Ngày chính hội có khác, đông nghìn nghịt, tiếng ca khi véo von, lúc réo rắt trên các đoạn đường mà nàng đặt chân đến. Qua cổng tam quan là đến quả đồi nơi diễn ra lễ hội. Trên từng khoảng đất là những lều chiếu quan họ của các liền anh, liền chị. Phía ngoài đồi, trong các ao nhỏ hai bên đường là những chiếc thuyền. Thuyền là sàn diễn, ao là sân khấu để cho người xem xúm xít đứng quanh 2 bên bờ. Thuyền rồng trôi chầm chậm quanh ao, tiếng sáo tiếng nhị véo von làm nền mà nhìn quanh nàng mới thấy đám nhạc công và loa máy. Trên quả đồi này là sân khấu thực, với loa đài, phông bạt được trang trí trang hoàng, rực rỡ, lại có khoảng sân rộng để người xem thả sức đứng ngồi.
Nàng lững thững leo lên đồi cao, rồi bước đi một cách vô định như người mộng du.
- Anh dạo này thế nào.
Đang vừa chầm chậm bước vừa lơ ngơ ngó nhìn quanh đồi, nghe hát, nàng bỗng giật mình vì có tiếng thì thào bên tai. Ra nàng đã đứng cạnh gốc cây ở một góc khuất trên đồi và bất chợt đụng vào đôi bạn trung tuổi. Chẳng biết họ là bạn hát hay người đi xem hội, nhưng ý chừng say đắm, quyến luyến lắm.
Cũng như nàng, mọi người đều mải mê xem hội và chen chúc trên đồi nên chẳng để ý.
- Buồn lắm em ạ. Bà xã anh vẫn cứ ốm luôn.
Thở dài. Nàng nghe rõ tiếng thở ấy của cả hai người. Rồi tất cả bỗng rơi vào im lặng.
Nàng đứng như chôn chân phía sau lưng họ.
Đứng thế này thì vô duyên quá, nàng vội lảng bước sang bên, nhanh, nhẹ như một con mèo. Lại im lặng. Đôi trai gái tay trong tay, mắt nhìn nhau đắm đuối, xẻ chia.
- Còn em?
........
Ngoài kia, tiếng đàn, tiếng hát vẫn rộn rã trên khắp quả đồi.
Vùng quan họ có một quy định ngặt nghèo là liền anh liền chị không được lấy nhau. Tình duyên dang dở nên hàng năm họ gặp nhau, lấy lời ca tiếng hát để gửi gắm tâm tình. "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Bao nhiêu năm xây dựng gia đình là bấy nhiêu năm họ gặp nhau, gặp nhau và gửi tình theo tiếng hát, chia tay rồi lại đem tình về ấp ủ trong lòng hòng giữ đạo vợ chồng. Tình ngắc ngoải trong lòng và âm thầm sống theo tháng ngày, bỗng bùng cháy khi gặp nhau mùa hội.
Hội Lim đã có từ bao đời nay. Những ngày hội, trai gái khắp nơi kéo về, hò hẹn.
Không muốn nghĩ nhưng đầu nàng bỗng hiện lên vô vàn những giải đáp cho mối tình kia.
Nàng nhắm mắt lại, tránh ánh nhìn về phía họ. Nàng sợ cái nhìn tò mò xấu tính của mình sẽ làm môi họ rời nhau, tay họ lạc lõng. Có thể họ còn bỏ đi ấy chứ.
Nàng đã ghét... mắt mình từ lâu. Bởi nói như hội bạn thì mắt nàng thuộc mắt của loài săn tìm - mắt diều hâu. Đôi mắt ấy nhìn đâu thấy chuyện ở đấy. Nhiều khi người ta tránh mắt nàng vì sợ nhỡ đâu nàng nhìn vào lại chẳng thấy ối vấn đề để viết. Như cái hồi còn là sinh viên, nàng lên sân thượng, nhìn những cảnh yêu nhau của bạn bè mà viết báo ấy ư. Cứ như là nàng đã trải qua rồi ấy. Hội bạn nàng đọc xong phá lên cười và kết luận như vậy. Họ bảo nàng là chuyên gia "bịa" chuyện. Bịa chuyện mà lại có tiền nhuận bút khao chè nữa chứ. Thật tệ.
Cũng chính vì đôi mắt ấy mà bao lần nàng phải khốn đốn.
Ấy là đận nàng đi uống nước chè chén ở quán cùng bạn trai. Buổi trưa, quán vắng hoe, chỉ có anh, nàng và một người đàn ông nữa. Bạn nàng thì vừa thổi chén chè, uống, vừa trò chuyện cùng chị chủ quán. Nàng ngồi im bên chàng, lắng nghe câu chuyện. Mắt nàng thật ghét, đáng ra phải thao láo nhìn vào chị chủ quán và bạn trai thì lại đi nhìn chỗ khác. Hóa ra nó lại hại nàng.
Đôi mắt ấy nhìn vào người đàn ông lạ. Nhỏ thó, mắt một mí, vẻ mặt bất cần. Tướng người ấy không thể là bậc trượng phu được. Nàng tự nhủ.
Không hiểu nghĩ thế nào ông ta chợt quay về phía chủ quán, cười thân thiện. Cái lúc ông ta quay lại cũng là lúc nàng thấy tay ông ta đang từ từ tiến đến cái ví tiền để dưới chiếc hộp gỗ đựng thuốc lá của bà chè chén. Mà bà này lại đang thao thao nói chuyện với bạn nàng. Thi thoảng tên trộm lại góp một câu vào cuộc nói chuyện cho thêm phần rôm rả. Nàng tò mò nhìn đôi tay người đàn ông di chuyển, xem nó sẽ hoạt động như thế nào. Nhẹ nhàng, chính xác, không một tiếng động nhỏ. Chiếc ví được rút ra nhanh chóng, chưa đầy 5 tích tắc. Đúng lúc ấy, như trời xui đất khiến, hay linh cảm có điều bất an, bà chè chén nhìn xuống hộp thuốc.
- Con đĩ ăn trộm - Một tiếng bốp rõ to, mắt nàng hoa lên, nảy đom đóm.
Tên trộm vừa hét vừa giáng một cú như trời đánh vào giữa mặt nàng. Máu từ miệng nàng trào ra. Nàng ú ớ, không thốt nổi một lời vì bất ngờ.
Chiếc ví bỗng dưng ở dưới chân nàng. Mà chân nàng thì lại để quá sát chiếc hộp gỗ đựng thuốc lá. Nàng hết đường chối cãi, òa khóc nức nở. Kể cũng lạ, chứ nàng vốn là người bản lĩnh, to mồm, ít chịu khuất phục, lại ít nước mắt đến vô duyên, thế mà lại oà khóc. Cái sự ít nước mắt đến vô duyên là do mẹ nàng gọi. Bởi có lần đi cùng nàng bà đã bị "mất mặt". Đấy là lần bà đưa nàng đi viếng đám ma một người quen. Khi ấy nàng mới hơn 10 tuổi, mặc cái quần cũn cà cũn cỡn. Tại nàng lớn nhanh quá, mà cái quần nó đâu có chịu lớn.
Nàng, lần đầu tiên theo mẹ vào viếng đám ma ở một bệnh viện, thấy mọi người chắp tay vái lia lịa trước quan tài người mất thì chợt nhoẻn miệng cười. Đã thế mắt nàng còn chăm chăm nhìn vào đám người đứng quanh đang sụt sùi. Mẹ nàng cũng sụt sịt khóc. Mẹ và người ấy có họ hàng dây mơ rễ má đâu nhỉ? đang thắc mắc, chợt có bàn tay ai đó dúi đầu nàng xuống. Ra là tay mẹ. Nàng ngoan ngoãn cúi đầu theo.
Về nhà nàng bị mẹ mắng cho một trận. Con gái gì vô duyên. Đi viếng đám ma mà mắt nhìn thao láo, đã thế lại không biết cảm động khóc thương. Mẹ gọi nàng là loại người ít nước mắt đến vô duyên. Có lẽ mẹ đúng. Bởi từ bấy đến nay nàng chưa bao giờ phải rớt nước mắt.
Thế mà hôm nay nàng đã biết khóc rồi đấy.
Kệ đám đông tò mò bu kín lại xem và chỉ chỏ, bạn trai nàng cúi xuống nhặt chiếc ví, cung kính đưa lại cho chị chè chén rồi bật đứng dậy. Tên trộm cũng bật đứng dậy theo. Hắn đi về hướng khác, bạn nàng đi về hướng khác, để mặc nàng ngồi bên vỉa hè bẽ bàng, nước mắt tràn mi.
Một tuần sau nàng mới định thần được và gọi điện thọai cho bạn thanh minh. Nghe xong, anh nói với nàng chỉ một câu. Một câu thôi mà đến bây giờ nàng vẫn nhớ rõ âm thanh của những lời nói ấy. Thật nhẹ nhàng và êm ái, rằng:
- Anh biết, em bị oan. Anh xin lỗi. Anh đang bận việc nhé - Rồi cúp máy.
Từ đó, nàng không liên lạc được với anh nữa.
Bản nhạc của chiếc điện thoại di động trong túi nàng bỗng reo lên. Tệ thật, mày kêu chẳng đúng lúc, đúng chỗ. Nàng rủa thầm rồi tắt phụt nó đi.
... Người phụ nữ đang gục đầu vào vai người đàn ông và thút thít kể với bạn những ấm ức trong đời sống riêng chợt giật mình nhìn lên. Lại một lần nàng vô duyên quá. Tránh ánh nhìn khinh bỉ, giận dữ của đôi bạn già, nàng vội chạy xuống đồi, mong nhanh nhanh thoát khỏi những rắc rối.
Nắng. Nắng gay gắt như đổ lửa trên con đường nhựa. Mới tháng Giêng mà đã nắng gắt. Nắng mới như say như ngây. Nàng buồn bã rời đồi Lim và ra về trong niềm nuối tiếc pha chút bực bội vì sự sơ ý đến vô duyên của mình. Tại mẹ.
Sau lần đi đám tang với mẹ về nhà bị mắng vì thói quen nhìn chằm chằm, như soi mói người khác, nàng đã cố sửa thói quen này. Nhưng tại mẹ sinh ra đã thế, nên dù cố sửa mà nàng chẳng thể sửa nổi, vẫn cứ nhìn ai là nhìn chằm chằm khiến người ta e sợ.
- Em về đâu.
Bất chợt có tiếng đàn ông hỏi khiến nàng giật mình quay lại. Một vóc dáng phong trần, nhưng gương mặt no đủ và thành đạt. Cái nheo mắt của người đàn ông làm nàng choáng ngợp. Ông ta cũng vậy, choáng váng trước đôi má hồng, gương mặt hoàn mỹ, phúc hậu và rất đàn bà của nàng.
Vờ đưa tay lên vuốt má để che gương mặt đang đỏ lên, nàng bảo:
- Nắng quá anh nhỉ? Em định về Hà Nội mà tắc đường ghê.
- Ừ tắc ghê.
Ông ta cũng vờ tảng nhìn ra xa xa, tránh nhìn trực diện vào nàng. Im lặng trong tích tắc, nàng thở hắt ra, nhưng cũng kịp nghĩ được câu hỏi:
- Còn anh về đâu?
Người đàn ông chỉ tay về chiếc xe 15 chỗ ven đường. Biển số là của một thành phố khác. Ngập ngừng một lát, ông ta bảo:
- Anh có việc đi về gần Hà Nội. Xe rộng mà đường tắc quá. Em lên xe không?
Nàng lưỡng lự. Giá như hồi chưa gặp anh - mối tình đầu mà nàng đã làm vuột mất thì chẳng phải nghĩ nhiều, nàng sẽ trèo phắt lên xe, chỗm trệ ngồi để về Hà Nội. Nhưng lần này thì không. Nàng thà đi bộ suốt chặng đường dài đang tắc để bắt xe khách về Hà Nội chứ không đi nhờ người lạ. Biết đâu đấy.
Gặp anh qua một đám sinh nhật, nàng đã bị hút hồn bởi vẻ hào hoa, thanh lịch, rất đàn ông. Anh nhẹ nhàng và ý tứ. Ý tứ từ việc mời nàng ăn kẹo đến việc đưa nàng chiếc khăn giấy để nàng lau tay. Nhớ nhất là việc nàng sơ ý đưa tay lên lấy kẹo.
Khi tạm biệt bạn ra về, anh vội đi ra trước, đón chiếc xe từ tay nàng, đùa:
- Về một mình là bị bắt cóc đấy, em ơi.
Nàng cười vu vơ và nổ máy. Từ chỗ bạn về nhà nàng chỉ hơn cây số mà sao nàng thấy xa vời vợi. Vừa đi, nàng vừa nghĩ ngợi mông lung. Hình ảnh anh chàng đẹp trai, ga lăng vừa gặp cứ lởn vởn trong đầu nàng khiến nàng không làm chủ được tốc độ, mấy lần suýt va vào người đi bên cạnh. Đôi ba lần nàng phải dừng xe lại, hít thở thật sâu và cố gạt đi hình ảnh anh chàng lạ để tiếp tục lái xe về nhà. Nàng cảm thấy như ai đó đang đi sau mình liền quay đầu lại. Trời! Nàng không tin nổi nữa, khi cái anh chàng đẹp trai, galăng đang choán hết tâm trí nàng lẽo đẽo theo sau. Bối rối, ngượng ngùng, nàng vội rồ máy lao đi. Vẳng bên tai nàng là tiếng anh ta gọi với:
- Em ơi đi từ từ thôi, ngã đấy.
Chẳng mấy chốc xe anh ta trườn tới bên cạnh, không nói một câu khiến nàng thấp thỏm. ánh đèn đường mỗi tối nàng đi học thêm về thường sáng tỏ, thế mà hôm nay như đồng loã với anh, bỗng mờ mờ, ảo ảo. Những đoạn đường nhiều cây to, ánh đèn càng huyền ảo hơn, làm gương mặt anh trở nên vàng bệch, huyền bí. Môi anh mím chặt, cánh tay rắn chắc, cuồn cuộn bắp để điều khiến chiếc xe đi bên nàng luôn song song. Đôi lúc nàng ngúng ngoẩy lái xe đánh võng hoặc vụt phóng nhanh để hòng cắt đuôi mà anh ta vẫn kiên trì theo. Trời về khuya nên ít xe cộ. Thỉnh thoảng lại có một chiếc xe vụt Mãi rồi nàng cũng về tới nhà, anh - nhanh như một chú sóc, nhanh nhẹn dắt xe, đóng cổng cho nàng. Thay vì chào ra về, anh nhìn nàng với đôi mắt thật chân thành nhưng tình tứ và nói một câu rất nhẹ nhàng, đầm ấm:
- Mai ngày cho anh đến chơi được không?
Lúc này, đã lấy lại được sự bình tĩnh, rắn rỏi thường ngày, nàng lạnh lùng đáp:
- Em bận học lắm, sắp phải thi rồi.
Anh cười, nụ cười đầy hàm ý khiến nàng lúng túng.
Nàng đã bị cuốn vào mối tình sét đánh. Lũ bạn nàng phấn khởi lắm. Ai cũng mừng vì nàng đã bắt đầu yêu. Biết yêu và được yêu. Mắt nàng hình như cũng khác. Không phải là đôi mắt diều hâu nhìn đâu cũng thấy chuyện. Nó dịu dàng, e ấp. Miệng nàng cười, đôi mắt ấy cũng cười. Bọn con trai trong lớp nhìn nàng với ánh mắt khao khát. Bọn con gái thì ghen tị khi thấy nàng sánh vai đi cùng anh chàng đẹp trai, hào hoa và có tài, lại nhiều tiền nữa chứ. Bố chàng là Tướng, mẹ chàng là Giám đốc Ngân hàng, mấy ai đã bằng. Nàng như bay trên chín tầng mây hạnh phúc và kiêu hãnh. Trong đầu nàng bao dự định tươi đẹp đang bày ra. Này nhé, tốt nghiệp đại học nàng sẽ cùng chàng tổ chức đám cưới thật linh đình, hoành tráng, ở một khách sạn vào bậc nhất của Hà Nội. Rồi họ sẽ lên máy bay đi tuần trăng mật. Không phải một tuần mà là một tháng cho thoả niềm vui sướng.
Tuần đầu tiên nàng sẽ cùng chàng bay vào Sài Gòn, đi chơi, mua sắm đồ rồi ra Mũi Né. Sau đó họ lên máy bay đi Singapore, Hồng Kông. Kết thúc tuần trăng mật sẽ là những ngày tươi đẹp ở thành Rôma và thủ đô Pari tráng lệ. Nàng sẽ sinh cho chàng những đứa con đẹp như thiên thần. Những đứa trẻ đó nhất thiết phải có đôi mắt sáng của chàng, không thể là đôi mắt một mí sắc lẹm như mắt diều hâu và nhìn chằm chặp của mẹ. Vóc dáng chúng sẽ cao cao, sang trọng. Cuộc đời họ sẽ chỉ là nụ hôn và nụ cười hạnh phúc.
Bao đêm nàng đau khổ, dằn vặt vì hạnh phúc mong manh của mình chợt tan như bong bóng chỉ vì cái đận đi uống nước vỉa hè ấy. Mà rút cục chàng là loại người gì mà dễ bị đánh đổ như vậy? Hay cũng như nàng, chàng là một người cầu toàn, ưa sự hoàn hảo và không thích bị kéo vào những chuyện rắc rối, khó xử?
Đoàn người và các loại xe như một con rắn khổng lồ, chen chúc, kéo dài đến dăm cây số trên đường Quốc lộ 1. Chân nàng mỏi nhức, tưởng như bỏng rộp vì len lỏi đi bộ suốt chặng đường dài tắc cứng. Đã thế trời lại nắng chang chang, nàng thì đi giày cao gót mới tệ. Đang muốn khuỵu xuống đường, nàng chợt ngẩng đầu lên vì như ai đó đang đỡ mình dậy. Lại là người đàn ông đó. Ông ta lẽo đẽo theo suốt cả chặng đường dài mà nàng không hay.
- Lên xe đi em.
Giọng ông ta nửa như van nài, nửa như ra lệnh. Nàng chẳng còn nghĩ được gì, ngoan ngoãn lên xe theo ông ta.
Nàng thấy ngột ngạt mỗi khi bước về nhà. Căn nhà nhỏ bé của nàng nằm ẩn dưới những bóng cây cổ thụ, phía trước là một giàn thiên lý vừa để làm đẹp, vừa làm rau ăn. Đôi ba lần chồng nàng toan chặt những cây ổi, cây mít, cây thị, cây bưởi để dựng nhà tầng theo hàng phố nhưng đều bị nàng kịch liệt phản đối. Bực mình, chồng nàng liền gọi vợ là đồ dở hơi, gàn bát sách và không chặt nữa. Có lẽ nàng dở hơi thật. Bởi đi suốt dãy phố chẳng nhà ai như nhà nàng, nhỏ bé và bị nuốt chìm trong đám hoa lá. Vợ chồng nàng chỉ là viên chức quèn, lương ba cọc ba đồng. Nghèo lại còn sĩ diện và mộng mơ. Người ta đua nhau cho thuê nhà, cho thuê cửa hàng cửa hiệu để lấy tiền ăn tiêu thì nhà nàng lại không như vậy. Đôi ba lần có doanh nghiệp đến hỏi thuê mặt bằng, thi thoảng có một thương gia đến gợi ý cho họ thuê làm cà phê vườn. Chồng nàng nhất trí ngay, còn nàng thì từ chối. Lý do nàng bảo là thích nhà vườn và ở đâu quen đấy, không muốn di dời.
Cái tính gàn dở đã báo hại nàng, nên bao năm qua nàng luôn phải chắt chiu từng đồng để có tiền tích luỹ. Ngần ấy năm nàng luôn bằng lòng với hạnh phúc nhỏ bé và người chồng luôn luôn phải chịu thua mình. Những đứa con lần lượt được sinh ra, chúng mang nét của cả hai vợ chồng, nhưng lại là những nét xấu nhất. Thật tệ. Nàng, nhiều khi chạnh buồn ngắm nhìn các con cùng thừa hưởng đôi mắt một mí của mẹ. Chỉ một chút buồn thoáng qua thôi, còn lại tất cả đều viên mãn, tròn trịa. Nàng đã quên phắt mối tình đầu đẹp như mơ với người đàn ông đẹp trai, hào hoa như minh tinh màn bạc. Thế mà...
Người đàn ông nàng đi nhờ xe có nét gì đó hao hao giống chàng. Cũng vóc dáng cao to, vạm vỡ, cũng những nét đàn ông và sự hào hoa thanh lịch. Nàng làm sao cưỡng nổi. Nhất là khi người đàn ông đó thường xuyên điện thoại hỏi thăm, gửi điện hoa và quà cho nàng vào những dịp lễ, tết - cũng như chàng khi xưa. Ông ta còn biết cả sinh nhật nàng và trang trọng tổ chức một buổi tiệc rôm rả với sự có mặt của bạn thân và những đối tác làm ăn trên du thuyền Hồ Tây. Nàng một lần nữa lại như người mộng du.
- À ơi, con cò bay lả bay la....
Nàng nghẹn ngào đến không ru hết nổi một bài cho con nghe. Đâu rồi giọng ca oanh vàng mà bao người phải mê đắm. Nàng đã phải khóc đến ứa máu suốt mấy tháng qua. Giọng nàng khản đặc, đến không ra tiếng. Nàng đã phải xin nghỉ không lương mấy tháng bởi cuộc sống của gia đình nàng bị xáo trộn dữ dội. Con nàng ốm, chồng nàng bị tai nạn xe.
- A lô!
Nghe tiếng chuông điện thoại di động reo, nàng cầm lên, bấm máy rồi để mặc, không thốt nổi một lời. Bên kia đầu dây, tiếng người đàn ông vẫn kiên trì lên tiếng a lô, a lô, giọng thiết tha, kiên nhẫn. Nơi ấy, nàng biết ông cũng đang rất cần mình. Ông ấy không hạnh phúc hơn nàng. Cái vẻ thành đạt và no đủ chỉ là bề ngoài. ông ấy đang phải nuôi 2 đứa con tâm thần. Ông ấy đang phải gánh chịu hậu quả từ người vợ đam mê cờ bạc, khiến gia sản phải ly tán. Ông ấy đang vỡ nợ. Trời ơi, sao cuộc đời lại trớ trêu đến thế này...