Kí ức sôi động của người thương binh hơn 60 tuổi sống với một cánh tay

Nhiều năm rồi từ sau khi đến tuổi nghỉ hưu, ông Trịnh Ngọc Trình vẫn đi lại và làm việc trên một khu nhà cũ ở phố Trịnh Hoài Đức. Hơn 60 năm sống với một cánh tay nhưng không việc gì làm khó được ông: Làm giáo viên ở Lai Châu, Sơn La, Trường Sư phạm miền núi Trung ương, cán bộ đoàn tại Đại học Sư phạm Hà Nội và nay làm Giám đốc Tổ chức hỗ trợ Giáo dục - Khoa học - Y tế miền núi…

13 tuổi, “Em Ngọc” mất một cánh tay

Câu chuyện đã cách đây hàng nửa thế kỉ, thế nhưng vẫn được ông Trịnh Ngọc Trình kể lại với sự háo hức của buổi ban đầu: Sinh ra tại Ninh Bình, 11 tuổi tôi đi làm liên lạc cho bộ đội. Vào những năm 1947, Pháp đánh ta dữ dội. Lúc ấy tôi là cậu bé liên lạc 13 tuổi. Tôi nhận nhiệm vụ chuyển công văn của Tiểu đoàn xuống Đại đội để thông báo tin chuyển quân tập kích phía sau địch. Được giao việc, tôi tức tốc lên đường. Thế nhưng tôi chẳng ngờ hôm ấy giặc phục kích địa bàn bằng một trận địa “ép chết” - trên máy bay gầm gừ, dưới tàu chiến nghênh ngang đi lại. Tôi cứ chạy trên đồng lúa nếp cao vút và bên trên giặc cứ nhả đạn xuống. Không tránh được, cánh tay tôi bị đạn vã nát. Tôi tự cầm cánh tay mình không quên nhiệm vụ dầm công văn xuống bùn và tiếp tục chạy được hơn 3km thì đến đơn vị. Nói xong tin với đại đội trưởng để đồng chí ấy điều quân thì tôi gần như lịm đi.

“Đại đội trưởng khi ấy đã cử 3 đồng chí cáng tôi đi cấp cứu. Đến khi được đưa đến một bệnh viện dã chiến thì tôi được một bác sĩ sơ cứu. Sơ cứu xong, các đồng chí lại khiêng tôi đi đến một nơi khác, nơi bác sĩ Nguyễn Trinh Cơ làm việc. Bác sĩ nói cánh tay tôi nát rồi, không thể cứu chữa được và phải cưa đi”.

Bác sĩ Nguyễn Trinh Cơ lúc ấy đã khóc ròng vì thương cậu bé Trịnh Ngọc Trình - hay “Em Ngọc”. Ông viết một bài trên báo “Vui Sống Quân Y” lấy tên là “Em Ngọc”. Trong đó có những dòng cảm động: “Lúc ấy tôi nhìn kỹ vào cáng, một thân hình nhỏ bé thu gọn vào lòng cáng, chiếc chăn màu xám phủ kín người, để lộ ra khuôn mặt đầy đặn, sáng sủa của một cậu bé khoảng 11, 12 tuổi… Tôi nói lảng, bằng một giọng cố bình tĩnh để giấu một nỗi buồn: "Khuỷu tay em đã nát, không cách gì cứu chữa được". Em Ngọc giãy giụa mạnh, những câu nói dồn dập: "Thực dân nó bắn gãy tay tôi rồi! Hu hu… Nước tôi còn đánh nhau với nó kia mà! Để tay cho tôi, để tôi đánh nó! Trong một phút, tất cả nhân viên trong phòng mổ đều ngừng tay. Người nào cũng cố nhìn ra chỗ khác. Một vài chị cứu thương quay mặt đi, lấy vạt áo thấm dòng nước mắt”.

Thương binh xung phong lên miền núi

Sau khi bị cắt một cánh tay, không được trở lại chiến trường, ông Trình được động viên đi học để về phục vụ xây dựng đất nước. Học xong ông đã xung phong lên Lai Châu công tác, ông được phân công làm Hiệu trưởng Trường Tiểu học Mường Lay. Ông Trình nhớ lại: “Tôi cùng hai thầy giáo khác cùng lên công tác ở Mường Lay (Lai Châu). Những năm đầu ở đó rất ít học sinh và xa vắng. Những đêm dài tôi và hai thầy giáo khác nằm trên lán trại chỉ nghe tiếng dế kêu mà não nề ruột gan. Thế nhưng 3 người chúng tôi bảo ban nhau vượt khó vì học trò, khi thì đi vận động học sinh đi học, khi thì lên lớp giảng bài. Vận động học sinh thời ấy muôn vàn khó khăn, thầy giáo phải bỏ lương ra mua gạo rồi đến từng nhà học trò nói nhẹ “bỏ học khổ lắm, các thầy có gạo nấu cho các em ăn rồi, các em đi học đi không cần mang gạo đi ăn đâu”.

Sau này viết về ông Trình, nhà văn Ma Văn Kháng dành những dòng viết rất đặc biệt. Đó là dòng mô tả ông Trình - thầy giáo thương binh, qua suối gặp lũ lớn, bơi một tay nhưng vẫn cõng học sinh trên lưng. Đó là thầy giáo Trình dành cả tháng lương mua gạo cho học sinh nghèo.

Sau một thời gian công tác ở Lai Châu, ông Trình được thuyên chuyển về Sơn La dạy. Hè năm 1957, ông và một nhóm thầy cô giáo ở Sơn La được về Hà Nội dự lớp “Bồi dưỡng về đường lối giáo dục cho giáo viên cốt cán của miền Bắc”. Cảm giác bồi hồi của mùa thu năm ấy, đến giờ ông Trình còn nhớ vẹn nguyên: “Sáng hôm ấy tại Trường Chu Văn An có nhiều cây phượng đỏ, chim hót líu lo. Tổ trưởng của đoàn thầy cô đến từ Sơn La có đến nhắc “hôm nay có một vị lãnh đạo cao cấp đến giảng đề nghị các đồng chí đến lớp sớm và ăn mặc chỉnh tề”. Thấy thế, tôi cũng nhanh chóng đánh răng, rửa mặt và ăn sáng để đến lớp. Khi đến nơi, tôi và nhóm bạn khác chen nhau đứng ở hàng đầu để được nhìn “vị lãnh đạo cao cấp” hay Bác Hồ đến thăm. Thấy cả nhóm xôn xao, Bác mắng: Các cháu không thấy xấu hổ à? Chỗ này dành cho phụ nữ, sao các cháu lại chen lên đây! Thấy Bác mắng, chúng tôi đều run lên và thi nhau lui xuống. Lúc ấy Bác đã tóm tay tôi lại và bảo “Cháu thì được đứng ở đây, cháu dạy ở đâu?”. Tôi bảo tôi là “Cháu dạy ở Sơn La”.

Sau buổi học hôm ấy, một người lãnh đạo đi cùng Bác Hồ đã nói trên loa phóng thanh lời yêu cầu “Đồng chí thương binh dạy ở Sơn La ở lại gặp tôi”. Sau buổi gặp ấy, ông được mời lên văn phòng B giáo dục đào tạo để nhận quyết định đặc biệt “về Hà Nội công tác”. Tin ấy ban đầu như sét đánh với ông Trình, ông dứt khoát nói với người giao nhiệm vụ: “Không tôi đang dạy ở Sơn La, tôi thích dạy chữ cho đồng bào dân tộc. Đồng bào dân tộc chăm học, hát hay… Tôi không muốn về”. Người lãnh đạo này, nghĩ ngợi một hồi lâu và quyết định nói vừa kiên quyết, vừa mềm mỏng với ông Trình: “Đồng chí là chiến sĩ quân đội nhân dân. Đồng chí có biết kỉ luật quân đội? Đồng chí về Hà Nội, đồng chí vẫn được dạy người dân tộc, Hà Nội cũng có trường dân tộc”.

Trở về Hà Nội, sau một thời gian công tác ông Trình được cử đi học tiếp ở Trường Đại học Sư phạm Hà Nội. Sau đó ông ở lại đó công tác. Sau này người ta còn biết đến ông Trình như người đã nhen lửa phong trào “3 sẵn sàng” của tuổi trẻ thời cách mạng.

Số phận gắn với miền núi…

Đến những năm sắp nghỉ hưu, có một vị lãnh đạo nói với ông Trình những trăn trở của mình: “Tôi là người lính, tôi đi trong rừng và nghe thấy các em nhỏ người dân tộc học chữ bi bô và hát bài hát “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng” tôi thấy lòng mình tươi mát, sung sướng. Tôi đi đến gần nơi các em học, các em chỉ ngồi trên bàn tre, ghế tre… Tôi thấy cái lớp học của các em không bằng một cái chuồng trâu. Tôi thấy buồn, tôi nghĩ cần thành lập một tổ chức thu hút sự đầu tư toàn diện cho miền núi. Xây cho các em nhỏ miền núi những mái trường đàng hoàng và to đẹp hơn”. Nguyện vọng của vị lãnh đạo đó được chia sẻ đến ông Trình. Thế là dù đã tuổi cao, qua rất nhiều năm tháng trách nhiệm giáo dục miền núi lại được giao vào tay ông. Năm 1990, Tổ chức Hedo (Tổ chức hỗ trợ phát triển Giáo dục - Khoa học - Y tế miền núi) ra đời, do ông Trình làm giám đốc.

Trước khi bước vào phòng của ông Trình, tôi có một thời gian lặng đi trước những bức ảnh ông Trình chụp với mọi người. Ở những bức ảnh ấy, cánh tay khuyết bị ông khéo giấu đi. Lộ ra một ông Trình cười nhân hậu và tin cậy giữa đám đông. Trên tấm bản đồ Việt Nam có đánh dấu sự phân bố của hơn 54 dân tộc anh em, đồng bào người Việt. Mỗi điểm mà Hedo và ông Trình từng đến làm việc được đánh dấu bằng những dấu chấm nhiều màu sắc. Từ điểm Hedo ở Hà Nội những đường đánh dấu được kéo đến khắp nơi. Và ở mỗi dấu chấm đó có hàng trăm con người, được hưởng lợi từ những dự án của ông Trình và tổ chức mình đã làm.

Dự án “cô đỡ thôn bản”

Là người luôn trăn trở về các vấn đề của miền núi, khi đi miền núi ông Trình phát hiện: Các sản phụ người dân tộc Mông, Dao, Tày hầu như không đến bệnh xá. Họ đẻ ở nhà. Khi trong nhà có người sắp đẻ, người đàn ông sẽ đi ra ngoài rừng, chặt một cây gỗ thật to rồi đào hố chôn cái cây ngay trước cửa nhà để người biết chuyện không vào nhà. Hành động đó giống như một hành động thông báo về dịch bệnh… Khi người phụ nữ đẻ thì chính chồng, mẹ chồng, bố mẹ đẻ hoặc bà mụ vườn sẽ là người đỡ đẻ. Họ có kinh nghiệm đỡ đẻ nhưng không có kiến thức về sức khỏe sinh sản.

Nhân một chuyến công tác với ông Đỗ Nguyên Phương (nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế) lãnh đạo này từng nhìn nhận và trăn trở: Các xã đều có một phòng sản tuy nhiên không mấy phụ nữ đến sinh đẻ. Họ cho rằng một đứa trẻ sinh ở trạm xá hay ở ngoài gia đình thì đứa trẻ thiếu tình cảm gia đình, dòng họ. Trẻ sẽ thấy cô đơn và ít gắn bó với gia đình, dòng họ. Vì những thực tế khắc nghiệt trên, nên cần những bàn tay vàng ở ngay tại thôn bản để đón những đứa trẻ ra đời là cấp thiết.

Ngồi ở văn phòng của Tổ chức Hedo hôm nay, ông Trình vui vẻ nói về kết quả mình đã thực hiện của dự án đào tạo “Cô đỡ thôn bản kiêm tình nguyện viên sức khỏe sinh sản”: “Chương trình đặt mục tiêu đào tạo cho mỗi huyện 100 cô đỡ. Hiện nay chương trình đã làm ở 8 tỉnh/16 huyện”.

Giữa mùa thu đẹp nhất này, khi lên các tỉnh miền núi phía Bắc, tôi đã trực tiếp đi gặp một số cô đỡ của dự án “Cô đỡ thôn bản” do tổ chức Hedo đào tạo. Chị Lý Thị Tùng người ở Tả Phìn (huyện Sa Pa tỉnh Lào Cai) chia sẻ: “Thấy dân mình đi đẻ khổ quá nên thầy giáo bảo đi học giúp dân bản đẻ thì mình đã đi học về. Từ đó đến nay đã được hơn 1 năm, mình đã đỡ đẻ được cho 6 gia đình ở bản”. Mỗi tháng chị Tùng được nhận 50 nghìn tiền phụ cấp nhưng chị Tùng rất vui vẻ. Bởi các sản phụ sau sinh đều nói: “May quá, có chị đi học về đỡ đẻ giúp em”. Nghe giọng kể hào hứng và hồn hậu của chị Tùng, tôi hiểu rằng “cô đỡ” này đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, nhịp cầu của ông Trịnh Ngọc Trình nối đã thành công.

Ông Trình tuổi đã 79. Tôi thấy ông ho hắng khi kể chuyện nhiều. Như một lẽ tự nhiên, tôi hỏi ông liệu đã mỏi mệt và có ý nghĩ dừng lại? Ông nhìn tôi lạ lẫm “Làm sao mà mỏi được?! Càng đi nhiều, tôi càng thấy bà con dân tộc khó khăn. Tôi muốn làm nhiều hơn nữa cho họ…”

Tĩnh Phan

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.