Đậu ngồi trên sân thượng luống cuống suốt mùa xuân, cứ cho con kiến vào chậu nước lại vớt ra. Đậu không muốn chúng chết, cũng không muốn chúng cứ chạy vòng quanh. Dìm kiến là trò tiêu khiển duy nhất của Đậu, suốt ngày. Cho đến khi ông Quang, bố Đậu gào đến khản giọng mà thằng con như điếc đặc, chạy lên:
- Mày có ăn cơm không? Hay để tao đổ cống?
- Bố có biết Andy và Lily không? Andy là một ca sĩ nổi tiếng. Mỗi khi đi lưu diễn thường được Lily tẩm trong comfort một lần xả, dù khói bụi đến đâu, Andy vẫn cứ thơm tho…
- Câm miệng. Mày mà còn rống lên nữa ông cho vào tủ lạnh. Xuống ăn cơm nhanh.
Thằng Đậu chạy ngay xuống tầng một, cũng là hiệu thuốc của bố nó, ngồi bên mâm cơm. Nó chan canh lá me nấu cá cơm, và liền hai bát. Ăn xong tự động lại quầy, mở nắp cái lọ nhựa, lấy ra hai viên C, cho vào miệng, nuốt khan. Bố nó cắn "rớt" một miếng ớt, chỉ ra ngoài cánh cửa:
- Này Đậu. Biết gì đấy không?
- Trăng ạ!
- Ừ! Ra ngoài chơi trăng đi. À này! Lại đây!
Ông Quang gỡ cái mũ len trên đầu, trùm cho thằng con.
Đậu ngước nhìn trăng. Xưa nay nó cứ tưởng mùa hè mới có trăng. Hóa ra, mùa này trăng cũng mọc, còn sáng và đẹp hơn nữa. Nó thò đầu qua cái cửa khoét bán hàng tạp hóa của nhà bên cạnh, khẽ gọi:
- Mây. Mây ơi! Ra xem trăng này.
Im ắng. Dù điện vẫn sáng.
- Mây ơi!
Đậu cố gọi thêm lần nữa.
Không có tiếng người đáp lại. Có lẽ cả nhà Mây đang ăn cơm trong bếp. Đậu quay lưng trở lại cửa nhà mình. Nó cúi gằm mặt, chẳng buồn thở mạnh.
- Kin…n…n…n…kít…t…t…t
Tiếng phanh xe đạp rít lên. Chưa kịp định thần, cái chân thằng Đậu đã nằm trong giỏ xe. Đầu nó ngoẹo sang một bên, trên đường. Nó không buồn kêu, chỉ hơi nhăn nhó. Tiếng ông Quang như gầm lên:
- Trời ơi! Mày giết con tao rồi. Đậu, Đậu ơi! Có sao không con?
Đậu ngồi ngay dậy. Hễ nghe ông Quang lớn giọng, theo phản xạ, nó bật dậy, dẫu đang làm gì. Nó lúc lắc đầu, uể oải ngước lên nhìn người vừa tông vào mình. Chị con gái có cái miệng nhỏ xíu, mặt cắt không còn hột máu, trân trân nhìn Đậu, rồi lại trân trân nhìn ông Quang.
- Có sao không? - Ông Quang đã dịu lại, khẽ hỏi Đậu.
- Không sao ạ!
Nó phủi đít, đi vào hiệu thuốc, mở nắp lọ, lấy ra hai viên C. Lần này nó lấy nước uống đàng hoàng. Nó nghĩ uống thuốc này bố nó sẽ hài lòng, chứ nó có ốm bệnh gì đâu. Không rõ ông Quang với cô gái nói gì mà cô dựng xe bên tường, rón rén bước vào. Cô nhìn Đậu như muốn cầu cạnh điều gì, đuôi mắt không vếch lên như mắt con Mây. Nhưng con Mây mặt bụ lại mịn, hai cái tai hồng hồng và mớ tóc tơ lúc nào cũng như bết mồ hôi. Còn cô này, mặt gầy toàn xương, tóc cứng, da mặt tai tái mà ăn mặc lại quê mùa. Đậu chẳng thích. Bố dẫn cô ta vào phòng mẹ Đậu. Căn phòng để trống một năm nay rồi. Một lần bố đi vắng, Đậu lén bước vào, thấy lành lạnh. Đậu biết vì thiếu hơi ấm của mẹ. Từ ngày mẹ đi, bố chuyển ra ngủ ngoài đi văng, căn phòng còn lại toàn đồ đạc của mẹ. Bố bảo, nhìn đâu cũng thấy đôi mắt ướt của mẹ. Đậu không biết mắt ướt là gì, chỉ nghe người ta nói, mẹ chê bố già, bố nghèo, bố xấu nên bỏ đi. Còn Đậu, chắc mẹ không thèm đoái hoài rồi. Đậu thấy bố mở tủ quần áo, mở ngăn kéo đựng đồ trang điểm của mẹ, chỉ vào cả giá giày dép khổng lồ. Chạm tay đến đâu, bố đều thuyết minh bằng cái giọng dài thượt: "Của nó đấy". "Sao chị ấy lại không ở đây nữa" - Cô gái hỏi, giọng lấm lét như đi ăn trộm. "Tại tôi. Tôi hơn nó hai mươi tuổi đấy. Nhưng mà trời phạt nó, đáng lắm" - Bố chua chát.
- Chị Quyên chơi với em Đậu nhé.
Bố vỗ vỗ đôi vai xuôi của Đậu khi vấp phải nó ở cửa.
Từ hôm đó, cứ cách một hôm, Quyên lại đến, thơ thẩn chơi với Đậu, cái kem hai chị em cũng ăn chung. Lâu dần, Quyên gọi bố Đậu là anh, xơn xớt. Nhưng hai người ít khi nói chuyện với nhau. Bố cứ bán thuốc như robot. Quyên thì dọn dẹp, chơi với Đậu hoặc chỉ cho Đậu học mấy chữ cái to cồ. Rất vui vẻ. Vui nhất là khi chị Quyên nói: "Bố em yêu mẹ em lắm". Như vậy là cái hy vọng mẹ nó trở về đã gần như chắc chắn rồi.
Một hôm, Quyên mặc một cái áo phông mới tinh. "Bố em mua cho chị đấy" - Quyên ngường ngượng nói khi Đậu lườm chiếc áo. Không hiểu sao, Đậu vứt quyển vở ô li, vứt luôn cả cái bút máy dù mới chỉ mấy phút trước đó nó còn bặm môi tô chữ, bỏ ra ngoài. Quyên vừa tức vừa sợ, mặt trắng bệch. Cô bước giật ra cửa, vớ lấy xe đạp, đạp thẳng. Ông Quang đã đi lấy hàng, nên không chứng kiến cái hoạt cảnh ngắn ngủi đó. Đậu nép bên cửa sổ trổ ra để bán hàng nhà bên cạnh, khẽ gọi cái Mây. Đã lâu lắm rồi, vì có Quyên, Đậu quên mất nó. Cái Mây lũn tũn chạy ra. Đuôi mắt vếch lên của nó ngoắt Đậu một cái. Nhưng rồi nhìn vẻ mặt thiểu não của Đậu, có lẽ nó cũng chạnh lòng, nói vu vơ:
- Chuyện gì thế?
- Mày giận tao à?
- Không dám!
- Thế mày có chơi với tao nữa không?
Thoắt cái đã thấy hai đứa nó ngồi chót vót trên sân thượng nhà Đậu, nơi cây si lá xanh mướt nghền nghễn rũ bóng.
- Này Đậu. Mẹ tao nói với bố tao, mẹ mày từng là con phò, chị Quyên mày cũng là con phò. Mày biết con phò là gì không?
Cái Mây dẩu đôi môi hồng hồng như một cánh cung nhỏ lên.
- Ừm. Tao cũng không biết. Chắc là kiểu như con bò hay con cò ấy mà.
- Làm sao mẹ mày với chị Quyên lại giống còn bò hay còn cò được. Chị Quyên còn có khả năng. Chứ mẹ mày, tao nghĩ không giống. Mỗi khi tao dẩu môi lên mẹ tao lại quát lên: "Ngậm mồm lại cho tao. Y như con phò mẹ thằng Đậu".
- Để tao hỏi bố tao!
- Ừ! Bố mày có khi biết thật. Mỗi người đều có một bí danh mà. Như bố mẹ tao ấy, chỉ thầm thì với nhau thôi. Nhưng mà tao biết đấy.
- Là gì?
- Bố tao là Sâu. Còn mẹ. Tao đang nghe ngóng. Bố tao nói nhỏ quá, tao chưa nghe được.
- Bí danh của tao với mày thì ai cũng biết nhỉ? Này Mây, có khi tao với mày nên đổi. Chỉ hai đứa mình biết với nhau thôi
- Đợi năm sau hãy hay. Xem thái độ của mày đã.
Chuyện chưa hết thì ông Quang từ dưới nhà gọi Đậu bằng chất giọng đầy uy lực của ông.
- Đậu. Chị Quyên đâu?
- Về rồi ạ?
- Sao? Về rồi hả? Con bé này, sao về sớm thế nhỉ? Chị Quyên có nhắn gì với bố không?
Ông Quang lẩm bẩm.
- Không ạ! - Đậu lí nhí.
Ngày hôm sau, hôm sau nữa, Quyên không đến. Dễ đến một tuần. Ông Quang như muốn phát điên. Lạ lùng làm sao, sáng chủ nhật, Quyên xuất hiện. Đậu vừa từ trên sân thượng xuống, nhìn thấy Quyên, Đậu run bắn lên. Nó sợ Quyên mách chuyện hôm trước. Nó lách vào cửa phòng mẹ, chui tọt vào tủ quần áo nồng nặc mùi comfort.
Qua cánh cửa bập bênh, nó nhìn thấy gương mặt giơ xương của Quyên đỏ rối lên. Bố nó thoáng nhăn mặt, láo liên nhìn xung quanh. Rồi nhanh như chớp ông chốt cửa lại, bế xốc chị Quyên lên, vừa bước lên cầu thang vừa thở hậm hực. Cánh cửa phòng mẹ sập lại làm Đậu run phắt một cái.
*
Bản tin cuối chiều: "Hai giờ chiều nay, chủ nhật ngày… tháng… năm…, trên đường Bàn Cờ, một tai nạn ôtô nghiêm trọng xảy ra. Nạn nhân là một cháu bé khoảng 8 tuổi, gày gò, mặc chiếc áo trắng lem đầy mực, trong túi áo có một lọ C, tay nắm chặt một bông hoa lài màu xanh…".
Trong khi đó, ở siêu thị, ông Quang với Quyên vẫn đang ở quần áo giảm giá. Họ mải mê lựa đồ đến mức chẳng thèm để ý đến màn hình quảng cáo của siêu thị cứ phát đi phát lại điệp khúc: "1. Liệu Andy có còn thơm mát sau mười bốn ngày… Chắc chắn rồi, vì mình đã nhắc anh ấy dùng comfort mà… Mười bốn ngày thơm mát với comfort thơm lâu và comfor một lần xả 2. Andy xả bọt nhanh đi anh, mình đến rồi… Ơ! Làm sao anh xả kịp đây…Andy, với comfort một lần xả mới, anh chỉ cần xả một lần thôi. Bọt được khử sạch ngay chỉ trong một lần xả… Oa, người anh sạch hết bọt xà phòng lại mềm mịn thơm tho nữa… Tin đồn gần đây Andy trông xơ xác. Ôi anh ấy vẫn mềm mịn và thơm tho như mọi ngày… Với comfort một lần xả bạn chỉ cần xả một lần"…