng, chứ không phải đối với lớp trẻ - những thượng đế thường lui tới cửa hàng; mà nàng thì đã ngoài bốn mươi…
Vậy mà buổi sáng hôm đó, sau khi mở vali lấy nó ra ngắm nghía, chẳng hiểu sao nàng không gấp lại cất đi như mọi lần mà lại đem ra treo trước cửa hiệu. Một phụ nữ (nàng đoán có lẽ cũng xấp xỉ tuổi nàng) người khô đét, dáng khắc khổ, nhưng ăn mặc gọn ghẽ bước vào. Sau khi nhìn ngắm tất cả những bộ đồ được trưng bày, người phụ nữ dừng lại trước bộ đồ của nàng:
- Chị cho tôi lấy bộ này!
Nàng lúng túng, nhận ra sự sơ suất của mình:
- Xin lỗi, bộ… này… không bán.
Người phụ nữ đã hiểu lầm ý nàng:
- Vậy ở đây chỉ cho thuê?
Nàng đỏ mặt ấp úng:
- Không…
Ngước nhìn cái biển hiệu trước cửa rồi quay lại nhìn nàng, người phụ nữ ngơ ngác:
- Chẳng lẽ các bộ đồ ở đây chỉ để trưng bày?
Nàng đã kịp lấy lại bình tĩnh:
- Chị có thể chọn một bộ khác…
- Đó là hàng mẫu?
Nàng đã phải nói dối và không hiểu sao lúc đó nàng đã nói dối một cách trôi chảy:
- Xin lỗi chị! Rất tiếc là bộ này có người mua rồi! Họ đã đặt tiền, hẹn mai đến lấy nhưng tôi quên chưa cất đi.
Người phụ nữ hạ thấp giọng, vẻ cầu khẩn:
- Hẳn là cô ta còn trẻ? Chị có thể giới thiệu cho cô ta bộ khác. Thực ra… - Người phụ nữ ngập ngừng - Bộ này chỉ thích hợp với những người ở lứa tuổi như tôi.
Nàng buột miệng nghe như một tiếng thở dài:
- Không, cô ấy… à, người đó… cũng… không… còn trẻ.
Không để ý rằng có điều gì đó như là sự bất cẩn trong những lời nàng nói, người phụ nữ cười buồn:
- Những bộ khác trông "trẻ" quá! Mà như thế cũng phải thôi, ở lứa tuổi tôi… mấy ai còn đi sắm áo cưới cho mình.
Một cảm giác tê tái lan đến tận chân tóc và nơi mười đầu ngón chân, ngón tay. Nàng đã cắn răng để khỏi bật khóc. Giá như… giá như sau đó người phụ nữ không vội vã rời khỏi cửa hàng; giá như… chỉ cần người phụ nữ chậm một phút thôi thì nàng đã thú thật rằng nàng đã nói dối; rằng đó không phải là bộ đồ để bán hoặc cho thuê mà là bộ đồ nàng may sẵn cho mình nhưng chưa biết ngày nào và liệu có bao giờ được dùng đến. Rồi nàng sẽ tặng cho người bạn gái không quen biết ấy với lời chúc mừng hạnh phúc. Nhưng khi nàng ngẩng lên thì người phụ nữ đã rời khỏi cửa hàng và nàng đã không còn đủ can đảm để gọi lại…
Để mở dịch vụ cho thuê áo cưới và trang điểm cô dâu, nàng thuê một gian tầng trệt một ngôi nhà ở trung tâm thị trấn theo phương thức trả tiền trước, hợp đồng năm một. Song không mấy khi nàng nghỉ ở đó qua đêm. Sau một ngày làm việc, nàng gửi cửa hàng nhà chủ rồi trở về với ngôi nhà nhỏ của nàng, cách đó chừng mươi phút đạp xe ở một làng thuộc ngoại vi thị trấn.
Ở đó, nàng có một người bạn từ thuở đánh chuyền, đánh chắt - người duy nhất có thể hiểu nàng và sẵn sàng chia sẻ với nàng, là người để nàng tin tưởng, gửi gắm, tâm sự. Đó là Hảo. Thật trớ trêu, trong khi nàng ước ao có một gia đình, ước ao được làm trọn thiên chức của người phụ nữ là được làm vợ, làm mẹ - thì với Hảo, gia đình lại là một gánh nặng! Lấy nhau hơn chục năm trời, đã có với nhau ba mặt con, nhưng không mấy ngày vợ chồng Hảo không xô xát! Nguyên nhân là Đính - chồng Hảo thì rượu chè, cờ bạc mà Hảo thì hay ghen…
Chiều nay cũng thế! Nàng vừa từ cửa hàng về, chưa kịp dắt xe vào nhà thì Hảo đã hai mắt đỏ hoe, đầu bù tóc rối chạy sang: "Tao khổ quá Huệ ơi!". Đã quá quen với cảnh ấy, nàng bảo: "Chuyện gì để lát nữa! Bây giờ bà hãy giúp tôi một tay đi làm cơm đã. Đói lắm rồi!". "Nhưng mà tao tức lắm!". Biết tính Hảo, nàng đành ngồi yên chịu trận. Vẫn không ngoài chuyện chồng Hảo đánh bạc, bị thua, về lấy tiền đi gỡ, Hảo không đưa (mà cũng không có để mà đưa) đã đánh Hảo. Rồi, chỉ cho nàng thấy những chỗ thâm tím trên người, Hảo bảo nàng:
- Ấy cứ như mày mà lại hay, chứ chồng con như tao thì… thật đúng là cái nợ!
Nàng cười chua chát:
- Tôi thì lại đang mong có một thằng chồng để hàng ngày được nó đánh, được nó sai đi mua rượu, miễn là nó cho tôi một đứa con…
- Mày nghĩ… báu lắm đấy phỏng?
- Chứ không à! Mà… - Nàng ngập ngừng - Bây giờ… bà cũng lắm điều lắm kia!
- Đã thế tao cho đấy! Có nuôi được sang rước về mà nuôi.
- Liệu có ai lấy vôi bôi mép?
- Này, có đổi được, tao đổi ngay cho mày…
Nói thế, nhưng Hảo đã vui vẻ lại. Ăn xong, Hảo quày quả ra về. Lúc này nàng mới thấy chống chếnh, hụt hẫng. Hồi ức về mối tình đầu với những tháng năm chờ đợi, khắc khoải và hy vọng khiến nàng vẫn còn giật mình thảng thốt như là nó không có thật, như là nó chưa bao giờ tồn tại trên cõi đời này. Một vài người đàn ông hoặc góa vợ, hoặc vì một lý do nào đó mà vợ chồng phải chia tay, đến với nàng nhưng nàng đều từ chối. Nàng đã thất vọng, đã thấy như bị xúc phạm khi cái mà nàng cần ở họ là tình yêu thì ngược lại họ chỉ coi nàng như một dạng "thân phận" còn giá trị sinh sản! Phải chăng nàng đã không thực tế? Phải chăng tình yêu chỉ là một thứ "xa xỉ" ngoài hôn nhân? Lần đầu tiên nàng bỗng cảm thấy sợ hãi khi phải đối diện trong đêm với chính mình. Gần như hoảng hốt, nàng dắt xe ra khỏi nhà và đi về hướng thị trấn như chạy trốn…
*
Phàm thằng đàn ông khi đánh vợ là phải được đánh đến khi bõ tức. Nếu chưa bõ tức nghĩa là cuộc đánh còn dở dang mà đã phải dừng! Vậy là khi Hảo chạy đi, Đính vẫn chưa bõ tức. Bỏ mặc ba đứa con đang ôm nhau sụt sùi, khóc mếu từ lúc thấy bố mẹ đánh nhau, y vác cái mặt đằng đằng sát khí hầm hầm ra khỏi nhà.
Giờ này là giờ người ta vợ chồng con cái quây quần bên bữa cơm chiều. Khói bếp quẩn trên những mái nhà, mùi xào nấu thức ăn, tiếng bố mẹ gọi con… khiến Đính có cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ! Thêm vào sự chán nản, bất cần nữa! Bây giờ y mới thấy mệt và đói. Số tiền trong túi không cho phép Đính nghĩ đến chuyện ăn nhưng đủ để y vào một quán nước ven đường gọi nửa lít rượu ngồi uống "sếch"! Y uống lai rai kiểu người uống dỗ mồi. Thì ra uống với cái gì chưa phải đã là quan trọng mà quan trọng là ở chỗ uống như thế nào? Tửu pháp này có tác dụng làm cho cơ thể thích nghi dần, không bị xốc đột ngột, nhất là trong khi đang đói lại uống suông, không có cái gì để đưa cay. Rượu vào, hay rượu cộng với thời gian ngồi uống thì cũng thế, giúp cái nóng tụt dần xuống cổ, xuống bụng và cái đầu Đính nguôi nguôi dần. Thời gian giữa hai lần nâng lên đặt xuống, y ngồi "nhấm nháp" cái cảm giác thấy những giọt nước thần đang lan truyền đến từng tế bào, từng vi mạch… Rượu là tri kỷ khi người ta có chuyện thật vui hoặc thật buồn. Ở trường hợp này phải thêm là cả khi thật tức nữa. Bởi y càng uống, càng vào. Hết nửa lít, thêm chén nữa, chén nữa…, có dễ phải mất hơn tiếng đồng hồ mới xong cuộc độc ẩm! Đến lúc này thì Đính cũng nhận ra rằng cái đầu y đã hơi biêng biêng! Kêu chủ quán trả tiền, giọng y nhừa nhựa, cặp ríu vào nhau như người ngắn lưỡi. Trời tối. Rượu bắt đầu thẩm thấu đến từng nơron thần kinh. Trên đường về, từng quãng, từng quãng Đính lại phải dừng lại để chỉnh đường. Thằng đàn ông lúc này bỗng nghĩ đến vợ. Lúc bị y đánh, có lẽ vợ y đã chạy sang nhà Huệ. Phải, vợ y chỉ có hay sang đấy. Không hiểu giờ này vợ y đã về chưa? Y nghĩ đến Huệ. Bằng tuổi vợ y nhưng Huệ trẻ và "ngon" hơn vợ y nhiều. Vô tình, chân y đã ngoặt vào ngõ nhà Huệ mà y vẫn nghĩ là đang đi về nhà mình. Y đẩy cổng, cổng đóng. Đã toan gọi con nhưng nghĩ thế nào y lại thôi. Nhà y ngăn cách với đường cái bằng một hàng rào dâm bụt. Y nhẹ nhàng nhảy qua và có cảm tưởng như nó thấp hơn mọi ngày. Không một ánh đèn. Hình như vợ con y đã ngủ cả. Nhà cửa tối om, im thít. Thấy ánh lửa hắt ra từ nhà bếp, y bước vào. Những cục than củi, chắc là vừa mới đun nấu xong, chưa tàn hẳn, chốc chốc gặp gió lại hừng lên. Đính bỗng rùng mình vì cái lạnh mang từ bên ngoài vào và thấy ấm áp hẳn. Ngáp liền mấy cái, y ngồi xuống quờ quạng trên nền bếp như tìm một vật gì đó. Đầu y âm âm u u. Hai mí mắt y chỉ chực kéo xuống, nặng trịch. Y đã không còn làm chủ được mình nữa…
Sáng hôm sau, tỉnh dậy, thằng đàn ông thấy mình đang nằm trên đống rơm ở góc bếp nhà Huệ. Đầu rức như búa bổ, Đính nhớ hồi hôm đã đánh vợ, đã ra quán uống rượu nhưng y ngơ ngác không hiểu sao y lại nằm ở đây. Cửa nhà trên đóng kín. Cổng khóa. Huệ không có nhà. Đính bỗng thấy sợ. Y len lén nhảy qua hàng thanh táo được trồng vừa để làm cảnh, vừa là một thứ hàng rào để xác định địa giới giữa nhà và đường đi (mà đêm qua y ngỡ là hàng dâm bụt) ra ngoài…
Vô tình, vì suốt đêm không thấy chồng về, vừa ngủ dậy Hảo đã chạy sang tìm Huệ. Bất ngờ, đụng Đính ngay lối rẽ, Hảo tái mặt… "Đính vừa từ trong đó đi ra! Ngõ này chỉ có mình nhà Huệ. Vậy là đêm qua Đính đã ngủ lại đấy. Thì ra… thì ra từ trước đến nay, Huệ và Đính vẫn qua mặt Hảo! Chỉ vì Hảo quá tin…" - Cảm tưởng như đất đang sụt dưới chân, hai tai Hảo ù đi. Không nói không rằng, Hảo sầm mặt quay lại.
*
Nàng không ngờ đến cái buổi sáng định mệnh ấy! Liền mấy hôm không thấy Hảo sang, lúc đầu nàng vẫn vô tình nghĩ là Hảo bận. Cho đến một buổi chiều, nhằm tầm nàng đi làm về, Hảo đã đón nàng ngang đường để hạ nhục: "Đồ tranh vợ, cướp chồng!" - Hảo đã bảo nàng như thế. Nàng không còn tin ở tai mình nữa: "Bà nói ai?". "Mày, chính mày…"; rồi, như người mất trí, Hảo nhảy xổ vào nàng vừa kêu khóc, vừa cào cấu, cắn xé: "Ới Huệ ơi! Mày quyến rũ chồng tao. Vì mày mà tao tan cửa, nát nhà! Ới Huệ ơi là Huệ ơi!...". Phải vất vả lắm những người có mặt mới gỡ được nàng thoát khỏi cuộc đánh ghen. Nhục nhã! Ê chề! Nàng ngơ ngác không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Khóc, nàng chỉ còn biết khóc và khóc. Không biết nàng sẽ còn khóc đến bao giờ nếu như không có một ý tưởng vụt loé lên dẫn nàng đến một quyết định…
Qua một đêm gần như thức trắng, sáng hôm đó nàng dậy trễ hơn mọi ngày. Sau khi trang điểm qua loa, nàng đạp xe đến một quán ăn nằm khuất trong một con hẻm đầu thị trấn, nơi nàng vẫn thường đến ăn mỗi sáng. Nàng gọi một bát phở. Không quen rượu bia nhưng nàng vẫn gọi thêm một cốc vang! Lúc này nàng mới thấy đói. Cái đói nhắc nàng nhớ ra từ chiều hôm qua tới giờ nàng vẫn chưa ăn uống gì! Mấy lát ớt tươi làm nàng cay chảy nước mắt. Nàng bảo với người bán hàng: Đó là bát phở ngon nhất mà nàng được ăn từ trước tới nay. Sau đó, nàng đạp xe đến mấy cửa hàng bán hoa tươi hỏi mua thuần một thứ hoa huệ. Trên đường về, nàng ghé qua cửa hàng của mình chừng mươi phút rồi trở ra với một bọc nhỏ trong giỏ đèo hàng…
Đó là những gì còn có thể biết được qua sự chắp nối, xâu chuỗi lời kể của một số người. Nồi nước lá xả và hương nhu trong nhà tắm cho thấy nàng còn tắm và gội đầu; và sau đó còn đứng trước bàn trang điểm…
Khi mọi người phát hiện ra, phá được cửa vào, nàng nằm trên giường trong bộ đồ cưới mà nàng sắm sẵn cho mình, quanh giường chất đầy hoa, trông nàng như đang ngủ. Phảng phất một nụ cười còn đọng lại nơi khoé miệng chứng tỏ nàng tin có một cuộc sống khác, chí ít thì cũng không đến nỗi buồn tẻ và nhàm chán như cuộc sống mà nàng vừa rời bỏ, đang đợi nàng. Nàng đã tìm thấy ở loài hoa mang tên mình - loài hoa không kết trái, loài hoa chỉ dùng trong việc thờ phụng - phương tiện cho sự giải thoát…