Người làng Vân

Bệnh "hủi" ập vào người, các đầu ngón tay rơi rụng từ bao giờ, các ngón chân lở móng, lòi da đỏ bầy nhầy như miếng thịt bò thối, ruồi nhặng nhìn thấy là bu kín, Trịnh Văn Ven phải trốn chạy khỏi quê hương. Cuộc đời lão lật sang trang mới từ khi trở thành cư dân làng Vân. Nơi đó đã cho lão danh phận con người.

"Mày hãy đi đâu thật xa"

Chín tuổi, căn bệnh quái ác gõ cửa tìm lão. Lúc đầu, chân tay lão lở loét, bong tróc, để lòi ra mảng thịt đỏ lòm, cứ tưởng là dị ứng ghẻ lở gì thôi. Lão đang học lớp 3 trường làng, thì bị cô giáo đuổi vì sợ lây lan sang các bạn khác.

Hễ thấy lão, từ người già đến trẻ nhỏ đều bịt mũi lảng tránh, nhiều người ác miệng còn la lớn: "Thằng hủi kìa, chạy đi". Dân làng cô lập, lão suốt ngày ở nhà, không dám bước ra ngoài cổng. Cha mẹ thương con cũng không thể làm gì hơn, đành ngậm đắng nuốt cay nhốt lão ở nhà. Lão thấy cuộc đời đen bạc quá, tuổi thơ bị "con hủi" đeo bám, bị người đời kỳ thị, vậy thì sống ở đây làm gì nữa.

Chiều chiều, cư dân làng Vân mới ra cửa hóng gió trời và nhớ về làng cũ.
Chiều chiều, cư dân làng Vân mới ra cửa hóng gió trời và nhớ về làng cũ.

Mẹ lão nuốt nước mắt dúi cho con trai nắm tiền lẻ, rồi đẩy phía sau lưng lão: "Mày hãy đi thật xa đi". Lão vơ vội túm quần áo, chạy ra bến xe Khánh Hòa leo lên một chiếc ô tô xuôi về Sài Gòn. Những năm 60 của thế kỷ trước, Sài Gòn thu nhận tất cả những hạng người, từ thượng vàng đến hạ cám. Chẳng ai để ý đến con bệnh của lão, họ vui vẻ chia sớt cho cậu bé tỉnh lẻ từng miếng bánh, từng ngụm nước. Do cùi đã ăn sâu vào đốt ngón tay, nên lão không thể lao động bình thường như những đứa trẻ khác.

Những ngày hết tiền, lão đi xin ăn ở các khu chợ. Nhìn thằng bé rách rưới, ghẻ lở đầy mình, tay chân thì cụt ngủn, nhiều người thương mang cho lão cơm ăn, tối về mấy đại ca khu ổ chuột kéo lão vào ngủ cùng. Lão sống vật vờ đầu đường xó chợ bằng lòng trượng nghĩa của các nhóm giang hồ.

Được một đại ca cho mượn vốn, lại mách cho mối đi buôn quần áo, lão hăm hở vào nghề. Lão đi thu gom quần áo "sida" ở các khu chợ, sau đó mang về đổ mối các cửa hàng may gia công cho công nhân, người lao động. Tiền lời không nhiều nhưng được các mối cố định, lão "năng nhặt chặt bị" cũng có tiền rủng rỉnh ăn cơm và uống rượu mỗi ngày.

Năm 1975, tình hình xã hội Sài Gòn biến động khôn lường, các băng nhóm giang hồ từng cưu mang lão loạn lạc khắp nơi, đâu đâu cũng vang vọng tiếng súng nổ, pháo gầm. Với thân xác thương tật trầy trật như lão, để bám trụ ở nơi sắp diễn ra chiến sự ác liệt e rằng khó mà thích nghi. Lão quyết định nhảy lên xe đò quay về quê.

Xe chạy qua địa phận đất Khánh Hòa, lòng lão cồn cào, nôn nao khó tả. Nỗi nhớ nhà, nhớ cha mẹ, anh chị em trào dâng mãnh liệt. Nhưng rồi nhìn vào đôi tay, nhìn xuống bàn chân lều thều thịt da, nát be nát bét, hai hàng nước mắt lão chảy dài. Lão ôm chặt túi quần áo, nấc khan trong cuống họng. Người lơ xe gào thét hỏi đi hỏi lại nhiều lần có ai xuống Khánh Hòa? Lão bậm môi im lặng, xe chạy tới Huế thì lão xin xuống.

Ngày thường, con cháu đóng cửa đi làm hết, làng Vân mới không một bóng người.
Ngày thường, con cháu đóng cửa đi làm hết, làng Vân mới không một bóng người.

Huế vừa mới giải phóng, khung cảnh còn ngổn ngang, nhưng đã bình yên khi không còn nghe thấy tiếng súng nổ. Lão xin vào làm ruộng và chăn trâu thuê cho một nhà giàu ở thành phố Huế để kiếm bữa cơm qua ngày và kiếm giấc ngủ khi đêm về. Người chủ không để tâm đến bệnh tật của lão, thương lão cô độc một mình. Ba năm sau, thấy lão ngoan ngoãn, chăm chỉ, ông chủ có ý muốn gả con gái cho lão.

Biết ý ông chủ, lão thảng thốt, không tin đó là sự thật. Đời lão, làm gì dám mơ đến chuyện lấy vợ, lại là con gái của nhà giàu. Ông chủ bảo lão cứ suy nghĩ cho kỹ, tìm hiểu cho thoải mái, khi nào muốn lấy vợ thì nói với ông.

Cô chủ không đẹp người nhưng tốt nết, hơn nữa lại lành lặn, không bệnh tật. Lão ưng liền, nhưng phải một năm sau mới dám thổ lộ với ông chủ. Do đàng trai không có ai nên nhà gái chỉ làm một mâm cúng tổ tiên rồi cho lão về ở rể. Từ ngày có vợ, lão không còn đi chăn trâu nữa, nhà vợ cho vợ chồng lão chiếc xe đạp làm của hồi môn, lão xách xe đi khắp nơi làm ăn.

Thương nhớ làng Vân

Một hôm, tình cờ gặp được người bạn trong Sài Gòn ra, dẫn lão tới một khu làng toàn những người bị bệnh cùi như lão. Họ sống quây quần bên nhau, làm nhà sinh sống biệt lập với thế giới bên ngoài. Ngắm địa thế ngôi làng, thấy có núi non, biển hồ, lão ưng liền. Về nhà, lão bàn với vợ để lão đi khai khẩn làm ăn một thời gian, khi nào ổn định sẽ về đón vợ.

Vậy là lão đi, gia nhập cư dân làng phong nằm dưới chân đèo Hải Vân (TP. Đà Nẵng). Sau một năm, lão khai hoang được mảnh đất, dựng được căn nhà lá tựa lưng vào vách núi, quay mặt ra biển xanh ngăn ngắt. Về nhà, lão giật mình khi nghe tiếng khóc của con trẻ. Vợ lão đứng ở bậu cửa nhìn chồng lau nước mắt, trách hờn: "Ông nói đi một thời gian mà biền biệt chẳng thấy tăm hơi. Tôi tưởng ông không về, con sẽ mồ côi cha".

Lão không ngờ thời gian mình vắng nhà đã xảy ra nhiều biến cố. Ngoài niềm vui lão được làm cha, còn bao nhiêu nỗi cay cực ập xuống gia đình nhỏ của lão. Cha vợ mất, anh em trong nhà tranh giành của cải, đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Lão quyết định mang theo vợ con dứt áo ra đi, không lấy bất cứ thứ gì của nhà vợ.

Các cụ lấy công việc trông cháu làm niềm vui tuổi già.
Các cụ lấy công việc trông cháu làm niềm vui tuổi già.

Những năm tháng sống ở làng Vân, là quãng đời ý nghĩa và hạnh phúc nhất đối với lão. Lão không phải trốn tránh, không phải sợ hãi trước thiên hạ. Lão được thỏa thích cởi trần dầm mình xuống làn nước trong vắt mà kỳ cọ, nâng niu đôi bàn tay cụt, đôi bàn chân cong cới, xiêu vẹo. Cuộc sống với lão như trên tiên cảnh.

Chiều về, mấy ông bạn đồng niên lại tụ tập ngoài bãi biển chơi bóng hay túm tụm dưới tán dừa đánh cờ tướng, cười nói vỡ làng vỡ nước. Ở đó, sáng lão đi quăng chài kiếm cá ngoài biển, chiều lên rừng hái rau, tối quây quần bên mâm cơm "cây nhà lá vườn", cả nhà chén no say.

Lão bắt đầu nghĩ đến gia đình mình ở cố hương, không biết cha mẹ còn sống hay đã khuất núi? Câu hỏi ấy cứ day dứt, giằng xé lão khôn nguôi. Lão quyết định một lần vượt biển vào đất liền, bắt xe đò về Nha Trang. Vậy là sau 40 năm, lão mới được đặt chân lên mảnh đất chôn nhau cắt rốn.

Lão không thể nhớ nổi mái nhà ngày xưa của mình nữa, vì xung quanh các nhà cao tầng mọc chen chúc. Lão thất thần đi xung quanh, cố lục lại ký ức nửa đời phiêu bạt. Lão hỏi một cụ ông về cha mẹ mình, ông nhìn lão rồi ú ớ: "Mày là thằng Ven cùi ngày xưa đấy à? Cha mẹ mày mất cả rồi, sao bây giờ mới quay về. Mẹ mày chết không nhắm được mắt vì mày đấy". Vừa nghe xong, lão khuỵu gối xuống đường, khóc ông ổng như một đứa trẻ. Phải một lúc sau, lão mới đứng dậy đi ra mộ cha mẹ thắp nén hương và lại khóc.

Trở về làng, lão buồn bã cả tháng trời, lão tự dằn vặt trách móc bản thân. Từ đó, hễ có tiền là lão lại trở về quê, chỉ đơn giản là thắp hương cho cha mẹ rồi lại quay đi. Năm tháng trôi đi bình yên bên làng Vân, vợ lão còn trẻ khỏe muốn sinh thêm đứa con nữa nhưng ông chồng đã lực bất tòng tâm, muốn lắm mà không được.

Cô con gái lớn vào đất liền học, thi thoảng mới về thăm nhà, chỉ còn hai ông bà trơ trọi một mình. Vợ chồng lão sống bằng con tôm con cá dưới biển, hôm nào nhiều thì mang đi đổi gạo, cảnh nông nhàn thư thái cứ ngỡ sẽ theo những con người làng Vân đến cuối đời. Nào ngờ năm 2012, chính quyền Đã Nẵng có chủ trương di dời làng Vân vào đất liền, để hòa nhập với cuộc sống cộng đồng.

Thật ra từ lâu, gần một trăm năm mươi con người từng mang bệnh "hủi" trong người ở làng Vân đều đã khỏi hoàn toàn nhưng họ vẫn phải chịu điều tiếng cay nghiệt từ miệng lưỡi người đời. Đùng một cái nghe tin được vào đất liền sống cảnh phố xá nhộn nhịp, đèn đường lấp lánh, những người già như lão Ven háo hức không thể chợp mắt.

Cuối cùng, niềm mơ ước cả đời của họ cũng thành hiện thực, một dãy nhà liền kề mọc lên gần bãi biển ở phường Hòa Hiệp Nam (quận Liên Chiểu). Hơn 100 hộ dân của làng Vân lũ lượt rời đi, đổi hòn đất hoang sơ lấy căn nhà tường xây bốn góc, vôi vữa xanh lè. Về thành phố một thời gian ngắn, nhiều người nhớ làng quá cứ thơ thẩn, thẩn thơ.

Vợ chồng lão Ven vác hẳn chiếc giường tre ra vỉa hè ngồi, chán thì nằm, chỉ biết ngóng lên trời rồi thở dài não nề. Lão than, ra phố thị được ngót ba năm rồi mà như ba mươi năm, nhớ làng đến ứa nước mắt. Năm ngoái chưa bị gãy chân, lão còn thuê xe ôm chở lên đỉnh đèo Hải Vân ngắm hình hài ngôi làng cũ cho đỡ nhớ, xong lại về.

Kể về làng Vân, mắt lão sáng rực lên, nói mãi không chán. Đôi chân đi cùng trời cuối đất, nhưng chưa nơi nào khiến lão yêu đến mê mệt như vậy. Đó chính là nơi hồi sinh cuộc đời lão, cho lão cái danh phận con người trên thế gian này.

Ngọc Thiện

Các tin khác

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Trước khi nhận con nuôi, hai vợ chồng Jason và Jenn đã đăng kí tham gia một lớp hướng dẫn cách làm cha mẹ, nhưng khoá học đó không hề chuẩn bị cho Jason và Jenn cách đối phó với một đứa con trai bạo lực.
Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Mang trong mình căn bệnh da khô vảy cá hiếm gặp từ bẩm sinh khiến các lớp da trên cơ thể bong từng mảng lớn, bóng loáng như nilon nên lúc nào hai chị em Trần Thị Phương Thảo (16 tuổi) và Trần Hùng Minh (6 tuổi) cũng cảm thấy vô cùng đau đớn. Các mảng da thường xuyên bị nứt và tứa máu tươi khiến khuôn mặt của 2 đứa trẻ trở nên biến dạng.
Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

"Mỗi lần nhìn con tôi không cầm được nước mắt. Tôi tủi cho số phận của con và biết rằng chặng đường phía trước sẽ rất khó khăn", chị Lê Thị Son, ở thôn Lạt Dương, xã Hồng Thái, huyện Phú Xuyên, Hà Nội nhớ lại lần đầu nhìn thấy con.
Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Số phận không chịu buông tha cho chị, bởi chồng chị từ một người bình thường bỗng phát bệnh thần kinh, cả ngày chỉ biết đi lang thang, la hét, đập phá đồ đạc và đánh vợ. Nhiều năm qua, chị Ngẫm buộc phải "nhốt" chồng trong căn buồng vài mét vuông.
Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

15 năm mang hình hài dị dạng, danh phận con người dường như biến mất khỏi cuộc sống thường nhật của Mến. Nếu như hình dạng ấy là sự sắp đặt của tạo hóa, thì sống trên đời này còn gì vui nữa...
Người cá bên hồ thủy điện

Người cá bên hồ thủy điện

Những cư dân sống ven hồ thủy điện Bản Vẽ thuộc xã Hữu Khuông (Tương Dương – Nghệ An), người lành lặn đã gặp vô vàn khó khăn, với người khuyết tật, khó khăn càng thêm bội phần. Họ như bị giam hãm bởi bệnh tật, giữa trập trùng sông nước, núi đồi và đôi khi là cả sự định kiến và tự ti.
Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Niềm vui của các bậc cha mẹ sinh con ra những mong con khôn lớn nương tựa khi “xế chiều”. Thế nhưng, cái điều hết sức bình thường đó chỉ là ước mơ xa vời với ông bà khi phải chật vật lần lượt chăm sóc cho 4 người con vừa mắc thiểu năng trí tuệ vừa mắc bệnh ung thư. Đó là hoàn cảnh đáng thương của gia đình ông Phạm Văn Phúc (sinh năm 1940) và bà Đinh Thị Mỳ (sinh năm 1947) trú tại tổ dân phố Đọ Xá, phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.
Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Bữa nào cho con ăn, bà cũng khóc xen trong cảm giác nơm nớp lo sợ con sẽ đánh mình. Qua song sắt của chiếc cũi, nhiều lần bà bị con kéo tay đến trày da bật cả máu. Đau đớn, bà chỉ biết ngồi khóc, trách sao ông trời bắt tội con trai của bà bị tâm thần nhiều năm qua.
Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Sau quãng đường gần 200km để đến xã Cẩm Đàn, huyện Sơn Động (tỉnh Bắc Giang), nhờ sự chỉ dẫn của người dân địa phương, chúng tôi tìm đến thôn Trại Giăng, cũng là nơi ẩn chứa câu chuyện bất hạnh của hai đứa trẻ mồ côi Hồ Ký Sự (SN 2012) và Hồ Sỹ Nghiệp (SN 2015).
Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Bị liệt 2 chân, đến việc tự chăm lo bản thân còn vất vả, nhưng nhiều năm nay chị Nguyễn Thị Hợp (SN 1966) ở thôn Đầu Bến, xã Hợp Tiến, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương lại là người duy nhất chăm sóc mẹ già đã hơn 90 tuổi đang mắc bệnh ung thư. Đói nghèo và bệnh tật bủa vây, 2 người phụ nữ đang sống trong sự khốn khó đến cùng cực.
Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Vợ chồng anh Đỗ Công Trường, SN 1985 và chị Nguyễn Thị Hồng, SN 1990 “nổi tiếng” khắp thôn Phú Hạ, xã Tân Phú, huyện Quốc Oai (Hà Nội) với biệt danh “cặp vợ chồng trẻ đẻ nhiều con nhất”. Dù mới bước vào tuổi 30 nhưng chị Hồng đã trải qua 8 lần sinh nở, cuộc sống vì thế thiếu thốn trăm bề.
Cậu bé “mặt quỷ”

Cậu bé “mặt quỷ”

15 tuổi, cậu bé mang gương mặt “quỷ” vẫn lủi thủi, quanh quẩn xó nhà.Không bạn bè, không người chơi chỉ vì cậu mang căn bệnh lạ khiến người lở loét, bốc mùi... Nhà nghèo không có tiền chữa bệnh, cuộc đời cậu bé không biết sẽ đi về đâu.
Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Ngày 5-12, một cô gái 23 tuổi đã bị nhóm 5 người đàn ông tưới xăng lên người và thiêu sống khi đang tới tòa án quận Unnao, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ để dự phiên xét xử vụ án cưỡng hiếp mà cô là nạn nhân. Bị bỏng 90% cơ thể, cô gái xấu số đã qua đời tại một bệnh viện ở thủ đô New Delhi sau hai ngày điều trị.
Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Mắc chứng xương thủy tinh từ khi mới lọt lòng nên cuộc sống của chị Đinh Thị Bích Hậu (SN 1974, trú tại khu phố 2, phố Hoàng Diệu, phường Cẩm Thượng, TP Hải Dương) phải chịu quá nhiều thiệt thòi.