Ngày ba tháng ba năm nay, hai anh chị cùng đi chơi xuân ở Chùa Phong Tuyết, Trân đã thầm hỏi Phật việc nhân duyên của hai người. Quẻ thẻ viết bốn chữ "thượng thượng đại cát".
Nghe truyền Đức Phật ở đây linh thiêng vô cùng, Trân liền quyết tâm ly hôn.
Khi Hải và Trân gặp nhau, Trân nói:
- Em đã để dành một ít tiền mua được một căn nhà nhỏ. Anh cứ cho cô kia cả đứa con và căn hộ, một mình đến đây ở với em. Chúng mình cùng làm ăn buôn bán.
Hải đã đồng ý.
Hôm ấy Hải uống khá nhiều rượu, về đến nhà anh đòi vợ ly hôn. Ngay tối hôm đó, vợ anh bỏ về nhà mẹ đẻ. Các anh trai của vợ Hải biết chuyện, họ xông sang nhà, thượng cẳng chân hạ cẳng tay đánh Hải bị thương, tuyên bố sẽ tìm kẻ thứ ba thọc gậy bánh xe đánh cho nhừ tử, đốt xác ném tro xương.
Hải gọi điện cho Trân:
- Trong thời gian này đừng liên lạc với anh. Nếu bọn họ biết chuyện, sẽ chia chác hết toàn bộ tài sản anh vất vả kiếm được.
Trân cười gượng, nước mắt lưng tròng. Với kinh nghiệm trước kia, Trân phán đoán, cuộc tình này lại không kết quả. Cô đưa con đến nhà trẻ, chạy đến chùa Phong Tuyết trước kia đã từng đi chơi với Hải. Cô quì xuống, thì thầm niệm Phật:
- Tại sao Ngài lừa gạt con? Khiến con mừng không nhiều ngày nay?
Cô lại xin một quẻ, vẫn là quẻ "Thượng thượng đại cát".
Dưới cây đào sau hoàng hôn, mưa bụi lay phay, hoa đào rụng đỏ đất, rơi kín lối mòn...Trân không kìm giữ nổi đã mở máy điện thoại di động, gọi đến số máy của Hải. Anh không nhận. Cô lại gửi một tin nhắn: "Anh hãy đến gặp em, em chờ anh ở cửa chùa Phong Tuyết. Anh hãy trao hết tài sản cho cô ta, em chỉ cần anh đến một mình!".
Thời gian cứ trôi qua, trên lối đi vẫn luôn luôn không thấy người mà cô mong ngóng.
Trân quay về, việc đầu tiên là đến trại giam ly hôn với người chồng đang thụ án vì tôi trộm cắp, sau đó dẫn đứa con đến một nơi xa xôi. Còn hai mươi phút nữa máy bay mới cất cánh. Cô quay đầu nhìn lại lần cuối cùng, thở dài. Xin chào! Cô quyết định mãi mãi không bao giờ quay trở lại. Cô tắt máy điện thoại di động. Hai hôm sau cô lại thay số mới. Từ đó mất liên lạc với đời sống quá khứ.
Năm năm đã trôi qua, Trân vẫn sống độc thân, một mình mưu sự, duy trì sinh kế hai mẹ con. Mỗi độ xuân sang, Trân lại nhớ vườn hoa đào ngoài nhà chùa Phong Tuyết. Cuối cùng Trân không kìm giữ nổi, đã bay về thành phố từng sống. Trân không sao kìm được nỗi nhớ Hải. Trước cửa chùa Phong Tuyết, Trân đã gọị điện thoại di động cho Hải. Năm năm rồi số điện thoại vẫn luôn luôn thầm nhớ trong lòng cô. Quả nhiên điện thoại đã nối thông! Ở đầu bên kia, giọng Hải nghẹn ngào:
- Em đấy ư? Năm năm rồi, anh vẫn giữ nguyên số điện thoại chính là để có một ngày lại nghe thấy tiếng em...
Trân nức nở không thành tiếng:
- Ngày ấy em chờ anh ở chùa Phong Tuyết. Tại sao anh không đến...
Hải đáp:
- Hôm ấy là mười rằm tháng tư, buổi chiều, các anh vợ anh đến văn phòng anh đàm phán. Nhận được tin nhắn của em, anh ký vào biên bản vứt bỏ tài sản, rồi ra khỏi cửa lái xe đi gặp em. Cô vợ đột nhiên ngang ngược chắn trước xe. Cô ta cứ tưởng chiếc xe này cũng trong phạm vi tài sản anh bỏ đi. Anh phanh lại không kịp, chạm mạnh vô lăng húc vào tường...
- Thế rồi sao? - Trân hỏi mà thấy đau nhói trong tim.
- Sau đó anh gẫy chân, cuộc hôn nhân cũng đã cắt đứt. Khi anh chữa lành, gọi điện thoại di động cho Trân, nhưng máy đã ngắt...
Trân từ từ bước đến trước ống thăm rút một quẻ, lại vẫn là "thượng thượng đại cát". Dốc ống thăm xem từng quẻ từng quẻ, quẻ nào cũng "thượng thượng đại cát".
Trân chợt hiểu, thì ra mỗi quẻ Phật giành cho người đều là "thượng thượng đại cát". Chính Trân đã để lỡ, đã để lỡ năm năm nay, không được lại để lỡ một đời