Gia tài để lại cho con là nỗi đau

Vợ mù, đâu thể nhìn thấy nước mắt của chồng. Thật ra, ông đã khóc thật nhiều, vào mỗi đêm cô liêu tĩnh lặng. Ông hận bản thân vì đã cho con “kế thừa” một nỗi đau...

Tiếng đàn định bệnh

Bà Cương sinh ra trong một gia đình nghèo, đông anh em tại Đồng Tháp. Gia cảnh khó khăn nên cha mẹ thường xuyên hục hặc, cãi vã. Vì thế, cuộc sống của anh em bà bị “sứt mẻ” tình thương rất nhiều. Năm ba tuổi, bà bị đau mắt phát ban, rồi mù hẳn. Ở cái tuổi ấy, bà mãi mãi không thể nhớ nổi khuôn mặt của cha mẹ và các em của mình.

 Lớn thêm một chút, nghe những đứa trẻ cùng trang lứa nô đùa, vui sướng cắp sách tới trường, cô bé Cương ngồi buồn xo trong căn nhà trống vắng, tủi thân mà nước mắt cứ trào ra. Các anh chị em lần lượt ra đời, tung cánh khắp bốn phương trời, chỉ còn lại mình Cương mỏi mòn, le lói sống bám vào cha mẹ già nua, bệnh tật. Cương không thể làm gì với đôi mắt mù, suốt ngày ngồi nghe âm nhạc và nghêu ngao hát theo.

Được cái cô bé mù “cảm” âm nhạc rất nhanh, cộng thêm chất giọng ngọt ngào, trong trẻo nên nhanh chóng trở thành “cây” văn nghệ có tiếng của xóm. Nhiều người thương hay mời cô bé đến hát trong các buổi trà dư tửu hậu, rồi dúi cho vài đồng làm quà.

Càng lớn, mặc cảm là gánh nặng với gia đình đôi lúc làm Cương muốn bỏ đi thật xa, nhưng không thể vì thân gái khiếm khuyết. Thời gian choàng qua tuổi trẻ, lấp dần những khao khát của người phụ nữ.

Để rồi, tuổi 40 chớm đến, Cương như cái bóng cô liêu, mắc kẹt giữa dòng đời. Bà quyết tâm không thể chết khô héo ở chốn quê nhà được, phải ra đi thôi. Thế là, người đàn bà mù quyết chí đi tìm tương lai ở một thành phố đông đúc, nhộn nhịp. 

Ngày ra đi, trong tâm hồn khờ dại của bà chỉ chọn được duy nhất nghề bán vé số. Bà bập vào nghề, như một lẽ đương nhiên của những người không thấy ánh sáng. Rồi bà gặp người bạn cùng cảnh ngộ, cùng nghề và cùng một nỗi đau bệnh tật là Đào Văn Be. Ông hơn bà đúng 10 tuổi.

Ông bà bén duyên bằng tiếng đờn số phận.
Ông bà bén duyên bằng tiếng đờn số phận.

Bà nhớ rõ, đó là buổi chiều nhập nhoạng tối, bên gốc cây ven một con đường rợp bóng mát thuộc quận Thủ Đức (TP Hồ Chí Minh), đôi chân của bà chợt chững lại khi có tiếng ghi ta khỏe khoắn, véo von lọt vào tai. Bà dò dẫm lần tìm đến nơi phát ra âm thanh êm ái đó và bắt gặp “gã” lãng du đang “phiêu” theo tiếng đờn.

Biết được ông cũng mù, bà càng có thêm sự đồng cảm khăng khít. Ngay lần đầu ấy, ông hỏi bà có biết ca không? Bà tủm tỉm cười, vì có người chạm trúng trái tim yêu âm nhạc, bà trả lời liền: “Tui ca được lắm đó”.

 Ông dạo phím đàn, bà bắt nhịp. Bản tình ca bolero “Duyên phận” vút lên. Ca xong, bà nghe tiếng vỗ tay ầm ầm, giọng người khen tấm tắc. Lúc ấy, ông bà mới biết xung quanh mình đông kín khán giả. Sau lần tao ngộ tình cờ, ông Be thấy nhớ bà Cương. Hai người thường hẹn nhau ở gốc cây ven đường, tâm sự bằng tiếng đàn, tiếng hát.

Ông bảo, mình thương giọng hát của bà, cần chi thấy mặt. Lúc này, ông đã ngoài 60 tuổi, bà cũng vừa chớm 50. Hai số phận bất hạnh đã đi qua hết quãng đời thanh xuân, cũng chẳng còn sự lãng mạn của tuổi trẻ để nói lời yêu, đành chôn chặt nỗi nhớ thầm kín trong đôi mắt bị màn đêm bưng kín.

Ông Be day dứt vì cho con thừa kế một nỗi đau.
Ông Be day dứt vì cho con thừa kế một nỗi đau.

Suốt hai năm quen nhau, ông Be đã đàn cho bà Cương hát không biết bao nhiêu bản nhạc. Những lúc thân xác mệt mỏi, đau nhức rã rời, ông Be lại gọi điện thoại cho bà Cương gặp nhau nghe hát. Những bài ca trữ tình của bà luôn làm trái tim người đàn ông vốn thiệt thòi về số phận tan chảy.

Rồi ông lấy hết can đảm thổ lộ với bà: “Mình hợp vào làm ăn nghen cô Cương”. Bà nghe có vẻ bẽn lẽn, nhưng trong lòng hạnh phúc lắm. Họ trở thành một cặp đôi ăn ý, hợp tâm nhất trong lúc hát rong đường phố. Người đến mua vé số rất nhiều, vì “say” giọng ca của bà. Khi tình cảm đủ chín, ông bà quyết định về sống chung một nhà. Chuyện tình này không ai phản đối cả, vì quá môn đăng hộ đối.

Lấy ông Be, bà Cương chỉ nghĩ sẽ làm chỗ dựa lúc cô đơn, ốm đau bệnh tật. Nhưng đùng một cái, bà có thai. Biết tin sắp được làm mẹ, bà hoang mang, cảm giác vui buồn lẫn lộn. Thứ nhất là tuổi bà quá cao, liệu sinh nở có an toàn? Thứ hai là sinh ra thì lấy gì nuôi con và điều lo sợ nhất chính là “giọt máu” của hai con người không lành lặn liệu có di truyền?

Ông Be an ủi vợ: “Chúng mình mù do bệnh tật chứ không phải bẩm sinh nên chắc con sẽ không sao”. Nghe yên tâm, bà Cương lâng lâng hạnh phúc, mơ về ngày thiên thần chào đời.

Con chào đời, mọi gánh nặng dồn lên đôi vai của người đàn ông mù.
Con chào đời, mọi gánh nặng dồn lên đôi vai của người đàn ông mù.

Ước nguyện cuối đời dành cho con

Từ ngày vợ mang thai, mọi việc kiếm tiền đều đổ lên vai ông Be. Không có người hát bên cạnh, ông xếp cây đàn vào một góc. Ông lầm lũi đi bán vé số, bữa đói bữa no. Thời gian đã lấy đi của ông sức khỏe, hàng trăm con bệnh ở trong người, nặng nhất là căn bệnh viêm phế quản mãn tính. Những cơn ho khan hành hạ ông cả ngày lẫn đêm. Ông đi bán vé số chỉ được vài chục tờ là phải về, vì quá mệt không thể đi nổi nữa.

Hy vọng trông chờ vào thằng con trai duy nhất. Con chào đời, khỏi phải nói nỗi vui mừng của hai vợ chồng già. Ông Be không nhìn thấy, suốt ngày nựng nịu hai má của thằng bé rồi tưởng tượng. Lúc nào ông cũng hỏi vợ: “Nó giống tui nhiều không bà?”. Bà Cương cười méo mó, cay đắng trả lời: “Ông đui hỏi bà mù thà hỏi đầu gối hay hơn”.

Thiếu thốn, bệnh tật bủa vây hai con người nhưng bù lại, tiếng khóc cười của con trẻ như liều thuốc diệu kỳ xóa tan tất cả. Nuôi con bằng bản năng của người mẹ, bà Cương dùng trái tim để cảm nhận sự trưởng thành của con. Tuy nhiên, thính giác nhạy bén của người mẹ đã cho bà biết, có điều gì đó không bình thường từ đứa con trai bé bỏng.

Lên ba tuổi mà nó vẫn ê a, chưa biết gọi một tiếng cha, mẹ. Nó hay khóc ngằn ngặt vào buổi đêm, không chịu ăn và thường dùng tay khua khoắng một cách vô định. Đưa con đi bệnh viện kiểm tra, bà Cương chết ngất khi bác sĩ thông báo: Bé bị tim bẩm sinh và hội chứng đao.

Nụ cười vô hồn của đứa trẻ bị tim bẩm sinh và hội chứng đao.
Nụ cười vô hồn của đứa trẻ bị tim bẩm sinh và hội chứng đao.

Trăm ngàn nỗi đau giày xéo tâm can người mẹ. Bà trách bản thân mình thật nhiều. Giá như không mang thai thì sẽ không có đứa trẻ đáng thương này. Giá như có điều kiện đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe định kỳ thì đã phát hiện sớm, biết đâu bệnh của con không trầm kha như bây giờ. Và giá như, ở độ tuổi “cạn kiệt” năng lượng, bà không nên sinh con... Bao nhiêu câu hỏi giá như đầy tuyệt vọng của người mẹ buông vào thinh không.

Ông Be không nói gì. Những ngày sau đó, ông lặng lẽ dậy thật sớm đi lấy vé số bán. Ông cố gắng gồng mình lên, đi thật nhiều, mời chào thật nhiều để bán được thật nhiều. Chỉ có cách đấy ông mời bù đắp được cho con trai bé bỏng, tội nghiệp của ông. 

Bác sĩ khuyên khi nào bé 4 tuổi thì cho mổ tim để bé phát triển nhanh hơn, nhưng vì nghèo nên hai vợ chồng không dám nghĩ đến việc chữa bệnh cho con. Vợ mù, đâu thể nhìn thấy nước mắt của chồng. Ông hận mình vì đã cho con kế thừa một nỗi đau.

Thằng bé 8 tuổi nhưng vẫn hồn nhiên như đứa trẻ lên 3, gầy rộc, héo hon. Ánh mắt của nó vô hồn, lúc nào cũng đẫm nước. Ước mơ lớn nhất cho đến cuối cuộc đời của hai ông bà là làm được điều gì đó cho con. Nhưng với hai thân thể yếu đuối và khiếm khuyết ấy, họ không biết phải làm gì.

Với đôi mắt mù lòa, bà Cương chăm con bằng bản năng của người mẹ.
Với đôi mắt mù lòa, bà Cương chăm con bằng bản năng của người mẹ.

Bà Cương bàn với ông Be: “Ông già yếu lắm rồi, thôi ở nhà chăm con để tôi đi làm. Chân tôi vẫn còn khỏe và tôi còn có cả giọng hát”. Tuy nhiên, đề xuất này bị ông Be bác bỏ, với triết lý: “Tui dù sao vẫn là đàn ông.

Chừng nào tui nằm xuống đó thì bà mới được đi làm”. 70 tuổi, người cha mù lòa, bệnh tật vẫn cặm cụi sớm hôm phơi nắng, dầm mưa bán vé số. Cơn mưa ngày bão ào về rất nhanh khiến người đàn ông không kịp chạy trốn, toàn thân ướt sũng. Nước lạnh ngấm vào người, tàn phá cơ thể mong manh của ông.

Ông luôn miệng thúc mình phải ráng, tất cả vì con. Đó chính là nỗi day dứt tột cùng của hai vợ chồng. Rồi đây nó sẽ chống chọi với cuộc đời ra sao trên một thân thể yếu đuối, bất hạnh như vậy.

Ngọc Thiện

Các tin khác

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Bi kịch của những người bị chính con mình bạo hành

Trước khi nhận con nuôi, hai vợ chồng Jason và Jenn đã đăng kí tham gia một lớp hướng dẫn cách làm cha mẹ, nhưng khoá học đó không hề chuẩn bị cho Jason và Jenn cách đối phó với một đứa con trai bạo lực.
Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Sẻ chia nỗi buồn cùng hai em bị bệnh da khô vảy cá

Mang trong mình căn bệnh da khô vảy cá hiếm gặp từ bẩm sinh khiến các lớp da trên cơ thể bong từng mảng lớn, bóng loáng như nilon nên lúc nào hai chị em Trần Thị Phương Thảo (16 tuổi) và Trần Hùng Minh (6 tuổi) cũng cảm thấy vô cùng đau đớn. Các mảng da thường xuyên bị nứt và tứa máu tươi khiến khuôn mặt của 2 đứa trẻ trở nên biến dạng.
Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

Xót xa bé gái sinh ra đã bị gọi là "con ma"

"Mỗi lần nhìn con tôi không cầm được nước mắt. Tôi tủi cho số phận của con và biết rằng chặng đường phía trước sẽ rất khó khăn", chị Lê Thị Son, ở thôn Lạt Dương, xã Hồng Thái, huyện Phú Xuyên, Hà Nội nhớ lại lần đầu nhìn thấy con.
Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Nỗi bất hạnh của người đàn bà mang tiếng "nhốt" chồng

Số phận không chịu buông tha cho chị, bởi chồng chị từ một người bình thường bỗng phát bệnh thần kinh, cả ngày chỉ biết đi lang thang, la hét, đập phá đồ đạc và đánh vợ. Nhiều năm qua, chị Ngẫm buộc phải "nhốt" chồng trong căn buồng vài mét vuông.
Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

Ước mơ của người mang gương mặt dị dạng

15 năm mang hình hài dị dạng, danh phận con người dường như biến mất khỏi cuộc sống thường nhật của Mến. Nếu như hình dạng ấy là sự sắp đặt của tạo hóa, thì sống trên đời này còn gì vui nữa...
Người cá bên hồ thủy điện

Người cá bên hồ thủy điện

Những cư dân sống ven hồ thủy điện Bản Vẽ thuộc xã Hữu Khuông (Tương Dương – Nghệ An), người lành lặn đã gặp vô vàn khó khăn, với người khuyết tật, khó khăn càng thêm bội phần. Họ như bị giam hãm bởi bệnh tật, giữa trập trùng sông nước, núi đồi và đôi khi là cả sự định kiến và tự ti.
Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Xót xa cảnh cha mẹ già chăm 4 người con mắc bệnh nan y

Niềm vui của các bậc cha mẹ sinh con ra những mong con khôn lớn nương tựa khi “xế chiều”. Thế nhưng, cái điều hết sức bình thường đó chỉ là ước mơ xa vời với ông bà khi phải chật vật lần lượt chăm sóc cho 4 người con vừa mắc thiểu năng trí tuệ vừa mắc bệnh ung thư. Đó là hoàn cảnh đáng thương của gia đình ông Phạm Văn Phúc (sinh năm 1940) và bà Đinh Thị Mỳ (sinh năm 1947) trú tại tổ dân phố Đọ Xá, phường Thanh Châu, TP Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.
Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Xót cảnh mẹ già nhốt con tâm thần trong cũi sắt

Bữa nào cho con ăn, bà cũng khóc xen trong cảm giác nơm nớp lo sợ con sẽ đánh mình. Qua song sắt của chiếc cũi, nhiều lần bà bị con kéo tay đến trày da bật cả máu. Đau đớn, bà chỉ biết ngồi khóc, trách sao ông trời bắt tội con trai của bà bị tâm thần nhiều năm qua.
Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Những nỗi đau nối tiếp của hai đứa trẻ mồ côi

Sau quãng đường gần 200km để đến xã Cẩm Đàn, huyện Sơn Động (tỉnh Bắc Giang), nhờ sự chỉ dẫn của người dân địa phương, chúng tôi tìm đến thôn Trại Giăng, cũng là nơi ẩn chứa câu chuyện bất hạnh của hai đứa trẻ mồ côi Hồ Ký Sự (SN 2012) và Hồ Sỹ Nghiệp (SN 2015).
Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Xót xa cảnh con gái đi xe lăn chăm mẹ già 94 tuổi liệt giường

Bị liệt 2 chân, đến việc tự chăm lo bản thân còn vất vả, nhưng nhiều năm nay chị Nguyễn Thị Hợp (SN 1966) ở thôn Đầu Bến, xã Hợp Tiến, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương lại là người duy nhất chăm sóc mẹ già đã hơn 90 tuổi đang mắc bệnh ung thư. Đói nghèo và bệnh tật bủa vây, 2 người phụ nữ đang sống trong sự khốn khó đến cùng cực.
Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Bi đát gia cảnh của bà mẹ 9x sinh… 8 con

Vợ chồng anh Đỗ Công Trường, SN 1985 và chị Nguyễn Thị Hồng, SN 1990 “nổi tiếng” khắp thôn Phú Hạ, xã Tân Phú, huyện Quốc Oai (Hà Nội) với biệt danh “cặp vợ chồng trẻ đẻ nhiều con nhất”. Dù mới bước vào tuổi 30 nhưng chị Hồng đã trải qua 8 lần sinh nở, cuộc sống vì thế thiếu thốn trăm bề.
Cậu bé “mặt quỷ”

Cậu bé “mặt quỷ”

15 tuổi, cậu bé mang gương mặt “quỷ” vẫn lủi thủi, quanh quẩn xó nhà.Không bạn bè, không người chơi chỉ vì cậu mang căn bệnh lạ khiến người lở loét, bốc mùi... Nhà nghèo không có tiền chữa bệnh, cuộc đời cậu bé không biết sẽ đi về đâu.
Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Nỗi thống khổ của những nạn nhân bị hiếp dâm

Ngày 5-12, một cô gái 23 tuổi đã bị nhóm 5 người đàn ông tưới xăng lên người và thiêu sống khi đang tới tòa án quận Unnao, bang Uttar Pradesh, Ấn Độ để dự phiên xét xử vụ án cưỡng hiếp mà cô là nạn nhân. Bị bỏng 90% cơ thể, cô gái xấu số đã qua đời tại một bệnh viện ở thủ đô New Delhi sau hai ngày điều trị.
Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Xót xa gia cảnh hai mẹ con mắc bệnh xương thủy tinh

Mắc chứng xương thủy tinh từ khi mới lọt lòng nên cuộc sống của chị Đinh Thị Bích Hậu (SN 1974, trú tại khu phố 2, phố Hoàng Diệu, phường Cẩm Thượng, TP Hải Dương) phải chịu quá nhiều thiệt thòi.