Mọi người đều cảm thấy Lưu Minh lương thiện, coi như trọn tình vẹn nghĩa đối với vợ Vương Thúy Thúy, ai cũng bảo cô Vương Thúy Thúy bị ma dẫn lối quỷ đưa đường, sướng không biết đường sướng! Đã vậy, Vương Thúy Thúy còn viết thư ngỏ gửi lên lãnh đạo, lên án chuyện Lưu Minh sớm tối chỉ biết vùi đầu vào chút việc vớ vẩn của đơn vị, kiếm không ra tiền, mà còn bỏ bê việc nhà. Xem thư, vị lãnh đạo nào của cục cũng lắc đầu quầy quậy, chê Vương Thúy Thúy ti hí mắt chuột, tầm nhìn thấp kém, đã đòi ly hôn thì cho ly hôn!
Trong bữa yến tiệc, Cục trưởng Mao Tư Quang lần đầu tiên thân chinh chủ trì. Đầu tiên vợ chồng Lưu Minh lần lượt trình bày lý do ly hôn. Tiếp theo, đại diện gia đình, bạn bè ôn lại những năm tháng đối với vợ chồng Lưu Minh, rồi vợ chồng Lưu Minh lần lượt nhận lời căn dặn và chúc phúc của mọi người. Lời đáp của Lưu Minh cũng chan chứa chân tình. Anh nói ly hôn chỉ có thể chứng tỏ vai trò người chồng của mình không thành công. Anh không oán hận Vương Thúy Thúy, hơn nữa anh sẽ nuôi đứa con gái năm tuổi và chờ đợi Vương Thúy Thúy hai năm nữa, nếu Thúy Thúy ra đi không như ý, lúc nào cũng có thể trở về. Những lời tâm huyết này khiến ai nghe cũng mủi lòng sụt sịt, làm cho Vương Thúy Thúy cũng nước mắt tuôn rơi, khó nói nên lời.
Tiệc tan, người về. Vương Thúy Thúy xách va ly đi một bước ngoái đầu lại ba lần, ngồi vào chiếc xe con đón chị đi.
Lưu Minh đưa con gái về quê, nhờ bố mẹ nuôi giúp, càng toàn tâm toàn ý vùi đầu vào công việc. Trên dưới trong cục cũng không còn ai xì xào điều nọ tiếng kia đối với Lưu Minh. Người nào cũng khen anh là người đàn ông đích thực. Nếu là người khác lâm cảnh ấy liệu có thể sống ung dung tự tại và khoan dung nhân hậu như thế không?
Không bao lâu sau, cấp trên đã ra quyết định: Lưu Minh được bổ nhiệm làm chi cục trưởng.
Chưa tròn một năm, Vương Thúy Thúy - đúng như lời nói của Lưu Minh - ra sống ở ngoài không được như ý đã bỏ trở về, lại còn bế theo một cậu bé, yêu cầu Lưu Minh giữ lời hứa khôi phục hôn nhân với chị.
Lưu Minh hớn hở cùng Vương Thúy Thúy đi làm thủ tục đăng ký kết hôn trở lại. Lần này hai anh chị cứ im re, lẳng lặng đi làm. Xóm giềng hay tin nhao nhao chỉ trích. Họ đang ngấm ngầm giúp đỡ Lưu Minh tìm đối tượng mới. Có người còn tinh mắt nhận ra cậu bé của Vương Thúy Thúy giống Lưu Minh y hệt như bản photocopy. Cảm thấy bị quả lừa, họ chạy lên cục tố giác, bảo hai người đã đẻ thêm con! Đương nhiên Cục trưởng Mao Tư Quang không thể bỏ qua. Ông cho gọi Lưu Minh đến cục tường trình sự việc. Không ngờ Lưu Minh không khai ra điều gì, song Vương Thúy Thúy thì rủa sả:
- Tiên sư bố những con mụ lắm mồm dài lưỡi đã gây chuyện thị phi. Là đàn bà, ta muốn lấy một người giàu có để sống sung sướng hạnh phúc có gì là sai trái? Ai ngờ trong bụng ta có hạt giống của Lưu Minh, sinh đẻ ra không giấu nổi, bị người ta đá đi, ta không trở về tìm Lưu Minh thì tìm ai? Có lẽ nào đi tìm nhà ngươi! - Nghe Vương Thúy Thúy rủa sả, không còn ai dám hé răng lên tiếng!
Một hôm, Cục trưởng Mao Tư Quang và Lưu Minh đang tắm tại trung tâm nhà bơi lội. Cục trưởng bảo:
- Lưu Minh này, cậu đã dỗ dành đánh lừa tôi, dùng một kế được cả hai, vừa được vị trí lại được con trai!
Lưu Minh cả cười:
- Việc ấy chẳng phải đều do Cục trưởng không những chỉ giáo trước mặt, mà còn ghé tai dặn dò đó sao!
- Ta chỉ dạy cậu một kế, nhưng cậu đã làm cho một mũi tên trúng hai đích! Đúng là hậu sinh khả úy!
Cả hai người cùng cười lớn