Đứng thứ nhất càng nhiều, bố càng căng thẳng, chỉ sợ nhà ai đó bất thình lình mua về một thứ gì ông chưa có, chạm đến cái mác giàu nhất làng của bố, cho nên bố thường dặn tôi sau khi đi học về hãy để ý xem nhà nào lại mua thêm đồ gì mới.
Hôm ấy tan học về, tôi đi qua trước cửa nhà ông Đỗ Đại Thúc, đã vô tình nhìn thấy Đỗ Đại Thúc đang để một chiếc xe máy kiểu 125 mới toanh, đầu tôi bỗng tối sầm, thầm kêu: "Toi rồi, phen này bố già toi rồi".
Chiếc xe máy đầu tiên toàn thôn lại do gia đình Đỗ Đại Thúc mua trước. Suýt nữa tôi phát khóc, ba chân bốn cẳng hộc tốc chạy về nhà nói với bố cái tin đáng sợ này. Bố ngã ngửa ra ghế, hình như có ai đó rút mất cột sống, toàn thân co rúm, mồm nói lảm nhảm như mê sảng:
- Không thể, không thể. Ta biết vốn tiếng nhà Đỗ rỗ, làm sao có thể mua được xe máy 125? Ta giàu nhất làng cũng không dám mua xe máy 125, nhiều lắm cũng chỉ mua được một con 70, ông ta, ông ta… Như phát điên, bố tôi nhảy khỏi ghế, túm chặt tôi nói to:
- Rút cuộc mày nhìn rõ không hả? Đó là cái xe đạp hay xe máy?
Tôi bị bố dọa suýt nữa són ra quần, vội vàng nói:
- Đúng thật mà, con còn sờ vào xe, trên xi lanh dầu có ghi chữ số 125 hẳn hoi.
Tôi chưa dứt lời, bố đã xông lên nhà gác như một trận gió. Một lúc sau bố đi xuống, trong tay cầm một giấy chứng minh và quyển sổ tiết kiệm.
Sau hai tiếng đồng hồ, từ thị trấn bố đẩy về một chiếc xe máy kiểu 125 mới toanh. Vừa về đến thôn, bố đã cất giọng rõ to hát kịch Tứ Xuyên, khiến người già trẻ con toàn thôn nhao nhao đổ ra đường đón xem. Vừa trông thấy chiếc xe máy của bố, toàn thôn ai cũng ngạc nhiên sửng sốt. Tiếng trầm trồ xu nịnh không ngớt bên tai, khiến bố sung sướng quá không biết mình họ gì tên gì.
Bố đủn chiếc xe máy không xăng vào trong sân. Tôi vừa nhìn vừa nói: - Xe máy bố mua tốt quá, còn bóng, còn mới hơn xe máy nhà Đỗ Đại Thúc.
Như sờ mông con trâu con bò, bố vừa vuốt ve chiếc xe máy vừa nói:
- Bố vay ngân hàng 5.000 đồng, cộng thêm 4.000 đồng trong sổ tiết kiệm nhà mình, mới mua được nó về đây. Nhân khi chưa có mấy người biết nhà Đỗ rỗ mua xe máy, bố dốc hết vốn liếng, lại vay thêm, cố mua cho bằng được để già trẻ cả thôn vẫn còn coi bố là thứ nhất. Ha ha, 9.000 đồng, đáng lắm, hoàn toàn xứng đáng! Ta thà đập chảo bán sắt cũng quyết không thể làm kẻ thứ hai đệm lưng cho người.
Bố vui sướng như một trẻ nhỏ, tôi cũng hớn hở không kém.
Hôm sau tan học về, tôi đi qua cửa gia đình Đỗ Đại Thúc, được ông gọi lại bảo:
- Kim Oa ơi, bố cháu giỏi thật, lại mua xe máy rồi, gần một vạn đồng cơ đấy!
Tôi đáp:
- Có gì đâu thưa ông, chẳng phải nhà ông cũng đã có rồi sao?
Đầu tiên ông Đỗ Đại Thúc sững người, sau đó ông cười lớn:
- Nhà này ngay cái xe đạp cũng không mua nổi, đâu có dám xa xỉ mong mua xe máy?
Trong lòng hậm hực, tôi thầm nghĩ, mình đã nhìn tận mắt, ông ấy còn chối cãi, định che giấu mình chăng? Tôi liền nói:
- Trưa hôm qua cháu đi qua cửa nhà ông chẳng phải đang để một chiếc xe máy là gì? Khi ông đi vào trong nhà, cháu còn sờ vào xe mấy cái.
Nghe tôi nói hình như ông chủ nhà đã hiểu ra ngay:
- À, cậu muốn nói cái xe máy ấy hả? Lần đầu tiên tôi mới được sờ vào nó. Thằng cháu họ nhà tôi ở thành phố về thăm quê đến chơi nhà, chiếc xe ấy của nó đấy, mãi sáng nay mới phóng về thành phố.
Nghe ông Đỗ Đại Thúc nói xong, tôi như bị bắn một phát súng, người choáng váng, trời đất tối sầm, ăn phải một đòn đau. Tôi khóc như ma gào.
Không bao lâu, khi bố tập đi xe máy, đã đâm vào một cậu bé choai choai, nhà tôi phải bồi thường đến khuynh gia bại sản. Từ đó trở đi, gia đình tôi từ một hộ giàu nhất đã trở thành nghèo nhất làng. Bố tôi bỗng già khọm hẳn đi, già đến hai mươi tuổi