Nghị lực phi thường của chàng trai khiếm thị

Những người khiếm thị bẩm sinh như tôi mặc dù thiệt thòi hơn người bình thường, chưa bao giờ nhìn thấy ánh sáng hoặc bất cứ thứ gì trên đời nhưng sử dụng trí nhớ ghi lại những kiến thức mà thầy cô ở Hội Người mù chỉ dạy, sử dụng đôi bàn tay thay cho đôi mắt vẫn có thể tự nhận biết đồ vật xung quanh.

"Những người khiếm thị bẩm sinh như tôi mặc dù thiệt thòi hơn người bình thường, chưa bao giờ nhìn thấy ánh sáng hoặc bất cứ thứ gì trên đời nhưng sử dụng trí nhớ ghi lại những kiến thức mà thầy cô ở Hội Người mù chỉ dạy, sử dụng đôi bàn tay thay cho đôi mắt vẫn có thể tự nhận biết đồ vật xung quanh. 
Xa hơn nữa, có thể tự lao động kiếm tiền nuôi thân, hoặc tự học hỏi để làm những việc như cuốc đất, sửa ống nước, lắp ổ cắm điện, nấu cơm, sửa chữa bàn ghế…Và đặc biệt phải luôn tươi cười vì cười sẽ làm cho ta vơi đi những mệt nhọc…"- anh Đặng Văn Minh chia sẻ về cuộc đời của mình. 

Tôi tình cờ gặp anh Đặng Văn Minh vào một buổi chiều mưa cuối tháng 10-2018 khi vào tiệm bán đồ điện trên đường Nguyễn Trãi, quận 1, TP. Hồ Chí Minh. Dự định mua nhanh vài cái bóng đèn mang về thay gấp, nhưng vừa bước chân vào cửa hàng, tôi như bị "thôi miên" bởi một chàng trai khiếm thị, nách kẹp xấp vé số chuẩn bị cho ngày hôm sau đi bán, đôi tay nhẹ nhàng cầm từng món đồ điện gia dụng sờ, nắn, đưa lên tai lắc nhẹ rồi nói với người bán hàng: "Cái ổ điện này không tốt, vỏ bằng nhựa tái sinh, lá đồng quá mỏng nên khi sử dụng dễ bị nóng chảy gây chập điện… Cái bóng đèn này xưa rồi, không đủ sáng mà phải dùng bóng đèn led kiểu mới để vừa có đủ độ sáng, vừa tiết kiệm điện…".
Chàng trai khiếm thị Đặng Văn Minh.
Chàng trai khiếm thị Đặng Văn Minh.

Anh Minh kể, không biết mình có mồ côi hay không, nhưng suốt 35 năm qua chưa từng ai đến nhận là con, cháu hoặc họ hàng thân thích. Tất cả những thông tin cá nhân đều được nghe qua lời kể của ''ma-sơ'' tên Minh trong cô nhi viện ở quận Gò Vấp, TP. Hồ Chí Minh. 

Đó là vào sáng sớm một ngày đầu tháng 3-1983, khi ra mở cổng cô nhi viện, ma-sơ nhìn thấy một đứa trẻ còn đỏ hỏn, được quấn bởi chiếc áo công nhân màu xanh đã cũ đang nằm thoi thóp thở, kế bên là tấm giấy carton viết mấy chữ xô lệch: "Cháu bị khuyết tật ở mắt, gia đình quá nghèo không có tiền chạy chữa. Xin cô nhi viện cứu giúp đời cháu". 

Thấy đứa trẻ sắp bị lả vì đói khát, ma-sơ bế ngay vào trong cho uống nước cơm, thay quần áo ấm và chăm sóc y tế rồi đặt cho anh cái tên Nguyễn Văn Minh với hy vọng sau này lớn lên sẽ trở thành người có tâm hồn trong sáng, lối sống ngay thẳng, có nghị lực vươn lên, không ỷ lại vào người khác. Do muốn Minh được ăn học đến nơi đến chốn, năm 12 tuổi, cô nhi viện đã liên hệ chuyển anh sang Hội Người mù TP. Hồ Chí Minh.

Đến môi trường mới, Minh được thầy giáo bên Hội Người mù chỉ bảo cho anh học cách nấu cơm, xào rau, kho cá thịt… còn dạy thêm cách nhận biết chữ nổi, sau đó còn dạy anh cách viết tên mình bằng bút mực, nhưng tập mãi không viết được chữ Nguyễn, chỉ viết được chữ Đặng nên cuối cùng anh quyết định chọn họ tên cho mình là Đặng Văn Minh.

Những ngày tháng được sống và học tập trong Hội Người mù đã cho Minh tiếp cận được nhiều kiến thức về cuộc sống, xã hội nên anh nghĩ mình không thể cứ ăn bám mãi được, mà phải học cách tự kiếm tiền   nuôi sống bản thân để Hội có thêm điều kiện chăm lo cho những người cùng cảnh ngộ khác. 

Anh Minh tự lắp ráp ổ cắm điện.
Anh Minh tự lắp ráp ổ cắm điện.

Năm 2003, khi vừa tròn 20 tuổi, Minh xin thầy cô ở Hội Người mù cho bán bánh kẹo. Thu nhập từ công việc này chẳng đáng là bao, nhưng lại giúp Minh gom góp thêm kinh nghiệm cuộc sống và hơn một năm sau, anh chuyển sang nghề bán vé số.

Ngày đầu tiên đi bán vé số, Minh mò mẫm đến tận huyện Bình Chánh. Khi xấp vé số trên tay vừa hết thì cũng là lúc trời đổ cơn mưa dông kéo dài nên anh phải lần mò tìm một chỗ để trú (hình như là dưới một tấm bạt rách của người bán nước mía căng bên đường). 

Đến khi tạnh ráo thì có lẽ đã là đêm khuya nên không thấy có người đi đường qua lại để hỏi thăm đường về nên đành ngồi một mình chờ trời sáng. Bụng đói, rét và đêm ấy một trận mưa khác tiếp tục đổ xuống khiến Minh bị cảm lạnh và xỉu đi lúc nào không biết. Khi tỉnh lại thấy mình đang nằm trên giường nệm và hỏi bác sỹ điều trị mới biết được hai người bảo vệ tổ dân phố đưa vào lúc mờ sáng.

Rút kinh nghiệm, sau khi xuất viện, Minh tiếp tục đến đại lý lấy vé số đi bán, nhưng anh dặn lòng: "Đường đi lối về là ở miệng, đi đến đâu phải hỏi đến đó để tránh đi quá xa, tránh làm phiền người khác". Nhưng được mấy hôm, Minh lại vấp phải một cú sốc khác. 

Hôm ấy khoảng 5 giờ sáng, anh lần mò đến khu vực chợ Xóm Chiếu, quận 4, đang cất tiếng rao thì nghe tiếng một nam thanh niên gọi lớn từ phía trước: "Zô đây tui mua giúp cho". Nghĩ mình là người khiếm thị thì không ai lừa, Minh đưa cả xấp vé số cho khách chọn, nhưng ngay lập tức người thanh niên kia lao lên xe gắn máy của đồng bọn chờ sẵn rú ga chạy mất để lại Minh ngơ ngác chống gậy đứng như trời trồng giữa đường.

Mất hết cả vốn lẫn lãi, Minh dò đường trở về Hội Người mù, leo lên giường trùm kín chăn nằm khóc tức tưởi. Biết Minh gặp nạn, người quản lý ký túc xá cùng những bạn cùng cảnh ngộ đến bên an ủi rồi đưa anh đến gặp chủ đại lý vé số cho anh được khất nợ để tiếp tục được nhận vé đi bán.

Được chủ đại lý vé số tặng cho một chiếc ruột tượng quấn ngang bụng rồi căn dặn, kể từ đó mỗi khi đi bán, Minh thường cất vé số trong một ngăn ruột tượng, chỉ cầm khoảng chục tờ trên tay và khi nhận tiền thì nhét vào một túi nhỏ giấu dưới lưng quần.

Cũng nhờ sự chỉ bảo ấy nên từ đó về sau, thỉnh thoảng Minh cũng bị đám ma cô nghiện hút giật tiền, cướp vé số nhưng mỗi lần chỉ khoảng chục tờ nên mất lãi mà vẫn bảo toàn được vốn.

Thấy Minh chịu thương, chịu khó, một cô gái cùng cảnh ngộ quê ở Long An đem lòng yêu thương và đến năm 2005 thì hai người quyết định kết duyên vợ chồng. Cuối năm 2006, vợ anh sinh một cháu trai kháu khỉnh, không bị khiếm thị. Để có tiền thuê nhà, mua sữa cho con và chăm lo cuộc sống cho vợ, Minh đã bỏ bữa ăn sáng, đồng thời tăng thêm thời gian đi bán vé số. 

Thu nhập mỗi ngày dao động từ 300-400 ngàn đồng, tuy vẫn có lúc thiếu hụt chút ít nhưng cũng làm cho vợ anh cảm thấy yên tâm ở nhà chăm sóc con nhỏ. "Nói thật lòng, người khiếm thị như mình, có vợ đã khó, có con lành lặn mà lại là con trai nối dõi thì lại càng khó hơn. Mỗi ngày phải dậy từ lúc 4 giờ sáng, về đến nhà cũng 9-10 giờ đêm, nhưng cứ nghe vợ cười rổn rảng cùng tiếng bi bô của thằng con trai thì tất cả mọi nỗi vất vả, bực dọc tan biến, chỉ còn lại niềm hạnh phúc không thể tả nổi…"- anh Minh kể. 

Hai tay anh Minh thoăn thoắt tháo ốc vít, tước vỏ nhựa dây điện trước khi lắp hoàn chỉnh bộ ổ cắm.
Hai tay anh Minh thoăn thoắt tháo ốc vít, tước vỏ nhựa dây điện trước khi lắp hoàn chỉnh bộ ổ cắm.

Những ngày hạnh phúc kéo dài chưa được bao lâu thì Minh lại đổ bệnh nặng về mắt và tiêu hóa phải vào bệnh viện điều trị dài ngày. Không thể để cho con, cháu mình thiếu thốn, bố mẹ vợ Minh đã đến phòng trọ đón vợ con về chăm sóc và đến khi Minh được xuất viện trở về thì chị cũng nói lời chia tay anh với một lý do: "Không có tương lai".

Quá sốc với quyết định bất ngờ của vợ, Minh lại trở về Hội Người mù. Trong lúc nằm tủi thân một mình, Minh chợt nhớ đến lời ma-sơ năm xưa khi đặt tên cho mình là mong muốn anh trở thành người có tính cách trong sáng, lối sống ngay thẳng, có ý chí vươn lên, không phụ thuộc vào người khác. Minh bung chăn đứng dậy đến đại lý tiếp tục lấy vé số đi bán và tự nhủ lòng mình lúc nào cũng phải nở nụ cười trên môi, không được nản chí trong bất cứ điều kiện nào. 

"Trong thời gian đi bán có không ít người tốt bụng thương tình đã mời về nhà để họ chăm lo cuộc sống cho mình đỡ vất vả. Trước những tấm thịnh tình ấy, mình chỉ cảm ơn và nghĩ là con người mà, chỉ bị khiếm thị thôi, không khiếm khuyết chân tay thì vẫn có thể tự kiếm được cái ăn, cái mặc cho mình, để họ cứu giúp cho những mảnh đời cơ nhỡ khác…"- anh Minh kể.

Trở lại với cuộc đời của Minh, nhờ chịu thương, chịu khó, lại biết dành dụm nên đến năm 2015, anh đã gom đủ tiền mua một mảnh đất vườn rộng trên 200m2 ở huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Thấy Minh mua được đất, chính quyền địa phương đã tìm gặp anh đề nghị làm đơn trình bày hoàn cảnh để họ quyên góp xây tặng nhà tình thương, bà con chòm xóm cũng tình nguyện mỗi hộ gia đình tặng anh một ít để cất nhà, nhưng một lần nữa anh lại lựa lời từ chối khéo và vẫn với suy nghĩ cũ là để họ chăm lo cho những hoàn cảnh cơ nhỡ khác. 

Bà con chòm xóm cùng bạn bè chuyển sang kế hoạch cho Minh vay không lãi suất, không thời hạn và cùng với số tiền tiết kiệm gần 60 triệu đồng, Minh đã quyết định xây căn nhà rộng 60m2 trị giá trên 100 triệu đồng.

Với nghị lực phi thường, cho đến nay, ngoài việc đi bán vé số kiếm cuộc sống hàng ngày, trả nợ tiền xây nhà tất cả những công việc thường ngày cơm nước, cuốc đất trồng rau cho đến sửa chữa điện, câu ống nước, trét xi măng nền nhà, Minh đều tự làm mà không cần thuê thợ. Ngoài ra, anh còn tự biết mở radio trên điện thoại để nghe cho khuây khỏa sau những giờ phút lao động mệt nhọc. 

Để khẳng định mình không nói sai, trước khi chia tay, Minh đề nghị tôi mua cho anh một bộ linh kiện ổ cắm, phích cắm và dây điện và thật kinh ngạc khi chỉ mất chưa đến 5 phút tự tháo ốc vít, tước vỏ nhựa dây điện, anh đã lắp hoàn chỉnh, chắc chắn không thua kém bất cứ người sáng mắt nào.

Đức Cương

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.