Trong cuộc cạnh tranh doanh nghiệp quyết liệt, có một khách sạn đứng trước nguy cơ sập tiệm. Để có khách hàng, ông chủ đã thân chinh bỏ tiền chế tác một cô gái người máy giàu sức hấp dẫn. Đối với ông chủ khách sạn, rượu chẳng qua chỉ là một công cụ buôn bán. Cho dù ở trong nhà mình, hay ở ngoài nhà hàng, người ta đều không mấy hào hứng ngồi uống rượu một mình. Từ sau khi có cô gái người máy, khách sạn của ông đông khách hẳn lên. Khách uống say sưa túy lúy, cứ việc tung phứa tiền ra. Ông chủ mặt mày hớn hở, hoa nở trong lòng.
Cô người máy có nước da trắng như ngọc, không thua kém bất cứ thiếu nữ xinh đẹp nào, hoàn toàn có thể lấy cái giả làm rối loạn cái thật. Người không biết nội tình nhìn thấy chắc chắn sẽ cho rằng đây là một cô gái có làn da nõn nà nhất trong số đàn bà mình trông thấy.
Nhưng đầu cô lại trống rỗng, gần như không có gì. Bởi vì ông chủ chỉ quan tâm dồn công phu trên bề ngoài của cô gái, không chú ý đến mặt trí lực. Cô gái người máy xinh đẹp chỉ biết trả lời những câu giản đơn và bưng rượu lên uống. Song đối với ông chủ khách sạn, chỉ cần làm được những điều này là đã đủ.
Tuy còn có nhiều chỗ trống, nhưng ông chủ vẫn đặt cô người máy đứng gần như bó chân ở trong quầy. Ông sợ lỡ sơ suất thì mọi việc hỏng bét.
Các khách hàng nhìn thấy trong quán ba có một cô gái xinh trẻ mới đến đều tranh nhau chào hỏi làm quen. Khi họ hỏi họ tên và độ tuổi, cô vẫn có thể từ tốn tủm tỉm cười trả lời, nhưng hỏi sâu thêm thì cô im lặng không đáp. Tuy vậy cũng không ai phát giác ra cô gái là người máy.
- Cô em tên là gì?
- Là Bukhơ.
- Năm nay bao nhiêu tuổi?
- Em vẫn còn trẻ lắm!
- Rốt cuộc là bao nhiêu?
- Em vẫn còn trẻ mà!
- Tức là là…
- Em vẫn còn trẻ mà!
Bởi khách đến cửa hàng này uống rượu phần đông là những người lịch sự, cho nên họ không truy hỏi tiếp để tránh cho người bán hàng khó xử.
- Bộ quần áo này đẹp nhỉ?
- Bộ quần áo này rất đẹp.
- Em thích cái gì?
- Em thich cái gì ư?
- Em vui vẻ uống thoải mái chứ?
- Em có thể vui vẻ uống thoải mái.
Cô gái vui vẻ điềm nhiên nâng cốc lên, uống hết ly này đến ly kia, song không hề say.
"Có một cô gái trẻ xinh đẹp, tự cho mình thanh cao, thích làm ra vẻ, khi đáp lời vẻ mặt lạnh tanh". Tin ấy truyền đi, khách hàng không hẹn, cứ tới tấp tìm đến quán rượu. Mọi người ai ai cũng hào hứng đến uống và trò chuyện với người đẹp Bukhơ, đồng thời mời cô uống rượu.
- Trong những khách hàng này, em thích ai nhất?
- Em thích ai nhất ấy ư?
- Em không thích anh ư?
- Vâng, em thích anh!
- Lần sau chúng mình cùng đi xem phim được không em?
- Vâng đi xem phim.
- Bao giờ thì đi xem?
Một khi không trả lời được, cô Bukhơ liền thông qua sóng điện vô tuyến phát tín hiệu khẩn cấp, thế là ông chủ vội vàng bước đến giải vây.
- Thưa các vị, xin các vị đừng đùa quá đà.
Quý khách nghe nói vậy, ai nấy đều có vẻ ngượng, không vui đùa nữa.
Cứ vậy, ông chủ đứng trong quầy hàng, chốc chốc lại ngồi xuống, thu hồi rượu từ trong ống nhựa dưới chân cô Bukhơ, sau đó xoay vòng, đem bán lại cho khách hàng.
Các khách hàng không phát hiện ra bí mật này. Họ nắc nỏm thán phục cô gái trẻ măng mà tửu lượng hơn đứt các đấng mày râu. Cô nàng cũng không điệu đà liếc mắt đưa tình, bám níu, quấy rầy khách. Khách mời cô uống rượu, cô thường uống cạn một hơi, cũng không hề tỏ ra chếnh choáng. Chẳng bao lâu, người đẹp xuất chúng này trở nên nổi tiếng gần xa, khách hàng nghe tin kéo đến ngày càng đông hơn.
Trong số khách hàng này có một chàng trai, vừa trông thấy Bukhơ, chàng đã xiêu lòng. Từ đó ngày nào cũng đến uống rượu. Tuy nhiên, dù anh chàng tươi cười, ân cần hỏi chào như thế nào, cô gái vẫn như đàn gẩy tai trâu, uổng công vô ích. Nhưng anh ta không hết hy vọng, trái lại càng đeo đuổi mạnh hơn. Để chiếm được trái tim cô em, anh chàng sẵn sàng theo lao, chẳng mấy chốc dốc sạch túi tiền.
Cuối cùng, bởi không trả nổi tiền rượu, anh ta không thể không đâm liều, cố tình lấy tiền trong gia đình ra tiêu. Bố anh ta đã nổi khùng quát mắng con: "Từ nay trở đi tao cấm mày không được lai vãng đến chỗ ma quỷ đó. Tiền đây, đem trả họ, hãy nhớ, đây là lần cuối cùng!".
Chàng trai cầm tiền đến quán rượu. Anh ta xót xa nghĩ, tối nay là lần cuối cùng. Anh ta buồn rầu ngồi uống rượu. Để tỏ lời tiễn biệt, anh chàng chốc chốc lại nâng ly, mời cô Bukhơ cùng uống với mình.
- Ôi, từ nay trở đi không bao giờ được đến đây nữa.
- Không bao giờ còn đến nữa sao?
- Em có thấy buồn đau không?
- Buồn đau chứ!
- Có lẽ đây không phải lời thật lòng của em?
- Đây không phải lời thật lòng.
- Không có ai lạnh lùng vô tình hơn em.
- Không có ai lạnh lùng vô tình hơn em ư?
- Anh hận không thể giết chết em!
- Xin giết chết em đi.
Chàng trai len lén móc túi lấy ra một gói thuốc độc rắc vào ly rồi rót đầy rượu đưa đến trước mặt Bukhơ.
- Xin lại uống một ly nữa.
- Uống một ly nữa.
Chàng trai mở to mắt nhìn cô Bukhơ ngửa cổ dốc cạn ly.
Chàng trai nói:
- Chết một cách thần hay ma đều không biết mới tốt.
Cô Bukhơ cũng khe khẽ gật đầu nói theo:
- Chết một cách thần hay ma không biết mới tốt!
Chàng trai mãn nguyện, quay đầu nhìn cô Bukhơ lần cuối. Đoạn trả tiền rượu cho ông chủ quán rồi bỏ đi. Bên ngoài tối đen như mực, đêm đã về khuya.
Sau khi chàng trai ra khỏi cửa, ông chủ liền nói to với các khách hàng còn lại.
- Bắt đầu từ bây giờ, tôi mời mọi người uống rượu. Xin các vị cứ việc vui vẻ uống thỏa thích.
Tuy nói là mời khách, nhưng ông chủ cũng không bị thiệt, bởi vì đã đêm khuya thanh vắng, chẳng còn khách đến nữa. Hơn nữa, rượu ông chủ mời khách uống cũng chỉ là thứ rượu thu hồi từ ống nhựa dưới chân cô gái Bukhơ, khỏi phải mất tiền mua.
- Ha ha.
- Tốt lắm, tốt lắm!
Khách hàng và nhân viên phục vụ trong quán vui mừng hớn hở nói cười ầm ĩ, chúc nhau uống thoải mái.
Ngay đến ông chủ cũng bị vui lây. Đứng trong quầy hàng, ông nâng ly từ từ uống.
Tối hôm ấy, trong quán rượu, đèn bật sáng trưng. Lạ lùng thay, rõ ràng không có ai bỏ về, nhưng trong quán vắng lặng như chết. Không thấy bất cứ ai nói chuyện, chỉ có một chiếc máy thu thanh luôn luôn phát ra tiếng nhạc êm vui .
Một lát sau máy thu thanh phát ra tiếng:
- Chào thân ái, chúc các vị ngủ ngon.
Sau đó tắt hẳn.
Thế là, cô gái người máy cũng nói theo:
- Chào thân ái, chúc các vị ngủ ngon.
Tiếp theo là sự im lặng bất tận…