- Xin thành tâm mong quý ngài đáng kính thứ lỗi - Anh bồi phân bua - bởi hotel chúng tôi chỉ nhận tiền mặt.
- Nhưng thật đáng tiếc tớ lại không có thói quen quá đỗi bình dân ấy - Vị khách tỏ ý kinh ngạc - Bất cứ lúc nào thủ quỹ khách sạn cũng có thể điện hỏi nhà băng, hòng minh chứng rằng đó chẳng phải là séc… khống.
Ngân hàng trả lời rằng séc có bảo chứng. Xế chiều, khi ngài Vebs - tên vị khách nọ- chuẩn bị rời tiền sảnh khách sạn đi dạo thì giám đốc khách sạn tiến lại, ngỏ lời xin khách thứ lỗi vì sự khiếm nhã của nhân viên dưới quyền.
- Không sao, không sao - Ngài Vebs cười hết cỡ - Công việc kinh doanh ở thời buổi này cần hết sức cảnh giác. Nhân tiện xin hỏi ngài, gần đây có tiệm kim hoàn nào thật bề thế không?
- Cửa hiệu trang sức "Sandres và con trai" ngự ngay góc đằng kia. Đấy là tiệm kim hoàn to nhất thị trấn này.
- Xin cảm ơn.
Ngài Vebs cẩn trọng ngắm nghía chiếc nhẫn trên mặt quầy.
- Giá bao nhiêu?
- Hai nghìn đôla, thưa ông - Chủ hiệu nhã nhặn đáp - Vàng ròng gắn kim cương nguyên chất nặng bốn carát.
- Tốt thôi - Ngài Vebs phán - Tôi mua.
Nụ cười mãn nguyện nở trên môi ông chủ Sandres chợt tắt ngấm khi mục kích tập séc của vị khách "sộp".
- Thành thật có lời xin thứ lỗi - Sandres nói - nhưng tôi chỉ mới có vinh dự gặp ngài lần đầu…
- Rất tiếc tôi không mang tiền mặt theo người. Nếu muốn, ông có thể kiểm chứng qua ngân hàng mà tôi mở tài khoản.
- Muộn quá rồi. Thường vào chiều thứ bảy mọi nhà băng đều đóng cửa.
- Vậy thì hỏi chỗ khách sạn tôi ngụ. Viên giám đốc ắt cho ông hay…
Với bản chất đa nghi cố hữu của một người hành nghề thợ bạc truyền đời, ngài Sandres liền gọi điện qua hotel bên cạnh. Sau vài câu trao đổi ngắn, nụ cười mãn nguyện lại thấy nở trên môi:
- Rất tốt, thưa ngài! Séc thay tiền cũng được, nhưng điều cốt yếu là mong ngài thứ lỗi.
- Đương nhiên… Ông mới thấy tôi lần đầu, vào thời buổi này con người ta phải hết sức thận trọng.
Vị khách buông câu cuối trước khi đeo chiếc nhẫn vào tay và rời cửa hàng.
Chừng nửa tiếng đồng hồ sau có tiếng chuông điện thoại réo rắt trong cửa tiệm của Sandres. Chủ nhân lật đật vớ lấy ống nghe:
- Alô, ai đấy? Greenberg hả? Chào cậu! Có chuyện gì không?... Có người vừa mới bán cho cậu chiếc nhẫn nạm hột xoàn giá tám trăm đô? Nhưng sao cậu lại báo tin ấy cho mình?... Cái gì? Bốn carát, vàng ròng?... Greenberg bạn ơi, đích thị là chiếc nhẫn của tớ rồi! Hãy tóm ngay tên lừa đảo! Nó lừa tớ bằng tờ chi phiếu giả… Đi khỏi rồi à? Vậy tớ phải báo cảnh sát ngay.
Thanh tra cảnh sát có mặt tức thì lúc vị khách đang gói gém hành lý chuẩn bị đánh bài chuồn.
- Ngài bỏ ra hai ngàn đôla mua chiếc nhẫn kim cương ở chỗ Sandres, rồi bán lại chóng vánh có tám trăm đôla cho Greenberg? - Viên đại diện công lực nghiêm giọng hỏi.
- Đúng thế! - Ngài Vebs bình thản đáp.
- Nghĩa là ngài dùng… séc "rởm"! - Thanh tra quả quyết.
- Đâu có chuyện nực cười ấy! - Ngài Vebs phản ứng - Séc do tôi ký hoàn toàn hợp lệ! Nếu không tin cứ hỏi ngay chủ khách sạn sẽ rõ.
- Hẳn lại thêm một nhân chứng nữa bị lừa bằng chi phiếu khống… Hãy giải thích sao cho lọt tai thiên hạ, rằng vừa mua món trang sức đắt tiền rồi bán lại ngay với giá non nửa…
- Đâu có gì lạ trong việc này? Đơn giản là tôi cần tiền mặt mà ngân hàng lại đóng cửa nghỉ cuối tuần. Tôi có công việc gấp cần phải lên đường ngay…
- Ha… ha… - Viên thanh tra bỗng cười phá lên - Đấy chính là tuyệt chiêu mà bọn tội phạm đang tận dụng, dựa trên chu kỳ tạm ngưng giao dịch của các cơ sở tài chính. Đồ lừa đảo! Nhân danh pháp luật ta tuyên bố ngươi đã bị bắt.
Kẻ vi phạm luật pháp không quên với tay lấy chiếc mũ phớt kiểu cách đội lên đầu…
- Thôi được - Hắn ta hạ giọng - Trước mắt nên tuân thủ lệnh người thay mặt công lý cái đã… Tôi cũng xin lưu ý ngài rằng, sẽ có kẻ phải chịu trách nhiệm về sự mất tự do của tôi cùng những thiệt hại do công việc gấp đành bỏ dở. Nhưng chưa hẳn đã hết đâu…
Trưởng văn phòng tố tụng Charlston bảo vị khách nóng lòng đợi đến lượt được tư vấn:
- Vâng, thưa ngài Sandres! Ngài sai ở chỗ chỉ vì một nghi vấn nhỏ khiến kẻ bị hại mất tự do; trong khi quá biết rằng tấm séc ấy hợp lệ và ngân hàng ắt thanh toán đầy đủ cho ngài. Còn ngài Vebs vừa rời đây cùng yêu cầu khoản tiền bồi thường danh dự là mười nghìn đôla, chưa kể số hiện kim tương tự cho ba ngày bị tạm giữ khiến công việc thường nhật bị ngừng trệ. Theo các điều luật chi tiết hiện hành thì ngài phải đáp ứng tức thì số hai chục ngàn đôla ấy, nếu không muốn mức bồi thường nhiều hơn khi bị kiện tiếp… Thật đáng tiếc chẳng có điều khoản thích ứng nào hòng biện hộ cho trường hợp oái oăm của ngài.
Đến lúc này thì viên thanh tra mới ngã ngửa, biết mình bị dính bẫy của một quái thủ. Tiền bồi thường danh dự - đó mới là điều ông "khách quý" Vebs nhắm đến