Cựu chiến binh Đỗ Trắc Lộc: Người cha đặc biệt của những đứa con đáng thương!

Năm 1996, UBND TP Hà Nội lần đầu tiên gặp mặt những người làm công tác “trẻ em đường phố”. Một trong những người đó là cựu chiến binh Đỗ Trắc Lộc, ông tập hợp những đứa trẻ ăn xin và khuyết tật thành lập mái ấm tình thương mang tên Đoàn nghệ thuật Nhân đạo Thăng Long. Hiện nay ông là Trưởng phòng Nghệ thuật của Hội Chất độc diôxin Hà Nội.

Hơn 20 năm trôi qua kể từ ngày gặp gỡ đó, người cựu chiến binh giờ đây tóc đã bạc trắng đầu, những nếp nhăn hằn trên khuôn mặt sóng gió thời gian, nhưng hằng ngày ông vẫn âm thầm, miệt mài với công việc của mình, đem ánh sáng, niềm tin yêu cho những con người mang thân phận thiệt thòi, bất hạnh.

Cựu chiến binh Đỗ Trắc Lộc - Trưởng phòng Nghệ thuật Hội Chất độc dioxin Hà Nội.
Cựu chiến binh Đỗ Trắc Lộc - Trưởng phòng Nghệ thuật Hội Chất độc dioxin Hà Nội.

Tôi gặp ông trong ngôi nhà đơn sơ nằm sâu trong con ngõ nhỏ qua khu bãi rác ở phường Phú Xá, quận Tây Hồ, Hà Nội. Trong căn nhà khoảng 30m² là 20 người cả nam và nữ sinh sống. Họ đều là những người khuyết tật. Người thì khiếm thị, người lại khiếm thính, người bị dị tật bẩm sinh đi lại bằng hai tay lết trên nền đất, người lùn chỉ cao bằng cái cán chổi... 

Quả thật, nếu không quen với cái mùi ẩm thấp, ướt nhẹp và đặc quánh của bệnh tật này, người khoẻ mạnh sẽ đổ bệnh. Vậy mà, người cựu chiến binh này đã có hơn 20 năm gắn bó, nâng đỡ hàng trăm mảnh đời bất hạnh, cơ nhỡ. Đây chỉ là một trong 4 cơ sở của Đoàn Nghệ thuật Nhân đạo Thăng Long.

Ông Lộc quê xã Cao Viên, huyện Thanh Oai, Hà Tây, Hà Nội. 16 tuổi, chứng kiến cái chết thương tâm của người chị gái đang rải ngô ở sân nhà thì trúng bom Mỹ, chị gục xuống, máu tứa ra ướt đẫm áo rồi mất. Sau khi cùng gia đình chôn cất chị, ông cắt máu ăn thề ghi tên lên đường “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. 

Những năm tháng chiến tranh vào sinh ra tử với bao nhiêu kỷ niệm, tự tay chôn cất những người đồng đội. Những người lính trẻ trong đơn vị hẹn ngày khi đất nước hoà bình sẽ gặp lại nhau ở thủ đô. Đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, kẻ còn, người mất. 

Chiến tranh đã qua đi và nó quả thật rất khắc nghiệt, có những người mãi mãi nằm lại chiến trường thấm đẫm máu và hoa. Một số chiến sĩ về địa phương lập gia đình không may sinh ra những đứa trẻ dị tật do di chứng chất độc điôxin mà quân đội Mỹ đã rải xuống chiến trường miền Nam. Có lẽ, tâm thế người lính không cho phép ông dừng lại, phải làm một điều gì đó.

Về thành phố, Đỗ Trắc Lộc đi học lớp Văn học Nghệ thuật do Hội Nhà văn tổ chức. Ông làm ở phòng quảng cáo, phát hành cho báo Tuổi Xanh. Ông nhớ đó là một ngày mùa hè năm 1994 khi đang đạp xe đạp trên con phố ông bắt gặp 3 đứa trẻ, mặt mũi lấm lem, áo quần rách rưới. Bé gái lớn nhất trạc 12 tuổi, đứa bé gái khoảng 10 tuổi, thằng bé trai chừng 9 tuổi. Đứa lớn nhất thì hát, hai đứa kia cầm bát  ăn xin. 

Ông đạp xe đi qua mấy đứa trẻ, nhưng rồi tiếng hát của đứa bé gái véo von vang xa níu giữ khiến cho ông đạp xe quay lại. Ông dừng xe tới gần 3 đứa trẻ. Ông đưa tiền cho chúng. Số tiền ấy đủ để mua 10 bát phở. Chúng cảm ơn ông rối rít. 

Rồi ông bảo đứa bé gái hát cho ông nghe 3 bài liền. Ông hỏi chuyện mới biết chúng ở Thanh Hoá, Nam Định lên Hà Nội, ngày đi ăn xin, đến tối tập trung về khu trọ ở phố Cầu Đất. Ngày đấy, Hà Nội nhiều ăn xin, đa phần là người già và trẻ nhỏ ở các tỉnh lên thành phố.

Ngôi nhà tình thương với những người khuyết tật.
Ngôi nhà tình thương với những người khuyết tật.

Mấy ngày sau ông tìm đến khu nhà trọ phố Cầu Đất rồi cất công về quê của cả 3 đứa trẻ, nhận với gia đình họ là sẽ bảo trợ cho chúng. Xong việc, ông đưa mấy đứa trẻ về nhà mình. 

Căn nhà ở vùng quê nghèo cũng không khấm khá gì. Nhưng, may thay, vợ ông là một người phụ nữ tần tảo, chất phác. Bà vá víu những bộ quần áo rách của đám trẻ, mua cho chúng dăm ba bộ quần áo mới, nấu những bữa ăn đạm bạc nhưng ấm cúng. 

Hằng ngày, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Đến tối chúng được nằm trên giường đắp chăn và xem ti vi. Lần đầu tiên bọn trẻ cảm nhận được hơi ấm tình thương của người xa lạ và chúng trở nên dạn dĩ như ở nhà.

Ông Lộc kể từ ngày đó ông hay để ý đến những đứa trẻ lang thang đi ăn xin ngoài đường, ông “nhặt” chúng về nuôi. Gọi là “nhặt” nhưng đứa nào ông cũng tìm về tận quê để tìm hiểu gia cảnh. Đứa biết hát thì dạy hát, đứa câm điếc thì dạy múa. Đứa mù thì dạy hát, thổi sáo, đánh đàn. Chúng thích học gì, ông nhờ người dạy nấy. Mấy nghệ sĩ ái ngại nên người ta chỉ dạy từ thiện không nhận tiền công. 

Thời gian ngắn sau, ông đưa về nhà đến hơn 30 trẻ đường phố. Những gia đình nghèo khó ở quê cũng tìm đến ông để nhờ gửi con, gửi cháu. Vì tình thương nên ông không nỡ chối từ. 

Một số đứa mang bệnh bẩm sinh, vốn dĩ cơ thể sức đề kháng kém nên ốm yếu luôn, tiền thuốc men cũng tốn. Miệng ăn núi lở, ông có đồng lương nào cũng góp cùng với vợ, nhặt nhạnh quả bưởi, quả cà, buồng chuối ở vườn cũng dành cả vào phần chợ búa, cơm nước. Lắm khi trong nhà hết sạch tiền, ông phải cầm cố cả điện thoại, ti vi... 

Ông đưa đám trẻ đi hát trên sân khấu ngoài trời thì tiền thu được lúc có, lúc không. Lắm khi mở hòm từ thiện ra cũng chả có lấy một tờ tiền. Những tháng ngày mòn mỏi, nặng nề còn ở phía trước. 

Năm 1998 là đỉnh điểm của sự túng thiếu, đó là khi nhà đã hết sạch cả tiền, lợn gà trong chuồng cũng không còn con nào. Tết năm Mậu Dần khi đấy trong nhà chẳng còn gì để ăn. Ông nhìn bọn trẻ nheo nhóc, mà bọn trẻ thì chỉ trông vào ông. 

Đâm liều, ông đặt tài sản cuối cùng có giá trị là chiếc xe máy, vừa để lấy tiền cho vợ đi chợ nuôi một đàn con, vừa để thuốc thang cho mấy đứa trẻ khi trái nắng trở trời. Hết số tiền cầm xe, tài sản trong gia đình chẳng còn gì để cầm cố. 

Một hôm vợ ông đang ở nhà thì thấy có người chạy về báo: Chị chạy ngay ra hiệu cầm đồ, anh Lộc bị giữ lại ở trên đấy rồi, nghe đâu bảo là do vay tiền nhưng không có tiền trả, họ nhắn người nhà phải mang tiền ra chuộc, mới thả cho chồng chị về. Vợ anh tất tả đến hiệu cầm đồ xem thực hư thế nào. Thấy chồng trong tình cảnh như thế, hai vợ chồng nhìn nhau nước mắt chan hoà. Chị chạy về vay tiền họ hàng và hàng xóm láng giềng để chuộc chồng ra. 

Qua cơn bĩ cực cũng đến ngày thái lai. Sau cái ngày gặp nạn ấy chừng 2 tháng, UBND TP Hà Nội cấp cho Đoàn Nghệ thuật Nhân đạo Thăng Long giấy phép biểu diễn. Các đồng chí lãnh đạo của thành phố bảo với ông: “Đây quả thật là việc làm nhân đạo, hiếm có ai làm được. Đưa các cháu thiếu nhi ăn xin về để dạy hát, dạy múa, đi biểu diễn là công việc làm đẹp cho thành phố”. 

Họ viết giấy gửi các cơ quan đoàn thể, các quận, huyện nội và ngoại thành đề nghị các nơi ủng họ cho công tác nghệ thuật nhân đạo này. Từ đấy, Đoàn Nghệ thuật nhân đạo Thăng Long đi khắp nơi, từ hải đảo xa xôi như Quan Lạn (Vân Đồn - Quảng Ninh) đến các bản làng vùng cao Mai Châu, Hà Giang, Yên Bái, hay Cột cờ Lũng Cú, cột mốc cao nhất phía Bắc Việt Nam... 

Nhiều người nghe tiếng đoàn, gia đình có con hay cháu bị mù, điếc, dị tật chạy đến nằn nì ông xin gửi gia nhập vào đoàn. Nhận những đứa trẻ như vậy, ông lại mời nghệ sĩ đến dạy hát, dạy múa để chúng có nghề sau này còn có thể tự sống... Những tháng ngày tươi đẹp dần hiện ra.

Thời gian như chuyến tàu với những chặng hành trình dài. Chuyến tàu đó đã có lúc gặp phong ba bão táp, hay qua những sa mạc hoang vu đói lạnh nhưng cuối cùng cũng cập bến an toàn. Hơn 20 năm kể từ ngày gặp 3 đứa trẻ lang thang ăn xin trên con phố của thủ đô đến nay, đứa trẻ hát ngày đấy nay đã ở tuổi 40 và là cô chủ của tiệm bánh ngọt. Trong ngôi nhà mái ấm tình thương ấy bao nhiêu đôi đã nên duyên vợ chồng. 

Những đứa trẻ này lớn lên, rời khỏi ngôi nhà tình thương ấy lại có những đứa trẻ khác đến. Trong ngôi nhà đó, ai cũng được ông làm cho một cuốn sổ tiết kiệm. Người biểu diễn nhiều gọi là solist chính được 200.000 – 300.000 đồng/ tối. Người làm ít nhất cũng được 50.000 đồng/ tối. Số tiền này ông cho vào sổ tiết kiệm gọi là lương hàng tháng cho mỗi người. 

Thi thoảng đám trò cũ kéo về thăm ông. Đến ngày sinh nhật, chúng mua bánh gatô, đón ông đi chơi, chụp ảnh lưu niệm và hát hò tưng bừng. Ở giữa đàn con, cháu đông đúc, có lẽ, ông là người cha hạnh phúc nhất thế gian.

Trần Mỹ Hiền

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.