Lilia đã nhờ em gái mua cho mình khá nhiều thứ, trong đó có những đồ không dễ kiếm. Phải tới nhiều cửa hàng. Elsa ghé vào một quán cà phê ngồi nghỉ. Lấy hộp phấn trong xắc ra, bà soi gương. Và bà nhăn mặt: Sao hôm nay trông cô kém sắc thế nhỉ, đôi mắt bị vây phủ bởi những nếp nhăn mờ, thật buồn bã và mệt mỏi.
Từ lâu bà có thói quen trang điểm lại cho tươi tỉnh mỗi khi nghĩ tới Lilia, làm ra vẻ mọi sự ở bà đều tốt đẹp cả. Sự thực thì không phải thế… Sáng nay bà đã nhận được qua bưu điện lá thư khủng khiếp đó. Thôi, đừng nghĩ tới nó, chứ không lại chẳng còn muốn làm gì nữa cả. "Đừng nghĩ, đừng nghĩ…" - bà tự nhủ thầm khi nhâm nhi những ngụm cà phê nóng giãy.
Để xua đi những tâm sự u ám, Elsa lôi từ ví ra lời nhắn của chị gái. Cũng ở trong ví, bà luôn mang theo mình một bức ảnh của Lilia. Đôi mắt huyền long lanh, sống động, lôi cuốn và bướng bỉnh… Và khuôn mặt vẫn trẻ trung như xưa, dù Lilia hơn Elsa tới 5 tuổi.
Lời nhắn của Lilia, như thường lệ, chứa đầy những yêu cầu, đòi hỏi… "Em nhớ mua cho chị đôi giày đi đêm, hai bộ váy dạ hội, áo choàng lông, lược, gương…". Lúc nào cũng thế. Nhưng Elsa không bao giờ từ chối chị gái được. Bà không biết cách làm như thế, cả ngày trước lẫn bây giờ.
Lilia có sức mạnh bí ẩn nào đó khiến cho tất cả ở xung quanh nàng, chứ không chỉ riêng em gái Elsa, đều chấp nhận làm theo mọi ý muốn dù kỳ cục đến mấy của nàng. Hơn nữa, bây giờ Lilia đang nghĩ rằng Elsa có điều kiện sống tốt hơn mình nên cô em phải chiều theo ý chị.
Nói thế cũng phải, chẳng gì thì danh chính ngôn thuận, cặp văn nhân Louis Aragon và Elsa Triolet đang danh giá chẳng kém gì Jean - Paul Satre và Simone de Beauvoir. Hai người là thành viên của vô số những viện hàn lâm và hiệp hội văn chương.
Ném tiền xuống bàn, Elsa ra khỏi quán cà phê. Phải đến đâu tiếp nhỉ? Tới nhà chị thợ may Nush để lấy bộ váy cho Lilia. Hôm nay đẹp trời nên Elsa quyết định sẽ đi bộ sang bờ tả sông
Elsa và Aragon.
Hồi ấy ở đây rất đông khách.
Chính
Elsa lấn bấn đứng lại, không hiểu tại sao mình lại tới đây. Quá khứ đã trôi qua, đã bị khóa kín, không thể nào lấy lại được nữa, nhưng tâm trí bà vẫn cứ quẩn quanh với nó…
Ngay từ bé, hai chị em Lilia và Elsa đã hay ganh tị với nhau khi cô em cứ có cảm giác như cô chị được mua con búp bê lớn hơn, đẹp hơn… Lilia thì có cái váy rèm đăng ten, còn Elsa chỉ được mặc cái váy có thêu hoa thôi vì cô còn bé…
Cha của họ, luật sư Uri Kagan của thành Moskva, gọi Lilia là Bé Xinh, và chỉ gọi Elsa là Bé Bụ… Lilia ngay từ tuổi 12 đã có vô khối người hâm mộ: ngay danh ca Shaliapin cũng bị nhan sắc của cô chinh phục và mời nàng vào ngồi trong lô dành riêng cho ông xem hát; người chú ruột (!) cũng muốn cầu hôn nàng, còn ông thầy dạy nhạc Grisha đã dọa tự tử nếu không được Lilia yêu.
Osip Brik, người chồng tương lai của Lilia, đã phải lòng nàng từ khi nàng mới 13 tuổi. Elsa ngay từ bé đã học hành chăm chỉ, làm việc gì cũng tới nơi tới chốn, còn Lilia thì chỉ học dở dang cả khoa kiến trúc lẫn khóa ballet và sau đó, cũng bỏ dở lớp học điêu khắc… Chính Elsa đã tốt nghiệp trung học với bằng xuất sắc và cả khoa kiến trúc nữa. Nhưng cô em lại không có mấy thành tựu trên tình trường. Bạn bè của gia đình chủ yếu chỉ phải lòng cô chị Lilia thôi…
Elsa lập bập đi trên đường
…Elsa chỉ giật mình thoát khỏi ký ức khi đứng bấm chuông nhà bà thợ may. Hai bộ váy dạ hội đã được may xong, thật đẹp… "Ở Moskva thì đi đâu được mà mặc những bộ váy như thế?" - Elsa nghĩ thầm.
- Ông Aragon thế nào rồi? - bà thợ may hỏi.
- Tuyệt. Đang ngồi ở nhà và hùng hục viết.
- Ông bà thật là một cặp đôi văn học tuyệt vời, tôi rất khâm phục! - bà thợ may nói cũng nhanh như tốc độ cái máy của bà. - Từ lâu tôi đã muốn hỏi, cái họ Triolet là ở đâu ra vậy? Hay đó chỉ là bút danh?
Không mấy thích thú với sự tò mò của bà thợ may, Elsa miễn cưỡng đáp:
- Đó không phải là bút danh. Đó là họ người chồng đầu tiên của tôi.
- Thế ra bà đã từng lấy chồng trước khi lấy ông
Rời khỏi nhà bà thợ may, Elsa nghĩ thầm: thật may là ở
Elsa đã làm quen với Andre Triolet, thành viên phái bộ quân sự Pháp, một bậc tu mi điển trai, thanh lịch và rất biết cách chiều chuộng phụ nữ, ở Moskva. Một cách tình cờ. Trước đó, Elsa chưa bao giờ được tiếp xúc với những trang nam nhi như thế: những người ở quanh đã không còn thói quen hôn tay phụ nữ…
Andre đã phải lòng Elsa ngay từ cái nhìn đầu tiên. Và ngỏ lời cầu hôn ngay. Elsa đã phân vân. Từ lâu cô gái đã quen với môi trường của chị Lilia, nơi toàn là các văn nghệ sĩ. Và vì thế, Elsa cũng đã quen nghĩ rằng, nếu lấy chồng thì sẽ lấy một văn nghệ sĩ nào đó.
Đầu năm 1918, Elsa đã mời Andre đến chơi dạ tiệc "cây thông vị lai" mà chị gái Lilia tổ chức cùng bạn bè. Cô muốn xem cách những người này đón nhận Andre như thế nào. Từng được giáo dục một cách chu đáo, chàng trai Pháp không để lộ ra sự kinh ngạc khi nhìn thấy cây thông sặc sỡ được treo ngược từ trần nhà xuống dưới, những bức tường lót khăn trải giường trắng toát và đám người ăn vận kỳ cục: thi sĩ Mayakovski với cái quấn cổ đỏ chót, nhà phê bình văn học Shklovski mặc cái áo lính thủy, còn thi sĩ Khlevbnikov vận cái áo choàng bác sĩ, còn một trong những "sáng lập viên" của chủ nghĩa vị lai Nga Daivd Burlyukov thì khoác lên mình thứ đồ chẳng giống ai và cũng không biết gọi tên là gì... Andre Triolet ngay lập tức được gọi đùa bằng cái tên Nga Andrey Petrovich. Đám thanh niên cười đùa, cụng ly, đọc thơ... Và rồi "chú Volodia", như cách mà Elsa thích gọi Mayakovski, đứng lên to giọng:
"Ơi lữ khách!
Đây có phải là phố Zhukovski?
Anh ta nhìn
Như trẻ nhìn hài cốt...
Nàng - Mayakovski suốt cả nghìn năm:
Chàng đã tự sát bên cửa nhà người yêu quý...".
Những câu thơ này đối với Elsa như giọt nước tràn ly. Phải rời khỏi Lilia thôi, phải rời khỏi đôi mắt Mayakovski đang say đắm ngắm Lilia chứ không phải cô, rời khỏi cuộc chơi này mà cô không phải là tâm điểm... "Em đồng ý trở thành vợ anh!" - ngay trong đêm đó cô đã nói với "Andrey Petrovich", người cũng đang muốn mau mau chóng chóng đưa ý trung nhân ra khỏi đất nước lạ lẫm và nhiều biến cố này.
Cả Lilia, cả "chú Volodia" lẫn mẹ của Elsa đều không hiểu vì sao mà cô lại vội vàng rời bỏ nước Nga đến thế. Nhờ những mối quan hệ bí ẩn của Osip Brik nên các thủ tục cho phép Elsa xuất ngoại theo chồng đã được nhanh chóng giải quyết. Và thế là ngày 4/7/1918, Lilia đã đứng cô đơn trên bến cảng Petrograd vẫy tay từ biệt mẹ và em gái đang ở trên boong con tàu Ingermanlandia rời sang châu Âu,...
Tới Paris rồi, sống làm vợ bên cạnh một người đàn ông xa lạ với mình về mọi mặt, Elsa bỗng thấy kinh hãi về những gì mình đã làm. Nhưng con đường quay lại đã không còn nữa: căn hộ của họ ở Moskva đã có chủ mới. Mẹ cô, vì không muốn mang tiếng ăn bám vào ông con rể Pháp và cô con gái út, đã sang
"Chúng ta phải chia tay thôi, em không thể chịu hơn được nữa..." - cuối cùng Elsa cũng đành lên tiếng. Andre lịch thiệp cấp cho vợ một khoản tiền trợ cấp hàng tháng và trả lại tự do cho cô như cho một chú chim non. Cô phải làm gì tiếp theo? Lúc đó cô không có nhà, không có của hồi môn, không có người thân thích giữa một
"Nhưng bây giờ thì ta cũng có gì nào?" - Elsa mỉm cười cay đắng khi trên đường đi tới cửa hiệu Guerlain để kịp mua cho Lilia những lọ nước hoa mà nàng yêu thích. Lá thư đểu giả mà bà vừa nhận được buổi sáng bỗng lại trở về ám ảnh, khiến bà cảm thấy đau đớn và nhục nhã ê chề.
Nancy Cunard.
Nhưng mỗi khi đi qua nơi này, không thể nào không rơi vào vòng ôm chặt của ký ức. Biết bao nhiêu kỷ niệm gắn liền với khách sạn
Elsa đã không nói gì với cả mẹ lẫn chị gái về việc cô li dị chồng. Lòng tự ái đã không cho phép. Và cô đã dọn về thuê căn phòng bé tin hin trên tầng hai của khách sạn này, nơi chỉ có độc một cái giường hẹp, một cái bàn gỗ xập xệ... Cả khách sạn chỉ có một phòng tắm chung ở tầng một.
Chỗ này rất gần với các quán cà phê Rotonde và Coupole từng rất được ưa chuộng trước chiến tranh của khu Montparnasse, nơi lui tới thường xuyên của giới văn nghệ sĩ
Qua người họa sĩ quen biết Fernand Leger, Elsa đã định hòa nhập với môi trường này nhưng cô rất khó chịu với cái cách sống chỉ quan tâm tới những khoảnh khắc hiện tại tức thì và không lo lắng chút nào tới một giờ sau, chứ đừng nói gì tới tương lai lâu dài của giới nghệ sĩ Montparnasse.
Vì cô rất muốn tìm thấy ở đó một tâm hồn đồng điệu và một chỗ dựa hay bến đỗ bền lâu. Nhưng nào có được! Có nghĩa lý gì đâu việc họa sĩ Marcel Duchamp trong lúc tối nay đã rót rượu cognac cho cô và cài vào ngực áo cô bông hoa giấy một cách đầy ý nhị. "Em đúng là nữ thần!" - anh cứ lẩm bẩm như thế cho tới lúc say mèm rồi cầm tay cô lôi đi: "Không nên phí thời gian, lên phòng em luôn đi".
Sáng hôm sau, anh chẳng còn nhớ gì nữa và lại nói những câu tương tự với cô bán hoa rong ngoài phố hay một cô sinh viên nào đó... Mà nghệ sĩ nào ở
Thỉnh thoảng Mayakovski lại sang
Tức là làm tất cả những việc mà giờ cô phải làm cho chị gái mình. Là một thi sĩ chỉ quan tâm tới thế giới nội tâm đầy phức tạp và biến động của cá nhân mình, Mayakovski đã không nhận ra sự cô đơn khắc khoải và hoàn cảnh sống khốn cùng của Elsa...
Elsa chợt sững lại. Bà không muốn nhưng đôi chân cứ đi tới quán cà phê Coupole. Không sao, đi lối này cũng có thể tới được Guerlain. Tại sao bà lại cần khuấy lại quá khứ vào đúng ngày hôm nay nhỉ! Chẳng lẽ bà còn đang chưa đủ đau đớn ư!
... Năm 1928, khi Elsa ở tuổi 32 "đã toan về già", qua tường kính của quán cà phê này, Elsa lần đầu tiên nhìn thấy
Ông được đánh giá là thi sĩ tài năng nhất của dòng siêu thực. Hai người được giới thiệu với nhau qua một người quen chung tình cờ có mặt tại đó. Sau "chú Volodia", đây là người đàn ông thứ hai có thể tạo ra ấn tượng mạnh mẽ như thế với Elsa.
Và thế là có một lần cô đã quả quyết với bản thân mình rằng, đó chính là người đàn ông mà thực sự cô mơ ước. Một thi sĩ hiển nhiên là tài năng, một thi sĩ hiển nhiên là đẹp trai, một thi sĩ hiển nhiên là lừng lẫy. Nói chung, không hề thua kém chút nào so với chàng thi sĩ của Lilia.
Nhưng khi đó Elsa đã biết gì về người quen mới này? Thực sự là không biết điều gì đáng kể cả. Có thể
Một thời gian sau Elsa đã hào hứng viết thư báo cho chị gái Lilia rằng cô đang chung sống hạnh phúc cùng
Ông thích kể cho cô về bản thân ông với những tình tiết đầy kịch tính, làm đau xé tâm can. "Xưng tội để nhẹ lòng đi", như cách
Cô gái bán hoa này đúng kỳ đúng hạn đã sinh hạ cậu bé Louis. Ông sếp sở cẩm đã chọn cái họ
Trong cả tuổi thơ, cậu bé đã bị nhồi nhét huyền thoại rằng cha mẹ cậu đã mất trong một tai nạn xe hơi. Mãi cho tới trước ngày Louis Aragon, lúc này đã là một sinh viên y khoa, chuẩn bị ra chiến trường của thế chiến thứ nhất, người "chị gái" Marguerite Toucas mới quyết định thú nhận rằng chính bà là mẹ đẻ của nhà thơ tương lai.
Một điều lạ lùng là trước đó, Marguerite đã không hề quan tâm gì tới cuộc sống của "em trai", còn Louis lại rất âm thầm thần tượng "chị gái" và đã uổng công mong "chị gái" để ý tới mình. Chính từ cảnh ngộ tuổi thơ oái oăm đấy nên ở Aragon đã hình thành thói quen "cố đấm ăn xôi" để có tình cảm của những người mà về bản chất không bao giờ biết đền đáp lại và dửng dưng với những ai thực sự yêu ông. Thế nhưng, thật tiếc là Elsa đã hiểu ra điều này quá muộn...
Tới thời điểm quen biết với Elsa,
Nhan sắc của
Chỉ hai tháng truớc khi làm quen với
"Anh không thể giáp mặt cô ta, đau mắt lắm" -
Thế nhưng ông cứ ngồi trơ ra. Ông có vẻ như sẵn sàng ngồi như thế tới sáng, một khi còn
Và thế là xảy ra ẩu đả giữa hai người. Những thân hữu của họ như Duchamp, Tristan Tzara hay Pablo Picasso đều đã say bí tỉ rồi nên chẳng có ai can hai người cả.
Và bất ngờ
Đúng là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Cũng những lời tương tự như thế Elsa đã từng phải nghe cô chị Lilia nói trước kia ở thành
Hơn thế nữa, chính Lilia đã liên tục xúi Mayakovski "làm mới cảm xúc" và tự tìm cho thi sĩ những người con gái thích hợp. Dù Elsa có như thế nào thì cô cũng không thể làm như thế được: cô đau đớn khi thấy người đàn ông mà mình yêu quý lang chạ cùng những người phụ nữ khác. Cô chỉ muốn có một gia đình bình thường, có con với người đàn ông chỉ thuộc về một mình cô. Nhưng thà cô phải cắn đứt lưỡi hơn là thú nhận với
Elsa đã bấm bụng đi cùng với
Tuy nhiên, trong thư gửi cho Lilia, Elsa không bao giờ nhắc tới những bất đồng với
Và tại căn hộ trong ngõ
Trở về
Tại cửa hiệu Guerlain, Elsa đã xếp hàng mua được nước hoa xịn cho chị gái. Cần phải mua quà gì đó cho nhà văn Vasia Katanian, người chồng hiện tại của Lilia. Elsa rất có cảm tình với ông này. Lilia không thể sống thiếu đàn ông một phút. Đã mười năm nay nàng cứ thắc mắc với Elsa rằng, tại sao Elsa và
Mãi tới ngày 28/2/1939, hai người mới cưới nhau, khi bóng ma của chiến tranh thế giới thứ hai đã tới ngày một gần hơn... Chỉ ở thời điểm đó,
Hai vợ chồng đã cùng nhau trải qua những ngày tháng gian nan nguy hiểm trong thế chiến thứ hai. Họ đã cùng nhau tham gia phong trào kháng chiến. Nhiều bạn bè thân hữu của họ đã bị bọn phát xít xử tử hình nhưng họ đã sống sót.
Chiến tranh kết thúc, trở lại Paris, tháng 7/1945, người vợ của Aragon nhận được tin: Nữ văn sĩ Elsa Triole cho tới lúc đó còn rất ít người biết tới, mới chỉ vài năm trước cố gắng viết bằng tiếng Pháp, đã được trao giải thưởng văn học danh giá Goncourt nhờ tiểu thuyết sáng tác trong chiến tranh "Vì làm hỏng vải nên bị phạt 200 quan". Ban giám khảo đã lựa chọn bà và bỏ qua rất nhiều nhà văn lừng lẫy đương thời, thậm chí bỏ qua cả
Elsa thở dài. Nói thì cũng không tiện nhưng Elsa đã cảm thấy mãn nguyện nhất khi nhận được lời chúc mừng từ Lilia. Lần đầu tiên người chị gái không có thái độ bề trên đối với cô...
Nhìn đồng hồ, Elsa giật mình: Đãä muộn rồi, phải tới ngay Đại sứ quán Liên Xô ở
Đó là lá thư chứa đựng những thông tin xấu xa mà bà vừa nhận được sáng nay. Lá thư nặc danh, trong đó có vẽ hình hai người đàn ông trần trụi quấn lấy nhau. Một trong hai người đó là Louis Aragon, người kia mang gương mặt nhang nhác như một loạt những danh nhân đương thời thân hữu của gia đình cô...
Elsa biết đó là sự thật. Nhưng bà cũng biết là bà sẽ không làm gì để thay đổi mối quan hệ gia đình hiện có. Đã muộn quá rồi. Mấy chục năm chung sống, đã cùng nhau trải qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc đời, bây giờ đã muộn để chia tay... Chấp nhận mọi sự như thực có, đó có lẽ là cách làm anh minh nhất trong tình thế hiện nay... Đôi mắt mở to, đôi mắt mà