Hoa rừng phai sắc

Thời gian càng trôi đi thì Chọi càng thêm lo lắng. Đầu Chọi muốn nổ tung. Chỉ còn vài tiếng nữa là đến sáng ngày. Nếu không có tám mươi sáu triệu nạp vào app thì sẽ mất trắng hai tỷ. Đồng nghĩa với việc mất trắng cơ ngơi bố mẹ để lại cho hai vợ chồng, có khi còn mất cả việc ở trường. Rồi đây cả nhà ở đâu? Sống ra làm sao

Đêm đã về khuya, bản Lự chìm vào tĩnh mịch. Muông thú trong khu rừng cấm đang say giấc. Chỉ còn con suối Nậm Hoa thức. Dòng suối trong mát quanh năm suốt tháng miệt mài chảy róc rách qua rừng cấm phía đầu bản. Chọi cời than trong gian bếp bên trái ngôi nhà sàn ba gian bố chồng cô dựng cho ngay trong khu vườn của bố mẹ.

Vừa cời than, Chọi vừa lầm bầm: "Giá mình cũng ngủ được một lát cho nhẹ đầu. Mất nhà, mất việc đến nơi rồi, Sọn ơi!". Chọi nhìn hòn than đỏ rực trong bếp mà ước gì cuộc đời mình cũng như hòn than kia. Cháy hết mình hồng hào, đẹp đẽ, rực rỡ để rồi đến khi lụi tàn cũng không còn gì vương vấn. Bên kia, mấy gian nhà vẫn im lìm, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ của ba bố con Sọn. Gió lùa vào qua kẽ hở các tấm ván thưng làm mấy tấm rèm rido con công quây gian ngủ dật dờ như ma ngày múa.

Thời gian càng trôi đi thì Chọi càng thêm lo lắng. Đầu Chọi muốn nổ tung. Chỉ còn vài tiếng nữa là đến sáng ngày. Nếu không có tám mươi sáu triệu nạp vào app thì sẽ mất trắng hai tỷ. Đồng nghĩa với việc mất trắng cơ ngơi bố mẹ để lại cho hai vợ chồng, có khi còn mất cả việc ở trường. Rồi đây cả nhà ở đâu? Sống ra làm sao? Bao nhiêu câu hỏi, bao nhiêu ý nghĩ vẩn vơ lùa vào đầu Chọi. Lúc tối, Chọi đã lục trong chiếc ben (*) để dưới đuôi giường tìm cái sổ đỏ để mang ra thị trấn cắm lấy tiền gửi app. Đang lục lọi chiếc ben thì Pín - cô em chồng, cũng là cô bạn thân từ thuở tắm truồng ngoài suối với Chọi chạy xồng xộc vào, mắng chị như tát nước vào mặt: "Tôi mang về bên nhà tôi rồi. Chị không có cơ hội mang sổ đỏ của anh trai tôi ra khỏi nhà đâu!".

Bực bội vì sự can thiệp thô bạo của Pín. Bực cả Sọn, chỉ vì anh ta quá chậm chạp, nhu mì làm khổ vợ con. Nếu Sọn nhanh nhẹn, hoạt bát như chồng Pín thì Chọi đâu phải khổ sở thế này. Không nhịn được, Chọi đứng bật dậy, mắng Pín: "Cô đừng có láo. Việc nhà tôi, ai đã mướn cô tham gia". Pín vênh mặt nói lớn: "Tôi không tham gia để cho chị phá nát nhà này à?".

Hoa rừng phai sắc -0
Minh họa: Lê Tâm

Rồi Pín đổi sang giọng đầy giễu cợt: "Tôi tưởng chị giỏi giang lắm cơ mà". "Tại anh cô... Hèn". "Im! Im hết đi! Phải, lỗi tại tôi! Tại tôi!". Sọn quát lớn làm đứa con nhỏ đang ngồi trong lòng bố giật mình khóc thét. Quay sang em gái, Sọn dịu giọng: "Pín về đi! Anh xin cô đấy! Cô về lo việc nhà cô. Cô làm quá lên, chị quẫn trí lại khổ anh và các cháu".

Pín phụng phịu: "Anh cứ thế, bảo sao...". Quay về phía chị dâu, Pín gằn giọng chì chiết: "Mới hôm qua chị còn mạnh miệng mắng tôi: Cô thì biết gì. Cô không đủ gan như chị đâu. Ngồi đấy mà xem chị đổi đời cho anh trai và cháu cô. Giờ chị đã sáng mắt ra chưa?". Chưa dứt lời, Pín đã quày quả bước xuống từng bậc thang gỗ mòn vẹt.

Con gà trong chuồng te te gáy sáng. Chọi giật mình thon thót. Thế này thì chết thật rồi. Chỉ còn nước cuối cùng, đợi trời sáng tỏ, Pín lên trường dạy học, Chọi sẽ sang nhà cầu cứu chú Ngần.

Ngót bảy giờ, Sọn cho hai con ăn sáng rồi đưa chúng tới lớp. Nhà chỉ còn mình Chọi nằm im thin thít trong buồng. Chọi liên tục trở mình và liên tục mở điện thoại xem giờ. Ngoài kia, giọt sương trên mái hiên rơi đánh bộp xuống tàu lá chuối. Dưới mặt đất, sương đang bị mặt trời xua tan. Từng tán cây rừng, ngọn cỏ lộ ra mỗi lúc một rõ hơn. Chọi vùng dậy, đi về phía bếp, cúi xuống xô, múc một ca nước rửa quàng cái mặt rồi hấp tấp xuống sàn.

Hai ngày nay, Chọi không đến lớp. Chắc Pín trông cả lớp của Chọi và lớp của cô ấy. Nếu không kiếm ra tiền thì để nộp vào app thì làm sao Chọi yên tâm đi dạy học được. Đôi chân đưa Chọi đến nhà Ngần Pín. Lúc bé, Ngần là bạn thân của Sọn. Ngần to khỏe, nhanh nhẹn và đẹp trai. Ngày ấy, khi bố mẹ đi rừng, Sọn phải ở nhà trông em Pín. Chọi đến chơi cùng Pín, Sọn cũng ở nhà Pín chơi với Ngần. Thế là cả Sọn và Ngần cùng hai em nô đùa dưới sàn nhà.

Chán chê, chúng rủ nhau trèo cây hái quả đào, mận ăn; xong, lại rủ nhau ra suối nghịch nước, cát. Ngần thường xuyên phải đi ra mó xách nước về cho mẹ nấu cơm. Cả nhóm theo Ngần, có mỗi can nước bốn đứa thay nhau xách hoặc chúng xâu cái gậy vào chỗ tay cầm, khiêng về. Ngần hay xúi Pín và Chọi bắt nạt Sọn, thế nên, cả quãng đường, Sọn phải xách nhiều nhất. Hôm nào không phải xách nước thì Sọn phải làm ngựa cho ba đứa lần lượt trèo lên lưng nhong nhong ngựa ô về bản.

Lớn lên, Chọi thầm thương trộm nhớ Ngần mà Ngần dửng dưng. Ngần thương Pín. Chọi buồn như con hoẵng con nai trong rừng không tìm thấy dòng nước mát. Phải nói thế nào để Ngần thương Chọi. Phải làm gì để Pín nhường Ngần cho Chọi? Chọi không biết làm gì nên đành im lặng.

Ngày Chọi và Pín cùng nhận được giấy báo nhập học của Trường Đại học Sư phạm mầm non, Ngần bế thốc Pín lên quay vòng vòng trước mặt Chọi và Sọn. Chọi ôm mặt chạy ra mó nước, nơi ngày thơ bé cả bọn vẫn ngồi chơi trên bờ đá mà người dân bản đắp, kè hằng năm ngăn dòng giữ nước.

Chọi khóc rưng rức. Nước mắt Chọi hòa vào dòng suối thanh mát. Sọn chạy theo dỗ dành làm sao Chọi cũng không nín. Chọi khóc từ khi ông mặt trời đỏ lửng treo mình vắt vẻo trên đỉnh núi hắt ánh nắng đỏ quạch xuống dòng suối nhỏ đến khi mặt trời lặn sâu vào trong núi. Tóc và vai Chọi ướt đẫm sương đêm mà Sọn vẫn kiên trì ở bên an ủi. Chọi khóc cho đến khi trăng lên đỉnh đầu, rơi xuống dòng suối. Con suối Nậm Hoa óng ánh như ai thả xuống đó trăm nghìn nắm bạc lẻ; đàn cá nô đùa tung tăng đớp bạc thì Chọi gục đầu trên vai Sọn thiếp đi.

Lúc ấy, trong mắt Sọn, Chọi đẹp như đóa hoa rừng lung linh khoe sắc thắm giữa nắng xuân, còn Sọn như con ong bướm say đắm hương sắc đóa hoa rừng. Sọn thương Chọi như cây trong rừng, như nước dưới suối quanh năm ào ạt chảy không ngừng. Sọn làm mọi việc bù đắp cho nỗi buồn của Chọi. Dù biết Sọn thương Chọi hết lòng nhưng hễ nhìn thấy cái bóng dáng chắc khỏe như cây sa mu trên rừng của Ngần, Chọi không thể không xao lòng.

Vừa bước đến cửa, Chọi nghe trong nhà tiếng ông Hặc, bố của Ngần nói oang oang: "Vài ngày nữa là đến lễ Căm Nung (tiếng Lự nghĩa là cúng rừng), con trai ta với thằng Phắt, thằng Xeng, thằng Ún được bản Lự chọn làm thầy phụ lễ là ta vui cái bụng lắm đấy. Con nhớ kiêng cữ, giữ gìn sức khỏe để buổi lễ diễn ra suôn sẻ, Ngần à!".

"Bố cứ an tâm. Từ hôm con được bà con đề cử là người bốc nhúm gạo. Con lại may mắn bốc được số gạo hạt chẵn lớn nhất là con đã tự biết phải làm gì để giữ gìn cái thiêng liêng của buổi lễ". Ông Hặc cười khà khà: "Bố cũng biết là con hiểu. Con như cây gỗ lớn trong rừng thiêng, khỏe mạnh rắn rỏi cho buổi lễ Căm Nung tốt đẹp; cho mưa thuận gió hòa để con ma rừng không quấy phá bà con ta. Nhà nhà trong bản ta no đủ".

Nghe đến đây, Chọi lao vào quỳ sụp trước mặt ông Hặc và Ngần, vái lia lịa: "Con lạy ông cứu con! Lạy chú cứu chị! Người trong một bản, một nhà không cứu nhau trước khi lễ Căm Nung diễn ra thì làm sao buổi lễ ứng nghiệm thiêng được. Trong bản còn người khốn khó, con ma rừng không chịu đi đâu". Ông Hặc tái mặt, chỉ tay vào mặt Chọi, quát lớn: "Hỗn láo, về ngay! Tự làm tự chịu".

"Chị lạy chú! Chị biết nhà chú có vàng đong bằng ca! Chồng chị không có tài buôn sâm, buôn trâu như chú nên chị mới ra nông nỗi này. Chú nể tình người nhà mà cứu chị". "Chị cần bao nhiêu?". "Tám trăm triệu. Tối chị có hai tỷ, chị trả chú cả gốc và lãi không thiếu một ngàn". Nghe đến đây, ông Hặc gạt đi: "Cô đừng có lừa đảo. Tiền không dễ kiếm thế đâu. Về ngay! Con tôi không họ hàng gì với cô cả".

"Ông ơi, cháu đang làm ăn lớn nhưng thiếu vốn. Ông cho cháu vay, chiều cháu có ngay tiền tỷ. Từ ngày mai, cháu không đi dạy trẻ nữa, ở nhà chơi mỗi ngày cháu cũng có triệu bạc đút túi. Chả mấy chốc cháu giàu như nhà ông. Hề... hề...". "Cút ngay! Tiền của tôi ki cóp cả năm trời, trưa hôm qua chỉ có cô động vào điện thoại tôi mà hơn trăm triệu để dành chữa bệnh cho con đã bốc hơi. Giờ cô lại định lừa cả em tôi nữa à?".

Sọn ở đâu xộc vào cắt đứt tiếng cười dài dại của Chọi. Chọi chồm lên vồ lấy vai chồng như con hổ cái đói ăn: "Anh là đồ hèn! Anh để vợ con anh nheo nhóc khổ sở đến bao giờ? Thời nào rồi mà anh còn ôm khư khư tiền trong tài khoản. Nó sẽ trượt giá. Trượt giá. Anh hiểu chưa? Ngày mai, tôi sẽ trả anh gấp đôi số tiền hôm qua tôi mượn tạm".

Chuông điện thoại reo vang. Sọn gạt nút xanh: "Anh đây, cậu ở bên đó công việc thế nào?". "Em vẫn bình thường. Anh chị có việc lớn mà không báo cho em biết sớm. Hôm qua chị gọi em, bảo chuyển cho chị mượn nóng bảy sáu triệu. Em đang bận giải quyết việc công ty nên chỉ kịp chuyển tiền mà chưa hỏi anh chị có việc gì. Hay, cháu lại vào viện?".

"Ôi thôi thôi, giời ơi là đất! Con này nó rút ruột anh, trộm hết tiền anh để dành chữa bệnh cho cháu cậu. Nó vay mượn tứ tung bạn bè, đồng nghiệp. Bây giờ nó đang van lạy chồng Pín cứu nó đây. Cậu ơi là cậu! Nó lừa cả nhà rồi! Nó cướp đường sống của con nó! Nó giết cả anh rồi!". Giọng nói bên kia run rẩy: "Anh... anh ơi... tiền hàng của công ty! Em chết mất!".

Điện thoại của Sọn tắt phụt, anh ngồi phịch xuống sàn nhà vò đầu. Ngẩng lên, anh nhìn Chọi bằng con mắt nảy lửa. Anh thấy Chọi giờ giống như bông hoa dại bị thả trôi theo con nước lũ tả tơi, nhàu nhĩ. Đâu rồi cô giáo Chọi đẹp như đóa hoa rừng trong nắng xuân ngày nào.

Bản Lự của Chọi ngày ấy còn heo hút lắm. Cả một vùng quê nhìn đâu cũng chỉ thấy núi và rừng. Gần chục năm trở lại đây, cuộc cách mạng 4.0 ập đến. Ban đầu là xe máy, điện thắp sáng, nồi cơm, quạt điện..., máy xay xát, rồi đến nhà xây, ô tô. Vài năm gần đây là internet về bản. Từ đứa trẻ đến các ông bà già đều sử dụng thành thạo điện thoại thông minh.

Đám thanh niên choai choai cũng học theo người lớn tự ý lấy xe máy của bố mẹ phóng vèo vèo, rú ga ầm ầm. Nhà nhà mở tivi, loa đài, hát karaoke... huyên náo. Bao nhiêu âm thanh của núi rừng, vốn tồn tại từ bao đời nay giờ bị lấn át. Tiếng con suối róc rách chảy, con chim rừng chuyền cành hót líu lo mỗi sớm mai, từng đàn cò trắng phau bay trên bầu trời xanh thẳm; mùi con dúi, con cầy, con rắn,... trước kia Chọi quen thuộc lắm, giờ còn hay không Chọi cũng không biết nữa.

Cả tháng nay, mắt Chọi không rời chiếc điện thoại. Ăn nhìn vào điện thoại, ngủ cũng để điện thoại cạnh mình. Hễ có tiếng tinh... tinh... thì đang làm gì Chọi cũng bỏ, vồ lấy đọc, nghe, bấm, nhắn... Cả lúc thức và khi ngủ, Chọi luôn ôm mộng tiền tỷ, đổi đời trong chốc lát, lên xe xuống phố. Việc nhẹ, lương cao, thậm chí rất cao. Chọi sẽ bỏ nghề cô nuôi dạy trẻ mà trước đây Chọi và Pín cùng nhau mơ ước.

"Không ai chịu cứu tôi, tôi đi chết cho mọi người vừa lòng". Chọi đứng phắt dậy, chân giậm bình bịch xuống sàn gỗ bóng loáng nhà ông Hặc. Rồi, hậm hực nện những bước chân nặng trịch như muốn làm sập bậc thang bằng đôi chân bé nhỏ của mình. Xuống đến gầm sàn, đi qua chiếc Pord của Ngần, Chọi đấm cái đèn đánh rụp. Cái vỏ đèn rung lên tiếng cười khô khốc của thứ nhựa cứng như lời giễu nhạo bàn tay kẻ thô bạo vừa đấm nó. Chọi đưa tay trái xoa tay phải cho bớt đau, miệng lẩm bẩm: Các người không ai chịu tin tôi. Hừ! từ giờ đến tối, tôi mà có được hai tỷ thì các người biết tay tôi. Lúc ấy, để xem các người còn mắng tôi được nữa không.

Chợt Chọi thấy bàn chân đau rát. Hóa ra, lúc rời khỏi bậc thang cuối cùng ở cầu thang nhà Ngần, Chọi quên xỏ dép. Rõ bực mình. Giàu nứt đố đổ vách, sàn gỗ bóng loáng, dép không được đi vào nhà như kiểu các nhà trên phố. Vậy mà keo kiệt cả với chị vợ. Ngày còn bé, cả ngày Chọi đi chân đất, chạy nhảy tứ tung, trèo cây hái quả thoăn thoắt, có biết đau là gì. Bây giờ, đi đất có quãng ngắn mà chân đau rát rạt. Chọi định quay lại nhà Ngần lấy dép thì âm thanh rè rè từ cái loa trên cột điện phát ra khiến Chọi phải dừng lại ngỏng tai nghe: "Alo, alo!" - Giọng anh Phà - trưởng bản, rõ ràng, rành rọt từng lời: "Alo, Alo! Mời bà con tối nay đúng tám giờ có mặt tại nhà văn hóa bản Hoa họp nghe phân công nhiệm vụ lễ cúng Căm Nung! Alo! Alo!".

Tai Chọi ù đi. Nếu như trước kia, đến mùa lễ hội Căm Nung thì Chọi cũng như bao người dân ở đây đều hân hoan chờ đón. Ngày lễ, mỗi nhà một người trai tráng khỏe mạnh vào rừng làm lễ cùng thầy cúng cảm tạ đất trời, thần linh và đấng siêu nhiên đã bảo vệ người dân tránh điều tai ương, bảo vệ mùa màng, đem cuộc sống ấm no, yên bình cho mọi nhà. Cúng xong, họ liên hoan ngay tại rừng để thể hiện tình đoàn kết gắn bó giữa dân bản với rừng thiêng.

Ngày cúng Căm Nung nhiều điều kiêng cữ được thực hiện nghiêm ngặt. Nào thì cả bản không ai được làm bất cứ việc gì. Không được chặt cây, hái quả; không được chẻ củi, rào vườn. Trẻ con, phụ nữ không được vào rừng thiêng, chỉ được ở nhà chờ đợi đàn ông mang lễ vật từ rừng về. Mùa lễ Căm Nung nào, Chọi cũng nghe người già nhắc đi nhắc lại con cháu thực hiện luật lệ của bản đến thuộc lòng. Ai vi phạm sẽ bị trừng phạt. Người lạ không biết luật, lỡ đi vào bản thì coi như phạm luật làm cho cái lễ mất thiêng nên bị bắt phạt và bản phải làm lễ lại từ đầu.

Dù không được vào rừng thiêng cúng thần rừng nhưng Chọi cũng biết trong rừng thầy cúng và đàn ông trai tráng lễ nạp ra sao. Năm nào, buổi liên hoan trong rừng cũng sẽ kết thúc vào lúc xế chiều. Lúc ấy, những người đàn ông đã say khướt, họ đi chân nọ đá chân kia nhưng tay vẫn khư khư giữ bọc lộc mang về cho mẹ, vợ và con nhỏ của họ. Sau lễ là hội. Hội thì vui lắm. Thanh, thiếu niên ra bãi đất trống đầu bản chơi đẩy gậy, kéo co... cánh đàn ông đi cà kheo, chơi chọi trâu... đến khuya, tiếng trống múa leo bo (điệu múa đặc trưng của dân tộc Lự ở Lai Châu) nổi lên rộn rã, tiếng sáo mẹ sáo con réo rắt vang khắp bản Lự.

Những năm gần đây, kinh tế bản phát triển, các lễ hội trước kia bị lãng quên được Đảng và chính quyền cho phục dựng. Mỗi mùa Căm Nung đến, cả bản rộn ràng trước đó cả tháng. Nghe nói, năm nay được mùa, bản làm lễ to lắm. Vậy mà, Chọi không có tâm trạng vui. Ngày mai ra sao, Chọi còn không biết thì còn thiết tha gì lễ với hội. Nhiều lúc Chọi thấy buồn về chính mình. Giá như Chọi sử dụng mạng internet thông minh hơn, tỉnh táo hơn thì giờ không phải chạy theo app. Chưa biết có thoát nghèo như Thắng Hà Nội nói không, chỉ biết giờ điêu đứng quá.

Giá như không có cái buổi sáng hôm ấy, Chọi đang dạy học thì nhận được tin nhắn trên messenger. Thắng Hà Nội mời Chọi vào công ty của y. Y gửi tin nhắn cho Chọi với lời lẽ đường mật “việc nhẹ, lương cao”. Vốn ban đầu chỉ cần chục triệu là đã thành khách hàng bạc, thêm nữa sẽ là khách hàng vàng,... khách kim cương. Không cần làm gì, mỗi ngày cũng có mấy trăm ngàn đồng đổ vào tài khoản. Tiền thật chứ không phải ảo. Nếu bỏ vốn khoảng năm trăm triệu thì mỗi ngày thu về triệu bạc như chơi. Tiền tiêu không hết có thể gửi cộng dồn vào vốn thì hoa hồng càng tăng. Đôi ba tháng, khách hàng sẽ được công ty cho đi du lịch biển, du lịch châu Âu...

Chọi có mười triệu gửi app. Mỗi sáng, Thắng Hà Nội gửi vào tài khoản của Chọi một trăm ngàn đồng hoa hồng. Từ ngày nhắn tin với Thắng, Chọi sao nhãng việc dạy trẻ. Pín nhắc nhở, Chọi bỏ ngoài tai. Ban giám hiệu lập biên bản cảnh cáo, Chọi cũng không bận tâm. Chọi say mê chạy theo app. Chọi tính nếu có nhiều tiền cô sẽ bỏ nghề dạy học ở nhà chăm con.

Ngày nào Thắng cũng nhắn tin với Chọi. Hắn vẽ ra chiếc bánh ngọt khổng lồ. Thắng gửi cho Chọi những bill khủng mà hắn chuyển hoa hồng cho khách. Có bill lên tới vài triệu. Khi Chọi nói chuyện với Thắng, Chọi còn nghe rõ tiếng người đàn bà đang giao dịch ở gần đó. Bà ấy rành rẽ: Chị trước kia ở quê làm ruộng chân lấm tay bùn, tối ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, ráo mồ hôi là hết tiền. Chị tưởng cuộc đời chị mãi cơ cực như vậy. Nhưng, một ngày đẹp trời, chị may mắn được người quen giới thiệu góp vốn vào công ty. Vốn ban đầu của chị có chưa đầy hai triệu. Được các bạn trong công ty hỗ trợ nhiệt tình, chị mạnh dạn bứt phá, bán mảnh vườn lấy vốn đầu tư. Sau một năm chị đã có cả chục tỷ. Giờ chị đã mua nhà trên phố, cả gia đình sống sung túc vui vẻ. Ở đây chị không thiếu thứ gì, từ robot lau nhà, máy rửa bát... đến siêu xe. Nếu ngày ấy, chị không dám bứt phá thì sao có ngày hôm nay...

Chọi nghe từng câu từng chữ mà thèm được như người phụ nữ kia. Thắng liên tục khen Chọi là "chị đẹp". Nếu "chị đẹp" quyết tâm bứt phá thì em giới thiệu chỗ uy tín cho chị vay. Lãi nhẹ như lông hồng. Số tiền vay ít nhất là vài chục triệu, nhiều nhất có thể lên tới hai tỷ. Tùy chị chọn gói. Muốn nhanh thì phải mạnh bạo. Vốn đầu tư càng nhiều càng sớm thành công.

Chọi quyết gói vay hai tỷ. Thắng bảo Chọi phải gửi vào tài khoản của công ty hai mươi triệu tiền bảo hiểm. Sau khi công ty nhận được tiền bảo hiểm thì lập tức hai tỷ sẽ về. Không có hai mươi triệu, Chọi nói dối đồng nghiệp là vay nóng đi chữa bệnh cho thằng Khằm. Chọi chuyển tiền xong thì tài khoản cô có hai tỷ thật.

Thắng hướng dẫn cô rút tiền đầu tư cổ phần vào công ty. Chọi làm theo nhưng tức thì hệ thống báo lỗi. Thắng lại nhắn Chọi gửi vào bốn chín triệu để bên công ty xử lý lỗi. Lúc ấy là buổi trưa, Sọn đang ngủ, Chọi liều lấy điện thoại của chồng, chuyển tiền về tài khoản mình để tìm lại hai tỷ. Cứ thế, tiền thật đi, tiền ảo về. Và, Chọi không thể rút ra được nửa ngàn. Chọi xoay hết chỗ này đến chỗ khác mấy trăm triệu đi rồi mà hai tỷ vẫn chỉ là con số chờ.

Chọi đi ra phía cây cầu treo bắc qua con suối Nậm Hoa. Từng nhịp gỗ cập kênh đã nâng đỡ bao đôi chân người dân Mường Lự này sang bên kia suối làm nương ruộng. Giờ đây, cây cầu này sẽ nâng đỡ đôi chân Chọi, giúp Chọi tìm về mường trời, thoát khỏi mọi nợ nần. Khi đến ngã ba có một lối rẽ ra cây cầu treo và một lối về nhà. Chọi bỗng nhớ đến thằng Khằm - đứa con chưa đầy ba tuổi còm nhom của Chọi. Chọi sẽ về nhà ôm nó lần cuối cùng, hít hà mùi tóc rối chua mặn mồ hôi của nó lần cuối rồi quay ra cầu cũng chưa muộn. Đôi chân đưa Chọi về.

Trong nhà ồn ào. Mấy anh Công an đứng dưới sàn trò chuyện. Chọi quay đầu, cắm cổ chạy. Tiếng bước chân thình thịch đuổi theo sau mỗi lúc một gần hơn. Chạy đến đầu cầu thì một bàn tay chắc nịch túm lấy tay Chọi, kéo trở lại. Anh Thinh - Trưởng Công an xã dẫn Chọi về nhà lấy lời khai. Cả gia đình Chọi và mấy anh Công an ngồi quanh chiếc bàn gỗ đơn sơ giữa nhà. Anh Thung ghi ghi chép chép từng lời kể của Sọn, lời khai của Chọi. Hóa ra, lúc Chọi rời khỏi nhà ông Hặc, Ngần đã báo Công an, mong giúp đỡ gia đình Chọi truy tìm kẻ xấu.

Chọi mở điện thoại tìm app theo yêu cầu của anh Thinh. App không còn tồn tại. Chọi bấm số gọi điện gọi cho em Thắng Hà Nội. Đầu bên kia chỉ là những tiếng tút dài. Chọi ôm mặt khóc hưng hức như con lợn bị chọc tiết làm đồ tế thần rừng hộc lên tiếng kêu đứt đoạn trong ngày lễ Căm Nung giữa rừng thiêng! l

------

(*) ben: một đồ vật có hình thù giống như chiếc gùi, lu cở của đồng bào Mông, Thái nhưng có nắp bên trên, dùng để đựng quần áo và những đồ vật quý, có giá trị, được người dân thiết kế thêm ổ khóa cho chắc chắn.

Truyện ngắn của Thanh Tám

Các tin khác

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.

Sương bên đá núi

Sương bên đá núi

Pháo nghe tiếng "rầm", vội cầm đèn pin chạy ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, lão trưởng bản lồm cồm bò dậy, bộ áo chàm rách toạc một mảng ở vai, máu rỉ ra thẫm cả vạt vải. Mắt lão cứ trợn ngược nhìn vào vách đá tối om, mồm lầm bầm: "Nó phạt tao... Con ma dốc nó phạt tao thật rồi, Pháo ơi...".

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Trương Tiểu Dũng bị gãy chân nên phải nhập viện. Trong thời gian này, do bị bó bột nên anh không thể đi lại, may sao trong phòng bệnh có cụ Trần cũng bị thương ở chân nên có thể cùng anh trò chuyện cho đỡ buồn.

Kẻ cắp siêu cấp

Kẻ cắp siêu cấp

Hắc Tam là kẻ cắp có uy tín nhất trong giới trộm cắp, kinh nghiệm “làm việc” nhiều năm đã giúp hắn phát triển được thị lực nhạy bén và khả năng phán đoán phi thường, một khi đã bị hắn nhắm tới thì không một “con mồi” nào có thể trốn thoát.

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Đinh Tiểu Cương nhận bộ đồng phục bảo vệ, mặc vào và bắt đầu làm bảo vệ. Công việc của Đinh Tiểu Cương không mấy bận rộn, chỉ có việc đi dạo quanh khu phố. Cảm thấy bồn chồn, anh quyết định kiểm tra camera an ninh để xem ai đã lấy trộm cục pin của mình. Tuy nhiên, khi vào phòng giám sát, anh phát hiện chỉ có năm màn hình hiển thị hình ảnh; những màn hình còn lại đều bị hỏng.

Cây đào phai bên bờ rào đá

Cây đào phai bên bờ rào đá

Xóm nhỏ im ắng bỗng rộ lên khi hay tin A Châu bất ngờ trở về. Ai cũng nghĩ rằng A Châu đã không còn trên đời này nữa. Những vụ lật tàu, đắm tàu trên biển, người không rõ tung tích. Nghe đâu hồi đó A Châu cũng trên chuyến tàu ấy...

Trứng gà hàng xóm

Trứng gà hàng xóm

Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.

Thảm kịch hôn nhân

Thảm kịch hôn nhân

Rồi cô gái trẻ cười hồn nhiên, còn Della lúc đó chỉ nghĩ đó là những chuyện phù phiếm. Vì Bishop quá đẹp còn Elise quá quyến rũ, chỉ những kẻ hẹp hòi mới thêu dệt nên chuyện ngoại tình. Bà đã từng tin như thế. Nhưng giờ đây bà hối hận vì đã tiễn Jakie đi.

Để người lớn làm việc

Để người lớn làm việc

Mùa gặt lúa mì trong mắt người dân thôn Hàm Cóc chẳng khác nào một cực hình. Không khí hầm hập, bụi bặm bám đầy lỗ chân lông, người ngợm lúc nào cũng dấp dính, ngứa ngáy. Thế nhưng, giữa cái làng ấy lại có một “dị nhân” luôn mong ngóng mùa gặt như trẻ con mong mẹ đi chợ về, đó chính là ông Ngô Lùn.

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ấy luôn sáng đèn, ấm lửa những lúc chiều đông ảm đạm của miền rừng heo hút. Đó là nhà của vợ chồng thầy giáo Nam và cô Hồng, nhưng chỉ có cô dạy ở trường này, còn thầy Nam phải dạy xa hơn một chút, tận một bản sâu hơn của huyện miền núi. Cả hai thầy cô đều học cùng trường sư phạm và họ đã yêu nhau từ đó.