Chuyện tử tế về một ông giáo bại liệt

Tôi không theo kịp cảm xúc của ông. Ông cười đó, rồi lại khóc đó, như một đứa trẻ. Niềm kiêu hãnh duy nhất của ông là tấm bằng Anh ngữ vàng úa, nhàu nhĩ, rách góc te tua cách nay gần nửa thế kỷ. Và lớp học "thập cẩm" gói gọn xung quanh chiếc xe lăn. Ở đó, có những hậu duệ "tí hon", nói tiếng Anh như gió. Còn lại, ông chẳng có gì trên đời ngoài tấm thân bại liệt đã hơn 20 năm.

Ông thầy tử tế

Về ấp Bình Hạ Đông (Thái Mỹ - Củ Chi, Tp Hồ Chí Minh) hỏi thăm nhà ông giáo Nguyễn Minh Quang bại liệt, không ai lạ gì. Đặc biệt là lũ trẻ độ tuổi từ lớp một trở lên, chúng hăm hở dẫn tới tận nhà người thầy giáo làng này. Từ ngoài cổng, chúng tôi đã nghe tiếng đọc ngoại ngữ trong veo của đám học trò nhỏ. Thầy giáo Quang ngồi trên chiếc ghế bốn chân, dính chặt vào thành giường. Ông ngồi bất động, như khúc gỗ cổ thụ. Ông bị bại liệt toàn thân, chỉ còn cái miệng và bộ óc hoạt động.

Thấy chúng tôi, ông nói một tràng tiếng Anh mà nội dung là khẳng định sự thật tuyệt vời của ông về ngoại ngữ. Nhưng trước khi vào vấn đề tiếng Anh, ông thở dài: "Trước khi dạy tiếng Anh, tôi phải dạy tiếng Việt. Vì học sinh kém môn tiếng Việt lắm. Muốn học tốt tiếng Anh, thì việc đầu tiên phải nắm vững ngữ pháp tiếng Việt. Có những em đến đây học khoảng 3 tháng thì tiếng Anh đã giỏi hơn tiếng Việt rồi. Điều ấy không vui đâu, buồn lắm". 

Ông trời lấy đi của ông tất cả, ông đã muốn chết ngay từ cái ngày con bệnh vô cớ ập đến. Ông, sống qua thời kỳ bom rơi đạn lạc ở vùng Củ Chi những năm 1945 - 1954. Và ông, đơn thuần là đứa trẻ chăn trâu con nhà nghèo rớt mồng tơi. Một ngày nọ, đàn trâu bị trúng bom chết hết. Từ đó, ông thoát khỏi kiếp mục đồng. Ông được theo học trong các trường do người Pháp dạy.

Vốn ngoại ngữ của ông tích lũy từ thời thực dân Pháp đô hộ, sang thời đế quốc Mỹ xâm lược. Sau giải phóng, ông trở thành thầy giáo dạy tiếng Anh duy nhất trong Trường THCS Nguyễn Văn Sơn (Củ Chi). Ngày đó dạy cho biết chứ không thi cử như bây giờ. Không một ngày hoc sư phạm, cũng không có bất cứ chuyên môn nghề "gõ đầu trẻ" một ngày nào, nhưng thầy giáo Quang đã thổi một luồn sinh khí dồi dào vào môn tiếng Anh để học sinh có hứng thú học.

Niềm vui lớp học đã làm ông quên đi chuỗi ngày đau đớn, buồn khổ vì bệnh tật.
Niềm vui lớp học đã làm ông quên đi chuỗi ngày đau đớn, buồn khổ vì bệnh tật.

Năm 1990, một trận sốt bình thường đã quật ông Quang nằm li bì một tháng trời. Xong, ông trở thành người bại liệt hoàn toàn. Đất trời như sụp đổ, ông phải từ bỏ lớp học, từ bỏ tất cả những khát khao gieo mầm ngoại ngữ cho học trò. Nhớ lại ngày đó, ông khóc ông ổng: "Không một bác sĩ nào đoán ra bệnh của tôi và tất cả các bệnh viện đều lắc đầu. Tôi cũng không hiểu nổi nguyên nhân vì đâu mà tôi bị như vậy. Cứ tự nhiên như vậy mà cướp đi của tôi tất cả. Tôi từng nghĩ đến cái chết rất nhiều lần".

Từ Gò Vấp (Tp Hồ Chí Minh), ông trở về Củ Chi ẩn thân và gặm nhấm nỗi đau. Miếng đất cha mẹ để lại, ông dựng ngôi nhà lá dừa, phên cũng lá dừa cùng vợ và 6 đứa con sống. Ngày ngày ngồi xe lăn, quanh ra quẩn vào trong xó nhà, ông chỉ khóc và cười như người điên thôi chứ không biết làm gì nữa. Ông mang vốn tiếng Anh ra dạy các con, ông bắt đứa nào cũng phải học. Con của ông ra trường lớp đứa nào cũng vượt trội môn ngoại ngữ so với các môn học khác.

Hàng xóm biết ông giỏi ngoại ngữ liền gửi con sang nhờ ông kèm cặp. Ông nhận hết, coi như lấy niềm vui cho quên đi nỗi đau. Những em sau thời gian được thầy Quang dạy tiếng Anh thì tiến bộ rõ rệt, chúng vượt xa các bạn học trên lớp. Tiếng lành đồn xa, nhiều phụ huynh mang con đến nhờ thầy Quang dạy giùm. Thầy dạy miễn phí thôi, càng nhiều học sinh thầy càng mừng, vì thầy sẽ không có thời gian để nghĩ về thân phận của mình nữa. Thấy thầy giáo bại liệt, mà gia cảnh nghèo túng, phụ huynh ép thầy phải nhận thù lao. Thù lao không đáng là bao vì nhà các em đều túng thiếu, nhưng phần nào giúp ấm lòng ông thầy giáo già. Thầy dạy miệt mài, mê mẩn với những bài tập đọc, bài viết, hội thoại…

Tấm bằng Anh ngữ đã úa vàng là tài sản quý nhất của ông giáo Quang.
Tấm bằng Anh ngữ đã úa vàng là tài sản quý nhất của ông giáo Quang.

Thầy chăm chút, uốn nắn từng âm sắc, dạy từng li từng tí bằng vốn ngoại ngữ căn bản và chuẩn xác. Một số giáo viên, nhân viên, công chức đang làm việc trong các cơ quan, tổ chức trên địa bàn huyện Củ Chi tìm đến làm học sinh của thầy. Cho nên, thế hệ học sinh của thầy giáo bại liệt hơn 20 năm qua, không ai nhớ hết. Ngay cả mình, khi hỏi từng dạy cho bao nhiêu học trò rồi? Ông bảo: "Chẳng biết nữa, nhiều lắm rồi".

Tiếng Anh từ làng ra thế giới

Vì học trò thuộc các tầng lớp, đủ lứa tuổi nên thầy Quang phải phân ra làm 5 lớp trong một ngày. Buổi sáng hai lớp, buổi chiều 3 lớp, mỗi lớp  học 1,5 tiếng. Riêng lớp người lớn thầy phải dạy sau giờ tan sở. Có anh học trò là Công an viên của xã nghe tiếng thầy cũng tới xin học, thầy hỏi vì sao? Anh ấy trả lời, vì những lần lên thành phố gặp người nước ngoài hỏi đường mà không sao trả lời được. Thấy ấm ức trong lòng lắm. Anh đi học được thời gian thấy hiệu quả, đã rủ thêm cô người yêu sắp cưới cùng học.

Học trò của thầy đầu trần chân đất, mũi dãi thò lò, quần cộc áo rách mà nói tiếng Anh như gió, đối đáp vanh vách. Lớp học có khi chỉ một em, thầy Quang vẫn dạy. Lớp đông nhất là 14 em, ở độ tuổi học cấp hai. Hai cái ghế dài không đủ chỗ ngồi, các em ngồi cả lên giường cạnh chiếc ghế bại liệt của thầy để học.

Ông Quang có 6 người con, thì ba người đang rất thành đạt ở ngoài xã hội. Ông cho biết, lợi thế các con của mình có được chính là vốn ngoại ngữ bài bản, thông thạo trong giao tiếp. Không đứa nào theo học tại các trung tâm anh ngữ quốc tế, nhưng khi thi để lấy bằng Toeic hoặc Toefl bên ngoài chúng đều đạt loại giỏi. Ông cho biết, có đứa không chịu học đâu, vì nó không đam mê nhưng sống trong ngôi nhà ngày nào cũng văng vẳng tiếng Anh, nó nghe riết mà quen. Nghe mòn tai thì thuộc. Người con thứ 5 học tiếng Anh giỏi là vì ở bên cạnh chăm sóc cha nhiều năm liền. Ngày nào cũng được nghe ông nói tiếng Anh, cả trong giấc ngủ.

Ngày nào ông cũng dạy học từ sáng đến 21 giờ mới nghỉ.
Ngày nào ông cũng dạy học từ sáng đến 21 giờ mới nghỉ.

Cô ấy sau này trở thành giáo viên phụ cha dạy bọn trẻ những ngày ông mệt. Còn cô con gái út, cũng thừa hưởng từ việc "ăn dầm nằm dề" với lớp học của cha tại nhà. Nay, cô đi làm bên Hàn Quốc với mức lương khá cao. Cô gửi tiền về cho ba mẹ xây nhà khang trang. Kể về con gái, mắt ông Quang rưng rung: "Tôi không có gì cho con cả. Cả đời tôi chỉ có chút tiếng Anh, tôi không chỉ cho con cái trong nhà mà còn cho cả xã hội, bất cứ ai có nhu cầu học".

Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể theo đuổi được phương pháp dạy của ông. Bởi, nó đòi hỏi sự bền bỉ, kiên trì và một quyết tâm cao. Đến lớp học mà không thuộc bài đến lần thứ 3 là ông đuổi ra khỏi lớp, không cho học nữa. Ông kể: "Cách đây vài hôm, tôi vừa đuổi 7 em trong một lớp ra về vì không chịu học bài cũ. Gọi đứng dậy trả bài mà chúng cứ nhìn nhau cười, bắt phạt đứng khoanh tay, chúng vẫn cười, bắt quỳ chúng cũng cười. Tôi buồn lắm, cho nghỉ luôn".

Rồi ông tự hào khoe, ông có học trò tên Nguyễn Thùy Trang đang làm luận án tiến sĩ bên Mỹ. Ở bên Mỹ khi được giáo viên hỏi Trang đã từng học tiếng Anh ở trường nào của Việt Nam . Trang thành thật trả lời rằng, cô không học bất cứ một ngôi trường chính thống nào, cô chỉ học một ông thầy bại liệt ở gần nhà. Người giáo viên trố mắt kinh ngạc, xin số điện thoại gọi về Việt Nam cho thầy Quang để trò chuyện và kiểm chứng. 30 phút nói chuyện bằng tiếng Anh với người thầy đặc biệt, vị giáo viên chỉ biết trầm trò thán phục. Còn ông Quang, mặt tươi hẳn ra, vẻ đầy hãnh diện: "Lâu lắm rồi tôi mới có dịp nói chuyện bằng tiếng Anh với người nước ngoài. Thấy sướng cái bụng ghê luôn".

Bây giờ thì ông Quang vui lắm, niềm vui như lấp đầy tuổi già của ông. Tóc ông trắng phau phau, răng ông rụng hết và những cơn nhức xương cứ âm ỉ hành hạ, nhưng ông đã không nghĩ đến cái chết như ngày xưa nữa. Ông nhìn âu yếm vào đứa học trò Nguyễn Phương Tâm (năm nay lên lớp 4) tự hào nói: "Đây chính là hậu duệ sẽ nối nghiệp và giữ lửa lớp học này. Bé tí vậy mà tiếng Anh bây giờ cỡ sinh viên đại học không theo kịp đâu". Ngoài ra còn một lớp đặc biệt nữa ông Quang gọi là "lớp cháu", bao gồm 8 đứa vừa nội vừa ngoại. Là cháu, nhưng việc học và kiểm tra bài tập diễn ra nghiêm túc, đứa nào chểnh mảng việc học là ông đuổi ngay.

70 tuổi, bại liệt tứ chi hơn 20 năm, thì cũng ngần ấy thời gian biết bao thế hệ học trò nghèo ở xã Thái Mỹ vươn mình ra thế giới văn minh bằng vốn kiến thức tiếng Anh của người thầy già. Những học trò như Quang, Thanh,  Huyền… đi du học hoặc làm việc bên nước ngoài mỗi khi về Việt Nam đều tìm đến thầy Quang thăm hỏi. Ơn nghĩa của thầy khiến cái tình ngày càng nặng thêm. Họ nhớ thầy, vì sự tử tế hiếm hoi còn sót lại giữa thời đại mà toan tính thiệt hơn đã ăn mòn vào từng tế bào trong mọi ngành nghề. n

Ông Dương Bá Hạnh - Phó trưởng ấp Bình Hạ Đông (Củ Chi - Tp. HCM): "Ông Quang mở lớp dạy tại nhà mấy chục năm rồi, ông ấy dạy tất cả những ai có nhu cầu học. Trước đây, gia đình ông ấy rất nghèo, sống bằng những đồng thù lao dạy học. Từ ngày các con lớn đi làm thì bớt khó khăn hơn, đã xây được nhà. Bây giờ thời hiện đại rồi, tiếng Anh phổ biến khắp nơi nhưng ông Quang vẫn có cách dạy đạt hiệu quả. Tôi có đứa con gái cũng gửi thầy Quang từ năm cấp một, nay nó tốt nghiệp Đại học rồi. Trình độ tiếng Anh của nó rất tốt, tự tin khi giao tiếp"

Ngọc Thiện

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.