Làng gần chân đèo Cả

Qua được đèo Hải Vân, chúng tôi sung sướng vì đường khá đẹp. Xe lại bon bon, thấy cuộc đời lại vẫn đẹp sao. Đang tính quất một lèo đi Nha Trang rồi ngủ lại, nhưng, lại nhưng, con Fi át chỉ hồi xuân được có vậy. Lần này nó cao tay hơn, đè vào lúc xế chiều ở một nơi giữa đồng không mông quạnh để đình công.

Chiếc xe khách giường nằm lướt êm như trôi trên quốc lộ rộng thênh thang, thế mà tôi vẫn thấy người đau ê ẩm, chứng tỏ già rồi làm sao có thể như cái thời son trẻ  ấy được. Tôi chợt mỉm cười nhớ lại dạo đấy, sao mà mình có thể ngồi hàng chục tiếng đồng hồ ròng rã bốn, năm ngày trời trên chiếc xe con ọp ẹp để xuyên suốt từ Bắc vào Nam được nhỉ.

Ừ thì mình còn trẻ mà, mới ra trường về cơ quan công tác đã được sếp gọi cho đi ngay công tác miền Nam, chỉ vì: Cô biết tiếng Anh chứ, dạ cũng bập bõm thôi ạ. Thế là được rồi, còn hơn tụi này mù tịt tiếng Ăng lê.

Chuyến công tác gồm có Giám đốc, Trưởng phòng kinh doanh, một lái xe và tôi độc nhất là nữ và cũng độc nhất chẳng có nhiệm vụ gì, ngoài gặp sự cố về ngoại ngữ. Ngày đó làm gì có chế độ được đi máy bay, cơ quan mua lại của một linh mục tòa chánh sứ tỉnh chiếc Fi át đã cũ, chẳng biết nó đã rệu rã gì ở bên trong nhưng nom bên ngoài vẫn còn điệu đà lắm. Sếp hí hửng vì chiếc xe giải quyết được khâu oai khi phải tiếp xúc với các đối tác nặng ký đất phương Nam.

Bốn chúng tôi ngồi như giã gạo trên những đoạn đường xóc lộn tung người suốt dọc khúc ruột miền Trung. Quốc lộ sau chiến tranh đang trong thời kỳ khôi phục, trông như người bị hủi. Nó lở loét lồi lõm nổi u nổi cục trên mặt đường. Chiếc Fi át đúng là người đàn bà đẹp đã quá đát, nó giở quẻ suốt dọc đường.

Xe gầm thấp nên không may va phải một cục u nào đó trên đường là coi như stop, khiến chúng tôi lại phải xuống xe hò nhau đẩy. Thôi thì sếp lớn, sếp bé đến liễu yếu đào tơ như tôi đều phải trở thành phụ lái tất.

Giữa cái nắng tháng 6, chúng tôi nhễ nhại mồ hôi và lem nhem dầu mỡ, bụi đường, nhìn vừa buồn cười vừa chua xót. Thế nhưng đâu đã hết, đằng này nó còn cho chúng tôi một quả muốn chui xuống đất vì xấu hổ khi nó đứng ì ra giữa con phà ăn vạ, khiến những chiếc xe phía sau chưa lên được bờ bấm còi inh ỏi.

Có tay tài xế mặt hằm hằm lao đến định cho xe chúng tôi một bài học. Nhưng gặp vẻ mặt đau khổ của anh lái cũng đành ngửa mặt kêu trời. Thế là một sức mạnh đoàn kết xuất hiện, toàn bộ số người trên phà cùng đồng tâm hiệp lực hò dô ta đẩy, hăng đến nỗi chiếc xe vượt khỏi bến đến cả trăm mét. Anh lái xe được rảnh chỗ bắt đầu nghiên nghiên cứu cứu tìm ra nguyên nhân để sửa chữa. Tôi cũng thở phào và mới biết anh vốn là tay sửa chữa ôtô Trường Sơn một thời.

May thế, đúng là sếp có con mắt tinh đời, tuyển được anh tài xế quý hơn cục vàng lúc này. Chúng tôi vào quán nước nghỉ mát, chưa đầy tiếng đồng hồ đã nghe tiếng rỉn rỉn của ôtô nổ vang, ai nấy lại phấn khởi khi anh lái xe thò đầu ra với cái mặt như hề vẫy vẫy chúng tôi lên xe.

Qua được đèo Hải Vân, chúng tôi sung sướng vì đường khá đẹp. Xe lại bon bon, thấy cuộc đời lại vẫn đẹp sao. Đang tính quất một lèo đi Nha Trang rồi ngủ lại, nhưng, lại nhưng, con Fi át chỉ hồi xuân được có vậy. Lần này nó cao tay hơn, đè vào lúc xế chiều ở một nơi giữa đồng không mông quạnh để đình công.

Nhìn mặt anh lái xe thất thần vì mọi nỗ lực đều thất bại, tôi gần như muốn quỵ xuống khi anh tuyên bố chúng ta phải nghỉ lại đây thôi. Nhưng ở đây làm gì có nhà nào mà phía trước là núi rồi. Thì ta phải quay trở lại cái làng vừa đi qua nghỉ tạm rồi sáng mai tìm chỗ sửa xe sau. Thế là cả ba người lại thi nhau đẩy xe, để anh lái ngồi lái cho xe đi đúng đường, cứ một đoạn chúng tôi lại phải dừng lại nghỉ, thật tội cho ông giám đốc già cả lại gầy gò cứ thở dốc từng chặp.

Minh họa: Nguyễn Nghĩa Cương
Minh họa: Nguyễn Nghĩa Cương

Đẩy được một đoạn  thì có một chiếc xe ngựa đi ngược chiều, trên xe chỉ có mình anh đánh xe ngựa. Anh lái xe giơ cả hai tay chắn đường. “Anh có thể kéo chiếc xe cho chúng tôi về làng được không? Lấy bao nhiêu cũng được?”.

Người đánh xe ngựa lưỡng lự một hồi rồi cũng đồng ý. Anh ta chằng buộc đầu con Fi át vào đuôi chiếc xe ngựa bằng những đoạn dây đủ loại có trên xe ngựa. Có một tốp trẻ chăn trâu từ dưới ruộng đi lên nhìn theo chiếc xe ngựa kéo xe ôtô thì cười vang: Ủa, kỳ quá bây ơi, xe ngựa kéo xe ôtô”. Trời chiều đã sập xuống, nhá nhem mặt người.

Tôi và anh Trưởng phòng bước đi thất thểu cảm giác ngôi làng phía trước như một hành tinh xa thẳm. Thực ra, ngôi làng cũng không xa mấy. Anh lái xe ra đón chúng tôi và khoe: Tìm được chỗ để xe rồi. Anh đã liên hệ với Trưởng thôn và bố trí cho chúng tôi chỗ ngủ qua đêm, rồi phân công luôn Giám đốc và Trưởng phòng ngủ tại nhà Trưởng thôn, anh lái xe phải ngủ ngoài xe để trông xe, còn tôi được ở nhà một người đàn bà mà theo anh là khá ổn, chỉ có một mẹ một con.

“Rất tiện cho em lắm nhé, chứ ở đây nhà nào cũng có đàn ông con trai”. Anh còn ghé tai tôi nói nhỏ: làng này ngày trước là dân Ngụy đó, xe anh cũng đỗ gần đây, nếu có động tĩnh gì em cứ la lớn là anh chạy đến ngay.

Tôi gật gật cũng yên tâm vì bây giờ tôi chỉ cần một chỗ để ngả lưng và giải phóng đôi chân. Nhưng khi anh lái xe dẫn tôi đến thì tôi như muốn ngất xỉu. Đây mà gọi là nhà ư, thực ra nó chỉ là một căn lều rộng, vách phên nứa chằng chịt những mảnh tôn bìa chắp vá, mái lợp giấy dầu. Căn lều này đến thở mạnh cũng đổ chứ nói gì đến gió to. Nhưng khi cánh cửa bằng đủ thứ gỗ duy nhất của ngôi nhà cọt kẹt mở thì tôi cũng tạm yên tâm vì  nụ cười khá thân thiện của chị chủ nhà. Sau lời giới thiệu của anh lái xe, tôi được chị ta cầm tay đưa lại giường.

“Cô Hai cứ ngủ ở đây đi, cô nằm trong cùng kìa, thằng Lõ nằm ngoài. Tôi nằm kia”. Chị chỉ tay vào góc nhà, ở đó có một tấm chiếu một trải trên một chiếc nệm rơm đã bẹp dí. Chị chủ nhà lăng xăng chỉ cho tôi chỗ nước rửa và chỗ đi vệ sinh rồi bảo: Cô Hai cứ tắm rửa đi nghen.  Tôi lại chỗ đó thì chỉ thấy có một vại nước lưng lưng, một chiếc gáo dừa và một chậu đồng chắc để rửa mặt.

Xung quanh được che chắn bằng những tàu dừa khô héo và tơ tướp rách. Tôi chẳng dám tắm chỉ rửa qua loa rồi đi vào. Nhìn quanh quất, tôi thấy trong nhà không có tài sản gì ngoài chiếc giường tre đóng bốn chân xuống nền đất và trên giường là một chiếc chiếu cũ nát rải trên chiếc vạc nứa. Thằng bé ngồi thu lu trên giường giương đôi mắt xanh biếc nhìn tôi tò mò nhưng thân thiện. Nó tụt khỏi giường tự chạy đi rót nước trong một chiếc siêu đất đưa tôi uống. Tôi cảm ơn rồi xoa đầu nó: Cháu mấy tuổi rồi. Dạ bảy tuổi. Cháu tên Lõ à.

Chị chủ nhà vội nói luôn, nó tên Lỡ nhưng lớn lên đám bạn cứ gọi nó là thằng Lõ nên riết rồi thành quen. Tôi cũng đã nhận ra nó là một thằng con lai rồi, nhưng nó gầy gò và đen nhẻm chẳng khác gì những đứa trẻ Việt, trừ đôi mắt xanh và cái mũi lõ. “Cô Hai ăn gì chưa để tôi đi nấu cơm nghen”. “Dạ em ăn với mấy anh trong đoàn ở nhà bác Trưởng thôn rồi”. Lúc này tôi mới để ý đến gương mặt chị chủ nhà. Chắc lúc son trẻ chị cũng đẹp, nhưng giờ… trông nhầu nhĩ quá, thật khó đoán tuổi.

Tôi nằm ép sát vào phía bức vách nhường chỗ cho thằng Lõ rồi nèo chị lại cùng nằm một giường cho vui. Chị đồng ý nằm ghé xuống bên thằng Lõ. Nói chuyện với chị được dăm ba câu tôi đã ngủ tít vì quá mệt mỏi. Khi chợt tỉnh lại thì tôi đã không thấy chị đâu, nhưng nghe bên ngoài có tiếng thì thào.

Tôi cảnh giác nhỏm dậy và bắt đầu lo lắng với một tâm thế chuẩn bị đối phó nếu có bất trắc. Tiếng chị to nhỏ với một người đàn ông vừa như van xin vừa như đe nẹt. Rồi bỗng cánh cửa kẹt mở, chị đột ngột bước vào như biết tôi đã thức giấc.

“Cô Hai cứ ngủ đi nghen. Chồng tôi nó về. Nhưng tôi nói nhà có khách nó đi rồi”. Tôi im lặng không dám cật vấn. Rồi tôi lại yên tâm ngủ thiếp đi khi chị trở lại giường. Tôi ngủ say đến mức trời sáng bảnh, cu Lõ đã đi học, chị lay tôi. “Cô Hai à, dậy thôi, mấy anh đến gọi kìa”.

Chúng tôi tìm mãi mới thấy một quán ăn quà trong làng. Đúng là một quán hàng đồng quê, chỉ dăm ba cái bàn tre với mấy cái ghế dài cũng bằng tre với món quà sáng đơn sơ. “Đêm qua em ngủ ngon không”, anh Trưởng phòng vừa nuốt miếng bánh cuối cùng vừa hỏi tôi. “Cũng được… nhưng… à mà này, sao bảo nhà chị ấy một mẹ một con. Hôm qua chồng chị ấy về đấy, nhưng lại đi ngay rồi”. Bà già đang cuộn bánh dỏng tai nghe liền chêm vào.

“Ở nhà Ba Loan phải hông. Đúng rồi cổ chỉ có mình thằng Lõ thôi hà, chồng con gì đâu”. Tôi im lặng cảm giác mình trót lỡ lời. “Xe sao rồi anh”. Tôi quay sang hỏi anh lái xe. Anh lái xe vẻ mặt không vui như tôi chờ đợi. “Sáng nay anh phải tháo lốp mang ra tận thị trấn để vá, nhưng xe vẫn không nổ máy. Chắc phải tìm thợ chữa thôi, tình hình này thì hôm nay cũng chưa thể đi được.

Tôi hoảng hốt quay nhìn từng người nhưng hình như mọi người đã biết cả nên không tỏ ra điều gì, chỉ mình tôi là ngơ ngác thất vọng. Tôi trở về căn lều mà tôi đã tá túc đêm qua, tâm trạng ủ ê. Mẹ con chị Loan đều không có nhà. Lõ đi học nhưng còn chị đi đâu thì tôi không rõ.

Tôi đi lang thang trong làng rồi vào nhà ông Trưởng thôn để nói chuyện cho hết thời gian. Đem chuyện đêm qua ở nhà chị ra kể, ông Trưởng thôn cười hà hà: Cổ nhiều chồng lắm, cổ vốn làm gái mà, hồi trước cũng làm gái trong cư xá Mỹ rồi trót lỡ có thằng Lõ đó. Sau giải phóng hổng được làm gái nữa thì về đây tá túc, hàng ngày đi lượm ve chai bán trong thị xã, tối mới về. Thằng Lõ chiều đi học về cũng đi lượm túi ni lon quanh làng gom về cho mẹ nó. Hai mẹ con cũng tội hà.

Ai cũng biết cô ta vẫn kiếm thêm bằng nghề cũ nhưng bỏ qua”. Tôi chợt nhớ ra cái đệm rơm ở góc nhà, lẽ nào đó là nơi hành nghề của chị. Dù có e ngại đến đâu thì tối nay tôi vẫn phải ngủ lại nhà chị một đêm nữa. Chiều tối hai mẹ con chị mới về nhà. Chị lúi húi nấu cơm. Thằng Lõ líu lo kể chuyện ở trường rồi nhắc mẹ nó mua cho cái cặp sách: Tụi nó đều có cặp cả, mỗi con là mang túi vải lại xấu òm à. Mẹ nó cúi gằm xuống bát cơm không trả lời, nhắc: Ăn đi rồi đi học bài.

Đêm đó tôi nằm thao thức mãi vẫn không ngủ được, nhưng nghĩ bụng đêm nay chắc sẽ không có ai làm tôi thức giấc nữa đâu, vì có lẽ chị đã thông báo trước. Nhưng tôi đã lầm. Vừa thiếp đi được một lát tôi lại bị đánh thức bởi tiếng đập cửa rầm rầm, và tiếng một người đàn ông lè nhè giọng rượu. Chị dặn tôi cứ nằm yên, rồi lao vọt ra cửa định xô người đàn ông ra ngoài nhưng không nổi. Ông ta với thân hình lực lưỡng đã đẩy chị vào tận giường, dù đã quá say nhưng ông ta vẫn đủ sức vật chị xuống giường.

Thằng Lõ đã nhảy ra ngoài lại chỗ đệm rơm tiếp tục ngủ, hình như nó đã quen cảnh này nên không chút tỏ vẻ sợ hãi. Chỉ có tôi là đang run cầm cập, tìm cách vọt qua hai con người đang vật lộn. Lúc này gã say rượu đã nhận ra sự có mặt của tôi.

 Mắt lão sáng rực: A có gà giò à, ở đâu ra vậy. Lão quơ tay định chộp lấy tôi nhưng bỗng dưng lão rú lên một tiếng rồi đổ sụp cả thân hình to như con trâu mộng xuống nền nhà. Tôi định lao ra ngoài kêu cứu nhưng nhận ra không còn gì nguy hiểm nữa nên quay lại cùng chị lôi tảng thịt nặng gần cả tạ lại chỗ nệm rơm. Tôi hốt hoảng: Liệu ông ta có sao không chị, chị làm gì mà ông ta ngất nhanh vậy.

Chị không trả lời tôi mà vội vã chạy đi lấy một lọ nước gì đó đổ ra bàn tay rồi xoa xoa lên khắp người ông ta, một mùi thơm hắc hắc mà tôi không hiểu là thứ nước gì, nhưng hít vào thấy dễ chịu. Chị giục tôi cứ lên giường ngủ tiếp với thằng Lõ đi, mặc chị. Tôi cũng không còn biết đi đâu giữa đêm hôm khuya khoắt nên đành lên giường nằm tiếp và cảnh giác nghe ngóng.

Căng thẳng một hồi nhưng không thấy có động tĩnh gì chỉ nghe tiếng ngáy ồ ồ của lão say rượu, rồi tôi cũng thiếp đi lúc nào không hay. Khi tôi tỉnh dậy cũng là lúc mặt trời đã lia những tia nắng chói chang qua các kẽ liếp, chị lại giục tôi: Cô Hai dậy đi, lúc nãy các anh ấy đến gọi để đi đấy, xe chạy được rồi. Tôi choàng tỉnh sung sướng còn hơn cả Cô lôm bơ tìm ra châu Mỹ.

Sực nhớ tới người đàn ông hôm qua, tôi nhìn lại chỗ ổ rơm thì không thấy gì cả, tôi ngạc nhiên định hỏi thì chị đã bảo: “Ông ấy đi lúc gần sáng rồi, tỉnh rượu rồi lại hiền khô ấy mà”. Tôi biết ý không cật vấn chị, nhưng vẫn muốn biết đêm qua chị đã làm gì để cứu tôi một bàn nguy cận kề đến vậy. Chị mỉm cười: Cô Hai không cần biết đâu. Hồi trước tôi làm ở cư xá Mỹ miết rồi nên cũng học được nhiều chiêu lắm.

Đó là ngón đòn mà nội tôi dạy để phòng khi bọn Mỹ có sàm sỡ quá đáng, mà cũng không được lạm dụng đâu nghe, không biết cứu là thiệt mạng như chơi đó. Vậy mà chị vẫn để lỡ thằng Lõ đó thôi. Tôi trêu lại vì thấy chị đã cởi mở. Chuyện đó… là tại tui lỡ thích ba thằng Lõ chớ”.

Cả hai chúng tôi cùng cười, tự nhiên tôi đâm quyến luyến chị khi sắp phải chia tay. Vừa chằng buộc trên chiếc xe cũ nát để chuẩn bị đi làm, chị vừa chúc tôi: Cô Hai lên đường mạnh giỏi nghen, hôm về qua đây nếu rảnh ghé tôi nghen. Tôi nghẹn ngào: Chị ơi, đêm qua... Nếu không có chị chắc em... Không có chi, thôi tôi phải đi đây. Cô Hai đi sau nghen.

Tôi căng mắt nhìn qua cửa kính đế cố nhận ra một dấu vết gì đó quen quen khi anh tài xế nhắc tôi là sắp đến chỗ chị cần xuống rồi. Tên ngôi làng đó, xã đó, huyện đó, tôi đều không biết, chỉ nhớ là đi qua thị xã Tuy Hòa và gần tới Đèo Cả. Nhưng hình ảnh cái làng ngày xưa không còn dấu vết gì nữa, nhà nhà đã mọc san sát hai bên đường, hàng quán cũng dày đặc. Tôi chợt nhận ra mình cũng thật phiêu lưu khi quyết định chuyến đi này.

Thực ra tôi cũng có ý định từ lâu khi muốn quay trở lại tìm chị, nhưng chẳng có dịp nào bởi thời gian khi đang còn công tác rất eo hẹp, nhiều lần đi công tác phía Nam nhưng toàn đi máy bay hoặc cùng lắm là đi tàu. Chẳng khi nào có cơ hội để rong ruổi trên quốc lộ như ngày xưa nữa. Lần này, tôi theo đoàn du lịch đi Đà Nẵng. Kết thúc chuyến đi tôi xin tách đoàn bắt xe khách đi tiếp vào phía Nam, quyết tâm thực hiện ý định của mình. Nhưng đến bây giờ tôi mới nhận ra mình thật ngờ nghệch khi không biết một chút thông tin nào về chị và ngôi làng năm xưa ấy.

Rất may là bây giờ chỗ ăn chỗ nghỉ không thiếu, hai bên quốc lộ mọc đầy những quán hàng và nhà nghỉ bình dân, tôi tìm một nơi nghỉ ngơi tàm tạm có thể sẵn sàng ở trong vài ngày. Nhưng thật may mắn khi tôi vào một quán cơm và hỏi thăm chị chủ quán.

“Vậy là đúng bà Ba rồi. Quán bả kìa kìa nhưng vài tháng nay đóng cửa rồi, bả bị bệnh nằm liệt giường, tội có một thân một mình hà”. “Ơ bà ấy có con trai lai Tây cơ mà”. “Cháu không thấy có con trai nào cả. Từ khi cháu ở đây cháu chỉ thấy bả có một mình thôi, bả mở quán bán nước, bia hơi, lụi cụi có một mình, thỉnh thoảng có bà Sáu sang giúp”.

Tôi tìm được nhà chị và thật mừng tôi nhận ra đúng là chị. Chị đang nằm trên giường, người gầy đét như một bộ xương. Bên cạnh đang có một bà bạn chăm sóc, chắc là bà Sáu như cô chủ quán nói. Tôi vui mừng reo lên chào chị, nhưng chị lạnh tanh chẳng nhận ra tôi là ai. Tôi phải giới thiệu mãi, chị mới gật gật đầu rồi hỏi: “Cô lại bị lỡ xe đò à”. “Không, em đến đây tìm chị. Hồi đó chị đã cứu em…”.

Chị vẫn không tỏ thái độ gì chỉ lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt thiện cảm. Bà bạn quay ra nói chuyện với tôi. Bà ấy bị bệnh lâu rồi nhưng không chịu đi chữa, cứ nằm nhà vậy chờ chết. Bả có tiền đấy chứ, tích cóp bao nhiêu năm mà, nhưng cứ bảo để dành để đi tìm thằng con. “Thằng Lõ đi đâu à?”. “Không, bả bán nó cho một nhà giàu ở trong Nha Trang hồi nó mới có tám tuổi thôi. Bà bảo bán cho nó được đi ở nhà giàu sung sướng hơn ở với bả. Bán rồi lại nhớ con đi tìm thì người ta đem nó qua Mỹ rồi. Từ đó không có tin tức gì hết, khổ, suốt bao nhiêu năm cứ khóc ròng nhờ hết người này đến người khác đi tìm con nhưng một tấm hình cũng không có thì sao tìm được con, rầu quá rồi đổ bệnh”.

Bà Sáu ghé tai tôi nói nhỏ: Bà Ba bị ung thư tử cung giai đoạn cuối rồi, giờ chỉ còn tính từng ngày thôi. Đột nhiên, chị nhỏm dậy như một người vừa mới tỉnh ngủ nắm lấy tay tôi: “Cô Hai, cô Hai. Cô là cán bộ nhà nước, cô đi nhiều nơi, cô biết nhiều tiếng nước ngoài, nhờ cô tìm hộ cho tôi thằng Lõ, cô biết mặt nó rồi mà. Nó là Huỳnh Ngọc Lỡ, tôi đội ơn cô”. Chị nhìn tôi với ánh mắt van xin làm tôi không dám chối từ. Tôi gật gật đầu để chị yên lòng: “Em sẽ tìm, sẽ tìm, em có con gái đang làm ở đại sứ quán Mỹ mà, em sẽ tìm cho chị”. Cả hai bà đều vồ lấy tôi như thể tôi đã tìm được thằng Lõ rồi.

Tôi và bà Sáu trao đổi số điện thoại cho nhau, bảo nếu có tin tức gì tôi sẽ gọi điện báo cho bà Sáu. Chị như khỏe hẳn lại nhỏm người ngồi dậy giục bà Sáu đi nấu cơm cho tôi ăn. Rồi xuýt xoa khen tôi vẫn trẻ đẹp, rồi bảo hồi đó thằng Lõ cứ nhắc đến cô Hai hoài, làm tôi cứ phải giấu vội những giọt nước mắt  đang chực trào ra.

Nửa tháng sau tôi nhận được điện thoại của bà Sáu, bà bảo: Chị Ba gặp được thằng Lõ rồi cô Hai à, hai mẹ con cứ ôm nhau khóc suốt. Chị cứ vùi đầu thằng Lõ vào ngực mình mà vuốt ve ôm ấp nó, rồi hỏi tôi thằng Lõ giờ trông ra sao? Tôi bảo nó đẹp trai khỏe mạnh lắm, mắt nó xanh biếc, tóc vàng mũi cao. Chị ấy cười suốt, đến lúc ngừng thở rồi vẫn còn cười. Thằng Lõ và bạn gái nó còn ở lại lo tang ma và mồ yên mả đẹp cho chị Ba xong xuôi mới về. Cám ơn cô Hai nhiều nhen”. “Không có chi, chỉ là…”.

Thực ra mọi việc tôi đã được con gái báo cáo đầy đủ: Mike diễn tốt lắm mẹ ạ, con cho nó điểm 10 trong đợt thực tập này đấy hì hì… mẹ nhớ thưởng con đấy.

Tôi cười sung sướng nhưng chợt phân vân, không biết mình làm như vầy có tội lỗi gì với người đã khuất không ta.

Truyện ngắn của Nguyễn Cẩm Hương

Các tin khác

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.

Sương bên đá núi

Sương bên đá núi

Pháo nghe tiếng "rầm", vội cầm đèn pin chạy ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, lão trưởng bản lồm cồm bò dậy, bộ áo chàm rách toạc một mảng ở vai, máu rỉ ra thẫm cả vạt vải. Mắt lão cứ trợn ngược nhìn vào vách đá tối om, mồm lầm bầm: "Nó phạt tao... Con ma dốc nó phạt tao thật rồi, Pháo ơi...".

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Trương Tiểu Dũng bị gãy chân nên phải nhập viện. Trong thời gian này, do bị bó bột nên anh không thể đi lại, may sao trong phòng bệnh có cụ Trần cũng bị thương ở chân nên có thể cùng anh trò chuyện cho đỡ buồn.

Kẻ cắp siêu cấp

Kẻ cắp siêu cấp

Hắc Tam là kẻ cắp có uy tín nhất trong giới trộm cắp, kinh nghiệm “làm việc” nhiều năm đã giúp hắn phát triển được thị lực nhạy bén và khả năng phán đoán phi thường, một khi đã bị hắn nhắm tới thì không một “con mồi” nào có thể trốn thoát.

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Đinh Tiểu Cương nhận bộ đồng phục bảo vệ, mặc vào và bắt đầu làm bảo vệ. Công việc của Đinh Tiểu Cương không mấy bận rộn, chỉ có việc đi dạo quanh khu phố. Cảm thấy bồn chồn, anh quyết định kiểm tra camera an ninh để xem ai đã lấy trộm cục pin của mình. Tuy nhiên, khi vào phòng giám sát, anh phát hiện chỉ có năm màn hình hiển thị hình ảnh; những màn hình còn lại đều bị hỏng.

Cây đào phai bên bờ rào đá

Cây đào phai bên bờ rào đá

Xóm nhỏ im ắng bỗng rộ lên khi hay tin A Châu bất ngờ trở về. Ai cũng nghĩ rằng A Châu đã không còn trên đời này nữa. Những vụ lật tàu, đắm tàu trên biển, người không rõ tung tích. Nghe đâu hồi đó A Châu cũng trên chuyến tàu ấy...

Trứng gà hàng xóm

Trứng gà hàng xóm

Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.

Thảm kịch hôn nhân

Thảm kịch hôn nhân

Rồi cô gái trẻ cười hồn nhiên, còn Della lúc đó chỉ nghĩ đó là những chuyện phù phiếm. Vì Bishop quá đẹp còn Elise quá quyến rũ, chỉ những kẻ hẹp hòi mới thêu dệt nên chuyện ngoại tình. Bà đã từng tin như thế. Nhưng giờ đây bà hối hận vì đã tiễn Jakie đi.

Để người lớn làm việc

Để người lớn làm việc

Mùa gặt lúa mì trong mắt người dân thôn Hàm Cóc chẳng khác nào một cực hình. Không khí hầm hập, bụi bặm bám đầy lỗ chân lông, người ngợm lúc nào cũng dấp dính, ngứa ngáy. Thế nhưng, giữa cái làng ấy lại có một “dị nhân” luôn mong ngóng mùa gặt như trẻ con mong mẹ đi chợ về, đó chính là ông Ngô Lùn.

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ấy luôn sáng đèn, ấm lửa những lúc chiều đông ảm đạm của miền rừng heo hút. Đó là nhà của vợ chồng thầy giáo Nam và cô Hồng, nhưng chỉ có cô dạy ở trường này, còn thầy Nam phải dạy xa hơn một chút, tận một bản sâu hơn của huyện miền núi. Cả hai thầy cô đều học cùng trường sư phạm và họ đã yêu nhau từ đó.