Người đàn bà 17 ngày làm vợ, 21 năm chờ chồng: Hội ngộ trong đớn đau…

Ông ra đi chỉ kịp gieo vào lòng bà niềm hy vọng rằng ''sẽ chỉ hai năm thôi, anh lại về với em''. Nhưng phải 21 năm bà mòn mỏi chờ đợi. Ngày ông về, bà đã trở thành sỏi đá. Bà cứ đứng như trời trồng để ông khóc òa như một đứa trẻ. Nỗi đau xuyên thấu tim, xé nát hy vọng khi biết rằng, người đàn ông là chồng của mình nay đã có một gia đình gồm vợ và hai đứa con ở miền Bắc.

21 năm làm dâu không chồng

Dòng sông Tiền những buổi chiều nước lững lờ trôi, bên rặng dừa xanh rì ngả đầu vào nhau gọi gió, cô gái Nguyễn Thị Để và chàng trai Phạm Hùng Vĩnh tình tứ bên nhau hẹn thề nguyện ước. Mối duyên đầu sớm đơm hoa kết hạt bằng một đám cưới giản dị đậm chất miền Tây. Chiến tranh loạn lạc, người đi kẻ ở, biết bao chuyện tình lâm li, cay đắng bởi cuộc chiến này.

Đêm tân hôn, chú rể bị chiến tranh lôi tuột ra mặt trận. Cô dâu một mình chăn đơn gối chiếc, thầm nghĩ rồi mai đây, tan bóng quân thù vợ chồng sẽ bù đắp lại cho nhau. Những trận đánh triền miên, những đêm hành quân mòn gót giày, người chồng chỉ kịp về với vợ đúng 17 ngày. Đó là khoảng thời gian quý báu, hạnh phúc nhất cuộc đời người phụ nữ Nguyễn Thị Để.

Phạm Hùng Vĩnh vốn là chiến sĩ quân báo tỉnh Tiền Giang. Hiệp định Giơnevơ ký kết, ông được lệnh tập kết ra Bắc. Người vợ trẻ quyến luyến chia tay chồng trên bến sông nặng gánh tay chèo. Nắm tay vợ thật chặt, ông an ủi rằng: "Hãy yên tâm ở lại. Chờ anh hai năm nước nhà thống nhất sẽ về với em. Lúc ấy, em ra ga Bến Thành đón anh nhé". Con tàu chia ly từ từ rời bến, Để đứng thật lâu nhìn theo đến khi chỉ còn một chấm nhỏ cũng mất hút theo tầm mắt. Nỗi cô đơn, trống trải chợt ùa về, Để ôm mặt khóc nức nở.

Người đàn bà 17 ngày làm vợ, 21 năm chờ chồng: Hội ngộ trong đớn đau… ảnh 1
Dường như ông trời đã không lấy đi của bà tất cả, ở tuổi 84, bà vẫn khỏe mạnh, minh mẫn.

Ở lại, bà hăng say hoạt động trong nội thành Sài Gòn không quên làm tròn bổn phận người con dâu trong gia đình có tới 15 người con. Rồi Để bị bắt, chúng đưa bà đi hết nhà lao này tới nhà lao khác. Những đợt tra tấn thừa sống thiếu chết làm thân người thiếu phụ tàn úa. Chúng đưa bà ra Côn Đảo, tiếp tục cuộc sống thương tật đầy mình. Bà ngất xỉu không biết bao nhiêu lần, chúng lôi bà ra với ý định sẽ thủ tiêu.

Còn chút sức lực cuối cùng, bà cố gắng nói thật to như lời trăn trối: "Các chị em ơi, bọn chúng đưa chị em tôi đi bỏ sông bỏ biển rồi, nhớ trả thù cho chúng tôi". Trong số những người tù được trả tự do có vợ đồng chí Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre. Bà về nói lại với chồng về trường hợp của cô Nguyễn Thị Để. Về phần Phạm Hùng Vĩnh, sau khi tập kết ra Bắc, ông tham gia vào đoàn quân Nam tiến nhưng chẳng may tới miền Trung, đoàn phải chiến đấu với địch. Ông bị thương nặng, được chuyển ra Bắc điều trị.

Một ngày buồn trên đất Kinh kỳ, ông nhận được hung tin Nguyễn Thị Để đã hy sinh trong chuồng cọp. Đang nằm trên giường bệnh, ông nhào ra khỏi phòng chạy đi lang thang khắp nơi. Ông gào khóc nức nở, thương cảm cho người vợ trẻ chưa kịp thực hiện lời hứa đã ra đi. Những ngày sau đó, ông như người mất hồn, tâm thần bất định. Các y tá phải túc trực canh chừng liên tục.

Tổ chức lo lắng cho sức khỏe của ông lại sợ ông buồn phiền mà làm việc không nên đã khuyên ông lấy vợ. Ông một mực từ chối, ông bảo, biết đâu vợ ông còn sống thì ăn nói sao với bà ấy. Tổ chức cam kết sẽ giải quyết ổn thỏa và nếu cô Để còn sống sẽ cho ông về đoàn tụ với vợ.

Vậy là một đám cưới nho nhỏ được tổ chức ngay trong bệnh viện giữa anh thương binh miền Tây Phạm Hùng Vĩnh và cô y tá chăm sóc bệnh binh miền Bắc. Cuộc sống êm đềm trôi qua trong khó khăn, cùng nhau chia sẻ những mất mát. Hai đứa con trai kháu khỉnh chào đời càng làm người thương binh xa quê hương vơi bớt đi nỗi nhớ.

Ngày gặp lại hạnh phúc hóa thương đau

Sau khi được trả tự do, Nguyễn Thị Để tiếp tục tham gia hoạt động tích cực trong hội phụ nữ. Người em trai của ông Vĩnh chẳng may qua đời sớm để lại hai đứa con thơ côi cút. Cám cảnh, bà Để đã nhận đứa con gái lúc này mới được 6 tháng tuổi về nuôi. Ngày đất nước toàn thắng, những người lính tập kết hối hả quay trở vào Nam đoàn tụ gia đình.

Đồng đội biết bà Để còn sống ai nấy không khỏi xót xa, thương cảm cho số phận người phụ nữ sớm phải chịu nhiều oan trái. Không thể giấu mãi được, họ quyết định nói ra sự thật cho bà biết. Cái tin như tiếng sét bên tai, bà không tin đứng chết lặng hồi lâu. Nước mắt nghẹn ngào ứa đọng từng giọt. Niềm hy vọng, mong mỏi 21 năm hóa thành nước mắt tủi hổ, đớn đau.

Bà được phân công làm Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ quận 8. Nén thương đau, bất hạnh, bà lao vào công việc để khỏa lấp đi nỗi trống vắng thường trực bên mình. Ở ngoài Bắc biết tin vợ mình vẫn còn sống, ông Vĩnh tức tốc vào Nam tìm vợ. Vừa xuống bến tàu, ông chạy thẳng vào cơ quan của vợ để tìm. Nhìn thấy người vợ sau 21 năm cách biệt, ông Vĩnh ôm mặt khóc òa như một đứa trẻ.

Bà Để không khóc, bà đứng lặng im không nói một lời nào. Những người chứng kiến cảnh đoàn tụ hôm ấy không ai cầm nổi nước mắt. Họ thương bà Để bao nhiêu thì lại tội tình cho ông Vĩnh bấy nhiêu. Thật ra cả hai đều không có lỗi, tất cả vì chiến tranh đã phá hủy hạnh phúc, làm tan nát gia đình của họ. Dường như, nỗi đau lặn ngấm vào trong từng mạch máu từng thớ thịt khiến bà hóa thành sỏi đá. Những ngày sau đó, ông Vĩnh không đi đâu mà cứ quanh quẩn bên vợ.

Nỗi đau chưa nguôi, bà luôn tìm cách tránh mặt ông, bà đuổi ông về Bắc với vợ con ông. Ông Vĩnh đã khóc thật nhiều, xin lỗi bà Để thật nhiều. Một năm trời ông ở lại với bà nhưng bà vẫn không chấp nhận. Ngày ông lên tàu về Bắc, ông ngoái lại dặn bà: "Hãy chờ anh, anh về thu xếp cho mẹ con cô ấy rồi sẽ vào với em". Bà lẳng lặng quay đi, cố giấu nước mắt vào trong.

Người đàn bà 17 ngày làm vợ, 21 năm chờ chồng: Hội ngộ trong đớn đau… ảnh 2
Bà sống một mình trong căn nhà của người em thứ tư.

Ở ngoài miền Bắc, ông viết thư cho bà bày tỏ nỗi lòng đắng cay, chua xót: "Trước kia anh mong mỏi về miền Nam bao nhiêu sau những năm dài xa cách quê hương và em. Anh đinh ninh rằng sẽ vui tươi, phấn khởi hạnh phúc khi được gặp lại em và gia đình. Nhưng mọi việc đều đảo ngược lại, mong ước bao nhiêu thì nay đau khổ bấy nhiêu. Vấn đề của chúng ta quả thật khó khăn. Ba chúng ta hiện tại đều là nạn nhân của chính sách xâm lược của Mỹ. Không phải anh bội bạc em, cũng không phải anh ham muốn cảnh chồng một vợ đôi mà vì lúc đó tình hình sức khỏe của anh không tốt lại thêm đau buồn vì thương nhớ em nên Đảng ủy mới cưới vợ cho anh. Sự thật trái tim anh đã yêu ai thì yêu tha thiết không bao giờ quên cho dù em có bị địch tra tấn tù đày thế nào đi chăng nữa anh cũng vẫn về với em".

Thật ra, ngay từ đầu, bà Để đã không trách ông Vĩnh bởi bà hiểu được hoàn cảnh của ông, bản thân ông không muốn vậy hơn nữa lại nghe tin vợ mình hy sinh rồi nên mới chấp nhận lấy vợ. Trong một lá thư gửi cho ông, bà viết: "Em còn nhớ ngày anh đi, anh dặn em sau hai năm tổng tuyển cử thống nhất sẽ ra ga Bến Thành đón anh. Nhưng chiến tranh kéo dài hơn hai mươi năm, em sẽ đón anh đó là em đã làm tròn nhiệm vụ. Nếu chúng ta không còn tình nghĩa vợ chồng thì coi như tình đồng chí chiến đấu với nhau. Em vẫn biết khi anh nhận được thư này anh sẽ đau khổ lắm. Anh đừng cho vợ anh biết, em không muốn thêm một người nữa đau khổ, chỉ mình em đủ rồi".

Ba tháng sau, ông quay trở lại tìm bà. Ông nói với bà: "Lần này anh sẽ không đi đâu nữa, anh sợ mất em lần nữa". Do vết thương của ông liên tục tái phát nên bà đành chấp nhận để ông ở lại chăm sóc. Những ngày được sống bên người vợ đầu, ông Vĩnh như trẻ lại mấy tuổi, ông sống vui vẻ, cởi mở và dành hết tình thương như để bù lấp một phần sự hy sinh của bà.

Bà Để nhiều lần mạo danh tên ông Vĩnh để viết thư ra Bắc cho cô Oanh, vợ ông. Cứ một tháng định kỳ, bà lại mua quần áo, quà cáp lấy tên ông gửi ra cho vợ con ông. Trong một lá thư bà viết: "Chị đã hy sinh tình cảm của chị cho em được hạnh phúc trọn vẹn. Sau khi anh Vĩnh về đó, em thay chị khuyên lơn anh ấy đừng buồn. Chị vẫn biết đứng trước hoàn cảnh này, anh ấy không biết xử lý ra sao. Có điều chị đau lòng nhất là khi anh ấy quay trở về Nam thì cha mẹ đã mất hết rồi".

Nghĩ đến hai đứa con không được gần gũi cha, bà viết thư bảo bà Oanh đưa các con vào cho vợ chồng cha con gặp nhau. Ngày bà Oanh dẫn con vào Nam , ông Vĩnh không hề biết. Mẹ con bà Oanh ở nhà bà Để đến ngày ông Vĩnh mất do vết thương cũ tái phát. Cảm động trước tấm chân tình của chị Hai Để, bà Oanh không về Bắc nữa mà ở lại cùng bà Để chăm sóc các con.

Năm 2006, bà Oanh qua đời, những đứa con của ông bà chưa kịp lớn để ra đời bươn chải. Bà Để lại một tay lo cho chúng công ăn việc làm rồi dựng vợ gả chồng cho hai đứa. Chúng ân tình gọi bà là mẹ. Để các con của chồng có nơi ăn chốn ở, tập trung xây dựng gia đình, bà Để đã làm giấy tờ sang tên lại ngôi nhà duy nhất của mình cho con chồng. Ở tuổi 84, bà một mình quay về khu vườn nhỏ sống cùng người em thứ tư.

Chia tay bà Để, tôi cứ đau đáu một nỗi lòng vừa thương vừa cảm phục đức hạnh của bà. Một tấm lòng bao dung vô tận, một trái tim nhân hậu tuyệt vời, bà sống mà ngỡ như một bà tiên bước ra từ khu vườn cổ tích

Ngọc Thiện

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.